Tài năng thơ ca Phillis Wheatley và Mercy Otis Warren di sản trí tuệ và tinh thần đã thúc đẩy cuộc Cách mạng Mỹ đi đến thành công

Trong bối cảnh Cách mạng Mỹ, thơ ca không chỉ là một hình thức nghệ thuật mà còn là phương tiện để phụ nữ thể hiện trí tuệ, quan điểm chính trị và sự ủng hộ đối với lý tưởng tự do. Hai nhân vật tiêu biểu nhất cho tài năng thơ ca thời kỳ này là Phillis Wheatley và Mercy Otis Warren.
1. Phillis Wheatley: Thiên tài bẩm sinh và nguồn cảm hứng thần học
Phillis Wheatley, một phụ nữ gốc Phi bị đưa đến Mỹ làm nô lệ, đã bộc lộ tài năng xuất chúng từ khi còn rất trẻ, bất chấp những rào cản về thân phận và giáo dục.
  • Sự khởi đầu và phong cách: Bà bắt đầu sự nghiệp sáng tác ngay khi vừa biết viết, dù không được đào tạo bài bản về ngữ pháp hay quy tắc sáng tác. Thơ của bà chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi Kinh Thánh và các tác phẩm kinh điển như Homer của Pope.
  • Sự đa dạng về chủ đề: Tài năng của Wheatley thể hiện qua sự linh hoạt trong các chủ đề: từ những vần thơ ca ngợi thiên nhiên, các bài thánh ca tôn giáo (như "Hymn to the Morning") đến những bài thơ tang lễ đầy cảm xúc viết theo yêu cầu của bạn bè.
  • Góc nhìn chính trị: Bà đã sử dụng ngòi bút để vinh danh các nhân vật lịch sử quan trọng. Bài thơ bà gửi cho George Washington vào năm 1775 đã khiến vị tướng này phải kinh ngạc và khen ngợi "tài năng thơ ca vĩ đại" cũng như "phong cách và cách thức" trình bày đầy ấn tượng của bà.
  • Sự công nhận quốc tế: Tập thơ của bà xuất bản tại London năm 1773 đã nhận được sự chứng thực về quyền tác giả từ những nhân vật uy tín nhất tại Boston để đập tan những nghi ngờ rằng một cô gái nô lệ không thể viết được những dòng thơ tinh tế như vậy.
2. Mercy Otis Warren: Ngòi bút châm biếm và tư tưởng chính trị
Khác với Wheatley, Mercy Otis Warren sử dụng thơ ca và kịch nghệ như một vũ khí chính trị sắc bén để tấn công quân đội Anh và những người trung thành với vương quyền (Tory).
  • Thơ châm biếm: Bà nổi tiếng với các tác phẩm như "The Group""The Adulateur", trong đó bà dùng những từ ngữ cay nghiệt để vạch trần các âm mưu của chính quyền thực dân, đặc biệt là Thống đốc Hutchinson (người bà gọi bằng tên ẩn dụ là Rapatio).
  • Kịch lịch sử và bi kịch: Các vở kịch như "The Sack of Rome" hay "The Ladies of Castile" tuy mang bối cảnh lịch sử xa xôi nhưng thực chất là để gửi gắm những thông điệp về lòng yêu nước và sự tự do đối với thực tại của nước Mỹ lúc bấy giờ.
  • Sự tán dương từ các nhà sáng lập: Tài năng của bà được John Adams và Alexander Hamilton đánh giá rất cao. Hamilton thậm chí còn khẳng định rằng trong lĩnh vực kịch nghệ, "thiên tài nữ giới tại Hoa Kỳ đã vượt xa nam giới".
  • Sự kết hợp giữa đạo đức và nghệ thuật: Dù đôi khi lo ngại sự sắc sảo trong thơ châm biếm của mình có thể không phù hợp với "vẻ nhân từ" của nữ giới, bà vẫn được Abigail Adams trấn an rằng hành động đó là đáng trân trọng vì nó phục vụ cho đức hạnh và sự thật.
3. Ý nghĩa của thơ ca đối với phụ nữ Cách mạng
Thơ ca đã cho phép những người phụ nữ này vượt ra khỏi "phạm vi hẹp" của đời sống gia đình để tham gia vào những cuộc thảo luận lớn của quốc gia.
  • Tiếng nói đại diện: Thơ của họ không chỉ phản ánh nỗi đau khổ cá nhân mà còn là tiếng nói của một dân tộc đang khao khát tự do.
  • Công cụ vận động: Những bài thơ như danh sách các vật dụng cần thiết của "Lamira" hay những vần thơ về sự kiện đổ trà tại Boston đã góp phần lan tỏa tinh thần chống đối các đạo luật bất công của Anh trong cộng đồng phụ nữ.
Tóm lại, tài năng thơ ca của những phụ nữ này không chỉ dừng lại ở giá trị nghệ thuật mà còn là một phần không thể tách rời của di sản trí tuệ và tinh thần đã thúc đẩy cuộc Cách mạng Mỹ đi đến thành công.
 
