Phấn hoa lầu xanh - Tào Đình

Phong Cầm

S.Moderator
22 -

Nhị công tử nhà họ Tô thường ngày vốn là một vị công tử oai phong lẫm liệt, ngay cả khi đi đường cũng luôn ngẩng cao đầu kiêu hãnh. Khi bước vào cửa Ngọc Hương Lầu, uy phong của công tử khiến đám cô nương trong kỉ viện luôn miệng xuýt xoa và chào mời đầy ẩn ý.

Vừa hay Nghễ Nghi cũng kịp nhìn thấy nhị công tử, nàng chạy tới, níu tay níu chân nhị công tử một cách thân mật: “Tô nhị công tử, ngài lại tới tìm Phấn Đại ư? Cô ta đã bỏ bùa mê gì mà có thể hấp dẫn một chàng công tử hào hoa như thế này cơ chứ, đám chị em trong Ngọc Hương Lầu chúng tôi, có ai mà không như hoa như ngọc đâu, ngài lại chỉ chiều chuộng mỗi người, chị em chúng tôi biết sống sao đây!. Nàng vừa nói, vừa rút khăn ra lau nước mắt, toàn thân lại đổ dồn hết vào lòng nhị công tử.

Nhị công tử họ Tô vốn tính cách phong lưu, thấy cô nương Nghễ Nghi khóc lóc khổ sở, nghĩ rằng nhìn Phấn Đại cũng có phần chán rồi, cũng nên thay đổi khẩu vị một chút. Thế là chàng hào phóng ôm Nghễ Nghi trong lòng, còn chưa kịp mở miệng nói thì bị một người đàn ông trước cửa va phải, loạng choạng mấy bước mới đứng vững được.

Mất mặt trước người đẹp như vậy khiến nhị công tử họ Tô vô cùng tức giận. Chàng quay người lại quát lớn: “Đứa nào đi đứng không có mắt thế hả?”.

Ngô Văn Bác cũng loạng choạng mấy bước, biết mình sơ suất, lại thêm tâm trạng đang vui vẻ nên cũng không muốn sinh sự, chàng liền cúi người xuống xin lỗi: “Xin lỗi, vì tại hạ đi vội quá nên đã sơ ý mạo phạm đến đại huynh, mong đại huynh lượng thứ”. Nói xong liên tục nhìn xung quanh kiếm tìm bóng dáng của Phấn Đại.

Nhị công tử nhà họ Tô mặc dù vẫn còn chút tức giận, nhưng người ta đã mềm mỏng xin lỗi rồi, nếu vẫn muốn gây chuyện e rằng sẽ ảnh hưởng tới thanh danh. Thế là cũng không buồn đôi co nữa.

Cũng đúng lúc đó, Tần ma ma bước xuống lầu, cái miệng toàn mỡ bắt đầu mở lời chào hỏi hai vị công tử. Nhìn thấy quần áo trên người nhị công tử họ Tô có vết bẩn, bà liền khom người giúp công tử lau chùi, không buồn để ý tới Ngô Văn Bác.

“Tần ma ma, Phấn Đại có nhà không?” Ngô Văn Bác vội vã hỏi.

Nhị công tử nhà họ Tô nghe vậy mới biết, hóa ra tên tiểu tử này đến tìm Phấn Đại, lẽ nào hắn không biết, Phấn Đại đã được công tử bao trọn một tháng rồi ư?

Nhị công tử vốn dĩ định chọn Nghễ Nghi để vui vẻ đêm nay, nhưng để báo thù tên tiểu tử vừa đâm vào mình, chàng lập tức trừng mắt lên nhìn Tần ma ma đầy ẩn ý.

Tần ma ma cứ ấp a ấp úng: “À, Phấn Đại ư… Phấn Đại, cô ấy…”, vừa nói vừa nhìn về phía nhị công tử.

Bà ta biết, nhị công tử nhà họ Tô cũng rất thích Phấn Đại, hơn nữa, nhà họ Tô vừa có tiền vừa có thế, là người không thể để đắc tội ở Tô Châu này. Vì vậy, bà phải lựa theo ý của nhị công tử.

“Phấn Đại không có ở nhà.” Nhị công tử nhà họ Tô lạnh lùng trả lời thay.

“Ai da! Phấn Đại nhà chúng tôi lại không có ở nhà, hay công tử chọn cô nương khác vậy? Chỗ chúng tôi vừa có thêm một cô nương mới, tươi trẻ nõn nà, tên gọi Thúy Vân! Thúy Vân đâu, mau lại đây!” Tần ma ma dường như vừa nhận được thánh chỉ, thoáng một cái đã đoán biết được ý của nhị công tử, bắt đầu giới thiệu các cô nương khác cho Ngô Văn Bác. Cô nương Thúy Vân kia quả thật vô cùng khéo léo, vừa được gọi đến đã dính như keo vào người Ngô Văn Bác.

Ngô Văn Bác đẩy Thúy Vân sang một bên, vội vàng kéo áo Tần ma ma nói: “Ta không tìm cô nương khác! Ta chỉ tìm Phấn Đại! Cô ấy đi đâu rồi?”.

Tần ma ma còn chưa kịp trả lời, nhị công tử họ Tô đã đứng ngay trước mặt Ngô Văn Bác, ngạo mạn phe phẩy chiếc quạt giấy màu trắng, mỉm cười nói: “Phấn Đại ư, nàng đang ở trong phòng để chờ ta đấy. Ngươi hãy tìm người khác đi, hay là để ta giúp ngươi nhé, cô gái đang bê đĩa kia cũng không đến nỗi tồi đâu, rất hợp với ngươi đấy”.

Chàng nói xong, đưa tay chỉ về phía con bé a hoàn chuyên bê nước, dâng trà. Con bé đó vừa gầy vừa xanh, mặt mũi nổi đầy mụn, chưa đến mười một mười hai tuổi gì đó.

Ngô Văn Bác không buồn để ý tới lời đùa cợt của nhị công tử. Ngay cả khi nghe thấy câu Phấn Đại đang ở trong phòng chờ nhị công tử, nắm tay của chàng đã chặt lại càng chặt hơn. Chàng cố gắng kìm chế, quay sang hỏi Tần ma ma: “Tần ma ma, rốt cuộc Phấn Đại đang ở đâu?”.

