Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 35,435
Mô hình "con vịt lộn ngược" (upside-down duck) là một ẩn dụ do Tiến sĩ Colin Kahl đưa ra để giải thích phương thức quản trị độc đáo và đầy mâu thuẫn của chính quyền Donald Trump. Mô hình này phản ánh những đặc điểm cốt lõi sau về quản trị:
1. Sự đối lập giữa bề nổi và thực chất
Khác với mô hình "con vịt" truyền thống—vốn được dùng để chỉ chính quyền Obama với vẻ ngoài bình thản nhưng vận hành quyết liệt bên dưới—mô hình của Trump thì ngược lại.
1. Sự đối lập giữa bề nổi và thực chất
Khác với mô hình "con vịt" truyền thống—vốn được dùng để chỉ chính quyền Obama với vẻ ngoài bình thản nhưng vận hành quyết liệt bên dưới—mô hình của Trump thì ngược lại.
- Trên mặt nước: Là sự ồn ào, hỗn loạn và những vi phạm nghi thức xã giao thông qua các dòng tweet và phát ngôn công khai của tổng thống.
- Dưới mặt nước: Là các chuyên gia và quan chức chuyên nghiệp âm thầm thực thi các công việc của chính phủ và duy trì các chương trình chính sách truyền thống.
2. Tính kế thừa chính sách ẩn sau ngôn từ gay gắt
Mô hình này phản ánh rằng, bất chấp những tuyên bố gây sốc, thực chất quản trị của Trump thường là sự tiếp nối các chính sách của người tiền nhiệm:
Mô hình này phản ánh rằng, bất chấp những tuyên bố gây sốc, thực chất quản trị của Trump thường là sự tiếp nối các chính sách của người tiền nhiệm:
- Chính sách đối ngoại: Các quyết định về thỏa thuận hạt nhân Iran, chiến lược tại Afghanistan hay cuộc chiến chống ISIS thực chất rất gần với chính sách của chính quyền Obama, chỉ khác ở chỗ được bao phủ bởi ngôn từ mạnh bạo hơn.
- Sự thích nghi với thực tế: Khi nắm quyền và tiếp cận với các nguồn tin tình báo, chính quyền thường từ bỏ các đề xuất bất khả thi trong chiến dịch tranh cử để quay lại với các phương pháp chính thống.
3. Sự thiếu nhất quán và rạn nứt hệ thống
Mô hình "con vịt lộn ngược" cũng phơi bày những lỗ hổng nghiêm trọng trong quản trị:
Mô hình "con vịt lộn ngược" cũng phơi bày những lỗ hổng nghiêm trọng trong quản trị:
- Thiếu sự đồng bộ: Dù có sự kế thừa về chính sách, nhưng sự thiếu nhất quán giữa tổng thống và các bộ ngành (như Bộ Ngoại giao) tạo ra các trung tâm quyền lực cạnh tranh, gây bối rối cho các đồng minh và làm suy yếu khả năng thực thi chương trình nghị sự.
- Xói mòn chuẩn mực: Việc bổ nhiệm người thân vào các vị trí cố vấn tạo ra các cấu trúc quyền lực song song, khiến các nhà ngoại giao nước ngoài lúng túng giữa việc làm việc với quan chức chính thức hay người nhà tổng thống.
4. Trạng thái "Regency" (Nhiếp chính) của quân đội
Một khía cạnh đáng lo ngại của mô hình quản trị này là sự xuất hiện của một "trục người lớn" (axis of adults)—các tướng lĩnh quân đội được đưa vào nội các để kiềm chế các xung động của tổng thống.
Một khía cạnh đáng lo ngại của mô hình quản trị này là sự xuất hiện của một "trục người lớn" (axis of adults)—các tướng lĩnh quân đội được đưa vào nội các để kiềm chế các xung động của tổng thống.
- Về mặt quản trị, điều này tạo ra một trạng thái "securitocratic" (trị an), nơi các sĩ quan quân đội nắm giữ quyền kiểm soát thực tế đối với các quyết định của quan chức dân sự cao cấp nhất, làm lung lay nguyên tắc kiểm soát dân sự đối với quân đội trong hệ thống dân chủ.
Tóm lại, mô hình "con vịt lộn ngược" phản ánh một phương thức quản trị mà ở đó phong cách cá nhân của người lãnh đạo mâu thuẫn gay gắt với bộ máy vận hành chuyên nghiệp, tạo ra một trạng thái vừa có tính kế thừa thực tế, vừa chứa đựng sự hỗn loạn về mặt thể chế.