Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 26,160
Bài đọc Thanh âm của gió thuộc chủ điểm Thế giới tuổi thơ, là câu chuyện của nhà văn Văn Thành Lê (trích từ tác phẩm Trên đồi, mở mắt và mơ), khắc họa sự hồn nhiên, trí tưởng tượng phong phú của trẻ em nông thôn, cùng những niềm vui giản đơn gắn liền với thiên nhiên. Câu chuyện kể về nhóm bạn nhỏ gồm Bống, anh trai Bống, Điệp, Văn và Thành thường cùng nhau đi chăn trâu bên bờ suối. Một buổi chiều, em Bống tình cờ phát hiện ra trò chơi thú vị: nếu bịt tai lại rồi mở ra liên tục, sẽ nghe được những âm thanh kỳ lạ của gió. Mỗi bạn đều nghe được một thanh âm khác nhau: Văn nghe “u... u... u...”, bạn khác nghe “vui, vui, vui...”, “cười, cười, cười...”. Cả nhóm say mê trò chơi đến khi Văn la lên nghe gió nói “đói, đói, đói... rồi” mới sực nhớ trời đã muộn, phải dẫn trâu về nhà. Tối đó, hai anh em Bống kể với bố mẹ về trò chơi, bố cũng hào hứng hưởng ứng và nói sẽ thử trải nghiệm vào ngày hôm sau.
Thanh âm của gió- Tiếng Việt 5 tập 1
Chúng tôi đi chăn trâu, ngày nào cũng qua suối. Cỏ gần nước tươi tốt nên trâu ăn cỏ men theo bờ suối, rồi mới lên đồi, lên núi. Suối nhỏ, nước trong vắt, nắng chiều xuống đáy làm cát, sỏi ánh lên lấp lánh. Một bên suối là đồng cỏ rộng, tha hồ cho gió rong chơi. Thỉnh thoảng gió lại vút qua tại chúng tôi như đùa nghịch.
Chiều về, đàn trâu no cỏ đằm mình dưới suối, chúng tôi tha thẩn tìm những viên đá đẹp cho mình.
Bỗng em Bống nói:
– Ơ, em bịt tai lại nghe tiếng gió lạ lắm.
– Bịt tai thì nghe được gì? – Tôi hỏi Bống.
– Bịt tai lại rồi mở ra và cứ lặp lại như thế. Anh thử xem,
– Đúng rồi, tớ cũng nghe thấy tiếng gió thổi hay lắm. – Điệp reo lên. Vừa nói, nó vừa lấy tay bịt hai tai rồi mở ra như Bống chỉ. Cả hội tụ lại, lần lượt đưa hai bàn tay lên bịt tai.
– Nghe “u... u... u...” – Văn cười.
– Không, phải thật im lặng, đầu mình nghĩ gì sẽ nghe tiếng gió nói ra như thế. – Thành nhíu mày như đang tập trung lắm.
– Đúng rồi, tớ nghe thấy “vui, vui, vui, vui...”.
– Còn tớ nghe thấy “cười, cười, cười, cười...”.
Mỗi đứa nghe thấy một thanh âm. Cứ thể, gió chiều thổi từ thung lũng dọc theo suối mang theo tiếng nói trong đầu mỗi đứa bay xa. Đứa nào cũng mê mải theo tiếng gió cho đến khi Văn la lên:
– Gió nói “đói, đói, đói... rồi”.
Cả hội giật mình. Chiều đã muộn, mặt trời xuống thật thấp. Chúng tôi lùa trâu về, không quên đưa hai tay lên giữ tại để vẫn nghe tiếng gió.
Tối đó, tôi và Bống kể cho bố mẹ nghe về trò chơi bịt tai nghe tiếng gió. Bố bảo mới nghe chúng tôi kể thôi mà bố đã thích trò chơi ấy rồi. Bố còn nói nhất định sáng mai bố sẽ thử ngay xem gió nói điều gì.
(Theo Văn Thành Lê)