Tưởng tượng và kể lại một kết thúc khác của truyện cổ tích “Tấm Cám”

Phong Cầm

S.Moderator
Đề bài: Hãy tưởng tượng và kể lại một kết thúc khác của truyện cổ tích “Tấm Cám”

Bài làm:

Đêm.Trăng sáng lạ! Tôi ngồi trên chiếc chõng tre trước sân, cầm cuốn truyện trên tay định đọc. Mẹ tôi bảo : “Hư mắt đấy!” . Tôi gấp sách, nhìn ra cánh đồng gợn sóng vàng ngay trước mặt.Một chốc, tôi xoay người nằm xuống chõng. Trước thềm, chòm cau lắc lư. Gió mơn man thổi.Mắt tôi riu ríu.

... Mặt trăng núp sau chòm cau.Cây cau như bị ai đốn gốc, bóng đổ dồn về phía tôi.Tôi hốt hoảng mở bừng mắt.Bóng cau đổ dài qua thềm, vắt ngang qua chõng. Gió mơn man...Mắt tôi cứ ríu lại. Một tà áo trắng từ chòm cau lướt xuống. Bàn tay ai nhẹ nhàng mân mê đầu tôi...Bông hoa cau rơi xuống chõng, thoang thoảng hương...Sau gốc cau, một mái đầu ló ra, cười với tôi:

- Đố em biết, chị là ai?

Tôi ngồi dậy:

- Chị nói khẽ nhé, mẹ em chưa ngủ đâu.

Tôi rón rén bước về phía chị, trong đầu đang thắc mắc không biết chị ấy là ai. Dường như hiểu được ý tôi, chị trả lời :

- Chào em! Chị là Tấm.Hôm nay trăng sáng,chị xuống đây dạo chơi. Nhìn thấy em ngồi một mình, chị nảy ra ý định làm quen với em.

Tôi ngạc nhiên, mở tròn xoe mắt:

- Tấm...Có phải là chị Tấm trong truyện cổ tích không ạ?

- ừ...đúng rồi! Là chị đây.

Thế rồi chị tiến tới xoa đầu tôi... tóc chị thoang thoảng hương hoa thị. Tôi hỏi tiếp:

- Chị Tấm ơi! Người ta bảo sau khi trở về cung, sống hạnh phúc bên cạnh Vua, chị đã trừng trị mẹ con Cám khiến cả hai mẹ con đều phải chết. Đúng không ạ ?

Chị Tấm mở tròn mắt, nhìn tôi ngạc nhiên:

- Ai bảo em thế?

Tôi quả quyết:

-Sách nói thế, cô giáo em cũng bảo thế. Em nhầm làm sao được.

- Thế sách kể như thế nào?

Chị Tấm hỏi tôi.

- Người ta bảo rằng chị Cám hỏi chị làm thế nào để được trở nên xinh đẹp, thế là chị bày cách cho chị ấy: Đào một cái hố thật sâu, bảo chị Cám xuống đấy rồi sai người dội nước sôi, thế là chị Cám chết.Mụ dì ghẻ nghe tin cũng lăn đùng ra chết theo con.

Chị Tấm ấm ức:

-Tại sao mọi người lại có thể nghĩ xấu về chị như thế?

Thấy tôi có vẻ nghi ngờ, chị nói tiếp:

...Sau khi gặp lại Vua, được chàng dẫn vào cung, ban đầu chị cũng không muốn trở lại nữa vì cuộc sống trong cung quá ngột ngạt. Vả lại , chị cũng không muốn gặp lại mẹ con Cám. Nhưng vì sau khi nghe xong chuyện chị kể, Vua đã nói rằng:

- Nếu nàng quay lại cung với ta, ta sẽ trừng trị mẹ con Cám còn nếu nàng cứ một mực không chịu thì ta ..ta sẽ đánh đổi cả giang sơn này để được ở bên nàng.

Nghe vậy, chị quả thật rất bối rối. Nếu chị trở về cung thì chắc chắn mẹ con Cám sẽ bị trừng trị, như thế chẳng phải chị đã mắc tội bất hiếu hay sao?Mặc dù họ có đối xử với chị bất công nhưng dù sao họ cũng là người thân của chị,vả lại cũng nhờ họ trước kia không đuổi chị ra khỏi nhà mà chị mới có được ngày hôm nay.Ơn đó, đúng là chị không bao giờ quên.Nhưng nếu không theo Vua trở về thì con dân trăm họ chắc sẽ rơi vào cảnh lầm than.Lúc đó, dẫu có sống sung sướng thì chắc chắn chị cũng không thể nào vui vẻ được.

