Tiểu thuyết Bến không chồng - Dương Hướng

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 19
Lần đầu tiên làng Đông có một ngôi nhà hai tầng. Điều đáng nói ngôi nhà ấy lại mọc lên sừng sững trên nền gian bếp của tên địa chủ Hào xưa. Kẻ chơi ngông đó vẫn lại là thằng Tốn cháu đích tôn của lão Hào. May mà mụ Hơn vẫn còn giữ được giọt máu duy nhất còn lại của gia đình địa chủ giàu có nhất làng Đông xưa.

Lão Hào bị xử bắn bố thằng Tốn cắn lưỡi chết để lại hai mẹ con thằng Tốn bơ vơ sống trong gian bếp. Cái gia tộc nhà địa chủ Hào đã tưởng tàn lụi đi suốt mười tám năm nay. Giờ đây ai ngờ từ đống tro tàn cái mầm mống địa chủ lại bỗng chốc mọc thành nhà "Tư sản". Ngôi nhà hai tầng thằng Tốn xây mang dáng dấp một ngôi biệt thự kiểu phương Tây lẻ loi mọc lên giữa một miền quê ngèo khổ. Nó giống như cô gái tân thời lạc lõng dưới con mắt của người dân làng Đông. Những ô cửa sổ trên tầng hai buông rèm xanh phất phơ. Hàng lan can trên ban công hoa văn đủ màu sặc sỡ gợi lên sự sa hoa chưa từng có ở làng Đông.

Từ ngày thằng Tốn con mụ Hơn về Nguyễn Vạn thấy gai gai trong người đêm đêm giật mình liên tục. Nó thuê ô tô chở gạch xi măng sắt thép về đổ rầm rầm. Bất thình lình thằng Tốn mở nhạc Vạn cũng giật mình. Từ hai chiếc loa thùng phát ra những tiếng nhạc cắc cắc bùm bùm dậm giật rung lên như sấm. Những giọng ca của đàn ông đàn bà từ mãi thế giới Tây Tầu xa xôi điên loạn khi thì cười khanh khách lúc lại khóc nỉ non "Nếu mai em chết anh có buồn không ?..."

Vào những đêm thằng Tốn mở nhạc Vạn phải lục sục dậy đi đái liên tục. Cả đời Vạn đã có một mối tình nào đâu mà biết nỗi buồn và niềm vui lạc thú của tình yêu. Có lẽ cảm giác khoái lạc duy nhất trong đời Vạn là cái đêm mang cá rô đến nhà chị Nhân mẹ của Hạnh. Thực ra đã có gì đâu Vạn mới chỉ được đặt bàn tay lên thân thể của người đàn bà goá chồng. Ngoài ra còn một vài lần lý trí của Vạn không nén được đã để cho bản năng của xác thịt tự do phóng túng nhìn mụ Hơn vén quần nằm tênh hênh ở giữa sân phơi bộ đùi trắng hớn đầy quyến rũ của ma quỷ.

Giờ đây mọi sự ào đến mới lạ xé toang hoang bức thành bao bọc sự yên tĩnh của tâm hồn Nguyễn Vạn. Mọi chuyện cứ cầy xới tung lên Vạn không ngờ kẻ phá phách ấy lại chính là thằng Tốn cái mầm của giai cấp bóc lột. Chính cái mầm ấy đã được Nguyễn Vạn cứu sống từ ngày nó còn non nớt bị bọn trẻ tiêu diệt bằng súng cao su. Thế mà bây giờ nó đã thành tư sản có biệt thự ngay trước mũi Nguyễn Vạn. Có người đồn nó có vàng của lão Hào để lại. Ông Xung lại bảo nó buôn bán xơ líp xu chiêng phụ nữ. Rõ chả còn hiểu ra làm sao. Sáng sáng mở mắt Nguyễn Vạn đã thấy ngôi biệt thự của thằng Tốn lừng lững ngay trước mặt. Trông cái nhà nó cũng loè loẹt đĩ thoã như mụ Hơn.

***

Phần chia hậu hĩnh nhất của dân làng Đông dành cho Nguyễn Vạn là ngôi nhà của lão Hào bây giờ cũng chả là gì. Mái ngói có chỗ đã sụt lở xuống. Từng mảng tường rêu mốc xanh bong vữa trơ ra những viên gạch mọt vàng khè. Chiếc giường hạnh phúc của vợ chồng mụ Hơn Nguyễn Vạn đã nằm mười tám năm mộng mẹo long lay nứt toác ra vênh váo. Trên mái màng nhện chăng kín bụi bám quyện với khói bồ hóng thành một lớp đen kịt. Từ ngày về ở đây Vạn đã ngăn riêng ra một gian vừa làm bếp vừa làm buồng để gạo thóc quần áo lẫn lộn. Cảnh mục nát suy tàn cũ kỹ của ngôi nhà cũng giống như cảnh già nua cằn cỗi cô đơn của Nguyễn Vạn. Vạn mới chỉ mang máng nhận ra điều ấy từ cái ngày thằng Tống đi bộ đội về. Nó thâm nhập đời sống "Tư sản" làm náo động cả thôn xóm lôi cuốn nam nữ ra vào tụ tập tại nhà nó ca hát nhạc vàng. Nếu thằng Tốn không là bộ đội thì Vạn nể gì mà không tóm cổ nó lôi lên uỷ ban. Chính vì nó làm hư hỏng đám thanh niên xã này. Đường dây điện cao áp dành riêng cho thuỷ lợi kéo qua làng Đông cả xã này mới chỉ có ông bí thư chủ tịch được dùng điện. Vậy mà chả hiểu thằng Tốn chạy cửa nào mà nó cũng được dùng điện vô tội vạ. Nó dùng hai cái móc lấy sào ngoắc lên đường dây vòng qua bờ ao vào ngôi biệt thự của nó. Cả làng tối đến chỉ có mỗi mình nhà nó cứ sáng choang. Tiếng nhạc réo rắt suốt đêm. Thằng Tốn còn vênh vênh bảo đây là hình thức "Giải trí sau một ngày lao động mệt nhọc". Nguyễn Vạn thì chả thấy được giải trí mà bị mất ngủ vì phải đi đái vặt suốt đêm. Sự bực bội của Vạn chỉ có mụ Hơn biết. Tối nào thấy Vạn ở nhà mụ Hơn lại bảo "Các cháu ơi chọn cái băng nào có bài hát tiến bộ cho chú Vạn chú ấy nghe với". Bọn trẻ bịt miệng cười "bố Vạn thì biết quái gì ca với nhạc. Bố chỉ thích nghe mỗi bài Giải phóng Điện Biên". Nguyễn vạn tức điên chửi "Mẹ chúng mày không có Điện Biên làm gì có chúng mày không có Điện Biên làm gì có ngày hoà bình hôm nay làm gì chúng mày được ngòi đây mà rửng mỡ. Rõ là đồ phản động reo rắc mầm mống tư sản".

Nguyễn Vạn uất giận mà không nói được bởi thằng Tốn nó cũng đã xả thân ngoài chiến trường. Nghe nó kể những ngày nó chiến đấu trong chiến trường miền Nam còn ác liệt hơn cả những ngày Nguyễn Vạn chiến đấu ở mặt trận Điện Biên Phủ...

...Tiếng pháo đón dâu chợt dậy lên làm Nguyễn Vạn giật nảy mình. Khói pháo toả ra mù mịt xốc cả vào nhà Nguyễn Vạn. Chú rể dẫn cô dâu vào phòng cưới giữa tiếng nhạc dồn dập. Nguyễn Vạn ngồi xuống chiếc ghế tận góc cuối phòng cưới. Mụ Hơn mặt hồng hào miệng ăn trầu đỏ chót đến bên cười rỉ tai Vạn:

- Bác giúp em với bao năm nay bác là người gần gũi với em nhất tí nữa bác đại diện họ nhà trai phát biểu hộ em.

- Tôi làm sao đại diện nhà trai được? Vạn gắt.

- Kệ mà! Mụ Hơn hích vào sườn Nguyễn Vạn. Thời buổi bây giờ đổi mới rồi đâu cứ phải người trong họ. Với lại họ nhà em có ai ăn nói được như bác. Thằng Tốn trưởng thành được như ngày nay cũng là nhờ sự cưu mang của bác ngày ấy.

Mụ Hơn nói rồi vội vã bỏ đi. Nguyễn Vạn ngồi ngây đơ không còn biết tính thế nào cho phải. Nguyễn Vạn đưa mắt nhìn những gương mặt quen thuộc của người dân làng Đông ngồi lố nhố trong màn khói thuốc lá. Nguyễn Vạn mà lại đại diện cho cái gia đình địa chủ- kẻ thù của gia cấp vô sản ư? Mụ Hơn chẳng hiểu quái gì về giai cấp. Hay mụ cố tình chơi xỏ mình?

Tiếng tay chủ hôn vang vang trước mi cờ rô. Vạn hoảng hốt đứng dậy len lén lỉnh ra ngõ rồi lập cập bước ra đường làng. Đang tha thẩn Vạn nhìn thấy lão Xung từ ngõ nhà bà Khiên đi ra. Gặp Nguyễn Vạn lão Xung đứng sững lại lấy gậy hất chiếc lá rụng trên đường vẻ giận dữ:

- Vạn đấy à - Lão Xung nói - Hỏng rồi thằng Nghĩa làm lên cấp tá mà hỏng nặng rồi. Nó không còn coi tổ tiên ra gì. Chuyến này nó định đưa quân về phá từ đường họ để xây nhà mới. Tao thách thằng Nghĩa dám phá hậu cung từ đường họ.

Lão Xung khua gậy bỏ đi Nguyễn Vạn lững thững vào nhà bà Nhân. Bà Nhân và Dâu đang sửa soạn ăn cơm tối. Dâu đon đả lấy thêm bát đũa mời chú Vạn ăn cơm.

- Hôm nay thì tôi ăn - Chú Vạn nói - Nhà mụ Hơn nó sắp cỗ to mời nhưng tôi chả thèm.

Nguyễn Vạn cố ra vẻ tự nhiên ngồi xuống trước mâm cơm. Từ ngày Hiệp hy sinh Dâu sang ở hẳn đây nên chú Vạn lui tới không còn e ngại như trước.

- Canh cua đồng con Dâu bắt về nấu đấy - Chị Nhân khoe và ân cần múc canh chan vào bát cơm cho chú Vạn.

- Đám cưới thằng Tốn sang hơn cả đám cưới thằng thợ ảnh với con Thắm dưới phố huyện dạo nọ - Chú Vạn nói - Trông mặt nhà Hơn hôm nay cứ hơn hớn rõ ghét.

- Chú rõ thật ích kỷ. Chị Nhân nhìn chú Vạn thăm dò đùng một cái con trai về làm nhà cưới vợ ai chả vui mừng.

- Chú Vạn ơi Dâu nói Nghe đâu cưới vợ cho con trai xong thím Hơn còn định đi bước nữa. Chú mà nhằm được đám ấy thì nhất.

- Mày ăn nói mất lập trường. Tao ngoài năm chục tuổi rồi mà còn tơ hào tới chuyện ấy thì mặt nào dám ngó mặt dân làng này. Còn chuyện của mày chú Vạn nhìn Dâu - Tao thấy thằng Thành tuy cái mặt nó xấu xí nhưng cái bụng nó tốt.

- Cháu tình nguyện không đi lấy chồng - Dâu cười - Con ở đây với bu bu nhỉ?

- Chú Vạn thấy nó nói có dở hơi không Chị Nhân nói. Con Dâu còn bảo với tôi sẽ xin một đứa trẻ nuôi. Tôi bảo nó con gái còn sinh đẻ được việc gì phải đi nuôi con thiên hạ. Từ ngày nó sang đây tôi ái ngại quá. Cũng tại thằng Hiệp nhà này nó xấu số nên nó phải khổ.

- Bu không phải lo cho con chỗ con với Hạnh là bạn thân tình Hạnh nó đi lấy chồng con về đây...

- Tao biết thế. Chị Nhân nói như cái thời của tao của chú Vạn qua rồi chẳng nói làm gì. Còn chúng mày đàn bà con gái sinh nở có thì....

Trời đã nhá nhem tối. Dâu đứng dậy thắm đèn. Ngọn đèn dầu hắt sáng sáng vàng vọt lên ba gương mặt nhợt nhạt của chú Vạn chị Nhân và Dâu.

- Tao nói chuyện hệ trong mà con Dâu cứ coi thường. Chị Nhân lại cất giọng buồn buồn. Mày cứ nhìn gương con Hạnh đấy hai năm nay chồng đi đi về về năm lần bảy lượt. Con Hạnh lại còn mò lên chỗ chồng hàng tháng mà đến nay đã thấy động tĩnh gì đâu.

- Bu chỉ lo vớ vẩn. Dâu cười. Vợ chồng cái Hạnh còn chờ xây nhà mới xong nó sẽ đẻ sòn sòn năm một. Lúc đó bu cứ tha hồ mà bế cháu.

- Chuyện xây nhà của vợ chồng Nghĩa cũng căng đấy. Chú Vạn nói. Ông Xung vừa mới nổi đoá lên đe thằng Nghĩa.

- Cái họ nhà mình rõ là lạc hậu. Dâu nói. Suốt đời toàn tự làm khổ nhau vì những chuyện đâu đâu. Nghĩa nó đi chiến đấu bao năm nay giờ hoà bình rồi nhìn thấy nhà cửa lôm nhôm mục nát cũng muốn làm lại cho nó sang trang. Chẳng ông tổ nào lại cấm con cháu xây nhà to và đẹp thờ tổ. Nghe cái Hạnh nói vợ chồng nó cũng chẳng có tiền của gì nhiều đâu. Chẳng qua anh em đơn vị về chơi nhìn cảnh thủ trưởng thế mới chiếu cố bán cho ít xi măng sắt về đổ mái bằng. Còn gạch thì phải đập cái hậu cung ra phụ vào mới đủ.

Dâu nói và cầm đèn đặt lên bàn rót nước mời chú Vạn.

- Thằng Nghĩa cũng rõ ngu. Chú Vạn nói. Lên cấp tá rồi mà còn nặng đầu óc cá nhân. Hoà bình rồi nay mai nông thôn sẽ quy hoạch theo mô hình công xã mới. Cả cái làng Đông này rồi sẽ phải phá bằng địa đi xây lại thành những lô nhà có hàng lối thẳng tắp. Lúc đó từ đường họ cũng chẳng có ông tổ nào giữ được.

- Chừng năm nào thì thực hiện được điều ấy hả chú? Chị Nhân nửa tin nửa ngờ hỏi.

- Chả mấy tôi tính cho chị nghe thế này nhé. Đất nước đã bao nhiêu năm liên tục bị bọn đế quốc xâm lược. Mỗi năm ta phải chi cho chiến tranh không biết bao nhiêu tiền của. Bây giờ hoà bình rồi mọi người đồng sức đồng lòng xây dựng lại thì mấy. Cái đáng lo nhất dân mình lại có những kẻ lo làm giàu cá nhân như mẹ con thằng Tốn. Xã hội chủ nghĩa không dung nạp những kẻ như mẹ con thằng Tốn. Chị ở xa nên khuất mắt tôi ngày nào cũng phải nhìn thấy cảnh nhà nó mà lộn cả ruột.

Dâu bê mâm bát ra giếng rửa. Chị Nhân đưa tay nhón chiếc tăm cho vào miệng xỉa răng rồi xoay chiếc đĩa rót nước uống mắt nhìn theo bóng Dâu lặng lẽ múc nước bên giếng.

- Con bé thế mà chịu khó. Chị Nhân nói. Tôi không ngờ nó đan lát giỏi như đàn ông. Giá thằng Hiệp nhà này còn sống.

- Chuyện đã rồi chị cứ "giá giá" mãi làm gì. Nguyễn Vạn gắt- Giá chẳng thằng nào đánh thằng nào giá chẳng phải làm gì mà mọi thứ cứ đầy ra đấy.

Chị Nhân im thít ngồi nghe chú Vạn nói. Chị đâu đến nỗi không hiểu rõ được điều đó. Bao nhiêu năm nay chị cũng đã đi từng nhà vận động thanh niên lên đường nhập ngũ an ủi các bà mẹ các chị có chồng con đi chiến đấu. Chị thừa hiểu trong chiến tranh phải có hy sinh mất mát nhưng chị lại không ngờ sự mất mát nó lại đổ dồn cả lên đầu chị. Chị thấy cuộc đời chị cứ mất dần mất dần những người thân. Lúc đầu là chồng rồi đến thằng Hà đứa con trai cả của chị. Khi thằng Hà hy sinh thôi dù sao chị cũng vẫn còn thằng Hiệp. Bố nó và thằng Hà coi như đã gánh đi mọi rủi ro. Chị đinh ninh thằng Hiệp sẽ trở về với chị. Mọi hy vọng chị trông chờ vào đứa con trai duy nhất ai ngờ thằng Hiệp cũng lại ra đi mãi mãi không bao giờ về nữa.

Chị thấy mình hẫng đi như người rơi tõm xuống một chiếc hố sâu thẳm. Đêm chị nằm mơ thấy cả ba bố con nó dẫn nhau về oán trách. Chị nhìn vào mắt chồng mắt hai đứa con cứ cháy rực lên. Chồng chị nói: "Mình là kẻ giết người là mụ đàn bà ác độc! Tôi đã đi rồi sao mình không để các con được sống yên ổn ở quê nhà?".

Thằng Hà nói "Bố và con đã đi rồi sao mẹ không để cho em con được sống?".

Thằng Hiệp nói "Sao mẹ lại vui mừng khi con đã đi vào chỗ chết?". Chị khiếp sợ hét lên "Không! Tôi không phải là kẻ ác tôi không muốn thế! Không phải tại tôi. Tất cả là do thằng Pháp thằng Mỹ. Tôi không phải là kẻ giết người. Tôi lạy mình hãy tha thứ cho tôi. Mẹ lạy các con hãy tha tội cho mẹ".

Những ngày sau đó chị đã tưởng mình không sống nổi. Nhưng rồi chị vẫn phải sống. Đã sống chị phải sống đúng như những ngày chị đã sống. Chị là vợ là mẹ liệt sĩ. Chị phải vượt lên trên cả những giấc mơ khủng khiếp để sống. Chị lại đặt mọi hy vọng vào người con gái duy nhất là Hạnh. Chồng nó về mang niềm vinh quang cho dân làng Đông cho họ Nguyễn và cho chính con gái của chị - Con Hạnh! Ôi đứa con gái cuối cùng của chị.

Chị Nhân nhìn chú Vạn bỗng dưng chị lại muốn bảy tỏ nỗi lòng mình cho chú Vạn hiểu:

- Tôi nghĩ mình bây giờ cũng giống như chiếc lá già trên cây rụng xuống ngày nào không hay. Mình sinh ra thời loạn nó cực khổ đã đành giờ hoà bình rồi tôi mong cho chúng nó được sung sướng. Chiếc lá dù có rụng xuống cũng là vun cho gốc. Chị Nhân nhìn chú Vạn rồi cúi xuống khẽ thở dài. Chú Vạn ạ không hiểu sao tôi cứ băn khoăn mãi mình cô độc đã đành nhìn con Dâu nó vò võ một mình nghĩ mà tội. Tính cách nó cũng thật lạ lúc thì lầm lầm lúc lại sôi lên sùng sục cứ như thể thằng Hiệp giữ nó. Đã mấy lần tôi gợi ý nó với anh Thành nó gạt phăng. Chú Vạn này hay là hai đứa chúng nó có chuyện gì mâu thuẫn ghét bỏ nhau mà mình không biết.

- Chúng nó vẫn thế đấy. Chẳng ghét bỏ gì nhau đâu. Chú Vạn ngập ngừng nhìn chị Nhân. Thì cũng như tôi với chị có ai ghét bỏ ai mà cũng...

Chị Nhân chợt lặng đi. Tiếng trống tùng tùng dội lên ngoài sân kho lẫn tiếng reo đùa nghịch của tụi trẻ làng Đông. Dưới ánh trăng bóng Dâu đổ dài trên bờ giậu trước cửa rồi lướt nhẹ qua sân vào bếp. Trên thềm nhà chú mèo mướp khoanh tròn ngủ dưới trăng.
***




Trăng sáng in rõ hai cái bóng đi sát bên nhau trên ngõ xóm. Cả ngày hôm nay Hạnh và Nghĩa đã đi hết lượt các gia đình trong họ để xin phép phá ngôi hậu cung từ đường họ để làm nhà mới. Nghĩa bóp mạnh bàn tay Hạnh giọng xúc động:

- Nghĩ mà tiếc cho ngôi từ đường họ bị cháy. Ngày ấy em có còn nhớ được gì không. Những chiếc cột lim to một ôm đẫy cứ đen bóng lên. Đôi câu đối nền đỏ chữ vàng treo trên hai cột cái ở gian chính thất lộng lẫy và trang trọng. Lại còn cả bộ đòn tang bằng gỗ vàng tâm sơn đen hai đầu có bốn con rồng vàng và một cỗ kiệu trạm trổ hoa văn màu sắc rực rỡ rồi cả bộ án thư và bộ cờ tang trắng tua vàng xung quanh viền đen - Tất cả những thứ ấy đều cháy rụi. Không biết bao giờ họ tộc mới làm lại được những thứ đó.

Vừa đi vừa nói chuyện hai đứa đã rẽ vào ngõ nhà ông Xung Hạnh thấy tim mình đập mạnh. Chẳng hiểu tại sao từ ngày về làm dâu họ Nguyễn Hạnh chỉ ngại mỗi nhà ông Xung. Một gia đình mà Hạnh cho là phức tạp mỗi người một tính một nết. Ông Xung thì nóng nảy ăn nói văn mạng. Chú Xeng lọc lõi. Cô Thao lại lạnh lùng kiêu ngạo. Từ ngày trả trầu chê Hân là lính đảo ngũ cô Thao vẫn lặng lẽ sống trong chờ đợi ông trời xe duyên cho cô với người đàn ông nào đáng mặt. Nhưng khổ nỗi cái thời buổi đàn ông lại hiếm hoi quá cô chả gặp được chàng trai nào vừa ý mình. Gia đình ông Xung chỉ có mỗi thím Xeng còn xởi lởi với Hạnh. Thím xởi lởi vì thím tin bố chồng Hạnh là người linh thiêng. "Ông và chú thím khoẻ mạnh các em khôn lớn là nhờ có phúc đức tổ tiên". Thím Xeng thường nói thế mỗi khi đội lễ sang khấn vái trong hậu cung từ đường.

