Hide Nguyễn
Du mục số
- Xu
- 2,869
TIÊU CHÍ CHỌN CÁN BỘ TÌNH BÁO CỦA ÔNG BA
Vậy thì ông Ba chọn cán bộ như thế nào? Trước hết, ông luôn bám sát các tiêu chí chung của Đảng, của Quân đội và công tác cán bộ. Ông đọc kỹ thông tin rồi yêu cầu chúng tôi trực tiếp gặp và đưa ra ba tiêu chí:
- một là đủ đạo đức, trình độ, năng lực để làm được việc;
- hai là được đồng đội bên cạnh tín nhiệm;
- ba là phải qua thử thách.
Nếu qua thử thách sẽ được giao việc, làm được việc sẽ được chọn.
Về cách ông Ba đánh giá cán bộ. Đầu tiên là ông đọc tài liệu, mỗi kế hoạch hoặc bản tin tình báo ông đều hỏi kỳ ai làm, ai viết, ai nghĩ. Ông từng nói:
- Nếu nghĩ được, viết được rồi trình bày được thì kế hoạch đã thành công 51% rồi cậu ạ. Còn việc tổ chức thực hiện chỉ chiếm 49%. Nếu lên kế hoạch đúng và thành công thì đó là do giỏi. Còn nếu kế hoạch đã thông qua mà không thực hiện được là do mình chỉ huy kém, bởi mình không tìm ra được sơ hở, khi phê duyệt không nhìn ra được khiếm khuyết mà sửa chữa, điều chỉnh. Khi tổ chức thực hiện mà mình không theo sát, nếu có hư việc thì cũng là lỗi của mình.
Ông Ba cũng quan niệm rằng mỗi một tin tức hay kế hoạch tình báo không thể là “vô nhân xưng”, cũng không dùng danh từ chung. không có “chúng tôi, chúng ta”, mà phải là “tôi”. Một văn bản nghiệp vụ phải thể hiện được quan điểm riêng của người lập ra nó. Ông thường dặn tôi:
- Công lao là của tập thể, nhưng dấu ấn phải là của cá nhân. Muốn tập thể thành công thì cá nhân phải làm được việc, phải chịu trách nhiệm.
Tiêu chí cuối cùng ông Ba đặt ra ở một cán bộ tình báo đó là phẩm chất cá nhân, điều này được ông kiểm chứng qua những lần tiếp xúc trực tiếp. Ông đặt ra hai yêu cầu cao nhất cần có ở một cán bộ, đó là trung thực và thông minh. Thông minh chứ không phải tài giỏi.
Như vậy, Ba tiêu chí này ngốn rất nhiều thời gian và chưa có trường hợp nào ngay lập tức được ông Ba “gật đầu”.
Một khía cạnh khác cần phải đề cập trong quá trình đào tạo con người của ông Ba, đó là việc bồi dưỡng cán bộ. Tôi từng nhiều lần bị ông Ba “lắc đầu” khi mời ông đến đơn vị để nói chuyện, trao đổi nghiệp vụ cho cán bộ trẻ. Ông cũng không viết tài liệu nghiệp vụ bởi ông rất ngại nói về kinh nghiệm cá nhân mình. Có lần tôi gặng hỏi, ông đáp:
- Việc tôi hoạt động trong quá khứ chỉ mang tính thời điểm. Khi đó tôi làm đúng, nhưng chắc gì bây giờ không sai? Cho nên tôi không dạy theo kiểu bắt chước, mà chỉ dạy các cậu phương pháp làm, cái quan trọng nhất khi đã “bay đơn” đó là phải tự quyết định. Tất cả phải tự quyết định. Trước hết là vì sự tồn tại của mình, thứ nữa là để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Ba đánh giá cán bộ cũng rất “khác người”: Thứ nhất bằng cách nghiên cứu tin tức; thứ hai là nghe báo cáo thực hiện kế hoạch, mà ông chỉ trực tiếp nghe báo cáo của người làm, tuyệt đối không được báo cáo thay. Cách thức bồi dưỡng cán bộ của ông Ba cũng rất tinh tế qua những lời hướng dẫn như: “Việc này theo tôi cậu nên...” và để cho cán bộ quyết định.
Tuy nhiên, khi đã thông qua kế hoạch thì ông sẽ chịu trách nhiệm đến cùng trước cấp trên. Bản thân tôi là người trải qua nhiều lần “bồi dưỡng” kiểu này của ông Ba. Tức là khi mình gặp khó trong việc triển khai kế hoạch thì người đứng ra nhận trách nhiệm là ông Ba thay vì đổ lỗi cho cấp dưới. Mỗi khi giao nhiệm vụ nặng cho cấp dưới, ông thường nói một câu mà tới giờ chúng tôi cũng không quên:
- Các cậu cứ làm việc đi, đừng than mệt, mệt thì đừng làm nữa. Nếu mệt, xong việc thì đi viện. Làm việc mà say mê thì sẽ không mệt.
Ông Ba luôn chú trọng cho cán bộ “bay đơn", tức là hoạt động độc lập để tự ra quyết định. Thế nhưng vì xuất thân từ lĩnh vực phản tình báo, cho nên ông Ba luôn luôn kiểm tra chéo qua các bản tin, báo cáo hoạt động, qua so sánh nội dung của các báo cáo trong nhiều thời kỳ, thậm chí trực tiếp kiểm tra trên thực địa. Tôi cũng từng là “đối tượng” bị ông Ba kiểm soát nên rất hiểu.
Khi vui, chúng tôi thường đùa với ông:
- Chú tin tưởng giao việc cho bọn cháu, nhưng kiểm tra cũng “ác” lắm.
Ông cười:
- Không phải không tin, mà tôi sợ các cậu quên, nên phải theo để nhắc.