- Vậy thì chị làm thế nào? chị kể tiếp đi, em sốt ruột quá!

- Lúc đầu chị rất bối rối. Nhưng để trọn chữ hiếu và vì không muốn muôn dân phải lầm than, chị đã quyết định theo Vua trở về và xin Vua đừng trừng trị mẹ con Cám.

- Vậy chuyện tiếp theo như thế nào ạ?

- Sau khi trở lại cung,vừa nhìn thấy chị, Cám đã hốt hoảng, sắc mặt cô ta biến đổi hẳn. Chờ lúc chị cùng nhà vua mở tiệc ăn mừng thì Cám đã lẻn ra khỏi cung, quay trở lại quê cũ.Sau đó, hai mẹ con bỏ trốn, bặt vô âm tín. Lúc chị cho quân lính tới nhà tìm thì đã chẳng còn ai.Chị thấy vậy cũng tốt vì chị không muốn gặp lại họ mà họ cũng chẳng mặt mũi nào gạp lại chị. Nhưng dù sao chị cũng đã tha thứ cho họ, chỉ có điều lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát em ạ! Bẵng đi vài năm thì chị được hay rằng: Mẹ con Cám tới một vùng quê nhỏ làm ăn buôn bán để sinh sống nhưng vì ăn ở thất đức mà bị trời trừng phạt. Chuyện do một người vùng đó kể lại: “Khoảng vài năm trước, mẹ con Cám dọn đến vùng này sinh sống. Khi tới đây, họ mang theo rất nhiều đồ đạc, của cải. Họ mở một quán chuyên buôn bán lương thực với những thương nhân vùng khác.Nơi này gần biển nên rất thuận lơị. Nhờ có tài ăn nói nên họ giàu lên trông thấy, trở thành hộ giàu có nhất nhì vùng này.Khi đã có tiền có của,hai mẹ con tìm cách vơ vét tài sản của dân làng bằng cách cho vay nặng lãi.Trong vùng có người tên Trương Định vay của họ hai trăm lạng bạc để lo ma chay cho bố mẹ. Mới được ba hôm thì mẹ con Cám cho người đến đòi nợ. Đúng là chẳng có ai như họ, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để làm lợi cho mình.Cố van xin nài nỉ không được, Trương Định đã quì xuống cầu xin hai mẹ con thư thư cho vài hôm nữa nhưng cả hai mẹ con đã bỏ ngoài tai những lời van xin lại còn cho người dỡ nhà, lấy hết đồ đạc, đập phá bàn thờ gia tiên đang nghi ngút khói hương...Tức quá, không chịu được, Trương Định xông tới đâm chết cả hai mẹ con Cám rồi quỳ khóc mà rằng:

-Cha mẹ ở trên trời có linh thiêng, con bất hiếu không giữ được bàn thờ gia tiên, nay có phải vào ngục chịu tội cũng cúi đầu xin bà con làng xóm giúp đỡ, xin cha mẹ thứ lỗi cho đứa con này...”

- Em thấy đấy, cuộc đời là vậy. Người ở hiền thì ắt sẽ gặp lành, kẻ ác thì dù có chạy đi đâu cũng phải chịu tội..

... Bất chợt, một cơn gió lạ thổi qua. Lành lạnh.Tôi lấy tay dụi mắt. Mẹ tôi dứng ở cửa giục:

-Vào nhà đi con, sương xuống nhiều rồi , dễ bị cảm lạnh đấy!

Tôi ngồi dậy. Thì ra tôi đã nằm mơ...một giấc mơ kì lạ.Gió vẫn thổi..Hàng cau trước sân lắc lư ..Cánh đồng lúa gợn sóng vàng...Mùi hương hoa cau cứ thoang thoảng...



Tháng 11/2010
Hoàng Đức Việt
 

Bài Trước

Viết bài hóa thân vào Tấm kể lại câu chuyện?

Bài Tiếp

Em hãy đóng vai Cám và kể lại câu chuyện Tấm Cám

Đăng nhập

CHAT
  1. VnKienThuc @ VnKienThuc: Shoutbox has been pruned!

VnKienthuc lúc này

Không có thành viên trực tuyến.