Lúc này thím Xeng đang lặng lẽ ngồi sàng gạo dưới trăng tấm lưng cong cong đầu hơi ngoẹo đi. Cô út Thao đang cậm cạch dệt chiếu hai tay đưa thoăn thoắt như người múa. Chú Xeng và thằng con lớn đang cò cưa xẻ gỗ trước cửa chuồng lợn. Thằng con út đứng chênh vênh trên tấm ván. Hai bố con cứ nhún nhảy chấp chới bên ngọn đèn bão treo trên đầu cây gỗ lúc lắc theo nhịp cưa xẻ. Trong nhà hai đứa trẻ chúi đầu trước ngọn đèn dầu trên bàn học bài. Ông Xung ngồi xếp bằng trước cửa bện sợi tay đan võng. Mọi hoạt động chợt ngừng bặt hai đứa trẻ đang học bài cũng nghếch đầu lên nhìn khi vợ chồng Hạnh bước vào sân. Ông Xung vội ném sợi dây trên tay xuống hai bố con chú Xeng lững thững bước tới ngồi bệt xuống nền sân gạch thở dốc. Cô Thao chạy xuống bếp lấy ấm nước ra mời khách.

- Như vậy là anh quyết mang quân về phá hậu cung từ đường họ? Ông Xung phủ đầu bằng câu gay gắt làm vợ chồng Hạnh gai cả người. Lần đầu anh về thấy anh lên cấp ta tôi mừng. Tôi mừng cho cái họ nhà ta có người làm to. Bây giờ tôi mới hiểu ra anh cậy anh đi đánh giặc về anh quay sang đánh cả vào tổ tiên?

Ngoài mặt trận trước bom đạn quân thù Nghĩa không sợ mà lúc này trước mặt ông Xung anh cứ ấp a ấp úng.

- Cháu muốn xin ý kiến cả họ cho cháu phá ngôi hậu cung đi cháu sẽ xây lại to đẹp hơn.

- Tôi không cần to. Ông Xung gắt - Tổ chỉ cần cái do chính bàn tay các cụ tổ làm ra anh phải hiểu rằng đấy là linh hồn của cả họ tộc anh cứ mải mê trận mạc đếch hiểu gì hết. Anh cứ hỏi cô vợ anh thì biết. Gia đình tôi giờ được như thế này là nhờ vào tổ ấm - Ông Xung ngước mắt nhìn Nghĩa vẻ lo ngại - Nghĩa ơi tao thương mày tao mới nói ông và chú Xeng mày đã bị các cụ tổ đày đoạ bây giờ lại đến lượt mày. Rồi tai hoạ sẽ lại xảy ra.

- Ông nói đúng đấy. Thím Xeng nói - Gia đình thím đã có tội bây giờ thì xin nguyện thề cho đến chết cũng không dám làm điều gì phạm tội.

- Mình nói thế là đủ rồi tuỳ anh ấy suy nghĩ. Chú Xeng nói và phát bốp vào lưng thằng con lớn đang nằm quay lơ trên sân gạch nó chợt vùng dậy mắt nhắm mắt mở theo bố lại chỗ cưa xẻ. Hai bố con chú Xeng lại ngúc ngoắc bên cây gỗ. Tiếng cưa xẻ lại xoèn xoẹt lẫn tiếng lách cách dệt chiếu của cô Thao vang lên. Vợ chồng Hạnh về men theo bờ ao. Tiếng cá đớp mồi lúc búc lẫn tiếng côn trùng kêu râm ran. Bóng trăng run rẩy loang loáng dưới lòng ao. Hạnh nép sát vào bên Nghĩa.

- Anh định giải quyết chuyện này ra sao. Hạnh lo lắng hỏi - Cả họ đồng ý còn mỗi gia đình ông Xung. Biết đâu tai hoạ xảy ra với gia đình ông ấy thì mình biết ăn nói với hàng xóm ra sao.

- Việc anh phá hậu cung xây lại không liên quan gì đến gia đình ông Xung. Cứ cái đà làm ăn của gia đình ông Xung bây giờ rồi ông ấy sẽ giàu to. Chẳng có tai hoạ nào xảy ra với gia đình ông ấy đâu. Thật tội nghiệp những gì do chính bàn tay mình làm ra lại cứ nghĩ đấy là trời phù hộ.

Nghĩa xiết chặt tay Hạnh anh muốn gạt ý nghĩ về gia đình ông Xung. Tới khóm tre khuất bóng trăng Nghĩa dừng lại hôn lên môi Hạnh....

Cánh lính trẻ về giúp Nghĩa làm nhà đã ngủ ngon giấc hai vợ chồng rón rén vào buồng.

Khi Hạnh đã nằm gọn trong vòng tay Nghĩa mới thủ thỉ hỏi:

- Lần đi với anh lên đơn vị về em vẫn không thấy gì sao?

Hạnh dũi đầu vào ngực Nghĩa âu yếm. Hạnh không muốn anh buồn về chuyện đó.

- Em hy vọng lần này chúng mình sẽ có con. Hạnh khẽ thì thào bên tai anh. Như vậy lại hoá hay. Xây nhà xong có con hý hý... anh có tin là chúng mình sẽ có con trai ?

- Và nó sẽ giống anh - Nghĩa nói - Hoà bình rồi nó sẽ sung sướng. Nó sẽ là cậu trưởng nam con như anh ngày xưa lớn lên nó sẽ là một thi sĩ.

- Anh nhiều tham vọng quá đấy.

- Em biết tham vọng của ông nội với bố thế nào không? Ông bắt bố học chữ nho hy vọng bố sẽ làm quan văn. Nhưng rồi lý do bố trở thành người chuyên đi cất cá mòi thì em biết rồi đấy. Tham vọng của bố thì muốn anh trở thành vị tộc trưởng tài ba. Và bây giờ tham vọng của anh lại muốn con chúng mình trở thành thi sĩ.

- Anh là lính mà lãng mạn như nhà thơ .

- Chứ sao nhiều lúc anh cũng muốn làm thơ lắm chứ. Nhưng trong chiến trường thì còn đầu óc nào mà nghĩ đến thơ phú. Có lúc hứng lên anh lại nghĩ thế giới muốn hoà bình loài người phải trở thành thi sĩ hết. Đã là thi sĩ thì không ai nghĩ đến chiến tranh và con người cũng hiền đi. À Hạnh này ...

- Gì vậy anh?

- Nghe nói phụ nữ ngoài ba mươi là khó đẻ? Mà đã đẻ vào tuổi ấy là đau lắm nhỉ?

- Em đã đẻ bao giờ mà biết đau hay không?

- Kinh nghiệm làm bớt đau ta nên tập trung suy nghĩ về một chuyện gì đó. Hồi anh bị mổ vết thương anh cứ nghĩ đến lúc chúng mình ... ấy nhau thế là quên hết mọi đau đớn .

Hạnh lại đấm khẽ vào ngực anh cười rinh rích .

- Còn em Nghĩa lại nói. Khi nào đi đẻ cứ nghĩ đến đứa con chúng mình chẳng hạn. Em có thể tưởng tượng trẻ con mới đẻ ra nó giống như đứa trẻ lên ba .

- Thì cứ tưởng tượng đại ra thế cốt để quên đau.

- Anh chỉ giỏi phịa đã đau chết cha ai còn nghĩ đến chuyện ấy. Lính các anh ai cũng lém. Như cái anh gì lái xe cho anh cũng tếu táo phết. Anh ta còn khoe cô vợ anh ta còn hay cắn. Cứ mỗi lần đi xa về anh ta lại bị vợ cắn nghiến ngấu .

- Vợ nó chết rồi. Nghĩa nói - Trước khi về nó còn sắm bao nhiêu quà cho vợ. Ai mà ngờ được vợ nó lại chết trong trận bom B52 cuối cùng ở Hà Nội .

- Vợ anh ấy ở quê mà anh?

- Nghe đâu mẹ chồng ốm nặng phải đưa đi cấp cứu trên Hà Nội. Cuối cùng thì người ốm lại sóng mà người khoẻ lại chết .

Hạnh nằm lặng đi tưởng tượng ra cái cảnh anh lái xe về thấy vợ không còn nữa ...

-Em ngủ rồi sao ?

- Không hiểu sao mỗi lần được gần anh em không tài nào ngủ được .

Hạnh choàng lấy Nghĩa tay di di lên vết sẹo ở sườn anh. Vết sẹo cứ nhẵn thín. Mỗi lần Nghĩa ân ái với Hạnh xong là lăn ra ngủ Hạnh cứ thức mãi và hay sờ lên vết sẹo ở sườn anh và nghe rõ từng tim anh đập .

- Chỗ vết sẹo ấy tượng trưng cho vạt cỏ gừng nó cũng đâm đúng vào chỗ ấy đấy .

- Vậy là vết sẹo này nó như một cái dấu đóng vào đấy để chúng mình mãi mãi nhớ tới cái đêm đầu tiên ấy .

- Đúng vậy em thông minh lắm .

Nghĩa lần tìm cúc áo Hạnh .

- Ôí buồn khẽ chứ- Hạnh thì thào - Anh em họ cười cho đấy. Rõ đẹp cái mặt thủ trưởng về hú hý với vợ suốt cả đêm không ngủ .

- Riêng chuyện này anh em nó còn khôn ranh hơn mình nhiều .

- Anh xem trong đám lính của anh có chàng nào lỡ làng làm mối cho cái Dâu .

- Biết đâu chúng nó có người yêu ở quê rồi thì sao. Tốt hơn em cứ bảo cái Dâu nó năng sang đây xem có lọt vào mắt xanh của chàng nào không .

- Lại còn chuyện cái Thắm ngóng chàng pháo thủ mãi mà chẳng thấy anh chàng chẳng thấy về gì cả. Có khi muốn quay lại với tay thợ ảnh lại sợ đùng một cái anh chàng pháo quay lại với tay thợ ảnh lại sợ đùng một cái anh chàng pháo thù kia về thì sao Thế là nó cứ phải sống lấp lửng không biết tính thế nào cho phải.

Có tiếng chuột rúc ngoài sân Hạnh ôm ghì lấy Nghĩa.

- Đấy anh nghe thấy không? Chuột rúc đấy.

Cơm sáng xong Hạnh bê mâm bát đi rửa mẹ sửa soạn đi chợ. Nghĩa và mấy người lính cầm dao phay cuốc chim chuẩn bị bắt tay vào công việc phá hậu cung từ đường. Một anh lính đã nhanh nhẩu leo lên ngồi chồm hỗm trên nóc hậu cung từ đường. Vừa lúc đó thím Xeng đội mâm xôi chuối vàng hương bước vào sân. Thím Xeng vẫn tỉnh bơ miệng cười rõ tươi.

- Em chào bác và vợ chồng anh Nghĩa. Chào mấy chú bộ đội "đánh Mỹ tài nghê" - Thím Xeng lại cười nhìn bà Khiên - Chả là nhờ tổ ấm nhà em mới cân được con lợn ngót tạ ông em bảo sắp mâm cơm sang lễ tổ. Cũng là để ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Thím Xeng thản nhiên đội mâm cỗ bước vào cửa hậu cung trước ánh mắt khiếp sợ của bà Khiên và trước cái nhìn sững sờ của mấy người lính. Từ bát hương chân đèn đến cỗ ngai Nghĩa đã cho dọn sạch từ sáng sớm. Thím Xeng chợt thét lên một tiếng rợn người rồi tiếng mâm bát đổ loảng xoảng. Thím Xeng ngã phục xuống đất gào khóc:

- Ối tổ tiên ông bà ơi ới làng nước ơi vợ chồng thằng Nghĩa nó phá mất bàn thờ tổ phá hậu cung từ đường rồi.

Nghĩa chạy xộc vào thấy xôi chuối đổ lăn lóc.

- Không việc gì thím phải gào khóc thế. Thím chờ chừng một tháng nữa tôi xây lại nơi thờ tổ mới thím tha hồ mà cúng khấn.

Bà con xóm làng kéo sang đầy nhà. Chú Xeng và cô Thao cũng nhảy bổ vào trong hậu cung gào khóc. Lão Xung lộc cộc khua gậy bước vào đứng giữa sân. Lão trừng trừng nhìn mọi người rồi lại ngửa mặt nhìn trời.

- Có bà con làng xóm chứng giám có ông trời cao chứng giám - Lão Xung khuơ khuơ chiếc gậy trỏ lên trời giọng khản đặc - Vợ chồng thằng Nghĩa đã phản lại lời nguyền cụ tổ nó cậy là sĩ quan quân đội đem quân về phá từ đường họ. Đấy rồi bà con xem cụ tổ sẽ trừng trị nó. Nó rước kẻ thù về làm vợ. Nó làm điều ác gia đình nó sẽ tuyệt tự. Con Hạnh sẽ chẳng bao giờ có con.

Lao Xung nói rồi lộc cộc chống gậy bỏ đi. Hạnh lao vào giường ôm mặt khóc.
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 20

Ngôi từ đường họ Nguyễn to nhất làng Đông bây giờ không còn lại chút dấu vết gì nữa. Trên nền đất tổ Nghĩa đã xây ba gian nhà mái bằng khá khang trang thoáng mát. Gian giữa được xây thêm bàn thờ tổ cũng vẽ hoa văn rồng phượng rực rỡ. Ngôi nhà mới không quay ra Bến không chồng như ngôi từ đường xưa mà quay về hướng nam đón luồng gió mát từ đê Diêm lồng lộng thổi vào mát rượi...

Hạnh chợt tỉnh giấc. Chưa bao giờ Hạnh lại khao khát có con như lúc này. Nỗi khao khát thường cuộn lên vào ban đêm làm Hạnh thức giấc liên tục. Nhất là từ hôm Hạnh nhận được thư Nghĩa gửi về hỏi "Em đã có gì chưa?" Và anh báo tin đơn vị anh sắp phải hành quân lên biên giới Lạng Sơn. Tình hình chiến sự ở vùng biên giới Lạng Sơn QuảngNinh khá căng. Hạnh không ngờ vừa mới hoà bình được vài ba năm chiến tranh lại đe doạ. Nỗi hoang mang lo sợ đè nặng trong tâm trí Hạnh. Hạnh mòn mỏi đi trong căn phòng mới xây còn hơi mùi vôi vữa. Hạnh cứ thao thức vẩn vơ "Giá mìnóiinh được đứa con mọi viêc sẽ khác". Khi thiếp đi những giấc mơ lại ập đến. Hạnh mơ thấy Nghĩa chết trận và mình bị con ma mặt đỏ đầu cánh mả Rốt hiếp khi về làng mọi người ruồng bỏ Hạnh. Hạnh thấy bơ vơ trên cõi đời này đi đến đâu cũng bị ông Xung xua đuổi "Cút đi mày là loài yêu tinh quyến rũ thằng Nghĩa. Mày làm cho gia đình bà Khiên tuyệt tự mày làm cho cả họ Nguyễn suy sụp. Mày...". Hạnh hét lên "Không! Tôi không phải yêu tinh. Tôi là Hạnh con gái mẹ Nhân. Bố tôi anh Hà anh Hiệp đều là liệt sĩ. Hạnh vừa hét vừa chạy ra cánh đồng lúa chín vàng óng "Mắt cô tiên" hiện ra trong leo lẻo trước mặt Hạnh. Câu chuyện cụ Nghiên kể ngày nào lại hiện lên trong tâm trí Hạnh. Hạnh cởi hết quần áo nhảy xuóng hồ mắt tiên để giải oan. "Không phải tôi là yêu tinh tôi là Hạnh con mẹ Nhân. Tôi bị oan..".

- Mày kêu gào gì mà khiếp thế hả?

Tiếng bà Khiên gọi làm Hạnh tỉnh giấc.

- Mẹ đấy à? Không có chuỵên gì đâu ạ. Con mơ ngủ.

Giấc mơ hãi hùng làm Hạnh không sao ngủ lại được. Trời đã sắp sáng. Bà Khiên lục sục dậy nấu cơm. Qua ô cửa sổ Hạnh nhìn thấy mẹ chồng lặng lẽ mò mẫm ngoài vườn hái rau ngót. Hồi này Hạnh nhận ra mẹ chồng cũng già đi và đối với Hạnh cũng hơi khang khác. Hạnh thấy thỉnh thoảng mẹ lại hay lén nhìn Hạnh thở dài. Không hiểu mẹ lo Nghĩa sắp phải lên biên giới hay lo Hạnh không có con. Thế mới biết sức chịu đựng con người cũng có giới hạn. Mẹ cũng chỉ là dâu họ Nguyễn như Hạnh. Những tháng năm Nghĩa đi xa Hạnh đã chứng kiến bao nỗi khổ đau của mẹ. Giờ đây nhìn nét mặt rầu rầu của mẹ Hạnh không sao chịu nổi.

Hạnh nằm lặng trên giường nghe rõ tiếng chân mẹ đi lại tiếng bát đũa khua lách cách. Mẹ đã dọn cơm xong và đứng bên giường Hạnh. Hạnh nghe rõ cả tiếng thở dài của mẹ.

- Tao dọn xong cơm rồi dậy mà ăn cho nóng.

- Con mệt lắm mẹ cứ ăn cơm trước.

Mẹ lặng lẽ ra khỏi buồng. Sự im lặng triền miên như đang chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra. Hạnh cảm nhận rõ sẽ có tai hoạ dội xuống đầu Hạnh. Từ ngày Hạnh được ở ngôi nhà mới này dân làng Đông và người trong họ Nguyễn nhìn Hạnh không còn đằm thắm như xưa. Hạnh khiếp sợ những ánh mắt lạnh lùng và những lời dị nghị "Bà thiếu tá phu nhân họ Nguyễn bị điếc". Cứ nghĩ đến những lời rủa cay độc ấy Hạnh lại thấy rã rời và chìm nghỉm trong ảo ảnh.

Thấy cổ khô rát Hạnh cố gượng dậy uống nước. Mẹ đã đi đâu nhà vắng ngắt. Mâm cơn trên bàn còn nguyên vẹn niêu cơm mới chỉ khoét vài thỉa cho con mèo. Chú mèo ăn no nằm trước cửa mắt tròn xoe nhìn Hạnh. Hạnh có cảm giác sợ hãi cả thứ ánh sáng chói rực lên trên mảnh vườn trước cửa. Hạnh kéo sập cánh cửa rồi lại vào giường nằm.

Căn buồng còn lại một thứ ánh sáng nhờ nhờ từ lỗ thông gió lọt vào hắt lên mảng trần giống như vòm trời bé con xám đục vây bọc lấy tấm thân đang run rẩy của Hạnh. Cơn sốt đang hầm hập thiêu cháy cơ thể Hạnh cảm giác cả căn phòng bé nhỏ này cũng đang tan rữa ra thành tro bụi...

Chả lẻ đây là kết quả cuối cùng của mối tình say đắm cuồng nhiệt của Hạnh với Nghĩa. Hạnh cố níu kéo lại những kỷ niệm về Nghĩa bằng sức lực còn rớt lại trong cơ thể đã cạn kiệt khô gầy của mình.

Chợt Hạnh nghe có tiếng xe rì rầm từ xa. Nghĩa được về thật sao? Đã từ lâu mỗi lần có tiếng xe con về làng tim Hạnh lại đập rộn lên. Tiếng xe mỗi lúc nghe gần hơn. Hạnh vùng dậy mở toang cánh cửa sổ. Chiếc xe quen thuộc đã lao vào cổng đỗ xịch giữa sân. Dáng Nghĩa vẫn cao lớn quân hàm đỏ rực ve áo. Anh gõ vội gót giầy trên bậc thềm gạch. Hạnh vuốt vội mái tóc lập cập ra mở cửa. Nghĩa lao vào đứng sững trước mặt Hạnh:

- Ôi! Em ốm sao?

- Em chỉ hơi đau đầu một chút.

- Mẹ đi đâu hả em?

- Em cũng không hiểu mẹ chạy đâu đấy.

Hạnh bê vội mâm cơm xuống bếp rồi mời người lái xe vào nhà uống nước. Người lái xe đang say sưa nhìn ngắm ngôi nhà của thủ trưởng.

- Anh chị cứ tự nhiên. Anh lái xe cười. Tôi loăng quăng đi dạo chút cho mát.

Nỗi thất vọng của Nghĩa lộ rõ trong ánh mắt. Hạnh nhận ra hết. Hạnh thấy xót xa nhào vào lòng Nghĩa khóc rưng rức.

- Anh đã hẹn làm việc với ban chỉ huy quân sự tỉnh chiều nay. Tranh thủ qua nhà chừng vài giờ anh lại phải đi ngay. Anh đã nhận lệnh đi biên giới.

Nghĩa kéo Hạnh vào trong buồng...

Hạnh thấy xót thương cho hành động vội vã vớt vát của anh. Hạnh chiều Nghĩa mà không mảy may có chút khoái cảm. Nghĩa sững sờ thấy Hạnh hững hờ trước nguồn cảm hứng đang cháy rực lên trong anh. Mới ngày nào tấm thân Hạnh còn đẫy đà giờ teo tóp run rẩy trong vòng tay anh.

- Hồi này trông em gầy yếu quá khéo ốm mất. Nghĩa thấy thương hại vợ anh nắm chặt lấy bàn tay xanh gầy của Hạnh. Em nằm nghỉ anh đi tìm mẹ về.

Nghĩa về giữa buổi làng xóm vắng teo người lớn đi làm đồng chỉ còn mấy đứa trẻ quanh quẩn bên chiếc xe con ngó nghiêng. Nghĩa men theo bờ ao sang ông Xung và thấy mẹ ở đó. Chú Xeng và mẹ đang thì thào chuyện gì đấy.

