Hide Nguyễn
Du mục số
- Xu
- 2,527
TRÀO LƯU "HÔN NHÂN CUỐI TUẦN", LỐI THOÁT CHO GIỚI TRẺ TRUNG LƯU TRUNG QUỐC?
Trong guồng quay hối hả của xã hội hiện đại, mô hình hôn nhân ở Trung Quốc đang chứng kiến một cuộc chuyển dịch đáng kể. Những ngày gần đây, trên các diễn đàn mạng xã hội nước này, thuật ngữ "hôn nhân cuối tuần" hay "hôn nhân đi lại" đang trở thành từ khóa gây sốt. Không còn là sự gượng ép vì hoàn cảnh công việc, hàng vạn cặp vợ chồng thuộc tầng lớp trung lưu đang chủ động chọn cách sống riêng để bảo toàn cái tôi và hạnh phúc cá nhân.
Khi ngủ riêng là thứ đặc quyền xa xỉ
Tình cảm của những người chưa kết hôn vô cùng đa dạng, không còn là một câu "độc thân" hay "không độc thân" là có thể giải thích rõ ràng được nữa. Từ "tương đối độc thân" đến "hoàn toàn độc thân", những quy tắc định nghĩa trong đó đủ để viết thành một cuốn cẩm nang tình yêu thế kỷ mới. Những người lựa chọn bước vào hôn nhân cũng đã có thêm lựa chọn "đã kết hôn nhưng không sống chung".
5 năm trước, dư luận châu Á từng xôn xao khi minh tinh Nhật Bản Yui Aragaki công bố việc cô và chồng dù đã đăng ký kết hôn nhưng vẫn sống ở hai căn hộ khác nhau trong cùng một khu chung cư. Lúc bấy giờ, người ta hoài nghi về sự bền vững của mối quan hệ này. Thế nhưng hiện tại, giới trẻ dường như đã thức tỉnh, việc chui rúc dưới cùng một mái nhà chưa chắc đã là bảo chứng cho một tình yêu đẹp.
Những ai đã bước vào hôn nhân mới thấu hiểu sự ngột ngạt của việc chia sẻ không gian sống. Đó là những cuộc cãi vã vô bổ bắt nguồn từ chiếc nắp bồn cầu không lật, cuộn giấy vệ sinh dùng hết không ai thay hay mớ vụn giấy bỏ quên trong túi áo làm hỏng cả mẻ giặt. Sự hao mòn tâm lý này đã đẩy không ít cặp vợ chồng đến mức phải lén lút thuê phòng khách sạn theo giờ, chỉ để tìm kiếm một khoảng không gian tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn khỏi danh xưng "vợ" hay "chồng".
Ngược lại, những người tiên phong theo đuổi "hôn nhân cuối tuần" lại đang toát lên một sự tự do đáng ghen tị. Vợ một nhà, chồng một nhà, con cái chia lịch chăm sóc luân phiên. Họ không phải chịu đựng những cọ xát vụn vặt hàng ngày. Thậm chí, cô Vương Thư (38 tuổi, ở Bắc Kinh) chia sẻ, sau khi yêu cầu chồng dọn ra sống riêng, cô đã tự tay trang trí lại căn hộ bằng những gam màu rực rỡ theo đúng sở thích cá nhân, điều mà cô không bao giờ làm được khi phải thỏa hiệp với gu thẩm mỹ của bạn đời.
Một trường hợp khác, cô gái trẻ tên Tiểu Á (29 tuổi, ở Thượng Hải), kết hôn 3 năm nhưng vẫn duy trì khoảng cách với chồng ở Hàng Châu. "Hôn nhân không nên là sợi dây thòng lọng trói buộc chúng ta vào những áp lực về mua nhà hay hy sinh sự thoải mái cá nhân. Gặp nhau 2-3 lần/tuần khiến chúng tôi trân trọng nhau hơn, cảm giác như đang hẹn hò vậy". Tiểu Á tâm sự.
Hiện, trào lưu "hôn nhân cuối tuần" đang lan rộng ở khu vực Bắc Kinh - Thiên Tân - Hà Bắc, Giang Tô - Chiết Giang - Thượng Hải, rất nhiều cặp vợ chồng trẻ lựa chọn lối sống xa nhau, đến cuối tuần mới gặp mặt để sống cuộc sống sau hôn nhân.