Sưu tầm
Vậy thì ông Ba chọn cán bộ như thế nào? Trước hết, ông luôn bám sát các tiêu chí chung của Đảng, của Quân đội và công tác cán bộ. Ông đọc kỹ thông tin rồi yêu cầu chúng tôi trực tiếp gặp và đưa ra ba tiêu chí:
- một là đủ đạo đức, trình độ, năng lực để làm được việc;
- hai là được đồng đội bên cạnh tín nhiệm;
- ba là phải qua thử thách.
Nếu qua thử thách sẽ được giao việc, làm được việc sẽ được chọn.
Về cách ông Ba đánh giá cán bộ. Đầu tiên là ông đọc tài liệu, mỗi kế hoạch hoặc bản tin tình báo ông đều hỏi kỳ ai làm, ai viết, ai nghĩ. Ông từng nói:
- Nếu nghĩ được, viết được rồi trình bày được thì kế hoạch đã thành công 51% rồi cậu ạ. Còn việc tổ chức thực hiện chỉ chiếm 49%. Nếu lên kế hoạch đúng và thành công thì đó là do giỏi. Còn nếu kế hoạch đã thông qua mà không thực hiện được là do mình chỉ huy kém, bởi mình không tìm ra được sơ hở, khi phê duyệt không nhìn ra được khiếm khuyết mà sửa chữa, điều chỉnh. Khi tổ chức thực hiện mà mình không theo sát, nếu có hư việc thì cũng là lỗi của mình.
Ông Ba cũng quan niệm rằng mỗi một tin tức hay kế hoạch tình báo không thể là “vô nhân xưng”, cũng không dùng danh từ chung. không có “chúng tôi, chúng ta”, mà phải là “tôi”. Một văn bản nghiệp vụ phải thể hiện được quan điểm riêng của người lập ra nó. Ông thường dặn tôi:
- Công lao là của tập thể, nhưng dấu ấn phải là của cá nhân. Muốn tập thể thành công thì cá nhân phải làm được việc, phải chịu trách nhiệm.
Tiêu chí cuối cùng ông Ba đặt ra ở một cán bộ tình báo đó là phẩm chất cá nhân, điều này được ông kiểm chứng qua những lần tiếp xúc trực tiếp. Ông đặt ra hai yêu cầu cao nhất cần có ở một cán bộ, đó là trung thực và thông minh. Thông minh chứ không phải tài giỏi.
Như vậy, Ba tiêu chí này ngốn rất nhiều thời gian và chưa có trường hợp nào ngay lập tức được ông Ba “gật đầu”.
Một khía cạnh khác cần phải đề cập trong quá trình đào tạo con người của ông Ba, đó là việc bồi dưỡng cán bộ. Tôi từng nhiều lần bị ông Ba “lắc đầu” khi mời ông đến đơn vị để nói chuyện, trao đổi nghiệp vụ cho cán bộ trẻ. Ông cũng không viết tài liệu nghiệp vụ bởi ông rất ngại nói về kinh nghiệm cá nhân mình. Có lần tôi gặng hỏi, ông đáp:
- Việc tôi hoạt động trong quá khứ chỉ mang tính thời điểm. Khi đó tôi làm đúng, nhưng chắc gì bây giờ không sai? Cho nên tôi không dạy theo kiểu bắt chước, mà chỉ dạy các cậu phương pháp làm, cái quan trọng nhất khi đã “bay đơn” đó là phải tự quyết định. Tất cả phải tự quyết định. Trước hết là vì sự tồn tại của mình, thứ nữa là để hoàn thành nhiệm vụ.
Ông Ba đánh giá cán bộ cũng rất “khác người”: Thứ nhất bằng cách nghiên cứu tin tức; thứ hai là nghe báo cáo thực hiện kế hoạch, mà ông chỉ trực tiếp nghe báo cáo của người làm, tuyệt đối không được báo cáo thay. Cách thức bồi dưỡng cán bộ của ông Ba cũng rất tinh tế qua những lời hướng dẫn như: “Việc này theo tôi cậu nên...” và để cho cán bộ quyết định.
Tuy nhiên, khi đã thông qua kế hoạch thì ông sẽ chịu trách nhiệm đến cùng trước cấp trên. Bản thân tôi là người trải qua nhiều lần “bồi dưỡng” kiểu này của ông Ba. Tức là khi mình gặp khó trong việc triển khai kế hoạch thì người đứng ra nhận trách nhiệm là ông Ba thay vì đổ lỗi cho cấp dưới. Mỗi khi giao nhiệm vụ nặng cho cấp dưới, ông thường nói một câu mà tới giờ chúng tôi cũng không quên:
- Các cậu cứ làm việc đi, đừng than mệt, mệt thì đừng làm nữa. Nếu mệt, xong việc thì đi viện. Làm việc mà say mê thì sẽ không mệt.
Ông Ba luôn chú trọng cho cán bộ “bay đơn", tức là hoạt động độc lập để tự ra quyết định. Thế nhưng vì xuất thân từ lĩnh vực phản tình báo, cho nên ông Ba luôn luôn kiểm tra chéo qua các bản tin, báo cáo hoạt động, qua so sánh nội dung của các báo cáo trong nhiều thời kỳ, thậm chí trực tiếp kiểm tra trên thực địa. Tôi cũng từng là “đối tượng” bị ông Ba kiểm soát nên rất hiểu.
Khi vui, chúng tôi thường đùa với ông:
- Chú tin tưởng giao việc cho bọn cháu, nhưng kiểm tra cũng “ác” lắm.
Ông cười:
- Không phải không tin, mà tôi sợ các cậu quên, nên phải theo để nhắc.
Sưu tầm