- Tao nói rõ là thiêng. Chú Xeng vỗ đùi "bốp" một cái khi nhìn thấy Nghĩa. Có mẹ mày chứng kiến tao vừa nhắc tới mày xong.

- Nghĩa về đấy hả con. Mẹ ngước cặp mắt lo âu nhìn Nghĩa. Có mày về lúc này thật may. Vợ mày cũng ốm ông Xung đã mấy ngày nay cũng chẳng ăn uống gì được. Nghĩa ơi mẹ...mẹ lo quá biết đâu tai hoạ sẽ xẩy ra. Tao thấy con Hạnh nhiều lúc nó như người ngớ ngẩn tao chỉ sợ nó lại mắc bệnh giống căn bệnh của ông và chú Xeng xưa.

Ông Xung nằm co quắp trên giường khẽ đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn Nghĩa Nghĩa quên hết mọi mặc cảm đối với ông anh cảm thấy như chính mình đã gây nên mọi chuyện.

- Anh ngồi xuống đây tôi nói với anh câu chuyện. Chú Xeng kéo chiếc điếu bát vào lòng liếc mắt nhìn hai mẹ con Nghĩa giọng chú trầm lắng xuống. Anh cứ đi biền biệt việc nước nên chẳng hiểu việc nhà ra sao. Bố anh mất rồi việc gia tiên anh phải có bổn phận gánh vác. Anh phải chủ động giải quyết tình thế bế tắc của vợ chồng anh hiện nay để mẹ anh khỏi rầu lòng. Xin phép anh cho tôi được nói thẳng thế này. Anh còn sống với con Hạnh ngày nào mẹ con anh còn khổ con Hạnh cũng chẳng bao giờ có con được. Chuyện này đã rõ như ban ngày. Anh nên nghĩ cả đến tương lai của anh của gia đình họ tộc.

- Cám ơn chú đã cho một lời khuyên. Nghĩa nói. Bây giờ chưa phải là lúc cháu lo chuyện đó. Mẹ về đi con chỉ tranh thủ về được vài tiếng.

- Ấy là tôi cũng nói thế. Chú Xeng xoa dịu - Chuyện đó là tuỳ anh.

Hai mẹ con ra đến ngõ mẹ níu áo Nghĩa:

- Nghĩa ơi con cũng phải cân nhắc cho kỹ lời chú Xeng nói. Mẹ cũng không ghét bỏ gì con Hạnh. Nhưng tương lai của con không thể mãi thế này được.

Xưa nay Nghĩa chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện phụ bạc Hạnh. Nghĩa không ngờ tỉnh cảnh vợ chồng anh lại đi vào ngõ cụt...

Xe chạy qua cống Linh Nghĩa vẫn còn thấy bàng hoàng chếnh choáng. Làm việc với ban chỉ huy tỉnh đội xong cũng vừa hết giờ làm việc buổi chiều Nghĩa hớt hải cắp cặp ra xe. Bất ngờ anh nhìn thấy người đàn ông có khuôn mặt quen quen đang đi về phía anh. Tới gần anh nhận ra người đàn ông này chính là anh Biền. Đã mười ba năm kể từ ngày chia tay với anh Biên ở bến xe Nghĩa không có dịp gặp lại.

- Có phải anh Biền? Nghĩa nói to.

Anh Biền đứng sứng lại trước mặt Nghĩa mặt anh chợt sáng lên nhìn xoáy vào đôi quân hàm trên vai áo Nghĩa. Điệu bộ anh trông thật nực cười. Anh định đưa tay tóm lấy tay Nghĩa nhưng chợt co lại giọng ấp úng.

- Nghĩa hả? Đúng là Nghĩa rồi. Oách thế này bố thằng nào nhận được. Có ai mà ngờ thằng Nghĩa lại được hưởng niềm vinh quang đến thế này a? Anh Biền tóm chặt lấy tay Nghĩa lắc mạnh. Hoá ra chiến tranh vẫn còn có được cái gì đấy thế mà tao ngỡ mất sạch.

- Thôi chuyện ấy để sau. Nghĩa nói. Bây giờ anh sống ra sao?

- Cũng nhì nhằng vậy. Anh Biền nói. Chú mày tưởng tao đảo ngũ ngày ấy chứ gì? Không đâu. Tao không đến nỗi hèn hạ thế đâu. Giờ gặp chú anh bỗng nhiên lại muốn nhắc đến chuyện quá khứ.

Anh Biền cố kéo bằng được Nghĩa về nhà anh chơi. Theo sự chỉ đường của anh Biền chiếc xe chạy vòng vèo qua các phố.

- Cũng nhờ tiếng ông cụ nên mới kiếm được gian nhà ở đất thị xã này. Anh Biền nói. Mình coi như hư hỏng nhưng được cô vợ kéo lại. Đời thế đấy mấy ai được cả vợ lẫn chồng. Đấy nhà mình kia kìa ở khúc quanh ấy cứ phì thẳng tận cửa gian nhà mái lợp giấy dầu đấy.

Xe vừa đỗ xịch trước cửa thằng bé con anh Biền chừng mười hai tuổi mặt lọ lem tử trong nhà chạy xộc ra ngơ ngác nhìn bố nhìn Nghĩa.

- Thằng hư mày không chào các chú à! Em đâu?

- Em ngủ.

- Mời vào nhà. Anh Biên kéo Nghĩa và anh lái xe vào trong nhà. Một đứa bé chừng hai tuổi nằm ngủ quay lơ trên nền nhà. Anh Biền vội tóm lấy chiếc ghế vứt chổng ngược trên giường đặt xuống nền nhà mới khách ngồi. Trên chiếc bàn nhỏ gỗ tạp chắp vá có ba cái chén màu da lươn và chiếc ấm mẻ vòi.

- Đấy chả cần giới thiệu tất cả đã bày sẵn ra đấy. Anh Biền cúi bế đứa bé đặt lên giường. Đây là tác phẩm của vợ chồng mình sau chiến thắng trở về đấy. Còn thằng lớn kia là kết quả của lần về cùng với chú đấy. Cũng chỉ mỗi cú điện của cô nàng mà được thằng cu kể cũng đáng. Ngày ấy cô nàng của tớ còn ngon lắm nhưng bây giờ thành bà sề ngồi bán rau ở chợ. Ấy cái dân ngồi chợ cũng cực lắm chả mấy khi được sống ban ngày ở nhà. Còn chú thì sao cái lần ấy có kết quả gì không? Không à? Thế thì cái khoản ấy chú thua tớ rồi. Nhưng không sao nói cho vui thế thôi. Khó nhất là phấn đấu được hai cái gạch trên vai áo kia mới khó còn cái khoản đúc thằng cu thì đúc lúc nào được lúc ấy. Chộp chỗ này không được thì chộp chỗ khác hà hà... Thằng đàn ông sướng mỗi cái đó.

Anh Biền tếu một chầu rồi đứng dậy lục chiếc cặp học sinh của con lấy ra quyển vở xé toạc tờ giấy hý hoáy viết gì đó rồi gập lại đi ra cửa rỉ tai thằng con lớn. Nó cầm tờ giấy lao ra đường phố. Nghĩa đưa mắt nhìn thằng bé con ngủ trên giường thỉnh thoảng cái miệng nhỏ xíu của nó lại mấp máy cười.

- Nó đang mơ thấy mẹ về chợ đấy. Anh Biền nói. Chú gì lái xe cứ uống nước đi rồi lên giường kia mà khểnh một giấc mặc anh em tớ bù khú. Chà lâu lắm anh em mới gặp lại nhau.

- Vậy lý do gì mà ngày ấy anh lại không trở lại đơn vị? Có phải lý do anh ở nhà để kiếm một cô nàng- Nghĩa cười pha trò.

- Khá lắm. Anh Biền vỗ bốp vào vai Nghĩa rồi ngồi xuống ghế miệng cười rõ tươi. Thì ra hồi này chú cũng đáo để. Chú nói vậy đúng mà lại không đúng. Đúng là lần ấy mình nấn ná ở nhà cưới cô nàng của mình thật. Cũng bởi vì mình đã xơi tái cô ta rồi - Xơi đúng vào buổi tối mình rỉ tai cậu bảo đi tình tang tí chút đấy. Mình cưới vợ không phải chỉ cốt có cái để chơi. Thằng hư hỏng như mình chơi ở chỗ nào mà chả được. Cái chính là mình thương cô nàng của mình nó tốt và đáng yêu lắm. Mình không nỡ là kẻ chén xong rồi chạy làng. Mình biết rõ cái của mình nó nhạy hễ động một cái là trúng liền. Thế mới khổ chứ. Dù có loạn lạc cũng phải cưới. Cưới xong là lại phải ra đi. Mình đâu phải loại đàn ông hèn kém để thiên hạ nó bảo là tên đảo ngũ..

- Vậy anh có sợ chết không? - Nghĩa hỏi.

- Tao có thể trả lời ngay với chú rằng chẳng thằng nào sinh ra trên đời này lại thích chết. Triệu triệu con người ra trận đều không ai muốn chết. Cái quý nhất ở họ là biết chết mà vẫn xông vào chỗ chết. Tớ kể cho chú nghe một chuyện mà có lẽ suốt đời tớ vẫn không thể quên để chứng minh rằng đứng trước cái chết mọi người không thể giấu nổi mình. Tớ có một thằng bạn cùng ở đơn vị nó cũng chỉ bằng tầm tuổi chú. Nó có cô người yêu đẹp tuyệt vời. Tớ đinh ninh nó là thằng tốt. Không hiểu tại sao lần ấy trước lúc bước vào chiến dịch mùa khô năm bảy hai bỗng dưng nó lại bảo tớ "Lần này khéo em chết mất". Tớ bảo "Mày nói gở". Nó buồn thiu bảo "Em linh cảm rõ lần này em sẽ chết. Nếu anh thực sự thương em anh cứ cho em một nhát vào đây". Nó chìa bàn tay ra và đưa cho tớ con dao rõ sắc. Tớ quát vào mặt nó "Mày là thằng hèn". Nó tỉnh bơ bảo "Anh nói đúng. Em là thằng hèn. Đã mấy ngày nay em lẻn lên bản vặt đu đủ lấy nhựa uống cho nó phù lên mà chả thấy phù gì cả. Đến hôm nay thì em nhận ra một điều giữa cô nàng của em và cái chết em chọn cô ngàng. Em chỉ mơ ước làm sao được yêu cô nàng của em một cái rồi có phải chết cũng cam lòng. Trước hôm lên đường em cố gạ mà nó không cho. Nó bá cổ em hôn đánh chụt một cái vào má và bảo "để dành đến ngày chiến thắng anh về". Đến bây giờ thì em thấy rõ chả bao giờ về được nếu anh không cho em nhát dao vào đây". Nghe nó nói mình tức quá hét tướng lên: "Mày biến tao thành kẻ đồng loã sao? ". Nó bảo "Tuỳ anh".

Nghĩa ngồi lặng nghe anh Biền nói. Bất chợi anh đưa tay nắm lấy tay Nghĩa giọng anh lạc đi:

- Chú có biết kết cục ra sao không? Kế hoạch tự thương nó không thực hiện được. Lạ lùng hơn là trong chiến dịch ấy nó lại chiến đấu rất dũng cảm và đã hy sinh anh dũng. Điều mà tao cứ phải suy nghĩ mãi vì nó đã dũng cảm cứu sống tao và tay đại đội trưởng nên mới bị trúng đạn. Anh Biền cúi xuống vê vê điếu thuốc đã tắt ngấm trên tay. Thế mới biết cái hèn mọn và lòng cao thượng cũng rất gần nhau. Theo mình nghĩ bản năng con người nói chung là muốn làm điều tốt điều thiện. Nếu con người có xấu đi độc ác tàn bạo là do thời thế. Thời thế nó cũng tạo nên anh hùng và thời thế cũng làm hỏng con người ta mau lắm. Anh Biền bật diêm hút thuốc liếc cặp mắt nhìn Nghĩa. Bất chợt anh Biền vung tay đập chát xuống bàn cao giọng. Lâu lắm anh em mình mới gặp lại nhau tự nhiên tớ lại muôn dốc bầu tâm sự với cậu. Thấy cậu thành đạt tớ mừng. Mừng cho cậu lại hổ cho mình. Âu cũng là cái số chả biết thế nào mà tính. mghiêm chỉnh quá đôi khi cũng làm hỏng nhau. Chính ông cụ nhà tớ làm hỏng tớ và tớ cũng lại làm hỏng ông cụ. Chả là ông cụ mình là người cực kỳ nghiêm chỉnh. Tớ ra đường tát tai một thằng khốn nạn ông bảo thằng này hỏng. Tớ phải nghỉ buổi học vì phải giúp một thằng bạn bị ngã đi cấp cứu bệnh viện cụ cũng bảo "hỏng". Cụ thường mắng "Mày mà học hành thế chỉ có mà đi cày thôi con ạ. Chả lẽ đi cày là hư hỏng? Vậy thì trên đất nước này có không biết bao nhiêu người hư hỏng hà hà... Xin nói với chú điều này trong xã hội nhiều thằng hư hỏng không đáng sợ bằng nhiều thằng hèn. Trong chiến đấu điều này rõ hơn. Thằng hư hỏng dám xông vào cứu đồng đội còn thằng hèn thì xin phép chú đừng hòng hy vọng gì ở anh ta. Thằng hư hỏng ít khi được lên làm quan còn thằng hèn nó làm quan dễ như bỡn. Thằng hư hỏng ít sự phản bội hơn thằng hèn. Thằng hư hỏng có thể không dám giết một mạng người nhưng thằng hèn dám giết cả vạn người bằng sự phản bội của hắn. Nói thế chú lại bảo tao lý sự nhưng đúng là con người ta nó thế. Người nhìn được xa người nhìn vừa vừa người suốt đời chỉ nhìn thấy những cái trước mũi mình.

- Thế ông cụ anh bây giờ còn công tác không?

- Tao đã nói với chú mày rồi đấy thôi. Tao đã làm hỏng ông cụ. Tao học hành không thành đạt thi trượt oạch. Thế là ông cụ không muốn tao đi linh nên mới tìm cách chạy cửa để tao ở nhà. Thế là ông cụ hỏng mất chức giám đốc về vườn ngay từ ngày gặp cậu đấy. Còn em gái tao con Thuỷ mày biết rồi đấy. Nó thấy tao bỏ ngũ ở nhà cưới vợ bố mất chức nó không chịu được nhục liền bỏ nghề văn công tình nguyện đi thanh niên xung phong bây giờ về thành bà cô tổ chả chồng con gì cả. Cưới vợ xong tao nghĩ chả lẽ mình lại hèn đến nỗi để cho em gái phải đi chết thay. Thế là tao khoác ba lô trở lại lính. Mày xem đây.

Anh Biền phanh ngực áo Nghĩa sửng sốt thấy trên người anh đầy những vết thường nhằng nhịt tím ngắt.

- Cô Thuỷ bây giờ ở đâu hả anh Biền?

- Nó vẫn ở ngôi nhà cũ mà tao đã dẫn chú về hồi ấy đấy. Ông cụ tuy về hưu nhưng vẫn ở đấy thỉnh thoảng mới chạy đi chạy về thăm bà cụ ở quê. Đã bao lần ông cụ bảo bà cụ cùng lên đây nhưng bà cụ lại bảo "Tôi sắp chết rồi chẳng phải đi đâu. Ở đâu cũng không bằng quê hương đất tổ". Chú xem trên đời này mỗi người một ý dễ mà ai bắt được ai. Tý nữa bà xã về mời chú sang bên ấy ăn cơm. Tôi đã cho cháu đi bảo cô nó nấu cơm từ nãy.

Không hiểu anh Biền đã dặn cô Thuỷ những gì trong giấy mà Thuỷ sắp một mâm cỗ rõ sang nào thịt gà chả nem và một chai rượu đã để sẵn trên bàn. Thấy khách đến Thuỷ từ dưới bếp tất tả chạy lên. Cặp mắt Thuỷ chợt vụt sáng khi nhìn thấy Nghĩa.

- Ơ hoá ra anh sao?

- Anh nào? Anh Biền mỉm cười nhìn cô em gái. Cô chỉ khéo nhận vơ.

- Đúng rồi anh Nghĩa. Thuỷ líu ríu. Nghe anh biền dặn có khách từ chiến trường về mà em không nghĩ là anh.

Gương mặt Thuỷ thoáng hồng lên nét thơ ngây láu lỉnh xưa không còn nữa mọi cử chỉ lời nói của Thuỷ tỏ ra dày dạn.

- Như vậy là em cũng không nhầm. Thuỷ nói mà không dám nhìn thẳng vào Nghĩa. Từ ngày xưa em đã bảo anh Nghĩa là người tài mà.

- Tài ba gì tôi. Nghiã cười. Chẳng qua là thời thế.

- Không tài mà lên được cấp tá. Như anh Biên em cũng đi bấy nhiêu năm mà vẫn là anh lính quèn.

- Tao đã thú nhận mình là thằng hư hỏng thì nói làm gì. Anh Biên xí xoá - Chú lái xe đâu rồi ngồi cả vào bàn anh em mình uống rượu.

- Ông cụ đâu rồi Thuỷ? Nghĩa hỏi.

- Bố em về quê hai ngày nay rồi hẹn hôm nay lên mà bây giờ vẫn chưa thấy cụ lên.

- Thôi chẳng biết đâu mà chờ cụ. Anh em mình cứ tự nhiên. Anh Biền nhanh nhảu rót rượu. Cô Thuỷ ngồi cả xuống đi.

Thuỷ ngồi xuống cạnh anh lái xe vẻ tự nhiên.

- Trông cô Thuỷ khác xưa nhiều quá. Nghĩa nói khi đã uống hết hai chén rượu anh Biền tiếp.

- Em già đi nhiều phải không anh?

- Chuyện già thì ai chả già. Mười mấy năm rồi còn gì. Thuỷ vững vàng hơn xưa.

Anh lái xe ăn uống qua loa lấy cớ về trông xe. Đã lâu lắm chưa bao giờ Nghĩa uống nhiều như hôm nay. Anh Biền cũng vui mừng thực sự được gặp lại Nghĩa. Thuỷ đoàn chừng Nghĩa có vẻ sắp say cô nháy anh Biền không nên ép Nghĩa uống thêm rượu. Qua câu chuyện Nghĩa tâm sự với anh Biền Thuỷ đoán anh chắc đang gặp điều gì buồn. Những người như Nghĩa nếu không uống rượu chắc gì Nghĩa nói ra những điều ấy.

Nhận ra Nghĩa có vẻ say anh Biền dìu Nghĩa lên giường nghỉ.
- Chú ấy hơi quá chén để chú ấy nghỉ sáng mai phải đi sớm - Anh Biền nói với Thuỷ - Rõ khổ mười lăm năm lăn lộn chiến trường về xả hơi được vài năm giờ lại tiếp tục lăn vào chỗ chết. Đất nước này chiến tranh liên miên tướng tá chẳng thiếu nhưng có được người sĩ quan như Nghĩa thật hiếm. Hồi ở với nó tạo biết tính tình nó điềm đạm thông minh trung thực và tốt bụng đáo để. Nhờ cô Thuỷ dọn giúp anh phải về bên nhà.

Thuỷ lặng lẽ thu dọn mâm bát. Cuộc gặp gỡ Nghĩa bất ngờ làm Thuỷ bàng hoàng. Trước mặt anh Biền và người lái xe Thuỷ phải cố nén xúc động. Cô không ngờ mình còn gặp lại được Nghĩa. Kỷ niệm cũ cũng tại căn phòng này cô đã ôm cổ anh hôn bỗng hiện rõ trong tâm trí Thuỷ. Ôi ngày ấy sao Thuỷ lại láu lỉnh và thơ ngay đến vậy. Ngày mới vào thanh niên xung phong Thuỷ cứ ngỡ mình yếu đuối hoá ra cô lại là người vững vàng nhất trong số các cô gái cùng đơn vị. Thuỷ đã dễ dạng vượt qua mọi chuyện giữ mình giữa cảnh nhộn nhạo mà dưới con mắt người đời thường cho là mấy ai giữ nổi. Sáu năm thanh niên xung phong về Thuỷ lao vào ôn thi đỗ đại học y. Học xong Thuỷ đã gặp may được về công tác tại bệnh viện tỉnh. Mọi tính sôi nổi ở Thuỷ giờ đã mất hẳn nhường chỗ cho nỗi suy tư. Nhiều khi Thuỷ ngồi lặng hàng giờ liền. Lúc này Thuỷ ngồi rửa bát nghĩ về chuyện anh Biền đùng đùng dẫn Nghĩa về đây như thể ông trời đã định. Giờ này bố vẫn chưa lên Thuỷ cài cửa tắt điện vào giường nằm. Căn phòng lặng đi.

Thuỷ muốn gạt mọi ý nghĩ về Nghĩa nhưng hình ảnh anh cứ hiện lên rõ mồn một. Không hiểu sao cái buổi tối đầu tiên gặp Nghĩa mà cô lại hôn được anh thì cũng thật kỳ lạ. Cái hôn ấy thật ngây ngô không phải cái hôn của tình yêu giống như thứ hương thơm thoảng bay trong gió. Rồi không hiểu sao càng về sau này những lúc cô đơn Thuỷ lại chợt nghĩ tới cái hôn đó. Nhất là lúc này Thuỷ lại cảm nhận thấy cặp môi của anh vẫn sống động trên môi Thuỷ. Thuỷ không thể lừa dối lòng mình là cô đang khao khát được hôn anh như ngày xưa. Thuỷ trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Chợt nghe tiếng Nghĩa gọi anh Biên. Thuỷ vùng dậy bật điện.

- Thuỷ đấy à! Anh Biền đâu?

- Anh ấy về bên nhà rồi. Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Sắp sáng rồi đấy.

- Tôi khát nước quá Thuỷ thông cảm đã lâu lắm nay tôi mới lại uống rượu. Nghĩa vùng dậy ra bàn ngồi uống nước Thuỷ cứ đi ngủ tôi muốn đi tắm một chút sáng ra đi cho nó khoẻ.