Mối quan hệ giữa Washington và nhà thơ Phillis Wheatley

Mối quan hệ giữa George Washington và Phillis Wheatley, một nhà thơ gốc Phi từng bị bắt làm nô lệ, là một minh chứng đáng chú ý về sự tôn trọng trí tuệ xuyên qua các rào cản giai cấp và chủng tộc trong thời kỳ Cách mạng Mỹ. Dưới đây là các chi tiết về mối quan hệ của họ:
  • Sự khởi đầu từ lòng ngưỡng mộ: Vào ngày 26 tháng 10 năm 1775, Phillis Wheatley đã gửi cho George Washington một bức thư cùng một bài thơ ca ngợi những đức hạnh và tài năng quân sự của ông khi ông vừa được bổ nhiệm làm Tổng chỉ huy Lục quân Lục địa. Trong thư, bà bày tỏ rằng sự kiện ông được bổ nhiệm đã khơi dậy trong bà những cảm xúc mãnh liệt và bà cầu chúc ông thành công trong sự nghiệp cao cả mà ông đang theo đuổi.
  • Phản hồi đầy trân trọng của Washington: Washington đã phản hồi bằng một bức thư gửi từ Cambridge vào ngày 28 tháng 2 năm 1776. Trong thư, ông xin lỗi vì sự chậm trễ do những công việc quan trọng của chiến tranh và gọi bà một cách tôn trọng là "Miss Phillis". Ông ca ngợi tài năng thơ ca vĩ đại của bà, mô tả phong cách và cách thức bà viết là một minh chứng ấn tượng cho thiên tài của bà.
  • Sự khiêm tốn của vị tướng: Washington thừa nhận rằng mặc dù ông cảm thấy bài thơ là một "sự tri ân xứng đáng", ông đã quyết định không công bố nó trên các phương tiện truyền thông công cộng vì lo ngại sẽ bị coi là phù phiếm khi tự mình đưa ra những lời tán dương về bản thân. (Dù vậy, bài thơ sau đó đã được Joseph Reed sắp xếp để công bố trên tạp chí Pennsylvania Magazine vào tháng 4 năm 1776).
  • Cuộc gặp gỡ trực tiếp: Trong bức thư của mình, Washington đã mời Wheatley đến thăm ông nếu bà có dịp tới Cambridge hoặc gần tổng hành dinh, nhấn mạnh rằng ông sẽ "rất hạnh phúc khi được gặp một người được các Nàng Thơ ưu ái đến vậy". Các nguồn tài liệu cho biết cuộc gặp gỡ này dường như đã thực sự diễn ra tại trụ sở của ông ở Cambridge vào khoảng tháng 3 năm 1776.
Mối quan hệ này đặc biệt có ý nghĩa vì Washington, một vị tướng đang dẫn dắt cuộc đấu tranh giành tự do, đã dành sự công nhận và tôn trọng công khai đối với tài năng của một người phụ nữ da đen trong bối cảnh nô lệ vẫn còn tồn tại. Sự đánh giá cao của Washington đối với trí tuệ của Wheatley đã giúp củng cố danh tiếng của bà như một trong những tiếng nói văn chương quan trọng nhất của thời đại Cách mạng.​
 
Mercy Otis Warren đã viết về George Washington như thế nào?