Nhị công tử họ Tô thấy tên tiểu tử này vẫn không biết trái phải, vẫn nhất định tìm gặp Phấn Đại, chắc là đã gặp gỡ từ trước rồi đây. Máu ghen trong người chàng bỗng nổi lên, chàng hầm hầm nhìn Tần ma ma khiến bà ta sợ quá, co rúm cả người lại.

“Ngô công tử ơi, công tử đừng làm khó cho Tần ma ma này nữa! Vị công tử họ Tô này đã bao trọn Phấn Đại rồi…”

“Cái gì?!” Ngô Văn Bác không chịu nổi nữa, hét toáng lên khiến cô nương Thúy Vân đứng bên cạnh tái cả mặt lại.

Một tháng trước đây, trước khi trở về nhà, chàng đã dặn dò Phấn Đại phải đợi chàng, chàng sẽ đến để chuộc nàng ra… Tại sao, khi chàng mang theo tiền bạc và thành ý đến đây, nàng lại rơi vào vòng tay của kẻ khác?

Ngô Văn Bác không thể kìm chế nổi cảm xúc của mình nữa, khuôn mặt chàng lộ rõ vẻ đau đớn thất vọng.

Nhị công tử họ Tô thấy sắc mặt của Ngô Văn Bác như vậy thì như mở cờ trong bụng, ngạo mạn nói: “Tiểu tử, lần này ta rộng lượng tha cho, không đôi co với ngươi nữa, lần sau không được đến tìm nương tử của ta…”.

“Ai là nương tử của ngươi?” Mắt Ngô Văn Bác hằn lên từng tia máu đỏ.

“Đương nhiên là Phấn Đại rồi! Hai năm trước đây, chúng ta đã quen nhau! Ta gọi nàng là tiểu nương tử, nàng gọi ta là tiểu tướng công… Ha ha ha, ân ái vô cùng mặn nồng!” Nhị công tử họ Tô dương dương tự đắc nói.

Ngô Văn Bác vốn sẵn tính bá quyền, làm sao nghe nổi những lời nói như vậy. Chàng tức giận đến nỗi toàn thân run lên bần bật, hai mắt hằm hằm nhìn vào mặt nhị công tử, bàn tay phải nắm chặt lại kêu răng rắc.

“Ai da, hai vị công tử, sao lại nổi giận như vậy? Hãy bình tĩnh, bình tĩnh, hãy nể mặt lão già này…” Tần ma ma thấy tình hình có vẻ căng thẳng bèn chạy tới giải hòa.

Thế lực nhà họ Tô vốn không tầm thường, nhị công tử cũng hằm hằm nhìn trả lại Ngô Văn Bác. Nhưng nghĩ đến chuyện gây lộn ở lầu xanh, nhỡ đến tai nhạc phụ đại nhân, e rằng cũng không hay bèn không nói gì nữa.

Ngô Văn Bác cũng nhủ thầm phải kìm chế bản thân, cuối cùng, chàng cũng không ra tay nữa, quay sang nhìn Tần ma ma, nói rõ ràng từng từ một: “Gọi Phấn Đại ra đây. Ta muốn đưa cô ấy rời khỏi Ngọc Hương Lầu. Hôm nay ta sẽ chuộc cô ấy ra ngoài”. Nói xong, rút từ trong túi ra năm nghìn lạng bạc trắng như tuyết.

Đây quả là điều không ai ngờ tới, đám đông đứng xung quanh lặng đi một lát rồi bắt đầu thì thầm bàn tán.

Tần ma ma ngạc nhiên tới nỗi đứng ngây ra một hồi lâu.

Nhị công tử họ Tô thì vừa ngạc nhiên vừa tức giận, chàng cảm thấy cái tên Ngô Văn Bác này đang chế nhạo mình, đang thăm dò bản lĩnh đàn ông của mình. Chàng dùng quạt giấy chỉ vào người Ngô Văn Bác, gay gắt nói: “Ngươi đem cô ấy rời khỏi đây ư? Ta vừa nói cô ấy là nương tử của ta, ngươi vẫn còn muốn đem cô ấy đi? Tiểu tử, ngươi cũng to gan thật đấy! Sao ngươi không dò hỏi xung quanh xem, Tô nhị công tử ta là người như thế nào hả! Ngươi hãy cụp đuôi lại rồi cút khỏi đây cho ta, nếu không đừng trách nhị công tử ta không tha tội chết cho ngươi…”. Từ “tội chết” còn chưa kịp chui ra khỏi miệng, cằm nhị công tử đã hứng trọn một cú đấm của Ngô Văn Bác.

Nhị công tử họ Tô bị đánh bất ngờ, không kịp ra tay, lảo đảo đập vào chiếc bàn cạnh đó, đĩa cốc trên bàn rơi xuống đất vỡ loảng xoảng. Chàng lùi ba bốn bước về phía sau rồi mới có thể đứng vững được, có thể thấy cú đấm của Ngô Văn Bác mạnh tới mức nào.
Nhị công tử họ Tô đưa tay lên quẹt ngang khóe miệng, phát hiện ra trên bàn tay có máu, nghĩ đến chuyện từ nhỏ tới lớn, chưa ai dám qua mặt nhà họ Tô, chưa ai dám đối xử với mình như vậy liền nổi giận đùng đùng, lớn tiếng hét lên: “Tên tiểu tử kia! Ngươi chán sống rồi ư?”. Nói xong bèn rút từ đai lưng ra một cây kiếm, còn Ngô Văn Bác cũng chẳng vừa, chàng rút chiếc roi ngựa đeo ở bên lưng ra.

Đám cô nương đứng xung quanh bây giờ mới kịp định thần, biết rằng sẽ có cuộc ẩu đả dữ dội bèn kêu la rồi thi nhau chạy lên gác. Đám khách làng chơi có mặt tại đó thì không ngừng la hét cỗ vũ. Tần ma ma thấy tình hình ngày càng xấu đi, không thể khuyên giải nữa rồi, bèn vội vàng chạy lên gác tìm gọi Phấn Đại.

Khi Phấn Đại hốt hoảng chạy xuống lầu thì đã nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng lộn xộn, và lẫn trong đám người nhốn nháo đó là hai người đàn ông đang đùng đùng nổi giận.

Nàng sững người lại vài giây, hít một hơi dài, trong lòng nhói đau nhưng vẫn bước nhanh xuống lầu, vội vàng hét lên: “Dừng tay lại! Đừng đánh nữa!”.