Không gian vật lý và sự độc lập tâm lý
Theo các chuyên gia xã hội học, nguyên nhân cốt lõi khiến "hôn nhân cuối tuần" trở thành xu hướng xuất phát từ sự sụp đổ của khái niệm cộng đồng kinh tế trong hôn nhân. Trước đây, người ta phải dọn về ở chung để gộp lương, chia sẻ tiền nhà và gánh vác các chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Tuy nhiên, ở các siêu đô thị Trung Quốc hiện nay, khi mà những yêu cầu truyền thống như "phải có nhà, có xe" đang mất dần giá trị, giới trẻ không còn muốn cõng trên lưng món nợ 30 năm chỉ để đổi lấy một tờ giấy chứng nhận sống chung.
Sâu xa hơn, không gian vật lý chính là biểu tượng của quyền lực. Khi sống chung, bạn bắt buộc phải thỏa hiệp, giờ giấc ngủ nghỉ bị xáo trộn, phòng đọc sách biến thành nhà kho hay không gian tủ quần áo bị chèn ép. Sự nhượng bộ liên tục này dần bào mòn cái tôi cá nhân. "Hôn nhân cuối tuần" giải quyết triệt để vấn đề này bằng cách dùng sự độc lập về vật lý để bảo vệ sự trọn vẹn của không gian tâm lý.
Thế nhưng, nhiều ý kiến phản đối đặt ra câu hỏi gay gắt: "Không sống cùng nhau, làm sao quản lý được đối phương có ngoại tình hay không?". Đây chính là điểm mấu chốt định hình lại giá trị của hôn nhân hiện đại. Cảm giác an toàn truyền thống đến từ sự trói buộc vật lý, tôi nhìn thấy anh ngủ chung giường, nghĩa là anh thuộc về tôi. Nhưng thực tế, bao nhiêu cặp vợ chồng nằm chung đệm mà giữa họ là khoảng cách của cả một đại dương? Bạn không bao giờ có thể kiểm soát một người đã muốn thay lòng đổi dạ, dù có nhốt họ trong nhà.
Nhà xã hội học Bauman từng đưa ra khái niệm xã hội lỏng. Các mối quan hệ trước đây dựa vào khoảng cách vật lý, dựa vào quán tính hàng ngày, dựa vào áp lực xã hội cùng gánh vác để duy trì. Hiện tại những thứ này đều đang tan chảy, tình yêu và hôn nhân vĩnh cửu truyền thống không còn vững chắc nữa. Mối quan hệ giữa người với người chỉ có thể quay về với thứ nguyên thủy nhất, đó là tình yêu và ý nguyện. Mà hôn nhân không sống chung chính là chuyển biến cảm giác an toàn trong hôn nhân, từ sự kết nối về mặt vật lý sang sự xác nhận về mặt tâm lý. Nó không thể đảm bảo bạn an tâm, nhưng nó rèn luyện hai người biết giao tiếp hơn, biết diễn đạt hơn, biết chủ động sát lại gần nhau hơn. Mỗi một lần gặp mặt đều trở thành một sự lựa chọn chủ động, chứ không phải do ép buộc, xui khiến. Do đó, mối quan hệ trở nên nhẹ nhàng hơn, nhẹ đến mức không còn sự bào mòn của những vụn vặt hàng ngày. Đồng thời, mối quan hệ cũng trở nên nặng nề hơn, nặng ở chỗ mỗi một lần kết nối đều là sự đến bên nhau bằng cả tâm trí.
Nói cách khác, hôn nhân không sống chung đòi hỏi một mức độ tin tưởng và sự trưởng thành về mặt cảm xúc cao hơn rất nhiều. Nó chuyển hóa cảm giác an toàn từ việc "giám sát vật lý" sang "xác nhận tâm lý". Khi không bị trói buộc bởi quán tính sinh hoạt hàng ngày, mỗi cuộc gặp gỡ cuối tuần đều là một sự lựa chọn chủ động, một sự khao khát được lao đến bên nhau.
Như câu hát kinh điển của ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng La Đại Hữu: "Em không thuộc về anh, anh cũng không sở hữu em, trên đời này không ai có quyền chiếm hữu ai". Bản chất của hôn nhân chưa bao giờ là việc dùng một không gian chung để nhốt một mối quan hệ. "Hôn nhân cuối tuần" chứng minh một triết lý mới của giới trung lưu trẻ tuổi ở Trung Quốc, hôn nhân có thể có rất nhiều hình thức, tình yêu có thể có rất nhiều cách thể hiện, chúng ta không nhất thiết phải sống cùng nhau mà quan trọng nhất là phải yêu cùng nhau.
