Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 32,321
Trong tác phẩm "Chuyện người con gái Nam Xương", việc Vũ Nương không thể trở lại nhân gian dù đã được giải oan là một chi tiết mang tính nghệ thuật sâu sắc, phản ánh tư tưởng của tác giả Nguyễn Dữ.
- Sự ràng buộc với thế giới tâm linh: Theo logic của truyện truyền kì, Vũ Nương đã được các tiên nữ và Linh Phi cứu sống khi nàng gieo mình xuống dòng Hoang Giang . Nàng đã thề nguyện gắn bó với cung nước để đền đáp ơn cứu mạng. Việc trở về nhân gian không chỉ là phá bỏ lời thề mà còn không phù hợp với quy luật của thế giới kì ảo mà nàng hiện thuộc về .
- Thực tại nhân gian không còn chỗ cho nàng: Dù được minh oan, nhưng xã hội cũ với chế độ phụ quyền độc đoán – nơi mà sự nghi kị và tính hay ghen của người chồng có thể đẩy một người phụ nữ đức hạnh đến cái chết – vẫn không hề thay đổi . Trong cuộc thảo luận trước đó, chúng ta đã thấy lời kể của bé Đản chính là "ngòi nổ" cho bi kịch này . Việc nàng không trở lại cho thấy bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ là không thể cứu vãn hoàn toàn; sự tha thứ của Trương Sinh đã quá muộn màng và ngôi nhà cũ không còn là nơi hạnh phúc cho nàng nữa.
- Khác biệt giữa truyện truyền kì và cổ tích: Như đã so sánh, nếu truyện cổ tích thường có kết thúc có hậu (nhân vật trở về sống hạnh phúc), thì truyện truyền kì lại mang "dư vị bi kịch" . Sự ra đi vĩnh viễn của Vũ Nương sau khi hiện về giữa dòng sông thể hiện một công lí nửa vời: nàng chỉ có thể được giải oan về mặt danh dự, còn hạnh phúc lứa đôi thực sự đã tan vỡ vĩnh viễn .
- Giá trị tố cáo sâu sắc: Nguyễn Dữ để Vũ Nương ở lại thủy cung nhằm tố cáo mạnh mẽ xã hội đương thời. Hình ảnh nàng thấp thoáng rồi biến mất trong sương khói khẳng định rằng cái đẹp, cái thiện một khi đã bị vùi dập bởi sự độc đoán và thói gia trưởng thì không bao giờ có thể tìm lại hình ảnh vẹn nguyên ban đầu .