Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 17,980
Mùa hè năm nay, Dương cùng ông ngoại và bố mẹ đi du lịch ở Nha Trang. Ông ngoại rất thích xem những kiến trúc cổ xưa. Đoàn đang tham quan, ông chậm chạp bị tụt lại phía sau. Thấy ông không được nhanh nhẹn, hoạt bát như những ngày thường, Dương mới biết ông đã già yếu đi rồi! Thương ông, Dương nói: Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm! Dương là người sẽ đưa tay cho ông nắm kể từ giờ đây.
Để cháu nắm tay ông - Bài 22 - Tiếng Việt lớp 3
Hè năm nay, Dương được đi du lịch ở Nha Trang cùng bố mẹ và ông ngoại.Tháp Bà Pô-na-ga là địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn. Ngôi đền vàng rực trong khuôn viên xanh rợp bóng cây. Ông ngoại cứ đứng trầm ngâm trước những bức vẽ chạm trổ tinh xảo. Bàn tay ông run run khi chạm vào các cột đá nhuốm màu thời gian. Dương nhìn ông, lòng trào lên cảm xúc yêu thương khó tả.
Tiếng hướng dẫn viên du lịch giục đoàn rời điểm tham quan. Ông ngoại chần chừ chưa muốn đi nên rớt lại phía sau. Dương rời đoàn, chạy đến nắm tay ông dắt đi. Nó chợt thấy ông chậm chạp, ngơ ngác quá. Thường ngày, Dương luôn nghĩ ông rất nhanh nhẹn. Ông đưa nó đi học mỗi khi bố mẹ bận rộn. Ông hào hứng chơi trò các ngựa cùng nó.
Từ trước đến nay, ông luôn là người dắt tay dẫn nó đi, là người bảo vệ nó. Đây là lần đầu tiên Dương nhận ra ông không còn khỏe như trước. Mỗi một ngày trôi qua, ông đang già đi, còn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Dương choàng tay ông ôm, thủ thỉ:
- Ông ngoại ơi, cháu yêu ông nhiều lắm!
Dương nghĩ, từ bây giờ nó mới là người đưa tay cho ông nắm
(Dương Thụy)