Hai người đàn ông đang bừng bừng khí thế ra trận bỗng đều cùng hạ vũ khí xuống, hai mắt vẫn hằm hằm nhìn đối phương, đề phòng bên kia bất ngờ ra tay.

Hai người đều bị thương.

Trên mặt Ngô Văn Bác bị rạch một đường kiếm, vết thương tuy không sâu nhưng rất dài, từ mắt phải tới tận dưới cằm. Máu từ vết thương đang không ngừng tuôn rơi. Máy chảy xuống che khuất cả tầm nhìn của mắt, chàng đưa tay lên lau vội, khuôn mặt bê bết máu trộn lẫn mồ hôi, đôi mắt chàng nhìn nhị công tử họ Tô vẫn đầy căm phẫn.

Nhị công tử họ Tô không bị một vết thương nào lớn nhưng quần áo trên người cũng bị roi da của Ngô Văn Bác quất cho rách tả tơi. Một vết thương nhỏ đang rỉ máu cũng khiến chàng đau đớn nghiến răng kèn kẹt. Tuy nhiên, chàng cũng không để cho miệng mình được yên, liên tục lớn tiếng quát mắng: “Tên tiểu tử kia… ngươi không còn đường sống nữa rồi! Ngươi dám đụng tới ta ư? Ta muốn ngươi phải chết! Ta muốn ngươi phải chết!”.

Phấn Đại sợ điếng người, không biết phải làm thế nào, nhìn thấy máu từ vết thương trên mặt Ngô Văn Bác chảy càng ngày càng nhiều, nếu không được băng bó lại sẽ rất nguy hiểm. Phấn Đại đau đớn, bất chấp mọi thứ xung quanh, chạy tới, xé áo ngoài đang mặc ra băng bó cho Ngô Văn Bác. Nghe thấy nhị công tử họ Tô nói muốn Ngô Văn Bác phải chết, nàng sợ đến nỗi không đứng vững nổi, nước mắt lại tự nhiên trào ra.

Ngô Văn Bác thấy điệu bộ hoảng sợ đến nỗi rơi nước mắt của Phấn Đại, trong lòng chàng vô cùng xúc động, chàng biết rằng trong lòng nàng vẫn còn có hình bóng của chàng, cảm thấy vết thương và sự sỉ nhục phải chịu ngày hôm nay cũng thật xứng đáng. Chàng mỉm cười, đưa bàn tay chưa dính máu còn lại ra, dịu dàng nói: “Sở Sở, đừng khóc nữa”.

Phấn Đại một lần nữa được nghe lại cách gọi quen thuộc mà nhẹ nhàng ấy, nhớ lại nhiều năm về trước, khi nàng còn là nương tử, chàng là tướng công, chàng cũng từ nhẹ nhàng âu yếm như vậy, cũng từng nói rằng nàng đừng khóc nữa… Dù rằng sự âu yếm đó chỉ có một thời gian ngắn, nhưng cũng là một kỷ niệm đẹp mà nàng chôn giấu trong lòng suốt cả cuộc đời.

Chàng không thích nhìn phụ nữ khóc. Phấn Đại còn nhớ rõ điều đó, vì vậy nàng cố gắng để ngăn dòng nước mắt lại, kiềm chế tiếng khóc nức nở trong họng, nhưng càng kiềm chế, nước mắt càng tuôn rơi. Ngô Văn Bác khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng ôm Phấn Đại vào lòng.

Nhị công tử họ Tô thấy Phấn Đại ngang nhiên ôm người đàn ông khác trước mặt mình lại nổi cơn thịnh nộ, chỉ thẳng vào mặt Ngô Văn Bác quát lớn: “Tên tiểu tử thối tha kia, mau buông cô ấy ra! Cô ấy là người của đại thiếu gia ta rồi!”.

Ngô Văn Bác không buồn để ý tới nhị công tử, vẫn ôm Phấn Đại trong lòng, nói với cô bằng một giọng điệu như ra lệnh: “Sở Sở, hãy theo ta về nhà!”.

Phấn Đại không hiểu nổi hàm ý của từ về nhà lúc đó, nàng mở to mắt ngạc nhiên nhìn chàng.

Nhị công tử nhìn hai người ngang nhiên tình tứ trước mặt mình thì không chịu nổi nữa, lớn tiếng quát tháo: “Tên tiểu tử thối tha kia, ngươi muốn cướp người phụ nữ của ta ư? Ta sẽ giết cả nhà ngươi! Ta thề đấy! Ta nhất định sẽ giết cả nhà ngươi!”.

Ngô Văn Bác vẫn không buồn để ý tới nhị công tử đang gầm gào vì tức giận kia, chàng cầm tay Phấn Đại, làm ra vẻ giận dữ nói: “Chẳng phải ta đã bảo nàng đợi ta rồi ư? Ta đã nói là ta sẽ tới chuộc nàng ra. Sở Sở, ta sẽ chuộc nàng ra, sau đó chúng ta sẽ trở về nhà, sẽ cùng nhau chung sống trọn đời”.

Phấn Đại bắt đầu cảm thấy mông lung, khẽ hỏi: “Vì sao vậy?”.

“Ta yêu nàng, Sở Sở.”

Khi tai họa năm lần bảy lượt giáng xuống đầu nàng, khi đàn ông năm lần bảy lượt lừa dối nàng, khi những từ “nhà” và “tự do” năm lần bảy lượt được nhắc tới rồi lại bị hủy hoại, khi tình yêu năm lần bảy lượt được manh nha rồi lại có chung một kết cục, khi mỗi người đàn ông ban đầu đến nhìn nàng bằng ánh mắt chân thành và thiện ý nhưng kết quả lại để cho nàng vật vã ở chốn lầu xanh hàng bao năm nay… nàng làm sao có thể tin vào một câu nói ngắn gọn mà yếu ớt như câu “ta yêu nàng” nữa.

“Ngô công tử… thiếp…” Nước mắt lại trào ra, trong đôi mắt nàng có cả sự cảm kích, cũng có cả sự bất lực.

“Chúng ta trở về nhà thôi.” Ngô Văn Bác cho rằng nàng đã đồng ý rồi, cho rằng nàng vì quá vui mừng nên mới im lặng như vậy, chàng nói một cách tự tin.