Mercy Otis Warren, một trong những nhà sử học đương đại đầu tiên của Cách mạng Mỹ, đã viết về George Washington với một cái nhìn đa chiều, kết hợp giữa sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với phẩm chất cá nhân và sự phân tích sắc sảo về năng lực quân sự của ông.Dưới đây là những cách mà bà đã khắc họa vị tướng này qua các bức thư và tác phẩm lịch sử của mình:
1. Ấn tượng ban đầu về phong thái và nhân cách
Trong một bức thư gửi cho John Adams vào tháng 10 năm 1775, sau khi Washington dùng bữa tại nhà bà ở Watertown, Mercy Warren đã dành những lời tán dương nồng nhiệt cho ông:​
  • Sự hài hòa giữa ngoại hình và tâm hồn: Bà mô tả ông là "một trong những quý ông hòa nhã và tài năng nhất cả về trí tuệ lẫn cách ứng xử mà tôi từng gặp".​
  • Phẩm chất đạo đức: Bà nhận thấy ở ông một sự kết hợp hiếm có giữa lòng dũng cảm không đi kèm với sự hấp tấp, và lòng nhiệt thành yêu nước mà không có sự cay nghiệt.​
2. Đánh giá về phong cách lãnh đạo quân sự
Trong bộ sử History of the Rise, Progress and Termination of the American Revolution, bà đã phân tích chi tiết về tư chất của ông trên cương vị Tổng chỉ huy:​
  • Sự điềm tĩnh và thận trọng: Bà đánh giá cao sự điềm tĩnh và khả năng phán đoán giúp ông phù hợp với vị trí cao quý được giao phó.​
  • Chiến thuật "Fabian": Bà so sánh phong cách của ông với sự thận trọng của Fabius, năng lượng của Caesar và khả năng ứng biến linh hoạt trong nghịch cảnh của Frederick Đại đế. Theo bà, chính phong cách hành quân thận trọng và có chừng mực của ông đã giúp bảo toàn lực lượng trong những giai đoạn khó khăn nhất.​
  • Thần tượng của đất nước: Bà ghi nhận rằng sau những chiến thắng tại Jersey, Washington đã trở thành "thần tượng của đất nước" và là đối tượng ngưỡng mộ của ngay cả kẻ thù.​
3. Cái nhìn khách quan và những "điểm yếu" con người
Dù rất kính trọng Washington, Mercy Warren với tư cách là một nhà sử học không ngần ngại nêu ra những khía cạnh mang tính phê bình:​
  • Sự thiếu quyết đoán: Bà dẫn lời một số sĩ quan cho rằng đôi khi trí tuệ của Washington thiếu đi sự quyết đoán cần thiết, điều này đôi khi là một trở ngại lớn cho quân đội.​
  • Sự thiếu nồng nhiệt bẩm sinh: Bà nhận xét ông đôi khi thiếu đi sự hăng hái (ardency) trong những thời điểm mà năng lượng dường như là yếu tố tiên quyết.​
  • Quan điểm chính trị ban đầu: Bà ghi chép lại rằng trong giai đoạn đầu của cuộc tranh chấp, Washington không hẳn đã ủng hộ một cuộc ly khai vĩnh viễn khỏi Anh mà vẫn hy vọng vào một sự hòa giải danh giá cho đến khi các sự kiện thực tế buộc ông phải thay đổi quan điểm.​
4. Bảo vệ danh dự của Washington
Bất chấp những lời chỉ trích, bà luôn đứng về phía ông trước các âm mưu lật đổ:​
  • Bà coi thường các nỗ lực bôi nhọ Washington thông qua những bức thư nặc danh (như trường hợp của Tướng Conway) và khẳng định rằng "thiên tư tốt đẹp của ông luôn có mặt để giữ cho danh tiếng của ông không bị tổn thương".​
  • Bà kết luận rằng trong hoàn cảnh đầy rẫy khó khăn của Hoa Kỳ lúc bấy giờ, khó có ai có thể điều hành công việc với sự thận trọng và sáng suốt hơn Washington.​
Tóm lại, trong ngòi bút của Mercy Otis Warren, George Washington hiện lên không chỉ là một vị anh hùng hoàn hảo mà là một nhà lãnh đạo thực thụ với cả những đức tính cao quý và những giới hạn của con người, người đã dẫn dắt quốc gia bằng sự kiên trì và trí tuệ vượt trội trong một thời kỳ đen tối​
 
