Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 37,594
Sự khác biệt giữa nông nô phương Tây và nông dân phương Đông có thể được nhìn nhận qua các phương diện sau:
1. Mối quan hệ với ruộng đất và chủ sở hữu
1. Mối quan hệ với ruộng đất và chủ sở hữu
- Nông nô phương Tây: Gắn chặt với lãnh địa phong kiến. Họ bị buộc vào mảnh đất của lãnh chúa và không có quyền tự do di chuyển hay rời bỏ lãnh địa nếu không có sự cho phép của chủ sở hữu.
- Nông dân phương Đông: Gắn bó với làng xã. Ruộng đất về lý thuyết thuộc quyền sở hữu tối cao của nhà vua (nhà nước), nông dân canh tác trên ruộng đất công của làng xã hoặc thuê ruộng của địa chủ và nộp thuế, tô cho nhà nước hoặc chủ đất.
- Nông nô phương Tây: Có mức độ lệ thuộc thân thể rất nặng nề. Lãnh chúa có quyền tài phán đối với nông nô trong phạm vi lãnh địa. Nông nô được coi là một phần tài sản gắn liền với đất đai; khi lãnh địa được bán hoặc chuyển nhượng, nông nô cũng bị chuyển giao theo.
- Nông dân phương Đông: Về mặt pháp lý, họ thường được coi là những dân tự do (thần dân của vua). Tuy bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ tô thuế và đi phu cho nhà nước, nhưng họ có quyền tự do thân thể nhất định và không bị coi là "tài sản" riêng của một cá nhân lãnh chúa như ở phương Tây.
- Nông nô phương Tây: Hình thức bóc lột chủ yếu trong thời kỳ đầu là lao dịch. Nông nô phải dành phần lớn thời gian trong tuần (thường là 3-4 ngày) để làm việc trên phần đất riêng của lãnh chúa và chỉ được canh tác trên phần đất khẩu phần của mình trong những ngày còn lại.
- Nông dân phương Đông: Hình thức bóc lột chính là địa tô (hiện vật) và thuế. Nông dân canh tác trên ruộng đất và nộp lại một phần lớn sản phẩm (lúa gạo, nông sản) cho địa chủ hoặc nhà nước, kèm theo các nghĩa vụ lao dịch công cộng (đi phu, đi lính) theo mùa vụ hoặc yêu cầu của triều đình.
- Nông nô phương Tây: Sống trong các thôn xóm nằm trong phạm vi lãnh địa, dưới sự kiểm soát trực tiếp của lãnh chúa và bộ máy tay sai của họ.
- Nông dân phương Đông: Sống trong các làng xã có tính tự quản cao. Nhà nước phong kiến phương Đông quản lý nông dân thông qua các đơn vị hành chính này, thay vì quản lý trực tiếp tới từng cá nhân trong đời sống hàng ngày như mô hình lãnh địa.