Nguồn: Goc Nhin Moi
Trong guồng quay hối hả của xã hội hiện đại, mô hình hôn nhân ở Trung Quốc đang chứng kiến một cuộc chuyển dịch đáng kể. Những ngày gần đây, trên các diễn đàn mạng xã hội nước này, thuật ngữ "hôn nhân cuối tuần" hay "hôn nhân đi lại" đang trở thành từ khóa gây sốt. Không còn là sự gượng ép vì hoàn cảnh công việc, hàng vạn cặp vợ chồng thuộc tầng lớp trung lưu đang chủ động chọn cách sống riêng để bảo toàn cái tôi và hạnh phúc cá nhân.
Khi ngủ riêng là thứ đặc quyền xa xỉ
Tình cảm của những người chưa kết hôn vô cùng đa dạng, không còn là một câu "độc thân" hay "không độc thân" là có thể giải thích rõ ràng được nữa. Từ "tương đối độc thân" đến "hoàn toàn độc thân", những quy tắc định nghĩa trong đó đủ để viết thành một cuốn cẩm nang tình yêu thế kỷ mới. Những người lựa chọn bước vào hôn nhân cũng đã có thêm lựa chọn "đã kết hôn nhưng không sống chung".
5 năm trước, dư luận châu Á từng xôn xao khi minh tinh Nhật Bản Yui Aragaki công bố việc cô và chồng dù đã đăng ký kết hôn nhưng vẫn sống ở hai căn hộ khác nhau trong cùng một khu chung cư. Lúc bấy giờ, người ta hoài nghi về sự bền vững của mối quan hệ này. Thế nhưng hiện tại, giới trẻ dường như đã thức tỉnh, việc chui rúc dưới cùng một mái nhà chưa chắc đã là bảo chứng cho một tình yêu đẹp.
Những ai đã bước vào hôn nhân mới thấu hiểu sự ngột ngạt của việc chia sẻ không gian sống. Đó là những cuộc cãi vã vô bổ bắt nguồn từ chiếc nắp bồn cầu không lật, cuộn giấy vệ sinh dùng hết không ai thay hay mớ vụn giấy bỏ quên trong túi áo làm hỏng cả mẻ giặt. Sự hao mòn tâm lý này đã đẩy không ít cặp vợ chồng đến mức phải lén lút thuê phòng khách sạn theo giờ, chỉ để tìm kiếm một khoảng không gian tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn khỏi danh xưng "vợ" hay "chồng".
Ngược lại, những người tiên phong theo đuổi "hôn nhân cuối tuần" lại đang toát lên một sự tự do đáng ghen tị. Vợ một nhà, chồng một nhà, con cái chia lịch chăm sóc luân phiên. Họ không phải chịu đựng những cọ xát vụn vặt hàng ngày. Thậm chí, cô Vương Thư (38 tuổi, ở Bắc Kinh) chia sẻ, sau khi yêu cầu chồng dọn ra sống riêng, cô đã tự tay trang trí lại căn hộ bằng những gam màu rực rỡ theo đúng sở thích cá nhân, điều mà cô không bao giờ làm được khi phải thỏa hiệp với gu thẩm mỹ của bạn đời.
Một trường hợp khác, cô gái trẻ tên Tiểu Á (29 tuổi, ở Thượng Hải), kết hôn 3 năm nhưng vẫn duy trì khoảng cách với chồng ở Hàng Châu. "Hôn nhân không nên là sợi dây thòng lọng trói buộc chúng ta vào những áp lực về mua nhà hay hy sinh sự thoải mái cá nhân. Gặp nhau 2-3 lần/tuần khiến chúng tôi trân trọng nhau hơn, cảm giác như đang hẹn hò vậy". Tiểu Á tâm sự.
Hiện, trào lưu "hôn nhân cuối tuần" đang lan rộng ở khu vực Bắc Kinh - Thiên Tân - Hà Bắc, Giang Tô - Chiết Giang - Thượng Hải, rất nhiều cặp vợ chồng trẻ lựa chọn lối sống xa nhau, đến cuối tuần mới gặp mặt để sống cuộc sống sau hôn nhân.
