Từ trên cao vầng trăng còn nửa mảnh
Chênh chếch nằm rải ánh xuống trần gian
Hồn mênh mang, lang thang trên sương lạnh
Rồi nhẹ nhàng trải cánh lướt bầu xanh!
Ta giũ nhịp, bồng bềnh ta giũ nhịp
Đưa bóng mờ theo kịp gió đang bay
Hỡi nầy kia! Tình ai, theo vạn kiếp
Lắng nghe ta kể tiếp chuyện mê say
Có phải bạn sợ ta buồn, ta tủi
Tấm thân mòn lầm lũi giữa hoàng hôn
Cây khô vỏ chẳng còn bao nhiêu buổi
Rồi lịm tàn một tối dưới trăng son
Hay bạn sợ gieo đây nguồn ý sống
Làm tim ta khua động tiếng trùng dương
Kéo ánh tà lên đường về cõi lộng
Để nửa chừng rã bóng, nát hồn thương..!
Gió ơi gió! Thà gục chốn muôn phương
Hơn mỗi bửa bâng khuâng sầu vương mãi
Thuở ngày xanh miệt mài nuôi chí hướng
Bị bão đời vất vưởng, vỡ tương lai
Để năm tháng tủi hờn ôm nỗi hận
Cánh phiêu bồng lận đận mãi dây dưa
Cho mộng ước ngày xưa luôn vương vấn
Nhỏ lệ lòng canh cánh mỗi đêm khuya
Giờ uống sương, tắm nửa mảnh trăng vàng
Hồn bừng tỉnh mê man trên sóng dậy
Dẫu ráng tàn, thân nầy vơi ảnh sáng
Vẫn cùng nhau bậu bạn trọn niềm say!
Khem khép mắt thả hồn về năm cũ…
Từ trực thăng vần vũ lướt mây ngàn
Cả không gian thênh thang tình ấp ủ
Cánh phiêu bồng giăng phủ cõi mênh mang!
Rẹt..rẹt..rẹt ôi chao! lằn đạn bắn
Từ dưới đâu xuyên thẳng giữa đuôi dài
Con chim sắt lung lay rung rít chấn
Bến Càn Long, mặt phẳng đáp thôi bay
Đời chinh chiến sống còn trong gang tấc
Chẳng gì hơn trọn thật với yêu đương
Để mai kia sa trường yên ngủ giấc
Bóng ma trơi phảng phất… kiếm người thương!
Ba lô nặng trên vai, dừng quán nước
Làn khói thơm lả lướt quấn hồn mơ
Hình bóng em lững lờ nơi mộng ước
Trải nhẹ nhàng bay trước kéo vần thơ
Ghé sam trại…xong vào lều ngơi nghĩ
Cất quân trang, gói kỷ mấy ngày qua
Đánh một giấc thật xa cho khoẻ trí
Rồi thư tình non nỉ, gởi người ta…
Bỗng gió lốc cuốn phăng về tít tận
Trăm mối tơ lắm bận ghịt ràng thân
Để trao tình một lần rồi vương vấn
Chuỗi tháng ngày lận đận, mãi bâng khuâng…
Em bây giờ tuổi độ cỡ như tôi
Chắc cũng đã qua thời trăng với mộng
Có khi nào ánh hồng xưa réo gọi
Thấy nhớ nhung tiếng nói một dòng sông?
Nhận thư ai ấm lòng rồi biền biệt
Khiến trọn đời da diết buốt chiều đông?!...
Nhẹ trải cánh, bay dần lên cõi lộng
Hồn mênh mang nhìn sóng nước vung tay
Bao cánh thuyền chấm nhỏ dưới tầng mây
Chầm chậm lướt tháng ngày qua thử thách!