“Không, thiếp không thể theo chàng về được.” Phấn Đại nói, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lại vô cùng kiên quyết, không chút do dự.

Nhị công tử họ Tô lạnh lùng nhìn màn kịch đang diễn ra trước mắt, đến đoạn vừa rồi, chàng ngửa cổ lên trời cười lớn.

“Tại sao vậy?” Ngô Văn Bác nhăn mặt lại hỏi, chàng đã thấm mệt vì trận ẩu đả vừa rồi, chàng chỉ muốn mau mau cùng Phấn Đại rời nơi này trở về nhà, nhưng nàng đã thản nhiên từ chối. Không biết là nàng còn đang phân vân hay vì nàng thích cuộc sống phóng túng nơi đây… hay bởi vì người đàn ông khác? Nghĩ đến đó, chàng quay đầu nhìn cái người vừa ngửa cổ lên trời cười lớn kia đầy thù hận, đối phương cũng không hề kém cạnh, cũng nhìn lại chàng bằng cái nhìn nảy lửa.
 

Phong Cầm

S.Moderator
- 23 -

“Tại sao nàng không đi cùng ta?Vì hắn ta ư?”

Ngô Văn Bác chỉ về phía nhị công tử họ Tô, lớn tiếng hỏi Phấn Đại.

Ánh mắt của đám người của đám người xung quanh bỗng nhiên đổ dồn hết về phái Phấn Đại,ai cũng muốn nghe được câu trả lời.

Bởi vì không dám tin, bởi vì sợ có hy vọng, bởi vì sợ bị tổn thương, bởi vì đố kỵ,bởi vì vô sinh, bởi vì không thể giữ mình trong sạch,bởi vì mang danh phận người vợ bị ruồng bỏ, bởi vì mang danh kỹ nữ lầu xanh, bởi vì gần như những người đàn ông có mặt tại đó đều đã từng sờ mó trên người nàng, bởi vì nàng đã không còn mang tên Sở Sở nữa...Những lý do đó đã đủ hay chưa?


Phấn Đại cũng khát khao có một mái nhà như nỗi khát khao của tất cả các cô gái chốn lầu xanh khác.

Nhưng lúc này đây, ngoài việc nước mắt không ngừng tuôn rơi, nàng chỉ còn cách liên tục lắc đầu.

Tại sao không đi cùng chàng ư? Nàng mím chặt môi lại, lý do quá nhiều rồi, nhưng nàng lại không thể nói ra bất cứ lý do nào cả. Từ thiếu nữ, đến danh phận phu nhân, đến danh phận người vợ bị ruồng bỏ, đến danh phận kỹ nữ. Không ai có thể hiểu được, nàng đã trải qua đoạn đời đó như thế nào.

“Nàng hãy nói đi! Tại sao không đi cùng ta? Có phải vì người đàn ông kia nhiều tiền hơn ta không?” Qua cách ăn mặc, khí thế của nhị công tử họ Tô và thái độ của Tần ma ma với hắn, Ngô Văn Bác cũng đoán được đó không phải là một người bình thường. Vì vậy sự do dự của lúc đó của Phấn Đại càng khiến chàng cảm thấy rối trí.

Thoạt tiên, Phấn Đại mở to đôi mắt ngạc nhiên, sau đó nàng cúi đầu, khe khẽ nói:”Ngô công tử, thiếp có thể đi theo bất kỳ người đàn ông nào, trừ chàng”.

Ngô Văn Bác cho rằng Phấn Đại cuối cùng đã thừa nhận rồi, trái tim chàng dường như đang tan ra thành từng mảnh, nhưng chàng không hề buông xuôi, chàng dùng nốt chút sức lực cuối cùng, nắm lấy hai vai của Phấn Đại, giọng nói đầy vẻ thương lượng:”Sở Sở, nàng đừng ngây thơ nữa, nàng đi theo hắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp đâu...Hắn sẽ không chuộc nàng ra, sẽ không lấy nàng làm vợ! Hắn chỉ đang lợi dụng nàng để vui đùa thôi!”

“Ai nói ta không thể?Ta chuộc cô ấy ra ngay bây giờ!”. Đứng bên cạnh nghe hết mọi chuyện từ nãy tới giờ, nhị công tử họ Tô đã tức đến độ mất hết cả lý trí. Chàng lập tức rút từ đai lưng ra một miếng ngọc dạ minh châu mà thoạt nhìn ai cũng có thể đoán được giá trị của nó, nói vọng lên với Tần ma ma, lúc này còn đang đứng trên lầu: ”Bà xuống đây mau! Miếng dạ minh châu này là do Thái Hậu nương nương tặng cho mẹ ta, ngoài miếng ngọc gắn trên mũ của Hoàng Thượng ra, sẽ không có miếng thứ 2 to như thế này. Nó có thể mua tất cả con gái của một thành này đấy! Tần ma ma , bà chắc không phải là người kém hiểu biết chứ? Ta muốn chuộc Phấn Đại ra ngoài!”

Tần ma ma lập cập bước xuống lầu,miệng đang lầm rầm điều gì đó nhưng không dám nhận miếng dạ minh châu.

Phấn Đại cứ đứng ngây ra tạo chỗ, nhị công tử họ Tô bèn chạy tới kéo tay nàng,giọng điệu không chút thiện cảm:”Đi thôi!”.

Phấn Đại bất lực quay người nhìn lại Ngô Văn Bác,nhưng Ngô Văn Bác dường như chẳng còn chút hơi sức nào nữa rồi,một tay chàng giật miếng vải mà Phấn Đại băng vết thương cho chàng xuống,tay kia cầm roi cũng buông thõng bên mình,ánh mắt đờ đẫn,để mặc những giọt máu tươi lại túa ra từ vết thương.

“Tần ma ma,chúng ta có thể đi được chưa?”Nhị công tử họ Tô nhét miếng ngọc vào tay Tần ma ma,dương dương tự đắc đưa mắt nhìn Ngô Văn Bác hét lên với tư cách của một người chiến thắng.

“Ờ...ờ...,có...thể!”Tần ma ma sợ chuyện tranh chấp sẽ trở nên rắc rối,hơn nữa,giá trị của miếng ngọc này đã làm bà ta hoa mắt chóng mặt rồi.

“Phấn Đại,đi thôi!”Nhị công tử họ Tô nói với nàng nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Ngô Văn Bác.