Phản ứng của Washington trước bài thơ của Phillis Wheatley?

Phản ứng của George Washington trước bài thơ của Phillis Wheatley được thể hiện qua sự trân trọng sâu sắc và những lời khen ngợi nồng nhiệt dành cho tài năng của bà.
Dưới đây là các chi tiết cụ thể về phản ứng của ông:​
  • Sự khen ngợi về tài năng: Trong thư hồi đáp gửi bà vào ngày 28 tháng 2 năm 1776, Washington đã gọi bài thơ là những "vần thơ thanh nhã" (elegant Lines). Ông khẳng định phong cách và cách thức bà viết là một "minh chứng ấn tượng cho tài năng thơ ca vĩ đại" của bà.​
  • Thái độ khiêm tốn: Washington thừa nhận rằng mặc dù ông cảm thấy bài thơ là một "sự tri ân xứng đáng" dành cho mình, ông đã quyết định không tự mình công bố nó trên các phương tiện truyền thông công cộng. Lý do là ông lo ngại việc tự mình đưa ra những lời tán dương về bản thân sẽ bị coi là biểu hiện của sự "phù phiếm" (vanity).​
  • Lời mời gặp gỡ trân trọng: Ông bày tỏ sự ngưỡng mộ bằng cách mời Wheatley đến thăm nếu bà có dịp tới Cambridge hoặc gần tổng hành dinh. Ông viết rằng mình sẽ "rất hạnh phúc khi được gặp một người được các Nàng Thơ ưu ái đến vậy" và ca ngợi thiên tư mà thiên nhiên đã ban tặng cho bà.​
  • Hỗ trợ công bố tác phẩm: Dù bản thân Washington không trực tiếp đăng bài thơ để tránh tiếng kiêu ngạo, ông đã gửi lá thư và bài thơ của Wheatley cho Joseph Reed, người sau đó đã sắp xếp để nó được đăng trên tạp chí Pennsylvania Magazine vào tháng 4 năm 1776.​
  • Cuộc gặp gỡ trực tiếp: Các nguồn tài liệu cho biết cuộc gặp gỡ giữa vị Tổng chỉ huy và nhà thơ đã thực sự diễn ra tại trụ sở của ông ở Cambridge vào khoảng tháng 3 năm 1776.​
Hành động này của Washington được coi là một sự công nhận đáng kinh ngạc đối với trí tuệ và tài năng của một phụ nữ gốc Phi trong bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ.​
 

Chủ đề mới

Dành cho học sinh

VnKienthuc lúc này

Không có thành viên trực tuyến.

Định hướng

Diễn đàn VnKienthuc.com là nơi thảo luận và chia sẻ về mọi kiến thức hữu ích trong học tập và cuộc sống, khởi nghiệp, kinh doanh,...
Top