- Vâng anh đi tắm đi để em mở cửa cho.

Lấy chìa khoá mở cửa căn dặn Nghĩa nơi đề xà phòng khăn mặt chậu tắm rồi Thuỷ lại vào giường mình nằm kéo tấm màn gió che bớt ánh điện phòng ngoài. Lát sau Thuỷ đã nghe tiếng chân Nghĩa bước vào nhà tiếng bấm khoá "cách" một cái. Qua tấm màn gió Thuỷ nhìn rõ bóng anh đứng lặng một lúc rồi chui tọt vào màn nằm. Căn phòng lại lặng đi. Thuỷ cố nằm im nhưng ý nghĩ về Nghĩa lại bừng dậy Thuỷ muốn bổ nhào ra giường Nghĩa để được nằm ôm anh trong vòng tay và hôn anh như lần đầu tiên ấy. Thuỷ cố biến mình thành cô bé ngây thơ láu lỉnh như xưa mà sao thấy khó quá. Nếu lúc này Thuỷ liều đến với anh Nghĩa sẽ cho Thuỷ là cô bé lẳng lơ đĩ thoã. Biết đâu trong đầu anh cũng đã nghĩ thế. Sáu năm thanh niên xung phong thì còn gì nữa... Thuỷ bỗng thấy tủi thân nước mắt ứa ra. Thuỷ dậy rón rén ra phòng ngoài.

- Cô Thuỷ không ngủ nữa sao?

- Em... Em định ra tắt điện để anh ngủ.

- Ôi không cần đâu Thuỷ ạ. Lính tráng chúng tôi giấc ngủ đến bất cứ lúc nào và thức dậy cũng không kể giờ nào.

Thuỷ ngượng ngùng vờ đến bên bàn rót nước uống. Lâu nay có bao giờ Thuỷ uống nước đêm đâu.

- Sáng nay anh phải đi rồi sao?

- Anh ở lại đây là ngoài dự tính nếu không gặp anh Biền giờ này đã ở đơn vị rồi.

- Lần này anh lên biên giới có lâu không?

- Việc quân cơ mà Thuỷ có khi hàng năm có khi chỉ mấy ngày. Thuỷ này bao giờ lấy chồng báo cho tôi biết tin nhé Tôi... tôi vẫn không quên Thuỷ đâu.

Mặt Thuỷ nóng ran Nghĩa vẫn nằm trên giường mà không hề nhìn Thuỷ. Lẽ ra Thuỷ định chạy về giường mình nhưng không hiểu sao cái ý định điên khùng vụt đến xui đẩy bước chân Thuỷ tiến lại phía giường Nghĩa Thuỷ muốn diễn lại màn kịch năm xưa mà chân tay run lẩy bẩy tim đập rộn lên. Thuỷ đứng ngay đơ trước mặt Nghĩa mà lặng thinh không nói được lời nào...

- Khuôn mặt Nghĩa như dại đi mắt đau đáu nhìn Thuỷ. Bộ đồ ngủ màu trắng lấm tấm hoa dâu và gương mặt Thuỷ cứ sáng rực lên trước mắt Nghĩa. Anh nhìn rõ khuôn ngực Thuỷ đầy lên và cái cổ trắng mịn. Nghĩa định thốt lên câu gì đó môi cứ mấp má. Chỉ có trái tim gỗ đá mới nỡ xua đuổi Thuỷ. Đời người có mấy giây được sống động như thế này. Nghĩa bỗng run rẩy khi tấm thân Thuỷ đổ sụp xuống người anh. Nghĩa như mê đi trong đôi tay mềm mại xiết chặt và cặp vú nở nang của Thuỷ khơi dậy trong anh một dục vọng không sao kìm giữ được. Thuỷ hôn như điên dại lên môi lên mắt Nghĩa. Nghĩa nhận ra đây không phải là những cái hôn giả vờ của Thuỷ ngày xưa. Anh cảm nhận được từ cơ thể hừng hực của Thuỷ một ham muốn cuồng nhiệt.

Sự việc xảy ra quá bất ngờ và kết thúc cũng nhanh. Thuỷ kéo áo đắp lên ngực và thoả mãn việc vừa xảy ra. Thuỷ hoàn toàn tự nguyện hiến dâng cho anh tất cả. Tất cả cái quý giá nhất của đời người đàn bà. Thuỷ thấy sung sướng vì không cần phải thanh minh một lời mà Nghĩa đã hiểu rõ mình. Chỉ cần mỗi mình Nghĩa chứng minh cho sự trong trắng của một cô gái đã trải qua sáu năm thanh niên xung phong. Thái độ thoả mãn của Thuỷ làm Nghĩa hoảng sợ. Anh hối hận như thể mình vừa gây tội ác vừa hãm hại đời cô gái trinh tiết. Chính Nghĩa cũng không ngờ thời gian trôi đi đã mười ba năm kể từ ngày gặp Thuỷ lần đầu tiên đến nay Thuỷ vẫn còn nguyên vẹn. Nghĩa thấy hổ thẹn khi nhìn vào ánh mắt đen láy và tấm thân trắng ngà trong suốt gợi lên sự thiêng liêng cao quý ở Thuỷ. Nếu như Thuỷ không còn trinh tiết Nghĩa cũng chỉ coi cô như một kẻ qua đường đĩ thoã.

- Sao em không nói để anh hiểu? Sao em lại huỷ hoại mình? Sao em...

- Anh thương hại em đấy à? Thuỳ cười thản nhiên - Em tự nguyện cơ mà. Em tự nguyện chứ đâu để người ta đánh cắp. Trừ khi bị đánh cắp mới phải hối tiếc và đau khổ.

- Thuỷ! Nghĩa nắm chặt lấy đôi tay Thuỷ ấp lên ngực mình. Em tha lỗi cho anh. Lẽ ra anh không cho phép mình.

- Em biết ngay mà nếu không có chuyện này chắc anh chỉ coi em là đứa hưa hỏng. Bây giờ thì em đã trở thành kẻ hư hỏng thật rồi phải không anh? Nhưng không sao cũng may mà em được hư hỏng với anh chứ không phải người khác. Thuỷ lại bá lấy cổ Nghĩa áp mặt vào ngực mình. Đằng nào cũng đã thế rồi không việc gì anh phải ân hận. Ngực em có đẹp không anh? Đẹp hả. Ôi anh! Em sung sướng quá! Như thể ông trời đã đưa anh đến với em. Anh có thích không? Cứ thế cho đã rồi mà đi đánh nhau. Chiến tranh chẳng biết thế nào đâu. Em chỉ xin chị ấy cho anh thoả thích mỗi lần này thôi đấy. Em đã tự nguyện cho không biếu không anh. Em đã từng trải qua bom đạn nhiều em biết - Không nên ích kỷ và hẹp hòi với người sắp ra trân.

- Em lảm nhảm gì đấy? Anh không chết được đâu.

- Anh chẳng hiểu gì cả em không có ý nói thế. Thuỷ lại hôn lên môi Nghĩa. Em tự nguyện hiến dâng anh vì em nghĩ cũng chả để mãi làm gì. Bao nhiêu năm nay em cứ phải cố giữ cái đó một cách đau khổ. Và chính cái đó nó làm khổ em vì chỉ sợ kẻ nào đó không xứng đánh cắp mất. Em nghĩ mãi cái đó chỉ cần cho tuổi trẻ mà bọn thanh niên trẻ chúng đâu cần đến đứa lỡ làng như em. Rồi đây em sẽ chọn một ông già goá vợ chẳng hạn. Ông già thì đâu cần đến cái đó hở anh.

- Thủy! Anh van em đừng nói nữa...

Trời tảng sáng đường phố đã có tiếng xe chạy rầm rầm. Thuỷ hôn anh rồi vùng dậy chuẩn bị sửa soạn đi nấu cơm sáng để anh đi sớm cho mát. Chia tay với Nghĩa Thuỷ đạp xe đến bệnh viện xin phép nghỉ một buổi. Về tới nhà Thuỷ lao vào giường nằm ngủ một giấc cho tới quá trưa. Khi tỉnh tậy Thuỷ có một cảm giác lạ. Chỉ qua một đêm Thuỷ đã trở thành người đàn bà hoàn toàn khác. Thuỷ lật đầu giường lấy quyển nhật ký hăm hở ghi "Ngày.....tháng......năm.......Đã cho anh. Ta nguyện thề không bao giờ làm tổn thương đến tình cảm của anh với người vợ yêu quý ở làng Đông ...".
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 21

Những ngày sau đó Thuỷ sống trong tâm trạng phấp phỏng chờ đợi một điều gì đó xảy ra với mình. Có thể mình sẽ có con với Nghĩa hoặc người đàn ông nào đó sẽ ve vãn mình?

Chiều thứ bảy Thuỷ xin phép bố về thăm mẹ hy vọng sẽ biết rõ hơn về Nghĩa. Ăn bữa cơm trưa với mẹ xong Thuỷ lấy xe đạp lên làng Đông. Con đường ruột huyện đang sửa chữa lổn nhổn những gạch vỡ. Vừa đi Thuỷ vừa lục lại số bạn học ở xã trên xem có ai ở làng Đông. Từ bé chưa bao giờ đặt chân lên xã Nghĩa không biết địa phận làng Đông từ đâu. Thuỷ cứ lấy cây quéo làm đích. Tới dốc cầu Đá Bạc Thuỷ nhảy xuống dắt xe mặt nóng ran nghĩ thấy mình rõ vớ vẩn. Thuỷ vờ dựng xe bên cầu xuống sông rửa chân. Trong sân uỷ ban xã có mấy người đàn ông bước ra đưa mắt nhìn Thuỷ. Dưới bến sông một phụ nữ đang mải mê giũ những sợi đay ngâm một tay chị ta cầm chiếc gậy nhỏ đập bôm bốp trên mặt nước. Nước sông sóng sánh gợn lên dưới ánh nắng chói chang. Thuỷ vén quần lân la đến gần chị ta nghiên nón nhìn Thuỷ chằm chặp.

- Ô ai như cái Thuỷ hả?

Thuỷ sáng mắt nhìn chị ta quen quen mà quên béng mất tên.

- Mày quên tao là phải - Chị ta thở dài nói - Tao biết tao già quá rồi mà. Cũng chỉ vì tao học dốt nên phải ở lại cái xó quê chân lấm tay bùn này. Chúng mày được bay nhảy sướng thật.

- Thao hả? Thuỷ reo lên nhào lại nắm tay người phụ nữ - Mày thông cảm cũng vì lâu ngày quá không gặp nhau.

- Mày đi đâu lên đây?

- Tao...tao muốn hỏi nhà cái Xoan - Thuỷ ấp úng nói bừa.

- Cái Xoan đâu ở đây. Thao nói. Nó ở làng Hồi cơ mà.

- Thế à tao cứ nghĩ ở làng Đông.

Thuỷ nhanh nhảu cúi xuống giũ những sợi đay cùng Thao. Gặp được Thao lúc này thuỷ mừng như vớ được vàng.

- Mày chồng con gì chưa hả? Thuỷ hỏi.

- Có mà có hai con mắt. Ế rồi.

Hai đứa vừa giũ sợi đay vừa nói chuyện. Thuỷ lấy xe đạp chở luôn số đay về nhà Thao. Thuỷ đâu có biết mình đã lần đúng vào đất tổ họ Nguyễn. Phơi xong đay Thao dẫn Thủy vào nhà.

- Giới thiệu với bố mẹ đây là Thuỷ bạn học con bây giờ làm bác sĩ bệnh viện tỉnh đấy bố ạ.

- Vậy như! Ông Xung vẫn ngồi bên sợi đay trước cửa. Mời chị xơi nước.

Thuỷ ngồi lơ đãng nghe Thao nói toàn những chuyện đâu đâu. Mãi Thuỷ mới lúng túng tìm được lời hỏi thăm về Nghĩa.

- Thao này Thuỷ vờ gợi chuyện - Ở xã này ngày xưa có tay gì học trên mình một lớp anh ta học giỏi nhất trường í?

- Thằng Nghĩa nhà này chứ ai - Thao nói có vẻ tự hào.

- Đúng đây tao nhớ rồi anh ấy tên là Nghĩa.

- Hắn là cháu tao đấy. Xin thưa với cô bây giờ nó đã là thiếu tá quân đội có xe đưa xe đón oai nhất làng đấy. Chỉ tội mỗi chuyện vợ con chẳng ra sao. Cưới nhau mười bốn năm nay chẳng con cái gì. Cánh mình chưa chồng đã đành đằng này chồng rồi mà không có con nó thế nào ấy. Khổ cả thân mình khổ chồng khổ cả gia đình nhà chồng. Thao bất ngờ háo hức nắm chặt lấy tay Thuỷ - Mày là bác sĩ thử đến nhà khám cho bà già nó hộ tao xem bà ấy mắc bệnh gì. Đã mấy bữa nay bà ấy nằm liệt giường chẳng ăn uống gì được. Tối đến tao phải sang đấy ngủ với bà ấy. Đêm đến bà ấy nói mê lảm nhảm suốt.

- Vợ anh ta đâu mà mày phải sang đấy ngủ?

- Vợ Nghĩa nó cũng ốm bỏ về nhà mẹ đẻ rồi. Chả lẽ hai mẹ con đều ốm nằm đấy nhìn nhau à. Bố ở nhà con dẫn bạn con sang khám bệnh cho bà Khiên.

- Khám sao được cái bệnh trời đầy - Ông Xung gắt - Như tao như thằng Xeng xưa ai khám mà cũng khỏi.

- Thấy buồn cười thật cứ để bạn con đến khám cho bà ấy lỡ ra...

Thao kéo Thuỷ sang nhà Nghĩa. Bà Khiên ngồi thu lu trên giường mở cặp mắt mệt mỏi nhìn Thuỷ. Chú Vạn ngồi trước bàn đang nói gì đó với bà Khiên thấy khách tới liền im bặt.

- Em dẫn bác sĩ đến khám bệnh cho bà - Thao nói và vén màn ngồi xuống cạnh bà Khiên. Thuỷ khẽ chào Chú Vạn rồi ngồi cạnh Thao đưa mắt nhìn mẹ Nghĩa.

- Cháu không mang theo đồ nghề khám bệnh - Thuỷ nói - Tiện gặp cô Thao cháu đến xem qua bệnh tình của bác.

Chị cả Nghĩa đang hý hoáy dưới bếp chạy lên. Thao giới thiệu Thuỷ với chị cặp mắt chị chợt sáng lên giọng xúc động:

- Trăm sự nhờ cô xem giúp mẹ tôi bệnh gì.

Thủy cầm tay bà Khiên nghe mạch xem mắt rồi vén áo xem qua người bà Thủy đoán bà Khiên bị suy nhược cơ thể do lo nghĩ nhiều. Nhìn gương mặt tiều thuỵ thân thể còm nhom của mẹ Nghĩa Thuỷ cố nén xúc động để khỏi bật khóc. Thuỷ đâu ngờ tình cảnh của gia đình Nghĩa đến nông nỗi này. Thuỷ lặng lẽ đưa mắt quan sát trong nhà ngoài sân Chị cả Nghĩa rót nước mời Thuỷ.

- Gia đình nên thu xếp cho bà đi bệnh viện.

- Đấy! Tôi đã bảo mà - Chú Vạn nói - Chị nghe thấy bác sĩ nói gì không. Chị phải đi viện. Nhà cửa tôi trông cho.

Chị cả và Thao tiễn Thuỷ ra đến ngõ. Thuỷ căn dặn chị cả cách làm thủ tục nhập viện và cho biết tên mấy cô bạn của Thuỷ cùng học trường y hiện đang công tác ở bệnh viện huyện.

Đạp xe ra đến Cầu Đá Thuỷ vẫn còn bàng hoàng. Bỗng dưng cái làng Đông và gia đình nhà Nghĩa lại gần gũi với Thuỷ đến vậy. Mãi tới lúc này Thuỷ mới để mắt nhìn ngắm làng quê anh. Dòng sông uốn lượn nước dềnh lên giữa miền quê xanh ngắt bóng tre. Nắng lấp loá trên mặt nước. Nhịp cầu đá mòn nhẵn bao bước chân người qua lại.

***

Hồi này Nguyễn Vạn vào đội trồng cây với các cụ không mấy khi ở nhà. Sáng dậy sớm nấu mỗi niêu cơm ăn xong Vạn đứng dậy lấy chiếc túi vải đong một bò gạo cho một đôi đũa chiếc bát vào túi rồi vác con dao rựa đi. Bao giờ Nguyễn Vạn cũng đi sớm hàng tiếng đồng hồ la cà vào các nhà uống nước. Sáng nay vào nhà cụ Được mai nhà ông Khi kia nhà chú Sách. Cứ thế Nguyễn Vạn đi hết lượt từng nhà rồi lại quay sang vòng hai vòng ba.... Cũng bắt đầu là cụ Được nhà ông Khi nhà chú Sách. Cứ thế cứ thế hết ngày này sang tháng khác giống như chiếc kim đồng hồ quay đủ hai bốn giờ là sang ngày khác và người ta nhìn Nguyễn Vạn là chiếc đồng hồ báo giờ. Mấy bà hàng xóm sáng ra cứ nhìn thấy Nguyễn Vạn thập thễnh xách túi gạo là cuống cà kê người chửi con người mắng chồng: "Ông Vạn đã đi làm rồi kia kìa ối giời ơi cái thằng phải gió còn ngủ chết trương lên không dậy mà nốc...". Có hôm vừa bước vào ngõ nhà ông Khi bà vợ ông đã hét lên: "Ông ơi ông có bắt trói cho tôi con lợn nhanh không muộn chợ. Chú Vạn đã đi làm rồi đây này...".

Đến bây giờ Nguyễn Vạn mới thấy mình nhận phần chia ngôi nhà lão Hào là sai lầm. Giá ngày ấy mình tự làm lấy gian nhà có phải bây giờ sướng không. Thân một mình cần chi phải nhà to chỉ mỗi gian là đủ lại đỡ phải quét dọn. Sáng ra cứ bước chân khỏi ngõ ngôi nhà ấy là Vạn thấy sướng cái bụng. Vạn không muốn nhìn thấy mặt mẹ con mụ Hơn. Rõ rau nào sâu ấy. Thằng Tốn rước đồ tư bản về xây được nhà lầu lấy được vợ đẹp thì con mẹ nó cũng nhảy tưng tưng lên như bò động đực. Mụ Hơn ngứa nghề quá nên mới phưỡn bụng ra. Chết ở chỗ bụng con dâu và bụng mẹ chồng lại cùng to một lúc. Hai mẹ con đều xấu hổ đố có dám nhìn thẳng vào mặt nhau. Đến bữa ăn cơm hai cái bụng cứ trương ềnh ra trước mâm cơm. Chung qui lại cũng tại mấy cái đồ tư bản. Tại mấy cái xu chiêng mút hồng hồng và mấy cái sơ líp đo đỏ Sài Gòn thằng Tốn mang về không biết nó có cho mẹ nó không hay mụ Hơn đánh thó để mặc. Mụ muốn mặc nhưng lại không dám công khai khi giặt phải đem phơi vụng trộm ngoài vườn chuối sau nhà. Một buổi nhá nhem tối Vạn đi đái thấy có cái gì đo đỏ ngỡ cây chuối mới ra hoa khi tới gần đưa tay sờ thấy nhun nhũn như da thịt đàn bà Vạn mới hiểu là cái su chiêng mút của mụ Hơn. Đúng vào thời kỳ mụ hơn thèm chua hay ra đập khế ngoài bờ ao. Vạn cứ ngỡ mụ đập khế kho cá. Đến tối mụ Hơn tắm rửa gội đầu xà phòng thơm nức tay mụ cầm miếng khế nhảy vào nhà Vạn cười lả lơi:

- Bác có muối cho em xin tẹo chấm khế chua.

Vạn ngờ ngợ. Dễ nhà nó không có muối. Mụ Hơn xông thẳng vào góc nhà lục muối. Cái lọ muối Vạn đề sờ sờ ra đấy mà mụ Hơn tìm mãi không ra.

- Gớm cái bác này có tý muối mà cũng giấu kỹ không vào chỉ cho người ta với. Bác để ở chỗ nào hả?

- Ở chỗ ấy đấy thôi.

- Chỗ ấy là chỗ nào? Hay là tiếc tý muối mai đi chợ mua trả hẳn một bát.

Nguyễn Vạn tức tối xông vào lấy muối cho mụ. Trong xó tối không hiểu mụ Hơn vô tình hay cố ý đâm sầm vào Nguyễn Vạn. Bàn tay Vạn khẽ chạm vào ngực mụ Hơn.

- Rõ dơ! Thích hử - Mụ Hơn nói nhỏ và chộp lấy tay Vạn đặt nhanh lên ngực mụ - Thích thì cho sờ một tý đỡ thèm. Người gì mà khổ vậy cả đời chả biết mùi đàn bà ra làm sao.

Mụ Hơn thở hổn hển. Nguyễn Vạn cũng thấy bủn rủn cả chân tay. Cũng tại cái xu chiêng mềm mềm trên ngực mụ nó như ma lực hút kiệt mất lý trí Vạn. Bàn tay Vạn run rẩy đang gây tội lỗi mà Vạn không biết. Khi hai cánh tay của mụ Hơn choàng lên cổ Vạn và cái mùi xà phòng tư bản lẫn mùi hôi nách của mụ xộc lên mũi Vạn mới bừng tỉnh. Vạn hoảng sợ chạy vụt ra ngoài ngồi bệt xuống chiếc chiếu ở giữa nhà. Ngọn đèn dầu đỏ quạch không bóng ngun ngút khói hoa lên trước mắt Vạn. Mụ Hơn che miệng cười khung khúc lững thững bước ra ngồi ngả ngốn lên chiếc giường của mụ xưa. Cúc áo ngực của mụ Hơn vẫn mở phanh ra trước mắt Vạn lộ ra chiếc coócxê. Đúng là chiếc coócxê mầu hồng ở ngoài vườn chuối.