Về đâu hỡi! Vạn đen muôn khoảng cách
Giữa mịt mùng vũ lách giỡn trời xa
Khi yên bình, lúc lồng lộng phong ba
Là lắm lượt xót xa thân chìm nổi
Buổi vầng hồng chói chang, khi phủ tối
Tắm nắng cuồng đến mỏi khắp châu thân
Đêm lặng lờ trầm ngắm ảnh trăng thanh
Vơi ngày tháng chông chênh ngàn nhấp nhố…
Tiếp tục bay, nhìn bờ cây ngọn cỏ
Như diệu hiền trước gió thổi đong đưa
Bị mạnh tay chỉ nhẹ cất lời khua
Xào xạc thoáng đủ vừa gom ý nhạc
Hứng lửa đỏ giữa trưa hè bỏng rát
Tự thân mình tỏa sắc thắm xanh lơ
Để diệu đi khoảnh khắc nỗi bơ phờ
Một bé bỏng từng giờ trong oan nghiệt…
Ta thấy say với tấc lòng thắm thiết
Ngất yêu thương, da diết nhớ nhung tình
Thả cánh mờ lững thững dưới lung linh
Xưa dĩ vãng quyện hình nơi tâm tưởng…
Còn gì đâu khi hoàng hôn chuyển hướng
Tiếp đêm dài phất phưởng chuỗi hồi xuân
Ý nghĩa sống cỏ, cây, thuyền bất tận
Bên thềm canh lẳng lặng ánh hồn khai!.......
Em Tho ơi! mấy chục năm lặng lẽ
Cơn bão đời ghịt xé với khua vang
Đẩy anh về nẻo vắng, khuất vầng trăng
Hai tai bít, hồn lần theo nỗi nhớ!
Bánh xe đời nghiền anh trong trăn trở
Chuỗi lưu tình đây đó kiếp phong sương
Đã bao lần vườn thắm trải bên đường
Chân dừng bước, vuốt thương rồi lạc bóng…
Chiều hôm nay chợt lòng chao trổi sóng
Từng dãy gờn khuấy động bến tâm tư
Niềm bâng khuâng, vương vấn thuở bao giờ
Bừng sống dậy, thẫn thờ lay điệp khúc
Thấy nhớ em, khuôn ửng tròn diễm phúc
Ánh lửa hồng tỏa rực dưới mờ đêm
Nhẹ nhàng trôi trong suối mắt huyền êm
Con thuyền nhỏ treo đèn về cõi mộng!
Anh Sáng ơi! Bánh em làm còn nóng
Anh ăn đi cho ấm…nỗi lòng ai
Để mai nầy cánh gió tiếp đường bay
Anh mãi nhớ nơi nầy con chim nhỏ
Khu vườn xanh, trên cành trông đợi gió
Được cùng theo đây đó giữa không trung
Dưới khung trời cảm xúc quả hồng rung
Lời yêu dấu tận cùng không thay đổi…
Em Tho hỡi! Nhớ em lòng rười rượi
Cánh gió ngàn vụt tới để rồi bay
Khiến thu vàng phủ bóng một đời ai
Hoàng hôn đổ bao ngày anh ray rứt
Nợ gieo sầu, vần thơ đây trải bút
Thả không gian giây phút tiễn tình xưa!...
Em ngồi gần sát bên anh
Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung
Quả sầu em cất ở trong
Anh đây đã thấy, nên lòng xót xa
“Của mình” thành vợ người ta
Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!
Bến mơ, nửa bước tới cầu
Bất ngờ cầu gãy, nghẹn ngào ép tim
Lỡ làng chỉ mối xe duyên
Dòng sông ngược bến, con thuyền đứt dây
Tại người hay tại gió mây
Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
Hoặc mây trước gió lững lờ
Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!
Bây giờ vương vấn tình xưa
Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
Luyến lưu dĩ vãng, ngỡ ngàng hôm nay…
Tối rồi! Anh tạm chia tay
Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
Mà sao bịn rịn trên đường
Để xe em dắt, ánh sương ửng trào
Em ơi! Da diết biết bao
Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
Trải niềm khuây khỏa vào thơ
Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...
25/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi lòng em trải nhẹ vào thơ
Se sắt hồn thu cuốn nguyệt mờ
Vọng ngóng con thuyền nơi diệu vợi
Màn đen phủ bến nghẹn chơ vơ!
Thiết tha ngày tháng đợi chờ ai
Khắc khoải thâu canh nhỏ giọt dài
Chiếc bóng cầu treo, vườn lặng vắng
Dật dờ, gió thoảng lá rơi bay
Lạnh lẽo trời đông quấn vạn sầu
Nhớ nhung vò võ, tím hồn đau
Vầng trăng nửa mảnh trôi lờ lững
Thao thức miên man, ánh lệ trào
Da diết ngập tràn phủ bóng sương
Canh khuya nắc nẻ dưới cung buồn
Bao nhiêu tiếng dế, là bao nhạc
Khảy khúc u hoài để vấn vương!
Lắm khi day dứt kiếp hồng nhan
Ngày lại qua mau, sớm ráng tàn
Trễ chuyến, đò chiều, ôm phận bạc
Thu hình, nép bóng ngắm mây tan…
Đừng đau, trăn trở nữa em ơi!