Đối với Tô công tử,trận tranh đấu này,công tử là người chiến thắng,từ nhỏ tới giờ,chàng chưa chịu thua ai bao giờ.Tiền bạc là quyền thế trong tay chàng,đương nhiên,Phấn Đại trở thành chiến lợi phẩm,nhưng điều chàng quan tâm chỉ là thua hay thắng,không quan tâm tới chiến lợi phẩm.

“Thiếp...thiếp...”Phấn Đại bối rối nhìn nhị công tử,nàng dường như đang muốn kháng cự.

Nhị công tử họ Tô cau mày nhìn Phấn Đại,chàng sợ rằng,nếu tiếp tục cuộc chơi,kết cục có thể sẽ bị xoay theo chiều ngược lại,chàng trừng mắt lên nói với Phấn Đại:”Nàng muốn hắn ta chết ư?”.Theo hướng tay chỉ của nhị công tử,Ngô Văn Bác vẫn đứng ngây tạo chỗ,giống như một bức tượng đá.

Phấn Đại sợ tái cả mặt,nàng nhìn nhị công tử,hoảng sợ lắc đầu.

“Vậy thì đi theo ta.”Chàng ra lệnh một cách ngắn gọn,tính kiên nhẫn của chàng cũng sắp bị đem ra dùng hết rồi.Chàng bắt đầu tính nhẩm trong đầu,khi về đến nhà,sẽ sai người xử lý tên tiểu tử kia như thế nào cho hả cơn giận...

Nhị công tử họ Tô đi trước,Phấn Đại bất lực quay lại nhìn Ngô Văn Bác một lần cuối cùng rồi theo nhị công tử bước ra khỏi Ngọc Hương Lầu.

Nàng hoang mang lo sợ,nàng không biết con đường trước mặt sẽ đưa nàng đi đâu,thậm chí cũng không biết rằng,con đường đó liệu có đưa nàng tới kết cục của một đời người hay không.

Vừa bước ra khỏi cửa chính của Ngọc Hương Lầu không xa,bỗng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và hơi thở gấp gáp phía sau lưng.Phấn Đại còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng hét của Ngô Văn Bác:”Tao sẽ giết mày..”.

Sau đó,chỉ kịp nhìn thấy chàng giơ chiếc ghế gỗ lim lên,giáng mạnh xuống đầu nhị công tử họ Tô còn đang chưa kịp tự vệ kia.
Chỉ nghe thấy một tiếng hét lên thất thanh”A...”,cả con phố chợt im lặng trong màn đêm.

Nghe kỹ một chút,mới thấy tiếng mọi người hổn hển chạy tới,kèm theo đó là hơi thở ngày càng trở nên nặng nề của Ngô Văn Bác.
Chiếc ghế làm bằng gỗ lim vỡ vụn,nhị công tử họ Tô đổ ập xuống đất,không kêu được một tiếng nào,cũng không hề động đậy.Máu từ đầu chàng tuôn ra xối xả,mọi người ai nấy đều đứng chết điếng.

Một lát sau,những tiếng hét thất thanh của các cô gái mới xé tan bầu không khí tĩnh mịch.Mọi người bấy giờ mới kịp hoàn hồn,bắt đầu xúm vào đỡ nhị công tử họ Tô dậy,sau đó,đại phu có tiếng nhất ở Tô Châu cũng được đưa tới,sau đó nữa,quan phủ tới và giải Ngô Văn Bác đang đứng ngây ra như tượng gỗ kia đi...

Mưa vẫn rơi,vẫn rơi,dường như không muốn ngừng lại.

Không ai để ý tới Phấn Đại,không ai còn để ý tới một người con gái da mặt đang trở nên trắng bệch vì sợ hãi kia...

Phải rất lâu sau đó,Tần ma ma mới chợt nhớ ra,Phấn Đại đâu rồi?

Nhưng không ai nhìn thấy bóng dáng của nàng đâu nữa.

Nhị công tử bị thương nặng ở đầu,trở thành một người ngớ ngẩn.Hình ảnh một công tử hào hoa phong nhã,khôi ngô tuấn tú trước đây giờ đã không còn nữa.Suốt ngày chàng chỉ có một hành động là vò đầu bứt tai,nhỏ nước dãi,lúc khóc lúc cười trước bất kỳ sự việc nào xảy ra trước mắt.Tất cả các danh y đã được mời tới,tất cả các loại thuốc quý hiếm đều đã được dùng tới,nhưng bệnh tình vẫn không thay đổi.

Người của quan phủ bắt đầu ra ra vào vào Ngọc Hương Lầu,tìm hiểu về nguồn cơn sự việc.Đồng thời,họ cũng muốn bắt giữ Phấn Đại,người được coi là nguyên nhân của cuộc tranh chấp.Khi biết được Phấn Đại đã bỏ trốn,lệnh truy nã được ban bố khắp trong thành.

Thái úy đại nhân thấy con rể của mình chỉ vì tranh giành một kỹ nữ chốn lầu xanh mà bị đánh ra nông nỗi ấy liền nổi giận đùng đùng,đích thân đứng ra xét xử.Người cha vốn giữ chức tuần phủ của Ngô Văn Bác bắt đầu dốc hết tiền bạc có trong nhà,tận dụng mọi mối quan hệ thân quen,chỉ mong cứu được tính mạng cho Văn Bác.Bà Ngô chỉ biết run rẩy lần từng hạt trong chuỗi tràng hạt trên tay,miệng không ngớt nam mô a di đà Phật,cuối cùng,bà đành nuốt hận mà qua đời.Trước lúc lâm chung,bà cũng không có được sự ưu ái đặc biệt của Bồ Tát.

Nhà họ Ngô cuối cùng cũng không đấu được với nhà họ Tô danh giá,quyền lực.Cuối cùng,Ngô Văn Bác vì mưu đồ giết người nhưng chưa thành,bị giam vào đại ngục.
...
Ngọc Hương Lầu sau một thời gian đóng cửa,nay lại mở cửa trở lại.Vắng tuyệt sắc giai nhân Phấn Đại nhưng Ngọc Hương Lầu vẫn nhanh chóng lấy lại quang cảnh nhộn nhịp như xưa.Đám công tử nhà giàu vẫn thường xuyên lui tới,đem bạc nén dúi vào tay Tần ma ma,đem nụ cười áp vào má các cô gái,đem bàn tay đặt vào những vòng eo nõn nà...đem tất cả mọi nỗi thất vọng,cô đơn của cuộc đời,đổ dồn lên con đường của khoái lạc.