- Đóng vào đi - Vạn gắt.

Mụ Hơn tủm tỉm cười chạy ra đóng cửa.

- Không phải đóng cửa - Vạn ấp úng - Chị đóng cái cúc vào.

Mụ Hơn vờ e thẹn cúi xuống nhìn ngực mình đưa tay cài cúc áo.

- Bác không thích thật sao? Mụ Hơn nói - Lạ nhỉ. Thôi bây giờ em bàn với bác thế này em không xui dại bác đâu. Em thấy thương bác. Già khọm đến nơi rồi mà chả con cái gì cũng tội. Em sẽ cho bác đứa con. Đã bao giờ bác nghĩ đến mình sẽ có con chưa? Ôi từ ngày thằng Tốn nó lấy vợ suốt ngày nó hú hý với vợ nó em lại thấy tủi cái thân mình. Nó quý vợ nó hơn cả mẹ. Lúc này em lại thích mình có đứa trẻ nó ríu rít cho vui. Có thể cả đời bác chưa có con nên bác không thấy vui ở trẻ. Trẻ con bao giờ cũng là niềm vui của tuổi già đấy. Bác cứ hình dung ra ngồi thế này uống nước có đứa trẻ nó cứ tâng tâng nhảy nhót nó bá lấy cổ em nó nhào vào lòng bác "bố ơi làm ngựa cho con đi". Em đảm bảo lúc ấy bác sẽ thích thú chổng mông lên làm ngựa cho nó cưỡi nhong nhong. Sau này nó lớn nó sẽ gây dựng lại cơ ngơi này cũng giống như cái cơ ngơi của thằng Tốn. Thằng Tốn nó sẽ giúp đỡ em với bác...

- Tôi không cần bám vào cái thằng tư bản - Vạn quát lên - Mụ xéo đi.

Nguyễn Vạn đứng dậy hung hăng lôi mụ Hơn ra cửa. Mụ dam xúc phạm thanh danh người chiến sĩ Điện Biên như Vạn.

Bây giờ nghĩ lại giây phút ấy Vạn mới thấy mình sắt đá chứ như người khác thì bị mụ ấy đưa vào tròng rồi. Hôm ấy Vạn mà yếu đuối nghe mụ ngon ngọt dỗ dành quệt vào mụ ấy một cái thì bây giờ mụ sẽ lu loa lên khoe với cả làng mụ đã ngủ với Nguyễn Vạn. Và thế là đứa con của thằng chết dẫm nào đó đang lớn dần trong bụng mụ Vạn phải nuôi suốt đời.

Mụ Hơn hồi này ì ạch mang bụng to như cái thúng úp gặp Vạn mụ lại cúi gầm mặt xuống e thẹn. Nhưng hễ lúc nào có ai chọc tức mụ lại xưng xỉa nổi máu đồng bóng lên với Vạn. Rõ là đàn bà. Vạn tức mà không dám gây chuyện chỉ sợ mụ lu loa chuyện Vạn đã trót sờ tý mụ một lần mụ sang xin muối thì nguy. Mẹ kiếp mình mới chỉ sờ tý thì chửa thế quái nào được. Vạn căm thù cái thằng nào đó ngủ với mụ mà không dám ra mặt. Đã mấy lần đang đêm nghe tiếng động Vạn cũng choàng dậy rình xem nhưng không nhận ra cái thằng nó mò đến với mụ là thằng nào. Tốt nhất là mặc xác mụ không nên tiếp xúc gần mụ là hơn. Thời kỳ Vạn đi trồng cây với các cụ mãi dưới đường mới trưa phải góp gạo nấu cơm chung. Những ngày làm gần quanh xóm trưa đến ai về nhà ấy nhưng Vạn cũng chả thèm về nhà. Có trưa vào nằm nghỉ dưới gốc quéo gặp mưa Vạn lại nhảy vào cửa uỷ ban ngồi. Có bữa Vạn lại chui vào nhà kho hoặc xuống gầm cầu Đá Bạc làm một giấc.

Đã hơn tháng nay bà Khiên đi bệnh viện. Nguyễn Vạn sang ở trông nhà cho bà Khiên. Tối đến Vạn không còn lang thang đi nhà này nhà nọ như trước. Mấy ngày nay cả cái họ Nguyễn cứ đồn ầm lên đổ tội cho vợ chồng thằng Nghĩa phá hậu cung từ đường nên con Hạnh mới bị ốm. Bà Khiên đi bệnh viện huyện một tuần lại phải chuyển lên bệnh viện tỉnh. Nguyễn Vạn không duy tâm nhưng tối nào thím Xeng cũng thắp hương lầm rầm khấn làm Vạn cũng thấy lo lo. Gương ông Xung gương chú Xeng bị điiên giờ lại đến bà Khiên không biết có qua khỏi bệnh tình này không? Con Hạnh thì vừa mới dậy được là sáng qua đã phải lên trông nom bà Khiên thay cho chị cả nó về nhà mấy hôm. Thế mà bây giờ chị cả vẫn chưa thấy về. Tình hình trên biên giới đang có đánh nhau to thằng Nghĩa chắc gì đã nhận được điện mẹ ốm mà về. Ngày xưa bố chết xanh cỏ thằng Nghĩa mới được về bây giờ mẹ ốm cũng không hay. Rõ là cái số thật. Cái số con Hạnh cũng long đong mồ côi bố từ ngày còn bé tý lớn lên đi lấy chồng cưới cheo cũng chẳng ra làm sao. Mười năm xa chồng biền biệt hoà bình chồng mang vinh quang về đã tưởng sung sướng ai ngờ đến bây giờ lại khổ hơn cả ngày xưa. Buồn đằng nhà chồng về với mẹ đẻ thấy mẹ cô độc một mình lại càng buồn hơn....

Nguyễn Vạn khẽ thở dài đứng dậy đi ra cửa. Trong nhà thím Xeng vẫn ngồi với mấy bà trong họ trước bàn thờ tổ rì rầm khấn vái. Khói hương thơm ngát. Đêm buồn lặng. Có tiếng chị cả về tới đầu ngõ. Chỉ cả quăng chiếc túi xách lên hiên rồi ngồi bệt xuống thở phào.

- Mẹ mày thế nào hả? - Nguyễn Vạn hỏi.

- Nhờ trời mẹ cháu khoẻ rồi. Chị cả nói. Mấy bà và thím Xeng nhẩy bổ ra quấn quả:

- Thế bao giờ thì mẹ mày về được hả? - Thím Xeng nói - Lạy thánh mở bái cầu cho bà ấy tai qua nạn khỏi.

- Độ một tuần nữa là mẹ cháu về được. Cũng phúc cho mẹ cháu lên bệnh viện tỉnh lại gặp ngay được bác sĩ Thuỷ bạn cô Thao nhà ta chứ không thì chết. Hồi đầu mẹ cháu bị ngất liên tục bác sĩ Thuỷ còn cho cả máu mẹ cháu. Trên đời này cháu chưa thấy có ai lại tốt như cái cô bác sĩ Thuỷ. Hôm nào cô ấy trực đêm ở bệnh viện cô ấy lại đưa cháu về nhà cô ấy nghỉ. Hai bố con cô ấy ở căn nhà điện nước đầy đủ quạt máy vù vù suốt đêm. Cần gì cũng có thiếu gì cũng giúp. Thầy thuốc thế mới là thầy thuốc. Nay mai cậu Nghĩa về phải bảo cậu ấy sắm lễ lên mà tạ người ta.

Chị Cả nói một hồi rồi đưa mắt nhìn chú Vạn.

- Cháu phải về đây chú chịu khó trông nhà cho mẹ cháu ít hôm nữa. Cháu mới đi xa có ít ngày mà nhớ bọn trẻ quá.

Chị cả xách túi tất tả bước ra ngõ.

- Cái con bé rõ vô tâm - Thím Xeng nói - Về đến nhà mà không vào lạy tổ.

*


Mọi sự ào đến với Hạnh như một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ. Hạnh không còn gì hết mất hết tất cả chỉ còn lại thân xác vật vờ trôi giữa dòng đời. Người ấy cứ lởn vởn trước mặt Hạnh. Cái cổ cao trắng mịn khuôn mặt đẹp phúc hậu ánh mắt đen dịu hiền và đầy ma lực cứ nhìn xoáy vào Hạnh. Hạnh thấy rõ sức mạnh của người ấy chứa ẩn trong tấm áo choàng trắng và sự khéo léo tài hoa của đôi bàn tay mềm mại với những ngón tay thon dài đẹp đến kỳ lạ. So với người ấy Hạnh chỉ là đứa nhà quê đen đủi hẩm hiu. Với Hạnh người ấy vừa là nữ thần vừa là bóng ma ám ảnh Hạnh mãi.

- Chị chưa thể về được! - Người ấy nói và cầm cổ tay Hạnh xem mạch - Nhịp tim chị yếu lắm chị phải nằm đây vài ba hôm nữa. Tôi đi lấy ít sữa chị phải uống chút cho khoẻ.

Người ấy bước đi cánh cửa phòng khép lại. Giọng nói ấy vẫn ngân lên bên tai Hạnh. Hạnh hoảng hốt vùng dậy khẽ mở cửa lẻn ra ngoài. Ra tới đường phố Hạnh cắm đầu chạy khỏi bệnh viện. Hạnh chạy trên đường phố đầy người mà ngỡ như chẳng còn ai trên thế gian này. Ra tới bến xe Hạnh đứng ngơ ngác tìm mẹ chồng và cô Thao. Vừa thấy bóng cô Thao đang bước lên chiếc xe khách về huyện Hạnh nhào đến bám được vào thành xe thì người ấy đã lao đến nắm chặt lấy cổ tay Hạnh. Hạnh đứng trơ ra như bị thôi miên trước ánh mắt đen láy của người ấy. Những ngón tay thon dài nắm chặt lấy cổ tay Hạnh giọng chị ấy ngân lên:

- Tôi thành thật khuyên chị hãy ở lại. Chị không thể...

Chiếc xe xình xịch nổ máy rung lên bần bật.

- Không! Tôi về - Giọng như lạc đi chân tay bải hoải. Hạnh cố lấy hết sức tuột khỏi những ngón tay thuôn dài của người ấy và nhảy lên xe. Người phụ lái đóng sầm cánh cửa xe lại. Chiếc xe lao đi. Hạnh ngoái lại nhìn thấy người ấy đứng chới với trên bên. Chiếc áo choàng trắng sáng lên trong nắng chiều.

- Mày cứ như con điên - Cô Thao mắng - Người ta khuyên ở lại vài hôm cho khoẻ hãy về.

- Chị ấy thật là tốt - Bà Khiên nói. Trên đời này sao lại có người tốt vậy.

Hạnh ngồi chết lặng trên xe. Đường xấu thỉnh thoảng xe lại nhảy lên chồm chồm.

- Ra tiền! Người phụ xe vỗ "bốp" lên vai Hạnh. Vừa mới lên xe đã lại say rồi.

Hàng ghế sau Hạnh mấy người đang bàn tán tình hình chiến sự trên thế giới:

- Thằng cu nhà tôi vừa biên thư về nói chuyến này nó phải đi Căm - Pu -Chia.

- Cái đất nước này chỉ có giỏi đánh nhau. Có ai đó nói to.

- Ông này rõ lạc hậu. Kẻ cướp đến nhà không đánh ngồi yên để nó cắt cổ sao?

- Mẹ kiếp cũng tại nước mình nó giống như một cô gái đẹp nên nhiều thằng nó ghẹo.

- Con người ta cực thông minh mà cũng cực ngu. Lại một nhà hùng biện lên tiếng ngu là vì tìm mọi cách để bảo vệ sự sống nhưng rồi cũng lại tìm mọi cách để tiêu diệt nó. Con người càng văn minh thì vũ khí tiêu diệt nó càng hiện đại. Khiếp thật. Đùng một cái chết sạch từ con người đến con sâu cái kiến.
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 22

Tài sản duy nhất của Hạnh sắm được kể từ ngày về làm dâu họ Nguyễn là chiếc thùng gỗ dài năm lăm phân rộng ba lăm phân cao mười lăm phân. Ngày mới mua ở chợ huyện về chiếc thùng được quăng dầu bóng đỏ thắm giờ ngả màu gạch non giống như màu người ta sơn quan tài. Hạnh mở thùng lấy ra chiếc rương nhỏ đựng gia phả và lời khuyên của cụ tổ. Xưa kia cụ Nguyễn Khiên chết trao lại cho ông Khiên. Ông Khiên chết đột tử bà Khiên trao lại cho Hạnh. Chiếc rương đã bao đời nay vẫn ánh lên nước sơn đỏ thẫm. Trước khi quyết định việc này Hạnh đã mời ông Xung vợ chồng chú Xeng đến. Ông Xung chú thím Xeng đến đứng trước bàn thờ tổ thắp hương; bà Khiên ngồi trên giường lặng linh. Hạnh run run đặt chiếc rương lên bàn thờ tổ giọng xúc động:

- Thưa ông Xung thưa mẹ thưa chú thím Xeng. Đã lâu nay con lầm lạc cầu trời nay cho con được sáng mắt thấy rõ tội lỗi của mình. Con đã làm khổ anh Nghĩa khổ gia đình nhà ta. Bao nhiêu năm nay con giữ chiếc rương đựng lời nguyền của tổ mà không hiểu. Con xin nhận tội! Hạnh nói rồi mở thùng lấy ra tờ giấy mà mấy đêm nay Hạnh trăn trở mới viết nổi những chữ lên đó - Thưa mẹ đây là lá đơn ly hôn của con đã ký sẵn. Khi nào anh Nghĩa về mẹ đưa cho anh ấy. Kể từ giờ phút này anh ấy được tự do và con xin phép mẹ con về bên nhà.

Ông Xung và chú Xeng ngồi ngây đơ giữa nhà. Thím Xeng như chết đứng trước bàn thờ tổ. Căn nhà lặng đi. Bà Khiên bỗng oà lên khóc. Hạnh sợ mình cũng bật khóc liền ôm chiếc hòm chạy vội ra cửa. Buổi tối cuối thu gió xe lạnh mưa lấm tấm hắt lên mặt Hạnh tê rát. Hạnh run rẩy bước đi trong ngõ xóm lép nhép tối bưng. Hạnh bước vội về nhà vào buồng mẹ khóc nấc lên.

Mẹ Hạnh cuống cuồng ngỡ trời sập đến tóm chặt lấy cổ tay Hạnh:

- Mày điên rồi! Sao mày ngu dại thế hả con? Mẹ gào lên. Bao nhiêu năm khổ sở tủi nhục chịu được bây giờ đùng đùng bỏ nhà chồng về. Ai đánh đuổi mà phải về đây hả? Ối giời ơi là giời.

Hạnh vội gạt nước mắt cố làm ra vẻ thản nhiên ôm lấy mẹ cười gượng:

- Mẹ! Không ai đuổi con đâu. Mẹ không thích con về đây ở với mẹ sao? Bao nhiêu năm nay mẹ sống một mình bây giờ có con về càng vui.

- Tao không mượn mày thương hại tao! Mẹ lại nói. Mày hãy thương lấy thân mày. Ôi cả một đời con gái đi lấy chồng sao lại đến nông nỗi nàyẩh con?

- Mẹ! Con van mẹ đừng lầm ầm ĩ lên thế. Mẹ chẳng hiểu gì cả.

Một luồng gió lạnh lùa vào ngọn đèn dầu lập loè hắt ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt nhợt nhạt của hai mẹ con Hạnh. Mẹ Hạnh sụt sùi khóc. Hạnh muốn nói câu gì đó để an ủi mẹ nhưng không sao nói nổi. Không ai có thể hiểu được Hạnh. Hạnh giấu kín điều bí mật về quan hệ của Nghĩa với cô bác sĩ ở bện viện tỉnh. Cũng là chuyện tình cờ cô Thao dẫn Hạnh về nhà Thuỷ trong cái đêm Thuỷ trực ở bệnh viện. Cũng chỉ tình cờ xem được mấy dòng nhật ký của Thuỷ Hạnh đã hiểu rõ mọi chuyện. Hạnh không oán trách ai chỉ xót xa cho thân phận mình. Lần ấy về Hạnh xin giấy trạm xá xuống bệnh viện huyện. Tiếp Hạnh trong phòng khám là người đàn bà như một khối mỡ nhúng nhính trong chiếc áo choàng trắng. Bà ta vừa viết vừa nghe Hạnh trình bày tình cảnh của mình lấy chồng mãi vẫn không sinh con.

- Phúc cho nhà chị thời buổi này người ta hạn chế đẻ. Bà ta nói mà vẫn chúi mũi viết- Lấy chồng bao năm

- Dạ! Mười bốn năm

- Có lên quai bị lần nào không?

- Dạ lên quai bị thì sao ạ?

- Tôi hỏi chị đã lên quai bị bao giờ chưa?

- Dạ dạ... hồi bé mẹ tôi bảo tôi bị lên quai bị sưng to lắm.

- Thôi ăn nằm với nhau mười bốn năm mà không có gì về xin lấy một đứa con mà nuôi. Thời buổi này con hoang đầy.

- Bác sĩ bảo thế nào ạ?

- Cái nhà chị này rõ chậm hiểu.

Giờ đây người làng Đông ngỡ ngàng về tính nết Hạnh thay đổi hẳn. Trước chỗ đông người Hạnh không còn dịu dàng như xưa hơi một tí là xưng xỉa lên ăn nói văng mạng để rồi đêm về Hạnh lại ôm gối khóc sụt sùi. Hạnh muốn mọi người ghét mình hơn là thương hại. Tuy đã công bố ly hôn với Nghĩa nhưng trong thâm tâm Hạnh vẫn thương Nghĩa hơn bao giờ hết. Đêm đến Hạnh cố gạt những tình cảm yếu mềm bằng cách gán ghép cho Nghĩa những điều xấu xa tội lỗi nhưng càng nghĩ xấu về anh hình bóng Nghĩa vẫn cứ lung linh rực rỡ mọi kỷ niệm xưa lại bùng lên thiêu đốt trái tim khô héo của Hạnh.

Hạnh đang băm bèo ở cầu ao thì cái Thắm le te dắt thằng cu con đến báo tin Nghĩa về.

- Chị Hạnh ơi anh Nghĩa về rồi đấy.

Hạnh buông dao ngồi thừ ra nhìn mẹ con cái Thắm.

- Mặc xác người ta. Hạnh cố nói được mấy tiếng rồi vội vã cầm dao vơ nắm bèo rõ to băm thoăn thoắt. Tim Hạnh đập rộn lên đầu óc quay cuồng tý nữa thì băm cả vào tay.

- Cô Hạnh ơi! Mai cô cho cháu ngồi ô tô bác Nghĩa đi chơi chợ huyện như lần trước cô nhá?

- Ôi thằng cu con tí của cô. Hạnh gượng cười. Bây giờ cô không còn ô tô nữa rồi cháu đến xin bác Nghĩa í. Cháu thấy đấy bây giờ cô có ở với bác Nghĩa nữa đâu nào.

- Bác ấy có ô tô sao cô lại không ở với bác ấy? - Thằng bé mở to mắt ngây ngô nhìn Hạnh.

- Đừng có hỗn nào. Thắm mắng con.

- Con có hỗn đâu. Thằng bé cãi. Cô không cho cháu ngồi ô tô hôm nào bố cháu về cháu ứ cho cô ngồi xe tăng của bố cháu.

Thằng bé phộng phạo nhảy ra bờ ao bắt chuồn chuồn.

- Thắm này Hạnh khẽ thở dài nhìn Thắm. Tối nay mày bảo cả Dâu sang tao chơi nhé. Mày biết ý tao rồi đấy.

- Chị sợ à? Việc quái gì phải sợ.

- Mày chẳng hiểu gì hết.

Mẹ con cái Thắm đi khỏi Hạnh băm nhếnh nháng cho xong rổ bèo mà hai đầu gối run bần bật mắt hoa lên. Hạnh bước loạng choạng ngã dúi xuống ao. Cả rổ bèo nổi dềnh lên loang kín mặt nước. Hạnh cuống cuồng cầm rổ hớt lại những cánh bèo đã nát vụn. Quần áo sũng nước rét run Hạnh lập cập bê rổ bèo về nhà.

- Giời ơi là giời. Mẹ đang nấu cơm trong bếp thốt lên. Làm sao mà ướt sũng thế kia? Rõ khổ không mau lại ốm mất thôi.

Hạnh vào buồng thay quần áo rồi vội xuống bếp hơ tay vào lửa lập cập làm đổ cả ấm nước bụi khói xộc lên mù mịt.

- Hôm nay mày làm sao mà cứ như người hậu đậu vậy hả?

Hạnh ngồi im thít nghe mẹ mắng. Nghĩ tới giây phút gặp Nghĩa như thể sắp có trận động đất xảy ra. Hạnh thấy mình nhẹ bẫng bay lửng lơ. Bữa cơm tối ngồi trước mặt mẹ có lúc Hạnh thấy mình bé nhỏ đi loắt choắt giống ngày theo anh Hà anh Hiệp đi đặt bẫy chim. Có lúc Hạnh lại thấy mình già sụ chân tay cứng queo mặt mày đen nhẻm như bà lão.

- Tao trông mày như mất hồn khéo cảm lạnh con ạ. Mẹ nhìn Hạnh lo lắng. Chan canh nóng vào mà ăn cho nó ấm người lên.

