Tại sao xuất hiện tâm lí không có cảm giác lớn lên (trưởng thành)?

Hide Nguyễn

Du mục số
TẠI SAO NHỮNG NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH HIỆN NAY ĐỀU KHÔNG CÓ CẢM GIÁC CỦA MỘT NGƯỜI LỚN?
Cre: 非癯仙

Rất nhiều người không nhận ra rằng, thời kỳ thanh xuân (tuổi dậy thì về mặt tâm lý) của người bây giờ đã bị thời đại dư thừa thông tin kéo dài một cách bạo lực.

Không phải là người trẻ cố tình từ chối việc lớn lên, mà là sự bùng nổ thông tin đã cấu trúc lại logic của sự trưởng thành, làm cho tiêu chuẩn của sự "chín chắn" trở nên mơ hồ và đầy mâu thuẫn, cũng khiến cho chu kỳ tự khám phá bản thân buộc phải bị động kéo dài gấp đôi.

Sự trưởng thành rất nhiều lúc chưa hẳn là có nhận thức hoàn toàn cao siêu, mà là một dạng trạng thái tinh thần tương đối ổn định.

Trong quá khứ, chiếc đồng hồ xã hội từng là một dạng màng bọc bảo vệ.

Nó dùng một bộ quy trình được công nhận chung để gánh vác thay bạn phần lớn trách nhiệm của sự lựa chọn và những truy vấn về ý nghĩa cuộc đời.

Thế hệ đi trước không có nỗi bận tâm này, chính vì bắt nguồn từ việc cuộc đời họ có một chiếc đồng hồ xã hội rõ ràng, một thước đo giá trị thống nhất: Giải quyết được chuyện cơm no áo ấm, cáng đáng được gia đình, đến tuổi thì lập gia đình, như vậy coi như đã hoàn thành bài kiểm tra "trưởng thành".

Sự trưởng thành của họ là sức bền sinh tồn để chống chọi lại sự nghèo đói và thiếu thốn, nỗi đau có kẻ thù rõ ràng, sự phấn đấu có mục tiêu rành mạch, chỉ cần bước qua được ngưỡng cửa vật chất là sẽ tự khắc mang theo cảm giác kiên định của một người lớn.

Nhưng thế hệ chúng ta, không cần quá chật vật cho sự sinh tồn cơ bản, giới hạn không thể chết đói đã được sự phát triển của xã hội nâng đỡ vững chắc, nhưng lãnh thổ của thế giới tinh thần lại bị dòng thông tin mở rộng đến vô tận.

Chúng ta đã nhìn thấy quá nhiều lối sống khả thi, nhưng lại bị ném vào một thời đại không có đáp án thống nhất và cũng chẳng có lộ trình chuẩn mực nào.

Video ngắn, nền tảng mạng xã hội, các kênh nội dung phơi bày mọi cách sống trên toàn thế giới ra trước mắt chúng ta: Có người tự do tài chính ở tuổi hai mươi mấy, có người ba mươi tuổi nghỉ việc về quê ở ẩn, có người cày cuốc chốn công sở, có người tập trung vào bản thân.

Vô số những khả năng đan xen va chạm, nhưng lại chẳng có lấy một loại nào có thể trở thành sự lựa chọn đúng đắn được công nhận và phù hợp với đại đa số mọi người.

Cho nên khi bạn nhìn thấy có người lên núi ở ẩn, có người nghỉ việc đi du lịch vòng quanh thế giới, có người lương năm cả triệu tệ mà vẫn lo âu tột độ, bạn sẽ vô cùng hoang mang: Rốt cuộc lối sống nào mới đáng để sống?

Sự phong phú của các khả năng không mang lại tự do, mà ngược lại, nó phá vỡ đi tính chính đáng tự nhiên của con đường sống truyền thống.

Bạn không thể giống như thế hệ cha chú, tâm không tạp niệm mà đi mãi trên một con đường được nữa.

Bởi vì những con đường khác mà bạn biết thực sự quá nhiều, bất kỳ một sự lựa chọn nào cũng giống như là bạn đang phải từ bỏ nhiều hơn thế.

Thứ mà sự quá tải thông tin này mang lại không phải là tự do lựa chọn, mà là sự lo âu khi lựa chọn.

Chúng ta đã nhìn thấy quá nhiều cách sống có thể xảy ra, mỗi một cách đều có vẻ hấp dẫn, mỗi một sự lựa chọn lại đồng nghĩa với việc phải từ bỏ tất cả những khả năng khác, và còn phải một mình gánh chịu toàn bộ hậu quả của sự lựa chọn đó.

Người trước đây chọn đường, chọn sai thì có cả tập thể nâng đỡ, có kinh nghiệm để noi theo; người thời nay chọn đường, dưới chân toàn là sự vô định, đúng sai chỉ có thể tự mình phán xét.

Sự nặng nề của việc tự định nghĩa cuộc đời này, không ai có thể san sẻ cùng chúng ta.

Đồng hồ ngừng lắc, khoảng không của trách nhiệm và ý nghĩa ngay lập tức lộ ra, bắt buộc phải do chính bạn tự mình lấp đầy tất cả.

Hơn nữa, ở thời đại này, thế giới tinh thần của chúng ta bị mở rộng vô hạn, thế là câu hỏi từ "Làm thế nào để sống sót" đã biến thành "Làm thế nào để sống theo mong muốn của chính mình".

Nhưng mong muốn của chính mình là gì?

Nó đòi hỏi bạn phải tiến hành sàng lọc, tích hợp và tái thiết lập bản thân vô số lần giữa một biển thông tin và giá trị khổng lồ, đầy mâu thuẫn.

Quá trình này tiêu hao năng lượng rất lớn và không hề đi theo đường thẳng.

Nỗi đau của nó không còn bắt nguồn từ một kẻ thù rõ ràng (ví dụ như sự nghèo đói), mà bắt nguồn từ sự dằn vặt nội tâm diễn ra toàn thời gian, không góc chết: Mình chọn đúng chưa? Mình có bỏ lỡ điều gì tốt hơn không? Rốt cuộc mình là ai?

Vì vậy, thứ mà thế hệ này phải đối mặt không phải là sức bền sinh tồn của thế hệ trước, mà là một loại sức bền phát triển khác trong việc: Tìm kiếm trọng tâm giữa sự trôi dạt, kiến tạo bản thân trong sự biến động.

Điều này trực tiếp dẫn đến một hiện tượng: Trạng thái tâm lý của thời kỳ thanh xuân bị kéo dài đáng kể.

Những hoài nghi, phản nghịch và hoang mang về bản thân, về tương lai vốn dĩ chỉ giới hạn ở độ tuổi mười mấy, thì nay lại lan rộng phổ biến đến tận tuổi ba mươi, thậm chí muộn hơn.

Nên lập nghiệp hay tiếp tục khám phá? Nên lập gia đình hay tận hưởng sự độc thân?

Không có đáp án chuẩn mực.

Mỗi một sự lựa chọn đều có nghĩa là bạn cần phải tự tay bảo vệ tính hợp lý của nó, và gánh chịu những áp lực ngầm từ tất cả những khả năng khác.

Suutam
 

Dành cho học sinh

Trending content

VnKienthuc lúc này

Định hướng

Diễn đàn VnKienthuc.com là nơi thảo luận và chia sẻ về mọi kiến thức hữu ích trong học tập và cuộc sống, khởi nghiệp, kinh doanh,...
Top