Phấn Đại vẫn bặt vô âm tín.Bên ngoài cửa Ngọc Hương Lầu,hình ảnh truy nã Phấn Đại được dán kín khắp nơi,nhưng nàng chưa từng một lần lộ diện.

Nàng không trở lại Ngọc Hương Lầu,không đến nhà họ Tô,nơi đã chuộc nàng ra,cũng không đến thăm Ngô Văn Bác,người đã từng là chồng của nàng...

Phấn Đại đã ra đi thật rồi,sự ra đi của nàng không khiến mọi người trong Ngọc Hương Lầu thấy lạ.

Giống như từ trước đến giờ,không có một người con gái nào như vậy.

Các cô gái vẫn đong đưa uốn éo như vậy,các khách làng chơi vẫn đắm chìm trong tửu sắc như thế.

Chỉ đôi khi,một vài người khách đã quen từ trước,yêu cầu được nghe cô nương Phấn Đại hát,mọi người mới nhớ ra:đóa hoa nghiêng nước khuynh thành đó vốn đã từng ở đây,bây giờ đã hoàn toàn biến mất rồi.

Giọng oanh vàng thỏ thẻ của nàng,đôi mắt sáng trong như vì sao của nàng,động tác múa uyển chuyển nhẹ nhàng của nàng,nụ cười cao nhã mà yêu kiều của nàng,lại còn khúc Tứ Trương Cơ ngân nga vương vấn trong tiếng đàn của nàng trước kia...

Mỗi khi nhắc lại, ai cũng cảm thấy như mất một điều gì đó.
 

Phong Cầm

S.Moderator
- 24 -

Như bóng câu qua cửa sổ,hai năm nữa lại trôi qua.

Lại một thời điểm cuối năm. Sau khoảng thời gian không phân biệt rõ mùa đông hay mùa xuân ấy,nhiệt độ hạ xuống rất thấp. Toàn thành Tô Châu phồn hoa đón nhân một trận tuyết kéo dài suốt mấy ngày.

Bao la khắp mặt đất nơi đâu cũng một màu tuyết trắng.

Trong thời gian hai năm, thành Tô Châu cũng xảy ra một vài chuyện vụn vặt trở thành đề tài bàn luận của người dân lúc trà dư tửu hậu.

Ví dụ như chuỵên về một viên quan Tri Châu mới trước đây vốn làm nghề buôn bán, vì kiếm được chút tiền muốn quay ra làm quan bèn bỏ ra một số tiền lớn để mua lấy chức Tri Châu của Tô Châu.

Hoặc câu chuyện nói rằng nhà họ Ngô đã hoàn toàn lụi bại, hai vị tiền bối lần lượt qua đời. Một gia đình danh gia vọng tộc như vậy, nhưng nói lụi bại là cũng có thể lụi bại ngay được.

Lại nói về chuyện của Ngô Văn Bác bị giam giữ ở đại lao hai năm nhưng lại có ý đồ vượt ngục, sau khi bị bắt lại đã xử tội chém đầu trước thiên hạ để răn đe. Vì tính chất tội phạm vô cùng nguy hiểm, không cần giải lên kinh thành mà hành hình ngay tại địa phương.


Ngô Văn Bác bị nhốt vào trại giam không lâu thì Ngô phu nhân qua đời.

Để cứu tính mạng Ngô văn Bác nhà họ Ngô đã dùng hết tài sản có được để lo lót. Kết cục cuối cùng vẫn là nhà tan người mất.

Cha của Ngô Văn Bác đã trút bỏ bộ dạng oai nghiêm của vị quan tuần phủ nhũn nhặn đến từng nhà người bạn cũ lúc còn làm quan để lo lót.

Nhưng tất cả những người được nhờ vả mới nghe đến tiếng đối phương là quan thái uý than cận của hoàng thượng đều nhanh chóng tìm kế thoái thác.

Thế thái lạnh nhạt, bạn bè người thân từng người từng người quay lưng, kẻ hầu người hạ cũng lần lượt ra đi, điền viên rộng lớn được đem ra bán để đổi lấy tiền bạc, tiền bạc lại được đổ vào chốn quan trường cho những kẻ ăn thịt người cũng không buồn trả lại xương kia...Cuối cùng tất cả như một giấc mộng xuân không còn để lại một vết tích nào nữa.

Nhà họ Ngô lụi bại với một tốc độ nhanh chóng, Ngô phụ cuối cùng đổ bệnh nằm xuống, bệnh đến như núi đổ, chẳng bao lâu sau bậc tiền bối vốn vô cùng oai nghiêm đó lặng lẽ ra đi. Lúc lâm chung, bên giường bệnh chỉ còn viên quản gia – người trung thành nhất với nhà họ Ngô.

Ngô phụ nằm yên lặng hai mắt khép chặt, đôi môi khẽ động đậy một cách yếu ớt giường như muốn nhắn nhủ một điều gì đó trước lúc ra đi, nhưng không ai nghe được từ miệng ông những từ “gia môn bất hạnh" .

Nhà họ Tô đã chiến thắng nhà họ Ngô một cách nhanh chóng, còn đối với Ngô văn Bác, nhà họ Tô cũng mở lòng từ bi với một kẻ yếu ớt đang ngồi trong đại lao kia mà không dùng thủ đoạn độc ác nào.

Tuy nhiên một tội phạm yếu ớt như Ngô Văn Bác sao lại có thể có ý định vượt ngục, điều này chắc không ai có thể biết được.

Ngày hành quyết được chọn là ngày hai mươi sáu tháng chạp.

Hôm đó là ngày tuyết rơi rất nhiều, khắp trời khăp đất đều đc phủ một màu tuyết trắng nhưng người đến xem xử hành quyết cũng không vì thế mà ít đi.

Quan hành hình hôm đó là vị Tri Châu mới nhậm chức, ngoài ra còn có sự góp mặt của Thái Uý đại nhân. Tri Châu chốc chốc lại khom người tỏ ý nịnh bợ và tán thưởng những lời luận tội đối với Ngô Văn Bác của Thái Uý đại nhân, lại còn làm ra vẻ căm phẫn tột độ.