Hạnh cố ăn hết bát cơm rồi vờ vào buồng nằm. Hạnh mò mẫm mở hòm lấy bộ quần áo khác thay. Bộ quần áo cái Thắm rủ Hạnh xuống tận phố huyện cắt Hạnh mới mặc mỗi lần hôm lên bệnh viện thăm bà Khiên. Chiếc áo màu tím Huế cắt theo kiểu áo Hồng Kông chiếc quần lụa đen may gấu nhỏ ống đứng chẽn đũng khiến Hạnh không nhận ra chính mình. Thay xong quần áo Hạnh lấy lược ngồi xuống giường rờ rẫm chải tóc trong bóng tối. Hạnh lẹn chặt mớ tóc trong tay thấy ngót đi nhiều so với trước. Qua mấy trận ốm tóc đã rụng nhiều Hạnh đâu có để ý tới. Từ ngày bỏ nhà chồng về với mẹ đẻ Hạnh lao vào công việc gia đình đồng áng cho quên mọi chuyện. Ngoài việc đồng áng quần quật suốt ngày Hạnh còn nuôi thêm hai con lợn. Hạnh muốn ban ngày làm việc thật kiệt sức để tối đến đặt mình xuống là ngủ cho quên mọi chuyện. Hạnh sợ nhất đêm mất ngủ nên thường chuẩn bị sẵn thuốc ngủ hôm nào ít việc y rằng đêm đến Hạnh phải nuốt mấy viên. Có tiếng Dâu đang nói chuỵên với mẹ ngoài sân. Hạnh bước ra nhà ngoài. Dâu nhảy bổ vào khẽ nháy mắt ngắm Hạnh trong bộ quần áo mới.

- Cũng phải thế chứ. Dâu nói tao ngỡ mày cứ lôi thôi lếch thếch như mọi ngày. Tao vừa qua bên ấy gia đình đang bàn tán chuyện mày nên tao lẻn sang đây. Có cả lão Xung vợ chồng chú Xeng và cả ả Thao ở đấy. Tao nghe lỏm được mỗi câu chú Xeng bảo mày hồi này cặp kè với cánh đàn ông và còn thích vỗ đùi con trai nữa. Ha ha....như vậy hoá ra lâu nay mày vẫn bị nhà bên ấy theo dõi...

Dâu nói cười khanh khách. Mẹ Hạnh từ dưới bếp lên tay xách ấm nước định nói câu gì đó nhưng lại thôi. Bây giờ thì mẹ đã hiểu rõ nguyên nhân làm con gái của mẹ như người mất hồn. Mẹ đến trước bàn bê bộ ấm chén đã cáu bẩn đi rửa.

- Mẹ chuẩn bị đón khách chu đáo quá. Dâu nói và đưa tay nhấc cái bóng đèn đã bị muội đen sì. Con cũng phải lau cho chiếc bóng đèn này nó sáng rực lên để Hạnh nó ngắm kỹ gương mặt ông thiếu tá.

- Hồi này về anh ấy có khoẻ không? Hạnh hỏi.

- Vẫn đẹp trai oai hùng như xưa. Dâu tủm tỉm cười chọc ngón tay vào ngực Hạnh nói nhỏ. Muốn đến đâu thì đến đêm nay cứ cho người ta vớt vát tý đỉnh kẹo tội. Khổ lặn lội từ biên giới về không xơ múi gì...

Hạnh lại đấm vào lưng Dâu thùm thụp mặt nóng ran. Từ ngày Hạnh bỏ nhà chồng về Dâu không ở đây nữa nhưng tối nào cũng mò sang với hai mẹ con Hạnh tới khuya mới về. Hôm nào có phim có kịch ngoài sân kho hợp tác Thắm lại sang gửi con nhờ mẹ Hạnh trông cùng cái Dâu đi xem. Ba đứa chơi thân mỗi đứa mỗi cảnh mà hợp tính hợp nết nên chẳng giấu nhau chuyện gì .

- Con Dâu tối qua đi đâu mà không thấy sang chơi hả?- Mẹ Hạnh mang đĩa chén vào đặt giữa bàn đưa mắt nhìn Dâu. Hay hồi này đã có đám nào rập rình rồi phải không?

- Có đấy mẹ ạ! Dâu che miệng cười. Con cũng chẳng giấu mẹ tối qua ông Ba Chương đã dẫn con ra bờ sông ngắm cảnh.

- Nỡm à. Rét mướt này mà lại ra bờ sông.

- Mẹ không tin sao? Con cấm nói sai. Tối qua con vừa ra tới ngõ định sang đây thì gặp ngay ông Ba Chương rình sẵn trong bụi chuối nhảy ra đuổi theo con lả lơi- Cô Dâu đi đâu đợi tôi đi cùng- Ông ta diện rõ sang áo sơ mi trắng quần tây chân đi giầy cao cổ. Con hỏi bác Ba Chương hôm nay đi đâu mà diện oách thế? Ông ấy cười hỳ hỳ bảo- Tôi có chuyện muốn nói với cô. Gặp cô ở đây thật là may. Con bảo- Thế thì hai bác cháu mình ra cầu Đá Bạc. Ông ấy mừng rơn bảo- Ôi cô Dâu là người phụ nữ thật là mơ mộng. Nhưng ngồi trên Cầu Đá Bạc tôi sợ con Tươi nhà tôi nó đi đâu nhìn thấy về mách con mẹ Hin nó thì lại lắm chuyện. Con bảo thế thì ra Bến Không Chồng. Vừa đi ông ấy vừa khoe cái dự án đào ao thả cá của ông ấy và đố con đoán ông ấy đi đang có dự tính gì. Con bảo chắc ông đang định đi tìm người làm công thuê chứ gì. Ông ấy gắt "Cái cô này rõ ngốc. Không phải chuyện đào ao. Việc đào ao tôi chỉ hô một câu là cả làng xung phong"

- Cái con ranh mày cứ diễu ông ấy - Mẹ nói. Hạnh cười rũ ra nhìn Dâu.

- Mẹ để con kể hết đã nào. Ông ấy còn hỏi con "Đố cô Dâu biết tôi xây nhà to ấy để làm gì?" ông ta hỏi rồi đứng lại quay mặt ra bến sông kéo con ngồi xuống cạnh ông ấy. Ông ấy rét hai hàm răng va vào nhau cầm cập con phải ngồi sát vào chắn gió cho ông ấy. Mãi lúc ấy ông ấy mới ấp úng nói "Cô Dâu ngốc lắm tôi xây nhà cho cô đấy. Mụ Tý Hin mụ ấy đồng ý cho tôi lấy vợ lẽ để kiếm thằng con trai. Mụ Hin cũng phải thừa nhận mụa ấy không có con trai. Hồi còn trẻ ngủ với thằng đội trưởng đội cải cách được con Tươi là con vịt khi lấy tôi cũng lại ba con vịt". Ông ấy bảo cả làng này ông ấy chỉ ngắm được mỗi mình con là hợp. Con vỗ bộp vào vai ông ấy và nói " Tiếc thật bác chả ngỏ lời với cháu sớm. Cháu đã trót nhận lời lấy người khác rồi". Ông ấy ngồi ngây ra thở dài thườn thượt. Rõ tội nghiệp con an ủi ông ấy sẽ làm mối cho cái Thắm nhưng ông ấy lại chê cái Thắm có thằng con trai rồi sợ sau này lớn lên nó lại chiếm cả cơ ngơi của ông ấy thì nguy.

Câu chuyện của Dâu đang sôi nổi thì mẹ con cái Thắm bước vào cửa.

- Con bé rõ thiêng. Dâu cười nhìn mẹ con Thắm. Tao định làm mối cho mày một đám rõ là sang.

Thằng bé sà vào lòng mẹ Hạnh khoe nắm kẹo bác Nghĩa vừa cho nó.

- Cô xin thằng cu về ở với cô cho mẹ Thắm mày sang ở với bác Chương. Dâu kéo thằng bé vào lòng ôm hôn nó.

- Ứ cho mẹ cháu sang bác Chương. Mẹ cháu đợi bố cháu về đẻ cho cháu em bé nữa - Thằng bé dẩu môi cấu vào đùi Dâu....

Đêm đã khuya mà vẫn không thấy Nghĩa sang. Thắm cõng thằng bé ngủ gà ngủ gật trên lưng ra về với Dâu. Căn nhà lại lặng đi. Mẹ Hạnh vặn nhỏ đèn đi ngủ. Hạnh buông màn nằm thao thức nghe ngóng từng tiếng động nhỏ ngoài cửa. Chợt có cơn gió nổi lên lao xao ngoài vườn chuối. Một con đom đóm bay tọt qua lỗ cửa vào trong nhà lượn đi lượn lại rồi đậu ngay vào màn Hạnh. Hạnh kéo chăn trùm kín đầu. Hạnh thấy lo không hiểu đom đóm bay vào nhà là điềm lành hay dữ. Ý nghĩ về con đom đóm cứ ám ảnh mãi trong giấc ngủ chập chờn. Khi tỉnh dậy Hạnh không ngờ mình lại ngủ mệt đến vậy. Mẹ đã dậy nấu cơm sáng ăn xong đi làm từ bao giờ. Nhìn suất cơm sáng mẹ để trên bàn Hạnh hiểu mẹ biết cả đêm qua mình mất ngủ.

Hạnh rửa mặt xong thì Nghĩa đến. Thế là anh cũng đã đến. Anh vẫn thế vẫn dáng vóc khoẻ mạnh gương mặt đẹp và cặp mắt sáng thu hút mọi sức lực tâm trí của Hạnh. Hạnh cố lê đôi chân vào bàn ngồi xuống tránh cái nhìn của anh.

- Mời anh ngồi Hạnh khách sáo nói. Có lẽ chúng ta chẳng cần nhiều lời đâu. Mọi chuyện coi như đã xong chỉ chờ anh về. Anh đã ký vào đơn rồi chứ? Hạnh nói mà chẳng hiểu mình nói gì. Giọng nói từ miệng Hạnh phát ra không âm sắc không ngữ điệu. Những câu nói Hạnh đã xếp đặt thuộc lòng từ lâu giống như cuốn bằng đã ghi sẵn chỉ chờ gặp Nghĩa là bấm nút. Nghĩa đến bên bàn đứng lặng một lúc mà vẫn không nói được lời nào. Rõ ràng Hạnh đang ngồi đây đang nói đây mà Nghĩa ngỡ là ai đó chứ không phải Hạnh. Nghĩa sững sờ khi nghe Hạnh gắt lên phóng tia mắt rực lửa vào mắt anh:

- Kìa anh nói đi chứ? Anh chỉ cần cho tôi biết ngày giờ ra toà.

- Hạnh em điện rồi sao? Nghĩa thốt lên. Vì lẽ gì bỗng dưng em lại có ý nghĩ kỳ quặc vậy. Chả lẽ em đã quên hết mọi kỷ niệm tốt đẹp của chúng ta.

- Tốt đẹp ư! Hết rồi. Tôi khuyên anh hãy nhìn nhận cho đúng. Quá khứ của chúng ta cũng chỉ là đau khổ và tủi nhục. Không còn cách nào khác mỗi người hãy đi theo con đường của mình. Chả lẽ người như anh lại không tự tìm cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn sao?

- Anh muốn biết rõ vì lý do gì tự nhiên em lại bày đặt ra chuyện này.

- Lẽ gì ư? - Hạnh cố trấn tĩnh rót chén nước mời Nghĩa.

- Xưa nay chúng ta cứ lầm ngỡ là chỉ cần hai người yêu nhau là được. Lỗi lầm này chúng ta phải trả giá quá đắt. Anh đi biền biệt nên không biết ở nhà tôi đã phải chịu bao nhiêu điều oan nghiệt. Lời nguyền của cả họ nhà anh vẫn còn đó nó ngấm và máu thịt dòng tộc ngàn đời cũng không bao giờ rửa sạch. Lúc này ta nói tới những điều ấy cũng chẳng để làm gì. Mọi chuyện coi như đã chấm dứt.

- Hạnh ơi hãy nghĩ lại đi bây giờ anh được chuyển về tỉnh đội rồi. Gần nhau mọi chuyện sẽ êm đẹp.

- Anh về tỉnh đội rồi ư? Hạnh ngước nhìn thẳng vào mắt Nghĩa - Mừng cho anh nhưng chuyện riêng của chúng ta cũng vẫn thế thôi. Không thể khác được.
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 23

Quyết định bất ngờ của thiếu tá Nghĩa trước toà gây ra nhiều dư luận xôn xao trong dân chúng (Nghĩa nhường lại ba gian nhà mái bằng trên nền từ đường họ cho Hạnh). Dư luận cho rằng đây là lòng độ lượng của anh đối với Hạnh. Đây là sự đền bù xứng đáng cho người phụ nữ mà người ta gọi đó là "đền bù tuổi xuân". Giải quyết ly hôn với Hạnh xong Nghĩa đùng đùng quyết định đưa mẹ lên tỉnh ở. Bà Khiên bàng hoàng về quyết định bất ngờ của con trai. Nhưng dù sao bà vẫn phải theo con trai độc nhất của bà lên tỉnh. Nghĩa là chỗ dựa cuối cùng của đời bà. Nghĩa chỉ mang theo có quần áo chăn màn và một số thứ phục vụ cho đời sống riêng hàng ngày của mẹ. Những người không hiểu rõ tâm trạng bà lại khen "Đời bà bây giờ sướng rồi được lên tỉnh là nhất. Tiếc gì nơi đồng đất tối tăm này". Bà Khiên đâu có tiếc cái cơ ngơi nhường cho con Hạnh. Bà bỗng thấy hẫng hụt mất mát đi cái gì đó vô cùng lớn lớn gấp trăm vạn lần ngôi nhà. Cuộc đời bà bao nhiêu năm về làm dâu họ Nguyễn củng chẳng sung sướng gì. Phần nhiều là cực nhọc đau khổ nhưng đấy lại là máu thịt của bà mồ hôi và nước mắt của bà đã thấm sâu vào mảnh đất tổ tiên này. Giờ bà dứt áo ra đi theo con trai sống nơi thị thành rồi sẽ ra sao? Bà thấy rõ con trai bà đã đầu hàng chạy trốn quê cha đất tổ chạy trốn bổn phận trưởng tộc "Thằng Nghĩa đã bán rẻ từ đường họ và mảnh đất tổ linh thiêng cho con đàn bà họ Vũ - kẻ thù của cụ tổ". Lời rủa của ông Xung tối hôm qua khi thằng Nghĩa trao lại cho ông chiếc rương của tổ cứ ám ảnh bà mãi. Bà lập cập bước lên xe và bật khóc hu hu. Ông Xung tay cầm gậy đứng trên thềm nhà nhìn hút theo chiếc xe jép của mẹ con Nghĩa lao vút trên đường làng cuộn lên một vệt bụi bay mù mịt.

Ông Xung bỗng lạnh sắc mặt chọc gậy lộc cộc trên thềm nhà cao giọng:

- Nguyễn Xung này còn sống ngày nào thì con Hạnh đừng hòng ở được mảnh đất từ đường họ Nguyễn.

Hạnh biết mình không bao giờ sống nổiổtong ba gian nhà trên đất tổ họ Nguyễn khi đã li hôn với Nghĩa. Bao năm nay Hạnh đã huỷ hoại cuộc đời mình trên mảnh đất linh thiêng đó rồi. Hạnh chỉ ân hận mẹ con Nghĩa phải bỏ nhà ra đi là vì Hạnh. Ly hôn với Nghĩa Hạnh hy vọng Nghĩa sẽ xây dựng lại hạnh phúc trên mảnh đất ông cha ai ngờ mẹ con anh lại bỏ cả nhà cửa dòng tộc mà đi. Hạnh cảm thấy như chính mình đã gây nên tội lỗi.

Ngày tháng trôi đi ngôi nhà Nghĩa để lại cho Hạnh vẫn đứng trơ ra đấy không ai ở. Suốt ngày cửa đóng im ỉm như ngôi chùa vườn tược cây cối xơ xác. Thi thoảng tối đến Thím xeng mới mở cửa thắp hương cúng khấn. Mỗi khi đi ngang qua Hạnh không dám nhìn nó như mũi gai đâm nhói vào tim Hạnh. Nó là vết thương đau đớn của cả gia tộc họ Nguyễn nó luôn mang một mối hận âm thầm giống như cuộc đời cô độc của Hạnh. Cánh cửa đã có chỗ nứ nẻ trên tường trẻ con lẻn vào vẽ bậy lên đủ mọi hình thù kỳ dị . Đã một lần Hạnh gợi ý chú Vạn nên về đây ở trông nom chú Vạn gắt lên bảo "Tao không thèm"

Đúng là chú Vạn không thèm tơ hào tới ngôi nhà trên mảnh đất của tổ. Chú đã tình nguyện ra trông vườn ươm cây cho các cụ. Từ ngày lò vịt của hợp tác xã phá sản ban quản trị đã trao cho đội trồng cây của các cụ khu đất này làm vườn ươm cây giống. Khu Vườn ươm đủ loại cây giống phi lao bạch đàn xoan nhãn vải. Dấu tích duy nhất còn lại của khu lò vịt là ngôi nhà tường đất từ cái thời chi đoàn thanh niên làm cho vợ chồng Hạnh. Đã mười tám năm ngôi nhà vẫn đứng đó nó mới chỉ sửa sang lơp lại mái vài ba lần. Trong đội trồng cây của các cụ chỉ có mỗi mình chú Vạn ra trông coi vườn ươm là thuận lợi nhất. Với lại Nguyễn Văn tình nguyện ra đây vì Vạn đang ghét cay ghét đắng gia đình mụ Hơn. Mụ Hơi tẩm bổ nhiều chất bổ nên khi đẻ phải mổ mới lôi được thằng cu nặng những bốn cân. Không biết thằng bé nó là gịt máu của thằng mất dạy nào mà quấy khóc choe choé suốt đêm. Người bảo trông thằng bé giống tay hoạn lợn trên Hồi người lại đoán thằng bé na ná ông thợ đóng cối xay làng Hạ. Các cụ trong đội trồng cây còn xui dại chú Vạn nếu không thằng nào nhận thì chú nhận béng là xong được cả con lẫn mẹ chằng phải lo chuyện trầu cau cưới cheo gì hết. Chú Vạn bảo "Không thèm". Nguyễn Vạn tức lắm. Chẳng lẽ Nguyễn Vạn mà lại lăng nhăng với dòng giống địa chủ. Đã thế mụ Hơn lại được thể hơi một tý mụ bế thằng bé đến nhờ Vạn bế hộ để mụ tranh thủ đi giặt giũ. "Cha sư bố con trai con dâu cấm có nhờ và nó được. Em nhờ bác bế giúp thằng cu hộ em". Mụ nói và ấn ngay thằng bé vào lòng Nguyên Vạn rồi bỏ chạy. Thế là Nguyễn Vạn đành phải ngồi bế con cho mụ. Có lần Vạn từ chối không bế con cho mụ mụ lừ mắt Vạn đã sợ. Vạn sợ cái "phốt" ấy đấy cái phốt Vạn trót sờ tý mụ hôm mụ sang xin muối. Bây giờ không chiều mụ điên tiết mụ nói ra cả làng biết thì xấu mặt. Bây giờ ra ở hẳn trong ngôi nhà vườn ươm Vạn như trút được món nợ với mụ Hơn. Nếu còn ở gần mụ Hơn ắt sẽ có ngày mắc với mụ ấy thì khốn cả một đời...

Ngồi nhà vườn ươm yên tĩnh thoáng mát không khí trong lành. Sáng dậy mở mắt ra đã thấy cả một màu xanh ngắt của cây non thấm đẫm sương đêm. Ngày nào nóng bức Vạn chỉ việc cởi chiếc áo quẳng lên giường lao xuống Bến Không Chồng tắm. Nguyễn Vạn cứ ngỡ như mình được sang một thế giới khác. Tâm tính Vạn cũng thay đổi. Về đêm Nguyễn Vạn cảm nhận thấy nơi đây hoàn toàn hoang dã không một ai trên đời này còn biết đến Nguyễn Vạn. Người làng Đông hầu như đã quên Nguyễn Vạn vì lâu nay họ không còn nhìn thấy dáng dấp thập thễnh của Vạn bước trên đường làng la cà vào các gia đình uống nước như trước nữa. Khu vườn yên tĩnh của Nguyễn Vạn được ngăn cách bởi thế giới sôi động bên ngoài bằng hàng rào tre cắm thành hình mắt cáo. Chiều chiều từng trâu nghé bò bê đến lũ trẻ con người già con trai con gái dắt nhau ra Bến Không Chồng tắm. Sự cuốn hút của bến sông khiến chẳng ai còn biết nơi đây còn có Nguyễn Vạn đang sống. Họ mải nhỏn nhơ vui thú với nước với gió sau ngày làm việc mệt nhọc. Vạn không cố tình để ý nhưng mọi diễn biến trên bến vẫn đập vào mắt Vạn. Khổ nhất là bọn đàn bà con gái lại hớ hênh phơi cái phần da thịt trắng hớn ra giữa trời đất. Gặp cảnh này Vạn lại nhảy vào giường vật mình vật mẩy và nhận ra mình là kẻ hư hỏng quá lắm. Ngày tháng trôi đi Vạn vẫn sống trong thế giới riêng vừa cô đơn vừa sống động.

Đến bây giờ Vạn mới thấy tiếc mình không lấy vợ sớm. Xưa nay có mấy khi Vạn nghĩ đến bản thân mình. Đến như bữa ăn hàng ngày của Vạn cũng cực kỳ đơn giản rau mắm qua ngày. Không mấy khi vạn phải đi chợ. Tới bữa Vạn chỉ việc sà xuống cánh đồng mầu là có ngay đọt rau lang rau đậu lao quá ra cánh đồng nước là có ngay mấy chú cua đồng về nấu canh. Ngày hai bữa Vạn chỉ có niêu cơm niêu canh thì đáng là bao...

Ngày tháng trôi đi. Giờ đây nhiều lúc Vạn quên béng mình đã từng là một quân nhân. Cái thời oanh liệt trên chiến trường Điện biên và cái thời đêm đêm một mình vác súng ra nằm trên trốc lò gạch săn máy bay Mỹ bay thấp đã xa lắc xa lơ. Nhưng thi thoảng có lúc nào nghĩ đến ánh hào quang một thời chỉ sáng loé lên trong tâm trí Vạn như ngôi sao băng qua trời đêm rồi vụt tắt. Kỷ vật duy nhất của cái thời ấy còn lại là những tấm huân chương nằm im lìm trong chiếc túi bạt treo ở góc nhà và một chiếc áo lính đã rách nhưng Vạn vẫn cố giữ lấy nó vá đi vá lại không biết bao nhiêu lần. Đi đâu Vạn cũng thích khoác chiếc áo lính ấy như muốn nhắc nhở người làng Đông hãy nhớ tới Vạn là ai. Tụi trẻ con thì chúng vô tâm vô tính chúng dám bảo Vạn quẳng mẹ nó chiếc áo vá ấy đi. Thiếu tá Nghĩa biết tính chú Vạn hôm rời làng Đông lên tỉnh còn cho chú đôi giầy bộ đội cao cổ mới tinh Vạn vẫn còn để đó.

