Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 17,609
Bài đọc “Lần đầu ra biển” nói về lần đầu tiên được đi biển của Thắng. Cậu bé cảm thấy rất thích thú vì lần đầu được ngắm nhìn biển xanh mênh mông, được chơi đùa với bãi cát và nhìn thấy con còng gió chạy rất nhanh. Trong lúc chơi đùa ở biển Thắng gặp và làm quen với Hải và được Hải dẫn đi dọc bờ biển, chỉ cho bạn Mũi Én, Ghềnh Ráng và hẹn chiều mai sẽ gặp lại, Hải hứa sẽ rủ mấy bạn nữa ra đá bóng với Thắng và tắm biển nữa.
Bài 4 -Lần đầu ra biển - Tiếng Việt lớp 3
- A! Biển! Biển đây rồi. Thích quá!
Thắng reo toáng lên, vượt qua bố và anh Thái chạy ào ra bãi cát. Từ thuở bé đến giờ, Thắng đã được thấy biển bao giờ đâu. Cậu đứng ngây ra nhìn biển. Ôi! Biển rộng quá, xanh quá, chẳng nhìn thấy bờ biển kia đâu.
Thắng đi xuống gần mép nước. Ồ! Có con gì bé tẹo đang chạy trên cát. Thắng rón rén đến gần, những vụt một cái, nó biến ngay vào hang.
- Cậu có biết con gì đấy không?
Thắng giật mình ngẩng lên nhìn, thấy một bạn trai đang đứng cười. Thắng cũng cười làm quen:
- Con gì mà chạy nhanh thế nhỉ?
- Con còng gió, cậu không biết sao?
- Không, bây giờ tớ mới được ra biển. Thế tên cậu là gì?
- Tớ là Hải. Còn tên cậu?
- Tớ là Thắng. Nhà tớ ở Hà Nội. Nghỉ hè, tớ được bố cho vào Quy Nhơn thăm bác tớ.
- Ở Hà Nội không có biển à?
Thắng cười:
- Hà Nội chỉ có Hồ Gươm, Hồ Tây, sông Hồng thôi. Hồ Tây rộng lắm nhưng không rộng bằng biển thế này.
Hải dẫn Thắng đi dọc bờ biển, chỉ cho bạn Mũi Én, Ghềnh Ráng,… Lúc tạm biệt, hai đứa hẹn chiều mai lại gặp nhau ở bãi biển này. Hải còn hứa sẽ rủ mấy bạn ra đá bóng với Thắng và tắm biển nữa.
(Theo Nguyễn Văn Chương)
Thắng reo toáng lên, vượt qua bố và anh Thái chạy ào ra bãi cát. Từ thuở bé đến giờ, Thắng đã được thấy biển bao giờ đâu. Cậu đứng ngây ra nhìn biển. Ôi! Biển rộng quá, xanh quá, chẳng nhìn thấy bờ biển kia đâu.
Thắng đi xuống gần mép nước. Ồ! Có con gì bé tẹo đang chạy trên cát. Thắng rón rén đến gần, những vụt một cái, nó biến ngay vào hang.
- Cậu có biết con gì đấy không?
Thắng giật mình ngẩng lên nhìn, thấy một bạn trai đang đứng cười. Thắng cũng cười làm quen:
- Con gì mà chạy nhanh thế nhỉ?
- Con còng gió, cậu không biết sao?
- Không, bây giờ tớ mới được ra biển. Thế tên cậu là gì?
- Tớ là Hải. Còn tên cậu?
- Tớ là Thắng. Nhà tớ ở Hà Nội. Nghỉ hè, tớ được bố cho vào Quy Nhơn thăm bác tớ.
- Ở Hà Nội không có biển à?
Thắng cười:
- Hà Nội chỉ có Hồ Gươm, Hồ Tây, sông Hồng thôi. Hồ Tây rộng lắm nhưng không rộng bằng biển thế này.
Hải dẫn Thắng đi dọc bờ biển, chỉ cho bạn Mũi Én, Ghềnh Ráng,… Lúc tạm biệt, hai đứa hẹn chiều mai lại gặp nhau ở bãi biển này. Hải còn hứa sẽ rủ mấy bạn ra đá bóng với Thắng và tắm biển nữa.
(Theo Nguyễn Văn Chương)