Thái Uý đại nhân nhắc nhở với một nét mặt vô cảm: “giờ hành quyết sắp đến rồi”

Tri Châu gập đầu khom lưng nhún nhường vâng dạ.

“Giải phạm nhân tới”

Ngô Văn Bác bị đưa tới nơi hành quyết,chàng mặc một chiếc áo tù mỏng chi chít những vết máu khô, hai tay bị sợi dây thừng quấn chặt.

Chàng quỳ trên nền tuyết trắng, giương mắt mở to đờ đẫn, gió rít thổi mạnh làm rối tung mái tóc của chàng.Hai năm chịu khổ trong trại giam khiến chàng trở nên nhếch nhác như một tên ăn mày ngoài đường phố, trở thành một người hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một công tử phong lưu ngày nào.

Sau khi phạm nhân được giải lên pháp trường là lúc người nhà có thể đến đưa bữa cơm từ biệt cho tử tù.

Hỏi đến lần thứ ba vẫn không thấy ai ra từ biệt Ngô Văn Bác. Ai dám cơ chứ, ai đứng ra có nghĩa là công khai chống đối lại nhà họ Tô, chống đối lại Thái Uý đại nhân!Ai cũng muốn được sống yên ổn! Đám đông bên ngoài trở nên ồn ào, người thì nói phạm nhân có tội thì phải chịu tội, có người lại thở dài thương xót.

Thái Uý đứng dậy, ưỡn ngực ngẩng đầu vừa đi đi lại lại vừa khe khẽ mỉm cười, ngài có vẻ rất hài lòng với kêt cục như thế này của Ngô Văn Bác.

“Thái Uý đại nhân đã đến giờ rồi có thể hành hình được chưa ạ” vị Tri Châu mới nhẹ nhàng dò hỏi.

“ừm...”Thái uý trở về chỗ vừa ngồi xuống,từ từ bê cốc trà lên,chậm rãi thốt lên một tiếng.

“Hành…” chữ “hình” chưa kịp thốt ra khỏi miệng Thái Uý chợt nhìn thấy một người con gái ăn vận giản dị, từ từ bước lên đài hành hình, trên tay là một mâm rượu và đồ ăn rất thịnh soạn. Nhìn kĩ một chút,tất cả đám đông ai nấy đều vô cùng sửng sốt, người con gái đó chính là đoá kim hoa của Ngọc Hương Lầu hai năm về trứơc, Phấn Đại.

Thời gian đã để lại dấu ấn trên khuôn măt của nàng, đôi mắt nàng đã xuất hiện những nếp nhăn nhỏ, dung nhan có phần tiều tuỵ, áo quần đơn sơ. Nàng không tô điểm phấn son nhưng vẫn làm rung động lòng người. Từ đôi mắt đẹp của nàng có thể nhận thấy sự quyến rũ chết người của một hoa khôi Tô Châu năm nào.

Khuôn mặt nàng đờ đẫn vô cảm, nàng cứ tiến thẳng về phía trước mặt tử tù Ngô Văn Bác, chậm rãi quỳ xuống, rồi lại chậm rãi bày rượu và thức ăn ra.

“ Tiện nữ to gan kia! Lại dám ngang nhiên trì hoãn giờ hành hình! Cô ta là ai vậy?” Viên Tri Châu mới vì muốn lấy lòng Thái Uý đã tự mình chạy xuống đến tận nơi để quở trách người con gái mang cơm rượu đến đó.

Phấn Đại dường như không một chút nao núng thậm chí cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn, nàng vẫn tiếp tục những việc đang làm, ung dung chậm rãi bày đũa và bát ngay ngắn.

Khi tất cả đã đc bày biện xong,nàng nâng ly rượu lên,ngẩng đầu mỉm cười với Ngô Văn Bác.

“Tướng công, Sở Sở mời chàng một chén”. Nói xong nâng chén rượu lên ngang miệng Ngô Văn Bác- người đang bị trói chặt hai tay ra phía sau kia.

Nàng mỉm cười thân mật giống như cảnh một người vợ hiền thục dâng rượu cho chồng trong một gia đình đầm ấm.

Nước mắt của Ngô văn Bác như dòng nước chảy khi đê vỡ, chàng động đậy đôi môi khô nẻ, giọng nói đã trở nên khản đặc: “Sở sở… có thể lấy được nàng là hạnh phúc lớn nhất trong đời của Ngô Văn Bác này, có thể nghe được một câu gọi tướng công vừa rồi của nàng ta có chết cũng không ân hận nữa rồi”. Nói xong ngửa cố uống cạn chén rượu được dâng lên miệng.

“Tướng công,thiếp lại mời chàng một chén”

Ba li rượu được uống cạn, do quá xúc động, rượu vừa nuốt vào cuống họng, Ngô Văn Bác lại chịu một cơn ho dữ dội.

Gió thổi trên khuôn mặt chằng chịt vết thươg của chàng, tuyết vờn trên mái tóc rối tung của chàng.

Phấn Đại lại mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng chan chứa bao nỗi niềm cay đắng. Nàng quỳ gối, dùng tay làm lược, bắt đầu chải tóc cho Ngô Văn Bác, giống như những buối sáng trước đây. Lúc đó nàng còn là vợ của chàng, chàng chỉ thích một mình nàng giúp chàng chải đầu, mặc quần áo, chàng yêu sự mềm mại nhẹ nhàng của nàng, cũng như yêu mến sự chu đáo tỉ mỉ của nàng.

Tóc và tuyết trộn lẫn với nhau.Không biết là vì tuyết mà tóc chàng nhuốm màu bạc trắng hay vì màu trắng của tóc đã nhuốm màu cho tuyết.

Mớ tóc trong tay của Phấn Đại đã bắt đầu điểm bạc,sau khi chải đầu xong,nàng dùng tay nâng đỡ khuôn mặt tiều tụy của Ngô Văn Bác,gắn chặt đôi môi của mình lên đôi môi khô nứt nẻ của chàng.

Đám đông xung quanh lại được dịp náo động, có người thương cảm cho đôi uyên ương mệnh bạc, có người lại cho rằng cô kỹ nữ kia quả là phóng túng.

Phấn Đại ôm chặt lấy Ngô Văn Bác,nàng nhẹ nhàng ngả đầu lên vai chàng. Trước mặt Ngô Văn Bác, nàng cố gắng kìm chế để không rơi nước mắt, nhưng lúc này đây, nàng không kìm được nữa,t rong một lần chớp mắt,hai hàng nước mắt đã tuôn rơi. Những giọt nước mắt lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, rơi xuống nền tuyết trắng.