Ngày hai bảy tháng bảy năm nay xã lại tổ chức gặp mặt các thương binh và gia đình liệt sỹ vào lúc bốn giờ chiều tại văn phòng uỷ ban. Vạn nhìn mặt trời đoán lúc này chừng ba giờ. Vạn cởi quần áo lao xuống Bến Không Chồng tắm cho mát rồi vào nhà mặc bộ quần áo mới và không quên lấy huân chương ra đeo. Trời hơi nóng nhưng Vạn vẫn đi đôi giầy bộ đội Nghĩa cho. Những ngày này đối với Vạn vẫn thiêng liêng lắm. Từ bờ sông bước lên cầu Đá Vạn thấy trong người rạo rực. Trước cửa uỷ ban người ra vào nhộn nhịp. Vẫn là những gương mặt mọi năm nhưng mỗi năm một già đi. Trong số anh em thương binh đa phần bị thương vào thời đánh Mỹ. Người mất một mắt người cụt tay người cụt chân cũng lọc cọc chống nạng đến. Số cựu chiến binh chống Pháp riêng Nguyễn Vạn là có nhiều huân chương nhất. Trong hội trường uỷ ban kê hai dãy bàn bày bánh kẹo thuốc lá rượu chanh và có cả hoa nữa. Được trân trọng ngồi bàn đầu Nguyễn Vạn nhìn thấy mẹ Hạnh ngồi mãi cuối phòng với nét mặt buồn rười rượi dáng gày xọm đi như bà lão! Chị ấy buồn cho con Hạnh bỗng nhiên lại dở tính thỉnh thoảng lại lẻn đi chơi khuya. Hôm gặp Vạn nó đang cười hơ hớ bỗng tu lên khóc. Người làng Đông kháo nhau trông mắt con Hạnh lúc trắng dã lúc đỏ ngầu như có ma ám. Vạn nghe mẹ nó bảo tính con bé thay đổi từ cái lần nó cùng con Thắm mò lên tận Hà Đông hỏi tin thằng pháo thủ. Rõ khổ cả con Thắm bao nhiêu năm nay một mình nuôi con ngong ngóng chờ thằng pháo thủ về. Lúc nào nó cũng nơm nớp chỉ lo thằng pháo thủ chết trận không trở về với mẹ con nó nữa. Thằng pháo thủ không chết. Nó được về ngay từ ngày mới giải phóng và dẫn luôn cả gia đình vào ở hẳn trong Nam mà không thèm thông tin gì cho mẹ con cái Thắm. Dân làng kháo nhau nghe đâu nó kiếm được cô vợ con nhà tư sản. đời rõ bạc vậy. Nguyễn Vạn dốc nốt chén rượu đến ngồi xuống cạnh anh Thành:

- Thành này Vạn vỗ vai Thành. Trong hai đứa con Dâu con Thắm ưng đứa nào mày cưới cho cái làng này bớt buồn.

- Chú vạn chú say rồi. Anh Thành ái ngại nhìn chú Vạn - Đến như ông Ba Chương giàu có vậy các cô ấy còn chê. Cháu là cái thằng mặt nửa người nửa ngợm thế này. Bố ơi bố chẳng biết gì cả - Anh Thành ghé sát vào tai Vạn - Cô Thắm cô ấy vẫn còn say anh chàng thợ ảnh còn cô Dâu hồi này theo phật cùng các cụ đi lễ chùa rồi.

- Thế à? Chúng nó nghĩ quẩn mất rồi.

Đã lâu lắm nay mới lại uống rượu Nguyễn Vạn thấy lâng lâng bước liêu xiêu trên bờ sông. những áng mây hình ông lão thoắt biến thành hình con bò con chó chờn vờn quanh ông mặt trời đỏ ối phía chân trời. Dòng sông thoáng hồng lên ráng đỏ hoàng hôn. Có tiếng chân bước vội phía sau. Vạn quay lại nhận ra con Hạnh đứng sững ngay trước mặt.

- Chú Vạn hôm nay ra dáng oai nhỉ? Hạnh cười hơ hớ mắt nhìn xoáy vào những tấm huân chương trên ngực chú Vạn. Nguyễn Vạn nhìn trong mắt con Hạnh vằn lên những tia màu đỏ. Chả lẽ trong người nó lại có ma. Rõ ràng Vạn nghe tiếng cười của nó cũng là lạ man dại. Trông dáng điệu nó háo hức phởn phơ nhảy nhót trước mặt Vạn.

- Tối rồi mà mày đi đâu đấy hả Hạnh? - Vạn hỏi.

- Đi tắm... hơ hớ đi tắm... đi tắm....

Nó nói và nhẩy nhâng nhâng ra Bến Không Chồng. Vạn nhìn theo bóng nó nhoè đi rồi mất hẳn trong màn đêm. Nguyễn Vạn mở cửa ngôi nhà vườn ươm mò mẫm tìm diêm thắp đèn. Trời oi nồng khu vườn im phăng phắc. Nguyễn Vạn cởi giày ngả lưng xuống giường. Có tiếng sấm dậy lên. Trời mưa giông. Nguyễn Vạn thấy giần giật trong người mặt nóng bừng hai thái dương giật thon thót vì men rượu bây giờ mới ngấm. Gió bỗng nổi lên ngoài Bến Không Chồng nước sông vỗ oàm oạp và mưa đổ xuống rào rào. Một luồng chớp sáng loé qua khe cửa ngọn đèn phụt tắt. Có tiếng hét và tiếng bước chân chạy rình rịch. Cánh cửa bỗng mở toang bóng một người đàn bà ào vào lao tới giường ghì lấy Vạn.

- Ôi nó đấy... Nó đấy! - Người đàn bà khẽ thốt lên.

- Cái gì?

- Nó! Con ma mặt đỏ.

Nguyễn Vạn bàng hoảng cả người không hiểu mình mơ hay tỉnh. Men rượu vẫn nung nóng trái tim cô đơn làm tâm trí Vạn quay cuồng. Da thịt đàn bà nần nẫn trong vòng tay và hơi thở đầy dục vọng phả vào mặt Vạn. Sự ham muốn của Nguyễn Vạn lần này còn mãnh liệt hơn lần Vạn chạm vào ngực mụ Hơn. Trong cái đêm mưa gió mịt mùng này Vạn buông thả cho thân xác tự do gây tội lỗi tự do rên xiết trên thân thể rừng rực của người đàn bà. Lần đầu tiên trong đời Vạn thấy sung sướng cực độ và quên hẳn mình. Mưa gió vẫn ràn rạt ngoài cửa... Bến Không Chồng âm vang trong đêm. Phút giây thần tiên đi qua và Nguyễn Vạn cảm nhận rõ tên tuổi mình cũng đi qua. Nguyễn Vạn không còn là Nguyễn Vạn nữa khi nhận ra người đàn bà đang nằm rên xiết trong vòng tay mình chính là Hạnh. Hai mươi lăm năm nay Vạn đã yêu thương nó bằng tình cảm của người cha. Đến như mẹ nó Vạn còn không dám. Vạn sung sướng khi hai mẹ con Hạnh được hạnh phúc. Vạn đau khổ khi hai mẹ con Hạnh gặp hoạn nạn. Vạn đi bên hai mẹ con Hạnh gần trọn một cuộc đời mình ai ngờ cái cuộc đời bất hạnh đã xô đẩy Hạnh vào vòng tay của Vạn. Có lẽ trong lúc tuyệt vọng con Hạnh đã nhận ra trên đời này chỉ có Vạn là người đàn ông duy nhất hiểu và yêu thương nó.

Ôi con người khốn khổ đáng thương. Hạnh thảng thốt kêu lên - đừng sợ sẽ chẳng ai biết đâu. Chả lẽ cháu lại không mang lại niềm vui cho ai? Chả lẽ mọi người đàn bà không có con đều bỏ đi?...

Mãi tới lúc này Nguyễn Vạn mới cảm nhận thấy mọi tinh hoa của Hạnh đã đem lại cho cuộc đời cô độc của Vạn những phút giây sung sướng.

Qua cái đêm giông bão của cuộc đời Nguyễn Vạn không còn dám nhìn vào bất cứ ai ở làng Đông Vạn tự thấy xẩu hổ với cả những đứa trẻ con tý teo. Ngày đêm thu mình trong ngôi nhà trên vườn ươm với bao ý nghĩ vò xé trái tim Vạn. Bây giờ Vạn mới tỉnh ra qua cơn say và thấy hối tiếc đã đánh mất đi tình cảm thiêng liêng trong sáng ở cả hai mẹ con Hạnh. Nguyễn Vạn đã tự vùi dập đi niềm kiêu hãnh của mình với dân làng Đông. Vạn tử xỉ vả mình và thấy ngực nhói đau muốn cầm thanh củi chọc thẳng vào tim kết thúc mọi chuyện. Nhục! Nhục nhã quá! Tồi tệ hơn cả lão Xung và mụ Hơn. Vậy mà bao năm nay trong suốt cả cuộc đời Vạn cứ đinh ninh tin tưởng vào phẩm gía của mình phẩm giá của người chiến sĩ Điện Biên. Giờ đây thế là hết! Vạn tưởng tượng rõ thấy mình là kẻ khốn nạn xa đoạ huỷ hoại cả cuộc đời tiết hạnh của Hạnh. Cũng từ cái đêm giông bão ấy Vạn cảm nhận thấy Hạnh muốn xa lánh Vạn. Vạn thấy xót xa thương nó vô cùng. Nó thật là tốt muốn mang lại niềm vui cho vạn. Tiếng nó thổn thức trong cái đêm ấy lúc nào cũng réo rắt bên tai Vạn.

Suốt ngày hôm nay Vạn cứ luẩn quẩn ra vào không yên. Trời đã nhá nhem tối Vạn mới chợt nhận ra mình vẫn chưa nấu cơm. Vạn lập cập cầm cái niêu con ở góc nhà bốc nắm gạo đổ nước vào vo rồi đặt lên bếp nhóm lửa. Ánh lửa hắt sáng cả gian nhà và Vạn nhìn mãi ngọn lửa lem lém trùm kín quanh niêu cơm. Đang đăm đăm nhìn vào ngọn lửa rừng rực thì Hạnh đến. Vạn ngỡ ngàng thấy Hạnh ôm một bọc nhỏ lẻn vào đứng sững trước cửa. Vạn linh cảm thấy như có một tai hoạ gì đó sắp xảy ra. Khuôn mặt tái ngắt và ánh mắt lo âu của Hạnh nhìn xoáy vào Vạn. Bất chợt Hạnh lao tới ngồi sụp xuống nắm chặt lấy tay Vạn làm Vạn bàng hoàng.

- Hạnh! Đừng ... đừng đến đây nữa! Đừng bao giờ đến đây nữa! Bây giờ tao là kẻ khốn nạn ... Khốn nạn!

Căn nhà bỗng lặng đi. Vạn nghe rõ tim mình đập nhanh và tiếng củi khô nổ tí tách trong bếp lửa. Niêu cơm trào ra một lớp bọt sôi sùng sục. Từ trong sâu thẳm Vạn nghe tiếng nói của Hạnh thảng thốt:

- Cháu sẽ đi! Cháu đi khỏi làng này. Đi ngay bây giờ và mãi mãi không bao giờ trở lại. Cháu đến để vĩnh biệt chú.

- Hạnh! Hãy tha lỗi cho chú chú đã có tội với cháu. Cháu không phải đi đâu hết. Đời cháu còn dài. Cháu phải ở lại đất này. Cháu còn có mẹ...

Chới với hoảng hốt trước cái quyết định bất ngờ của Hạnh Vạn nhìn hút theo bóng Hạnh loạng choạng lao vút ra cửa chìm trong bóng tối đen đặc. Vạn run rẩy bám vào khuôn cửa mắt nhìn sâu vào màn đêm mênh mông và bỗng nhận ra tội ác của mình còn lớn hơn nhiều. Chính Vạn là người đã cưu mang Hạnh và chính Vạn cũng là người đẩy nó vào con đường cùng phải bỏ làng ra đi. Nó đi đâu? Câu hỏi cứ váng vất trong đầu làm Vạn hoảng loạn chạy ra Bến Không Chồng bỏ mặc niêu cơm trên bếp lửa cháy rừng rực. Tâm trí Vạn u mê mò mẫm theo mép nước. Mặt sông đen sẫm lóc bóc tiếng cá quẫy. Vạn cứ ngỡ cái Bến Không Chồng đã nuốt chửng mất Hạnh. Vạn cứ đi cứ lần mò mãi trong đêm. Lần đầu tiên trong đời Vạn thấy một nỗi lo sợ khủng khiếp.
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 24

Thuỷ ái ngại mỗi khi nhìn lên gương mặt buồn rầu khắc khổ của mẹ Nghĩa. Bà uống xong chén nước rồi vào giường nằm. Nghĩa cầm tờ báo lên đọc được mấy dòng lại bỏ xuống nhìn Thuỷ. Trong ánh mắt anh vẫn ánh lên niềm yêu thương. Thuỷ đọc rõ được tâm trạng anh đang khao khát chờ đợi Thuỷ sẽ đẻ cho anh một thằng cu. Từ ngày Hạnh ly hôn với Nghĩa anh dẫn mẹ lên thị xã ở. Thuỷ đã chấp nhận tình yêu của anh. Đám cưới diễn ra cực kỳ nhanh chóng. Trong căn phòng hạnh phúc Nghĩa dán lên tường những bức tranh trẻ con thật ngộ nghĩnh. Có lúc Thuỷ không cầm lòng thấy anh ngồi thừ ra ngắm bức tranh đứa bé trai trần truồng đứng đái. Ánh mắt đứa trẻ đen láy cái miệng nhỏ xíu của nó cười toe toét thích thú ưỡn người cho nước đái cao vồng lên.

- Nay em phải trực đêm sao?

Thuỷ hôn nhẹ lên môi anh bỗng dưng một nỗi xót thương trào lên trong lòng chị. Thuỷ bóp mạnh bàn tay anh.

- Em đi đây.

Thuỷ xách chiếc túi nhỏ chạy ra phố và nghe rõ nhịp tim mình đập mạnh. Đường phố buổi tối nườm nượp người xe qua lại. Những cặp trai gái thong dong dắt tay nhau trên hè phố mặt mày rạng rỡ. Thuỷ nghe những tiếng cười của họ mới trẻ trung trong sáng làm sao. Cái thời vô tư tươi cười của Thuỷ đã qua lâu lắm rồi. Tới ngã tư Thuỷ sang đường tý nữa đâm sầm vào một chàng thanh niên đi xe máy. Anh ta phanh kít trước mặt Thuỷ hầm hầm miệng lẩm bẩm chửi câu gì đó rồi rồ máy lao vút đi. Ra tới bến xe Thuỷ đứng nép vào một góc đưa mắt quan sát cái cảnh nhốn nháo người nằm người ngồi ngả ngốn trên bến. Trên các cửa bán vé người xếp hàng chờ đợi mua vé với vẻ mệt mỏi. Lần này là lần thứ ba Thuỷ ra đây. Hai lần trước Thuỷ mới đứng chừng năm phút đã bỏ chạy. Nhìn những gã đàn ông mà Thuỷ định làm quen cứ nhăn nhở gớm ghiếc và xa lạ. Mới chỉ định làm quen mà Thuỷ đã bủn rủn cả chân tay. Thế là Thuỷ đành bỏ cuộc chạy một mạch về ôm chầm lấy Nghĩa hôn như điên dại.

- Mua vé đi Hà Nội không ? Năm sọi một vé.

Một gã phe vé đến đứng trước mặt Thuỷ vẻ lỳ lợm.

- Không!

- Thế thì đi đâu?

- Không. Không đi đâu cả! - Thuỷ hét lên.

- Không đi đâu mà lại ra đây. A hiểu rồi! Mới hành nghề hả?

- Cút đi - Thuỷ nói.

- Dào ơi già có mõ còn kiêu kỳ. Gã phe vé dẩu môi - Đây nói cho mà biết nhá! Đến những em còn non tơ kia cũng phải qua tay thằng này dắt mối mới kiếm được nhá. Nghề nào nghiệp ấy ăn mảnh một mình là không xong đâu.

Thuỷ bỏ chạy khỏi bến xe. Nỗi tủi nhục đau đớn nhói lên trong lòng Thuỷ. Bỗng dưng Thuỷ lại biến mình thành con đĩ - con đĩ không cần tiền. Thế mới biết làm đĩ cũng cực thật...

Đi khỏi bến xe một đoạn Thuỷ lấy lại bình tĩnh quay lại. Từ chập tối Thuỷ đã để ý đến một người đàn ông ngồi uống nước chè chén trước quầy hàng của một bà già. Trông dáng dấp anh ta khoẻ mạnh gương mặt giản dị miệng rộng hai mắt to lông mày rậm Thuỷ cố làm ra vẻ lả lơi đến ngồi cạnh người đàn ông.

- Ông anh đã ăn táo này chưa đấy? Thuỷ nói tay nhón mấy quả táo mắt liếc người đàn ông cười dễ dãi. Táo ngọt hay chua nhỉ?

- Táo ngon lắm đấy. Bà già niềm nở mời Thuỷ.

- Mời ông anh ăn thử hộ quả xem nào. Thuỷ dúi vào tay anh ta quả táo to nhất. Anh ta nhìn Thuỷ ngỡ ngàng.

- Ông anh đi Hà Nội sao?

- Không tôi vừa ở Hà Nội về đây thì hết xe về tuyến huyện.

- Em đi Hà Nội. Thuỷ nói đại - Cả đêm mà ngồi đợi thế này thì buồn quá nhỉ.

- Đành chịu vậy thôi tôi đã đi khắp chả nhà trọ nào còn giường.

Quá nửa đêm Thuỷ mới gạ gẫm được anh ta ra vườn hoa. Những chiếc ghế đá vắng teo ướt đẫm sương đêm. Những lùm cây im phắc dưới ánh điện cao áp. Một nỗi kinh hoàng chợt ào đến khi người đàn ông xa lạ nắm lấy tay Thuỷ.

- Có áo không?

- Áo gì?

- Còn cái gì nữa. Thú thật là sướng thì có sướng nhưng đằng này sợ cái bệnh chết tiệt ấy lắm.

Anh ta kéo Thuỷ ngồi xuống bên vạt cỏ cạnh lùm cây khuất ánh điện. Thuỷ định vùng chạy nhưng anh ta đã kịp dang hai cánh tay khoẻ mạnh xiết chặt lấy tấm thân đang run rẩy của Thuỷ.

- Hoá ra cô em là con nhà lành thế mà tôi cứ ngỡ...Xin lỗi.

Người đàn ông bối rối bỏ chiếc túi bạt từ tối vẫn kè kè đeo trên vai xuống cạnh gốc cây. Toàn thân Thuỷ mềm nhũn tan rữa ra trong vòng tay anh ta. Từ trong bóng tối nhìn ra khoảng sáng của thành phố mọi cảnh vật như quay cuồng. Thuỷ nhắm mắt lại khi anh ta vật chị ra đám cỏ....

Ngay sau đó Thuỷ vùng chạy không một lời từ biệt kẻ làm tình với mình. Thuỷ cắm đầu chạy không dám ngoảnh mặt lại. Đường phố vắng không một bóng người. Những ngọn đèn cao áp sáng chói lên trong đêm.

Tiếp những ngày sau đó là nỗi thấp thỏm chờ đợi. Thuỷ nghe ngóng từng giờ xem trong người có gì khác lạ. Năm ngày mười ngày hai mươi ngày rồi một tháng qua đi. Nỗi thất vọng đau đớn nhục nhã tiêu diệt sức lực Thuỷ. Chị biết rõ mình không đủ lặp lại lần nữa. Giờ bình tĩnh lại Thủy mới thấy mình trong nghề y mà ngu thế. Lẽ ra không nên vận động mạnh thì ngay sau đó mình lại hoảng loạn bỏ chạy như con điên thế thị "đậu" làm sao được.

Thuỷ đành phải chấp nhận sự lừa dối chồng lừa dối gia đình chồng và lừa dối tất cả mọi người để gây lại niềm tin cho cả gia tộc nhà Nghĩa. Chị phải tự kiếm một đứa con. Chuyện kiếm đứa con không khó. Nhưng cái khó là Thuỷ phải dấu kín được chuyện này để Nghĩa tin đó là con mình. Người đàn ông mà Thuỷ cần đến phải hoàn toàn xa lạ không biết Thuỷ là ai. Thuỷ không lạ gì cánh đàn ông thường "quen mui thấy mùi ăn mãi". Thuỷ xác định rõ người đàn ông đó chỉ như kẻ qua đường. Chỉ một lần rồi thôi - thôi vĩnh viễn. Chị không cho phép mình sau này được nhớ tới người đó. Chính vì những ý nghĩ đó đã thúc ép chị ra bến xe nhưng tới giờ phút này Thuỷ lại không thể không thể làm thế lần nữa. Chị không thể phơi mặt mình giữa chốn ba quân. Giờ đây chị thấy nhục nhã nhơ nhớp hơn cả con điếm. Thuỷ lao vào phòng trực nằm vật ra giường và thấy sợ hãi cả chính mình.

*

Thuỷ nhìn mọi thứ từ gối chăn và quần áo trên mắc áo cứ sáng lên dưới ánh điện trong căn phòng Hạnh phúc. Nghĩa lại mới kiếm được bức tranh người mẹ cho con bú về treo trên tường. Nhìn cái miệng bé xíu của đứa trẻ ngậm vú căng đầy của người mẹ Thuỷ lại tủi thân. Cả sự háo hức của Nghĩa và tâm trạng thấp thỏm chờ đợi của mẹ chồng Thuỷ càng làm Thuỷ khổ tâm hơn.