Nức nở mà chi đã lỡ rồi
Một đóa hoa hồng xưa toả ngát
Giờ đây ánh nhạt loãng hương trôi
Nhưng hồn hoa mãi vẫn là hoa
Chỉ sắc hương kia một thoáng mà
Nắng tắt còn đây bầu rượu ấm
Cùng dòng thơ thắm mảnh trăng thoa!...
21/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Thắm thoát thời gian đúng một năm
Kể từ hôm ấy, kiếm tình trăng
Đi vào ảo mạng tìm xưa cũ
Gặp lại hồn ai dưới nguyệt tàn!
Vô tình níu kéo sợi tơ vương
Buộc bóng bay về thuở nhớ thương
Cho quả tim buồn theo thắt lạnh
Từng hồi lay động nhịp rung chuông
Em nói ngày xưa em đợi tôi
Dẫu rằng biết đó mộng mà thôi
Nhưng em vẫn cứ ngày trông ngóng
Khắc khoải, bâng khuâng một khoảng đời!
Điệp ơi! Có hiểu những lời kia?
Là muối, là kim, châm xát tim
Rỉ máu, tái tê bầu vọng tưởng
Khiến hồn anh bỗng biến thành chim
Ánh lóe vô hình xé mảng trơ
Bừng lên hồn sĩ tự bao giờ
Lướt từ vạn kỷ bay về nhập
Cái xác dương trần nghẹn lắc lư
Kể từ hôm đó giọt thơ xanh
Từng phút nhỏ ra ướt đượm cành
Kết gió đông phong nhè nhẹ thổi
Dưới vầng trăng sáng, toả long lanh!
Chỉ vì nghịch cảnh của giờ đây
Trăm nhớ ngàn yêu buổi sớm mai
Đành thả bay xa về diệu vợi
Rồi ôm dĩ vãng luyến lưu say…
Anh cảm ơn em nhiều thật nhiều
Nhờ ai kể lại thuở buồn hiu
Giúp cho chấn động, hồn muôn kiếp
Trở lại, vung tay trải thắm chiều!...
22/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Nhận được thư em thấy xốn xang
Vì sao mây phủ tối vầng trăng
Làm cho buồn bã, lời than thở
Tâm sự về anh cảnh phũ phàng!
Hôm nào cánh nhạn nhẹ nhàng bay
Nét chữ thân thương trải thắm đầy
Tâm sự dạt dào bao ý sống
Giờ đây ảm đạm gió heo may
Tôi nghĩ, tôi suy, tôi thẫn thờ
Phải chăng biển sóng đẩy niềm mơ
Đến nơi xa thẳm trùng dương lộng
Vội vã thuyền đi, để lụy bờ
Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
Khiến trăng kết mộng tím mây sầu
Em thương, em nhớ, em chờ đợi
Héo hắt u hoài cuộc bể dâu.?!
Con tim da diết khảy yêu thương
Vội vã hành trang bước nẻo đường
Đến bến sông xa tìm ánh mộng
Cho lòng ấm lại chuỗi ngày sương
Món quà của kẻ rớt mồng tơi
Quyển tập trăm trang, trải bút ngời
Một mối tình đau tan khóc hận
Tặng người yêu dấu của lòng tôi
Sau đêm hôm ấy trôi biền biệt
Em đã đâu rồi để vấn vương
Cố nán mấy ngày trông gặp gỡ
Chỉ chiều nhạt ánh, tiếng rung chuông!
Cứ ngỡ quà thương khiến hiểu lầm
Cho bầu tan vỡ, nát vầng trăng
Quay về lặng lẽ, chôn tâm sự
Vĩnh viễn từ đây ánh nguyệt tàn
Ngờ đâu ngày ấy lại vô tình
Sách cũ chứa từng cánh nhạn xinh
Gom lại Mẹ em đem đốt sạch
Lạc rồi địa chỉ khiến cho mình
Em thì năm tháng đợi trông tôi
Còn ở nơi tôi tưởng vỡ rồi
Hai tấc lòng sâu mang nỗi nhớ
Đành ôm khắc khoải ngắm mây trôi
Trọn đời vương vấn bến sông xa
Để mỗi chiều thu dưới ráng tà
Một cánh chim sầu trên nhánh đậu
Dật dờ lưu luyến mảnh hồn hoa!
24/4/2016
Nguyễn Thành Sáng