Không gian vật lý và sự độc lập tâm lý
Theo các chuyên gia xã hội học, nguyên nhân cốt lõi khiến "hôn nhân cuối tuần" trở thành xu hướng xuất phát từ sự sụp đổ của khái niệm cộng đồng kinh tế trong hôn nhân. Trước đây, người ta phải dọn về ở chung để gộp lương, chia sẻ tiền nhà và gánh vác các chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Tuy nhiên, ở các siêu đô thị Trung Quốc hiện nay, khi mà những yêu cầu truyền thống như "phải có nhà, có xe" đang mất dần giá trị, giới trẻ không còn muốn cõng trên lưng món nợ 30 năm chỉ để đổi lấy một tờ giấy chứng nhận sống chung.
Sâu xa hơn, không gian vật lý chính là biểu tượng của quyền lực. Khi sống chung, bạn bắt buộc phải thỏa hiệp, giờ giấc ngủ nghỉ bị xáo trộn, phòng đọc sách biến thành nhà kho hay không gian tủ quần áo bị chèn ép. Sự nhượng bộ liên tục này dần bào mòn cái tôi cá nhân. "Hôn nhân cuối tuần" giải quyết triệt để vấn đề này bằng cách dùng sự độc lập về vật lý để bảo vệ sự trọn vẹn của không gian tâm lý.
Thế nhưng, nhiều ý kiến phản đối đặt ra câu hỏi gay gắt: "Không sống cùng nhau, làm sao quản lý được đối phương có ngoại tình hay không?". Đây chính là điểm mấu chốt định hình lại giá trị của hôn nhân hiện đại. Cảm giác an toàn truyền thống đến từ sự trói buộc vật lý, tôi nhìn thấy anh ngủ chung giường, nghĩa là anh thuộc về tôi. Nhưng thực tế, bao nhiêu cặp vợ chồng nằm chung đệm mà giữa họ là khoảng cách của cả một đại dương? Bạn không bao giờ có thể kiểm soát một người đã muốn thay lòng đổi dạ, dù có nhốt họ trong nhà.
Nhà xã hội học Bauman từng đưa ra khái niệm xã hội lỏng. Các mối quan hệ trước đây dựa vào khoảng cách vật lý, dựa vào quán tính hàng ngày, dựa vào áp lực xã hội cùng gánh vác để duy trì. Hiện tại những thứ này đều đang tan chảy, tình yêu và hôn nhân vĩnh cửu truyền thống không còn vững chắc nữa. Mối quan hệ giữa người với người chỉ có thể quay về với thứ nguyên thủy nhất, đó là tình yêu và ý nguyện. Mà hôn nhân không sống chung chính là chuyển biến cảm giác an toàn trong hôn nhân, từ sự kết nối về mặt vật lý sang sự xác nhận về mặt tâm lý. Nó không thể đảm bảo bạn an tâm, nhưng nó rèn luyện hai người biết giao tiếp hơn, biết diễn đạt hơn, biết chủ động sát lại gần nhau hơn. Mỗi một lần gặp mặt đều trở thành một sự lựa chọn chủ động, chứ không phải do ép buộc, xui khiến. Do đó, mối quan hệ trở nên nhẹ nhàng hơn, nhẹ đến mức không còn sự bào mòn của những vụn vặt hàng ngày. Đồng thời, mối quan hệ cũng trở nên nặng nề hơn, nặng ở chỗ mỗi một lần kết nối đều là sự đến bên nhau bằng cả tâm trí.
Nói cách khác, hôn nhân không sống chung đòi hỏi một mức độ tin tưởng và sự trưởng thành về mặt cảm xúc cao hơn rất nhiều. Nó chuyển hóa cảm giác an toàn từ việc "giám sát vật lý" sang "xác nhận tâm lý". Khi không bị trói buộc bởi quán tính sinh hoạt hàng ngày, mỗi cuộc gặp gỡ cuối tuần đều là một sự lựa chọn chủ động, một sự khao khát được lao đến bên nhau.
Như câu hát kinh điển của ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng La Đại Hữu: "Em không thuộc về anh, anh cũng không sở hữu em, trên đời này không ai có quyền chiếm hữu ai". Bản chất của hôn nhân chưa bao giờ là việc dùng một không gian chung để nhốt một mối quan hệ. "Hôn nhân cuối tuần" chứng minh một triết lý mới của giới trung lưu trẻ tuổi ở Trung Quốc, hôn nhân có thể có rất nhiều hình thức, tình yêu có thể có rất nhiều cách thể hiện, chúng ta không nhất thiết phải sống cùng nhau mà quan trọng nhất là phải yêu cùng nhau.
Nguồn: Goc Nhin Moi