- Thuỷ! Nghĩa lao vào phòng ôm lấy Thuỷ hôn. Em trông bức tranh anh kiếm về có đẹp không.

Mặc dù đã quyết định nói hết sự thật về anh mà mãi Thuỷ vẫn không sao nói được. Thuỷ thấy tim mình đập mạnh. Chị ôm ghì Nghĩa vào lòng.

- Anh Nghĩa. Thuỷ nói nhanh em không thể để tình trạng này kéo dài mãi được.

- Thuỷ có chuyện gì thế. Em cứ nói.

- Em đã nói dối anh. Em cố tình nói dối anh.

- Chuyện gì mới được chứ.

- Chuyện...Chuyện em dẫn anh đi bệnh viện khám hồi nọ...chúng mình sẽ xin một đứa con nuôi.

Thuỷ nhìn thoáng thấy mắt Nghĩa dại đi anh nằm thượt ra giường. Thuỷ vội vã nắm chặt bàn tay anh.

- Không. Đấy không phải tại anh. Tại chiến tranh tại những năm anh ở chiến trường...

- Nghĩa thấy rùng mình như có một mũi kim đâm nhói vào tim. Anh cảm nhận thấy mình có tội với Hạnh có tội với Thuỷ. Kết cục người không có khả năng sinh con là anh chứ không phải là Hạnh và Thuỷ.
 

Ngọc Suka

Cộng tác viên
11/4/16
627
161
0
30
Chương 25

Bà Khiên chết vì bệnh tim. Nghĩa đưa mẹ về quê chôn cất bên mộ bố tại cánh mả Rốt. Ngay sau tang mẹ Nghĩa xin về hưu và đòi ly hôn bằng được với Thuỷ. Anh khăng khăng đòi ly hôn với Thủy cũng giống như Hạnh đã khăng khăng đòi ly hôn với Nghĩa. Trở về mảnh đất tổ tiên trở về căn nhà xưa hoang vắng trên nền từ đường họ anh muốn chuộc lại mọi tội lỗi của mình với dòng họ Nguyễn. Anh xoay trần ra quét vôi lại căn nhà sửa sang lại bàn thờ tổ. Anh xuống ao lấy bùn đổ lên mảnh vườn trước cửa trồng lại mấy khóm chuối vun lại hàng cau gầy ngoẵng còi cọc. Những tầu cau sun lại vàng khè. Đêm đêm nằm trơ trọi một mình trong ba gian nhà mái bằng lặng ngắt anh mới nhìn lại bản thân nhìn lại cảnh làng Đông từ bao năm nay cũng không ít người có cảnh ngộ giống anh. Chú Vạn hồi này hầu như không ra khỏi mảnh vườn ươm. Hôm ra thăm chú Nghĩa sững sờ nhìn lên gương mặt chú gầy xọm đi tóc bạc trắng như một ông lão. Thành thì suốt đời phải mang bộ mặt dị dạng không vợ con. Cúc ngày xưa đùng đùng đem trả trầu cau Thành đã tưởng sẽ kiếm được đám khác khá hơn ai ngờ lại vơ bèo vạt tép làm lẽ ông ba Chương. Dâu ngày xưa lem lém vậy giờ lại lấy cửa phật làm vui. Đến như cái Thắm rực rỡ nhất nhì làng đông bây giờ vẫn vò võ nuôi con một mình. Còn mẹ Hạnh thì gần như câm lặng. Nghĩa nghe mọi người nói ngay sau ngày Hạnh bỏ làng đi bà Nhân ốm một trận gần chết. Từ ngày Nghĩa về làng anh băn khoăn mãi không hiểu vì nguyên nhân gì mà Hạnh phải bỏ làng đi. Nghe mọi người đồn Hạnh lên mãi trên Bắc Thái gì đó. Ngày ngày Nghĩa soi gương thấy tóc mình cũng lốm đốm bạc. Nghĩa có ý định ngày chạp tổ năm nay sẽ làm to như năm nào bố mẹ anh đã làm. Anh muốn làm cho tròn bổn phận của người trưởng tộc cuối cùng của gia đình mình đối với dòng họ Nguyễn.

Ôi ngày ấy ngôi từ đường họ mới uy nghiêm lộng lẫy làm sao ngày ấy Hạnh còn là đứa bé con hiền dịu như con bồ câu nhỏ.

Lúc này đang trong tiết xuân nghĩa xuống chợ huyện mua mấy giống hoa và mấy loại cây cảnh mà ngày xưa bố thường trồng. Nghĩa ngày một già đi nhưng anh muốn làm cho mảnh đất từ đường họ Nguyễn tươi tốt lại. Nghĩa đang hí hoáy vun cho mấy khóm hoa trước cửa thì thằng cu con nhà Thắm lộc cộc cắp sách chạy vào. Giọng nó líu díu từ ngoài ngõ.

-Bác Nghĩa ơi bác Nghĩa!

-Có gì mà vui thế hả cháu?

-Bác ơi cô Hạnh về.

Nghĩa để nguyên cả bàn tay lấm lem bùn đất tóm lấy cổ tay thằng bé.

-Thật thế hả cháu?

-Thật mà! Cháu đi học về gặp cô ấy dắt một em bé bằng này này xinh ơi là xinh. Em bé lại mặc váy hoa nữa nhé.

Nghĩa bàng hoàng nghe thằng bé báo tin Hạnh về. Anh vội vã rửa chân tay thay quần áo chạy sang nhà Hạnh. Nghĩa sững lại trước cửa nhìn Hạnh đang sụt sùi khóc trước mặt mẹ. Đứa bé gái ngồi lọt trong vòng tay bà Nhân đang khoe chuyện gì đó. Mới chỉ thoáng nhìn vào mặt đứa bé Nghĩa đã nhận ra nó đúng là con gái Hạnh. Cũng mớ tóc đen nhánh cũng khuôn mặt tròn với cặp mắt đen lay láy của Hạnh xưa. Vừa thoáng nhìn thấy Nghĩa Hạnh đã đứng vụt dậy đưa tay gạt nước mắt. Nghĩa thấy ánh mắt của Hạnh lướt trên mái tóc của Nghĩa.

- Anh đấy ư? Hạnh nói. Mời anh ngồi.

- Nghĩa ngồi xuống ghế lặng im không nói được lời nào.

- Mẹ có phải bố đấy không hả mẹ?

- Đứa bé gái đang ngồi trong lòng bà Nhân chạy lại nắm lấy tay mẹ. Mắt nó đảo liên tục hết nhìn mẹ lại len lén nhìn Nghĩa.

- Không. Không phải bố con đâu. Đây là bác Nghĩa. Bác Nghĩa là thiếu tá quân đội chỉ huy cả đoàn quân ngoài mặt trận. Bác ấy đánh giặc giỏi lắm đó.

Đứa bé xị mặt ra hờn dỗi.

- Thế mà mẹ bảo dẫn con về gặp bố. Mẹ dẫn con đi gặp bố đi mẹ.

- Con hư lắm! Để yên mẹ nói chuyện với bác Nghĩa...

Cuộc gặp lại muộn màng giữa Nghĩa và Hạnh chỉ gợi lại nỗi đau cho cả hai người. Rời nhà Hạnh về Nghĩa đi lảo đảo như người say nắng. Bao sự kiện cuộc đời lại xới lên trong tâm trí anh. Nghĩa loay hoay cạy miếng cơm cháy đã khô queo trong chiếc xoong con tý bữa sáng anh quên không đổ nước vào ngâm cho nó rữa ra. Thoáng nghe có tiếng chân bước từ ngoài sân anh nhìn lên đã thấy thím Xeng bước vào cửa. Nghĩa quẳng chiếc xoong vào trong góc nhà đứng dậy mời thím Xeng ngồi.

- Mời anh sang ông bào gì đấy. Chuyện hệ trọng.

Nghĩa theo thím Xeng sang nhà ông Xung. Ông Xung đang vò đầu bứt tai vật vã trên giường thấy Nghĩa ông ngồi bật dậy môi mấp máy mãi mới nói thành lời:

- Nghĩa anh biết tôi gọi anh sang đây làm gì rồi chứ? Con Hạnh nó về anh biết chưa? Như vậy là mình đã có tội - Cả anh và tôi đều có tội với nó - Giọng lão Xung run run lão đứng dậy tới ban thờ bê chiếc rương của tổ đưa cho Nghĩa.

- Ngày xưa anh đi tôi nhận bây giờ anh về tôi trao trả lại anh. Thế nào? Anh phải xin lỗi con Hạnh và gọi nó về với anh không thì thiên hạ nó chửi vào mặt cả họ nhà mình. Ôi ai ngờ người không có con là anh chứ không phải là con Hạnh. Tôi định bàn với anh thế này. Mình đã sai thì sửa - Lão Xung hấp háy cặp mắt nhìn Nghĩa giọng phấn chấn - Ngày chạp tổ năm nay anh nhân danh trưởng tộc đứng lên tuyên bố trước họ xoá bỏ lời nguyền xưa của cụ tổ. Phải xoá bỏ mọi hận thù. Anh đã là cấp tá thì chắc là anh đủ lý lẽ để thuyết phục mọi người nghe anh. Tôi bây giờ đã già rồi. Già rồi giờ nghĩ lại mà khiếp sợ.


*


Hạnh dắt con gái ra tới cầu Đá Bạc đứng nhìn dòng sông loang loáng trong trăng. Bến Không Chồng lung linh.

- Nhà bố đâu hả mẹ?

- Kia sắp đến rồi.

Hạnh thấy rạo rực dắt con đi trên bờ sông. Giây phút này là giây phút thiêng liêng nhất. Cả cuộc đời đi lấy chồng Hạnh khao khát có được đứa con mà không được. Nhưng khổ cho Hạnh lại có thai vào thời kỳ ly hôn với Nghĩa nên phải bỏ làng trốn đi. Mấy năm xa quê Hạnh mới nhận thấy một điều chị không thể chạy trốn cuộc đời chạy trốn số phận. Làng Đông là máu thịt của chị con gái chị phải có bố.

Hạnh chỉ cho con khu vườn ươm có ngôi nhà nhỏ loé sáng ánh đèn dầu. Một luồng gió nhẹ khu vườn ươm khẽ lao xao trong gió thoang thoảng mùi đồng quê và hương thơm của củi phi lao bạch đàn cháy trong bếp lửa. Hạnh dắt con bước vào cửa. Chú Vạn đang ngồi im phắc trên giường như một lão già tóc trắng phơ. Hạnh nhào vào lòng chú Vạn khóc. Chị khóc mà không hiểu mình khóc vì sung sướng hay vì đau khổ xót thương chú Vạn.

- Mẹ sao mẹ lại khóc. Bố con đâu hả mẹ?

- Đây... Bố... Bố con đây!

Nguyễn Vạn run lẩy bẩy sững sờ nhìn vào mẹ con Hạnh.

- Hạnh ơi cháu nói gì vậy?

- Chú không hiểu ư? Hạnh nắm chặt lấy đôi tay nhăn nheo run rẩy của chú Vạn - Chú không hiểu thật ư! Đây chính là con gái của chú đấy cháu đã mang nó về cho chú. Chả lẽ chú lại không đoán ra vì sao cháu phải bỏ làng ra đi.

Nguyễn Vạn ngồi lặng trên giường như tượng. Hạnh kéo con vào lòng khẽ vuốt vuốt mái tóc nó. Những phút im lặng triền miên... Chú Vạn như chợt tỉnh sau một giấc mơ. Chú đưa tay chộp lấy bàn tay Hạnh.

- Hạnh tao có tội! Bây giờ tao hiểu ra rồi hiểu hết mọi nhẽ ở đời... Có những tội ác ghê gớm.

- Chú lảm nhảm gì vậy? Chú không có tội tình chi hết.

- Không tao có tội. Mày hãy quay về với thằng Nghĩa đi! Nó về hẳn rồi đấy. Nó bỏ con vợ tỉnh rồi...Hãy thương lấy nó.

Hạnh lại ôm lấy chú Vạn hai bàn tay chị sờ thấy cả những rẽ xương sườn trên thân hình gầy guộc của chú Vạn. Gương mặt chú Vạn thoáng bừng sáng lên lại vụt tắt. Chú nắm lấy tay Hạnh tay kia vuốt vuốt tóc đứa trẻ.

- Chú con của chúng ta đấy. Chả lẽ chú lại không vui mừng thấy mình đã có một đứa con sao?

- Hạnh cháu không hiểu chú nhưng chú lại hiểu rõ cháu. Đừng thương hại chú. Đời chú chẳng còn gì nữa rồi. Chú già quá rồi mà cháu thì còn trẻ thằng Nghĩa còn trẻ. Cháu không về với nó là cháu có tội. Ôi con người ta có biết bao nhiêu tội lỗi.

Chú Vạn kéo đứa trẻ vào lòng.

- Ôi con gái của ta đây ư? - Chú Vạn cúi xuống nhìn sát vào mặt con gái. Cả cuộc đời lần đầu tiên Nguyễn Vạn được gọi con mình. Đứa trẻ tròn mắt nhìn Nguyễn Vạn. Có lẽ nó chưa tin hẳn đây lại là bố nó.

Đêm tĩnh lặng khu vườn ươm xanh mướt. Bến Không Chồng mùa này nước cạn phơi ra bãi cát trắng sáng rực lên trong trăng. Bóng trăng chênh chếch chiếu lên thềm nhà. Lúc này Hạnh mới để ý đến đống củi thông đang ngun ngút lửa. Ngọn đèn dầu năm xưa vẫn để trên bậu cửa Hạnh đưa tay khép lại lại cánh cửa. Đứa trẻ đã ngủ trong lòng chú Vạn.

- Đừng Hạnh! Chú van cháu hãy bế con về đi. Về với thằng Nghĩa. Nơi ấy là mồ hôi nước mắt của cả cuộc đời cháu...

- Không bao giờ - Hạnh nói - Cháu sẽ ở đây với chú suốt đời. Chú sợ sao?

Mấy năm xa quê Hạnh chỉ mơ ước được ở căn nhà nhỏ này. Đây mới chính là niềm vui của đời Hạnh là tương lai của con Hạnh. Một ước mơ thật giản dị Hạnh được cầm chiếc chổi rơm quét nhà được tự tay nhóm lửa nấu cơm cho chú Vạn như ngày xưa. Hạnh vẫn nhớ ngày ấy chú Vạn dạy Hạnh tập nấu cơm. Chú bảo phải thế này này phải nhúng ngón tay đo mức nước trong xoong để cơm khỏi khô quá hoặc nhão quá. Những kỷ niệm nhỏ mà xa xôi quá nhưng không hiểu sao lúc này vẫn hiện rõ trong tâm trí Hạnh. Hạnh không thể để chú Vạn sống cô độc mãi thế này. Từ ngày đi khỏi làng Đông Hạnh mới nhận ra một điều con người ta sống trên đời cần cố một mái ấm gia đình. Không có lý khi ta làm cho cuộc đời này tốt đẹp hơn lại là tội lỗi được. Hạnh sẽ chăm chút cho tuổi già của chú Vạn bằng tình cảm sâu nặng của một đứa con đối với cha người vợ đối với chồng. Nỗi cô đơn của cuộc đời đã làm cho Hạnh nhận ra trên đời này không có ai tốt như chú Vạn và không có ai khổ và cô đơn như chú Vạn.

Hạnh bế đứa bé từ tay chú Vạn đặt xuống giường rồi đứng dậy buông màn. Chú Vạn ngồi ngây đơ giữa giường câm lặng. Hạnh bước lại tắt đèn rồi vào giường ôm ghì lấy chú Vạn. Đã bao năm nay có lẽ đây là đêm đầu tiên Hạnh cảm thấy yên ổn và hạnh phúc trọn vẹn - không lo lắng không đợi chờ không khao khát không ước mơ điều gì hơn...

Hạnh thiếp đi khi tỉnh dậy mặt trời đã rọi ánh nắng qua khe cửa. Không hiểu chú Vạn đã dậy đi đâu từ bao giờ. Hạnh gọi con dậy dắt nó ra Bến Không Chồng rửa mặt Hạnh chợt nhìn thấy phía cầu Đá người đứng lố nhố ngó nghiêng dưới chân cầu.

Linh cảm thấy điều gì đó Hạnh dắt con chạy mà hai chân cứ díu lại. Hạnh đã nhận ra Nghĩa anh lao ào từ trên cầu xuống sông. Hạnh sững lại chân tay bủn rủn khi nhìn thấy cái xác chết được Nghĩa kéo từ dưới sông lên lại chính là chú Vạn. Hạnh dắt con nhào tới quỳ phục xuống bên xác chú Vạn.


*


Bao nhiêu năm nay Nguyễn Vạn sống lặng lẽ trong ngôi nhà vườn ươm giờ bỗng dưng cái chết của Nguyễn Vạn làm thức tỉnh mọi người dân làng Đông nghĩ về một điều gì đó. Nghĩa quyết định làm đám tang chú Vạn tại nhà mình.

Tới giờ phát tang lão Xung đứng trên thềm nhà hấp háy cặp mắt nhìn mọi người đứng kín cả sân. Người làng Đông không ngờ lão Xung bây giờ lại đẹp lão vậy. Có lẽ cái họ Nguyễn mỗi mình lão sống thọ nhất. Lão run run xúc động cầm tấm vải trắng xé roạc một mảnh làm khăn tang quấn lên đầu. Lão thấy trong người lão có gì đó đang biến động dữ dội. Lão rơm rớm nước mắt lão đang khóc âm thầm mà không rõ vì lẽ gì. Lão không chỉ khóc riêng cho con người bất hạnh nằm trong quan tài kia. Lão đang đau đớn về những điều xa xưa mà không ai nghĩ đến lúc này. Lão thương xót cho cả đời ông cha Nguyễn Vạn thương xót cho cả hai thằng con lão đã chết oan uổng trong cải cách và thương xót cho chính lão cũng bị giam cầm ngay trong ngôi từ đường họ tộc. Lão cặm môi xé toạc mảnh tang nữa đưa cho Nghĩa đang đứng cạnh lão. Lão lại liếc mắt nhìn thấy Hạnh dắt con đứng sau Nghĩa lão xé một mảnh tang đưa cho Hạnh.

Hạnh cầm mảnh tang quấn lên đầu con gái lão Xung thấy gai gai trong người khi bắt gặp ánh mắt của Hạnh đang cháy rực lên nhìn thẳng vào mắt lão. Lão Xung cúi xuống xé vội mảnh tang nữa đưa cho Hạnh. Đứng sau Hạnh là vợ chồng chú Xeng cô Thao và ba đứa cháu nội lão. Lão xé liền một lúc sáu mảnh đưa cho chú xeng. Lão ngường ngượng chợt nhận ra sáu mảnh tang lão vừa xé lại to hơn. Mặc dù lão không hề chủ bụng mà sao cái cữ tay lão xé chẳng đều chút nào. Tiếp đến là Dâu hai mẹ con cái Thắm Cúc và cả những người không phải họ nguyễn cũng đòi để tang Nguyễn Vạn. Lão Xung xé tang mỏi cả tay lão vắt tấm vải trắng lên cây sào và tuyên bố ở làng Đông này ai muốn để tang Nguyễn Vạn cứ tự giác đến xé lấy một mảnh.

Không ai để ý thấy bà Nhân đã đứng trước quan tài Nguyễn Vạn từ bao giờ. Bà cứ đứng lặng như thế mãi. Trong túi của bà đã có sẵn mảnh tang cũ bà lấy ra quấn lên đầu và lại đứng lặng như trước. Trong đời bà đã có ba cái tang - tang chồng tang hai thằng con trai - Cả ba lần bà chỉ được đứng trước ba cái quan tài giả không có thân xác người thân. Duy có lần này bà mới đứng trước cái quan tài thật. Kẻ đang nằm trong quan tài kia tuy chỉ là người dưng nhưng lại gần gũi thân thiết hiểu rõ bà hơn cả chồng cả con bà.

Mọi người ngạc nhiên hơn cả thấy mụ Hơn cũng đòi để tang Nguyễn Vạn. Mụ bước tới tự tay xé lấy hai mảnh tang quấn lên đầu một mảnh một mảnh mụ đưa cho thằng Tốn.

- Mày đội lên đầu đi - Mụ nói khẽ không có người ta thì đời mày cũng thối rữa từ lâu rồi con ạ.

Đám tang không hề có tiếng khóc gào thét lên như mọi đám tang khác nhưng tất cả mọi người ai cũng thấy mình đang khóc - khóc âm thầm lặng lẽ - khóc về nỗi đau nhân tình - khóc cho một linh hồn cô độc. Có lẽ nỗi đau của mọi người hoà nhập vào tiếng kèn của lão Khoái- Tiếng kèn réo rắt tu lên ai oán. Lão Phỏng rỉ tai lão Khi:

- Mẹ kiếp lão Khoái hôm nay thổi kèn hay vậy hay hơn cả cha con thằng Lý toét trên làng Hồi.

- Lúc sáng lão ấy bảo chỉ thổi mỗi đám này nữa là nghỉ - Lão Khi nói.

Hạnh dắt con gái đi bên Nghĩa. Giữa tiếng kèn réo rắt bên tai chị vẫn nghe rõ lời chú Vạn cứ vẳng lên. "Đừng thương hại tao.... Hãy về với thằng Nghĩa...".

Đám tăng ra tới cầu Đá thì rẽ xuống Bến Không Chồng. Hạnh ngước nhìn lên từng gương mặt người làng Đông và hiểu rằng trên đời này chỉ có mỗi mình chị hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của chú Vạn.

Dòng người làng Đông lặng lẽ đi chầm chậm chầm chậm đưa Nguyễn Vạn ra cánh mả Rốt. Những vành khăn trắng nhấp nhô sáng rực lên dưới nắng xuân.

Hết
 

Đăng nhập

CHAT
  1. VnKienThuc @ VnKienThuc: Shoutbox has been pruned!

VnKienthuc lúc này