Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 36,312
Cuộc cạnh tranh Mỹ-Trung là thách thức địa chính trị quan trọng nhất của thế kỷ 21, đánh dấu sự chuyển dịch từ trật tự đơn cực sau Chiến tranh Lạnh sang một kỷ nguyên đối đầu giữa các cường quốc. Dưới đây là các khía cạnh chính của cuộc cạnh tranh này :
1. Sự chuyển dịch từ "Can dự" sang "Cạnh tranh chiến lược"
Trong nhiều thập kỷ, chính sách của Mỹ dựa trên niềm tin rằng việc hỗ trợ Trung Quốc trỗi dậy và hội nhập vào trật tự quốc tế sẽ giúp nước này tự do hóa. Tuy nhiên, các nguồn tin cho thấy một sự đồng thuận lưỡng đảng tại Washington rằng chính sách can dự đã thất bại.
Cuộc cạnh tranh này diễn ra trên nhiều lĩnh vực phức tạp và đan xen:
Mỹ đang tận dụng mạng lưới liên minh để đối trọng với Trung Quốc thông qua các cơ chế như AUKUS (Mỹ-Anh-Australia) và Quad (Mỹ-Nhật-Ấn-Úc).
Mặc dù có những điểm tương đồng với Chiến tranh Lạnh cũ, các nguồn tin chỉ ra rằng cạnh tranh Mỹ-Trung khác biệt ở chỗ hai nước có sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế sâu sắc. Một số chuyên gia đề xuất một "thỏa thuận ngừng bắn ý thức hệ" hoặc sự chung sống thực tế để tránh thảm họa chiến tranh, trong khi những người khác cho rằng Mỹ cần tập trung vào việc tự cường trong nước để duy trì vị thế dẫn đầu. Tuy nhiên, sự khó lường của các nhà lãnh đạo (như Donald Trump) có thể làm thay đổi hoàn toàn các tính toán chiến lược này.
1. Sự chuyển dịch từ "Can dự" sang "Cạnh tranh chiến lược"
Trong nhiều thập kỷ, chính sách của Mỹ dựa trên niềm tin rằng việc hỗ trợ Trung Quốc trỗi dậy và hội nhập vào trật tự quốc tế sẽ giúp nước này tự do hóa. Tuy nhiên, các nguồn tin cho thấy một sự đồng thuận lưỡng đảng tại Washington rằng chính sách can dự đã thất bại.
- Chiến lược của Mỹ: Từ thời chính quyền Trump đến Biden, Mỹ đã chính thức xác định Trung Quốc là "đối thủ cạnh tranh chiến lược" nhằm thay thế Mỹ tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.
- Phản ứng của Trung Quốc: Bắc Kinh đã từ bỏ phương châm "giấu mình chờ thời" của Đặng Tiểu Bình để thực hiện một chính sách đối ngoại quyết đoán hơn, nhằm thách thức sự thống trị của Mỹ và thiết lập một trật tự khu vực mới do Trung Quốc làm trung tâm.
Cuộc cạnh tranh này diễn ra trên nhiều lĩnh vực phức tạp và đan xen:
- Kinh tế và Công nghệ: Đây là "chiến trường" quan trọng nhất với các cuộc chiến thương mại, thuế quan và nỗ lực kiểm soát các công nghệ cốt lõi như 5G, trí tuệ nhân tạo (AI) và chất bán dẫn. Mỹ và các đồng minh đang cố gắng giảm sự phụ thuộc kinh tế vào Trung Quốc trong khi vẫn duy trì sự hội nhập nhất định để tránh xung đột toàn diện.
- Quân sự: Trung Quốc đã tiến hành hiện đại hóa quân đội mạnh mẽ, sở hữu hải quân lớn nhất thế giới và phát triển các vũ khí "sát thủ tàu sân bay" (như tên lửa DF-21D) nhằm đẩy lùi ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi chuỗi đảo thứ nhất.
- Ý thức hệ và Trật tự quốc tế: Mỹ tìm cách bảo vệ "trật tự dựa trên quy tắc" và các giá trị tự do dân chủ, trong khi Trung Quốc thúc đẩy một hệ thống dựa trên sự cai trị độc tài và các thỏa thuận song phương, không can thiệp vào công việc nội bộ.
- Đài Loan: Được coi là điểm yếu chiến lược nơi khả năng can thiệp của Mỹ đang bị xói mòn do sự gia tăng sức mạnh quân sự của Bắc Kinh. Các nguồn tin cảnh báo về rủi ro từ một cuộc tấn công phủ đầu hoặc tính toán sai lầm có thể dẫn đến chiến tranh hạt nhân.
- Biển Đông: Trung Quốc đã sử dụng các chiến thuật "vùng xám" và bồi đắp đảo nhân tạo để kiểm soát thực tế vùng biển này, thách thức quyền tự do hàng hải mà Mỹ và các đồng minh luôn bảo vệ.
Mỹ đang tận dụng mạng lưới liên minh để đối trọng với Trung Quốc thông qua các cơ chế như AUKUS (Mỹ-Anh-Australia) và Quad (Mỹ-Nhật-Ấn-Úc).
- "Món quà lục địa": Australia đã trở thành một phần không thể thiếu trong kế hoạch tác chiến của Mỹ, cung cấp lãnh thổ để bố trí các máy bay ném bom chiến lược B-52, tàu ngầm hạt nhân và các cơ sở tình báo (như Pine Gap).
- Rủi ro cho đồng minh: Việc tích hợp sâu vào chiến lược của Mỹ khiến Australia đối mặt với nguy cơ trở thành mục tiêu tấn công quân sự của Trung Quốc trong trường hợp xảy ra xung đột.
Mặc dù có những điểm tương đồng với Chiến tranh Lạnh cũ, các nguồn tin chỉ ra rằng cạnh tranh Mỹ-Trung khác biệt ở chỗ hai nước có sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế sâu sắc. Một số chuyên gia đề xuất một "thỏa thuận ngừng bắn ý thức hệ" hoặc sự chung sống thực tế để tránh thảm họa chiến tranh, trong khi những người khác cho rằng Mỹ cần tập trung vào việc tự cường trong nước để duy trì vị thế dẫn đầu. Tuy nhiên, sự khó lường của các nhà lãnh đạo (như Donald Trump) có thể làm thay đổi hoàn toàn các tính toán chiến lược này.