“Đã sắp phải chia xa rồi,nhưng lần chia xa sinh ly tử biệt này sẽ là cuộc chia ly vĩnh hằng.” Ngô Văn Bác đau đớn vừa khóc vừa nói:” Nhưng một người làm chồng như ta, lại chẳng mang lại cho nàng được một ngày hạnh phúc!”.

Phấn Đại im lặng không nói,chỉ liên tục lắc đầu,không biết là nàng đang phủ nhận sự chia ly hay đang ngăn không cho Ngô Văn Bác tiếp tục tự trách mình. Hai người khóc không thành tiếng.

Tuyết càng rơi càng dày đặc,phủ lên cả hai người như một lời an ủi,vỗ về.

“Sở Sở?”Lúc này viên Tri Châu mới đột nhiên hoảng hốt kêu lên.

Phấn Đại quay đầu nhìn viên Tri Châu,rồi lại ngả đầu vào ngực Ngô Văn Bác.

Hai người bọn họ,không ai muốn lãng phí thời khắc được ở bên nhau.

“Tri Châu!Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa,còn muốn xem bọn chúng ôm nhau tới khi nào nữa hả?!” Thái Uý đã bắt đầu nổi giận,hét lên một cách thiếu kiên nhẫn.

“Vâng!Vâng!Người đâu!Lôi cô gái này ra!Lập tức hành hình!”

Hai tên đồ tể lao đến tách rời hai con người đang ôm chặt lấy nhau kia ra.

“Tướng công.....tướng công!Thiếp không đi!” Gương mặt Phấn Đại giàn giụa nước mắt.

“Sở Sở!Nàng hãy bảo trọng!Hãy tìm một gia đình tốt...Sở Sở,ta yêu nàng..” Nước mắt của Ngô Văn Bác cũng tuôn rơi như mưa,chàng hét lên bằng chút sức lực cuối cùng.

Dù rằng Phấn Đại cố gắng vẫy vùng,chạy lại ôm Ngô Văn Bác thêm một lần nữa,mong sao có thể kéo dài thời gian bên nhau,dù thời gian đó chỉ là trong giây lát,nhưng sức nàng làm sao có thể đấu lại với đám lính to khỏe lớn khỏe mạnh kia.Nàng bị bọn chúng xách lên như người ta xách một con mèo,ném sang bên cạnh.

“Hành Hình!”

“A....”cùng với tiếng thét đau đớn,thê lương đến tận trời xanh của Phấn Đại.

Đao giơ lên,đầu rơi xuống.

Đôi mắt sáng đa tình kia cho đến lúc chết cũng không chịu khép lại,vẫn nặng lòng nhìn về phía Phấn Đại.

Phấn Đại bỗng có cảm giác hoàn toàn suy sụp,nàng ôm lấy tấm thân đã mất đầu của Ngô Văn Bác,đờ đẫn một hồi lâu rồi bắt đầu ngửa cổ lên trời cười lớn.

Tiếng cười thê lương mà sắc nhọn.Nàng bỗng quay ngoắt đầu lại,nhìn thẳng vào Thái Uý và Tri Châu rồi hét lên: ”Các ngươi đã hài lòng chưa?”

“To gan!Nó...nó là con gái nhà nào hả!Dám to gan làm náo loạn pháp trường!Người đâu!Bắt nó lại cho ta!” Thái Uý đại nhân bị ánh mắt dữ tợn của Phấn Đại làm cho chột dạ,toàn thân ngài bỗng nổi da gà,cố gắng quát lên để che đậy sự lo lắng.

“Hãy khoan!Thưa đại nhân,người con gái này mặc dù thân phận đáng nghi ngờ,nhưng những hành động quá khích vừa chẳng qua cũng chỉ là biêu hiện của tình sâu nghãi nặng!Mong đại nhận rộng lượng tha cho cô ấy.”Tri Châu bỗng nhiên đứng ra trước mặt Phấn Đại,sốt sắng nói.

Đám đông lại được một phen kinh ngạc.

“Tri Châu lại muốn nói hộ cho cô ta sao?” Nét mặt Thái Uý tối sầm lại,nghiêm khắc tra hỏi.

“Thái Uý đại nhân...” Tri Châu dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.

Phấn Đại bỗng nhiên đứng phắt dậy,khe khẽ nói với viên Tri Châu mới nhậm chức :”không cần”.

Sau đó,nàng điềm nhiên nhặt đầu của Ngô Văn Bác lên,đặt trên cổ chàng rồi dùng dôi bàn tay run rẩy vuốt ve lần cuối khuôn mặt chàng để chằng có thể yên lòng nhắm mắt. Cử chỉ của nàng vô cùng dịu dàng mà thê lương.

Bỗng nhiên,Phấn Đại rút từ trong thắt lưng ra một con dao ngắn,ánh mắt hung dữ nhìn thẳng vào viên Tri Châu. Tri Châu tưởng rằng nàng muốn hành thích mình liền hoảng sợ bước lùi về phía sau.

Nhưng ngay sau đó,đôi mắt nàng lại trở nên vô cùng dịu dàng,vô cùng ngây thơ,như thiếu nữ mười lăm tuổi của mười năm về trước:”Anh họ,hãy bảo trọng”.

Một câu anh họ khiến toàn thân viên Tri Châu trở nên đờ đẫn.Ngài sợ Phấn Đại sẽ nói thêm điều gì đó,liền vội vã gật đầu rồi quay người không dám nhìn nàng nữa.

Nói xong,Phấn Đại quay người nhìn Ngô Văn Bác một lần cuối,nàng phủ phục bên cạnh chàng,khẽ nói một câu gì đó rồi đâm mạnh một nhát dao vào bụng mình.....

Một đời Hoa khôi lầu xanh,đổ gục lên thân thể Ngô Văn Bác-người từng là chồng của nàng.

Máu nhanh chóng lan ra,nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.Trên nền tuyết trắng,màu của máu trở nên đỏ rực một cách dị thường,đỏ như chiếc khăn trùm đầu của cô dâu bị vứt xuống đất bên cạnh giường của mười năm về trước.

Họ lặng ngồi tựa vào nhau,giống như bắt đầu một hôn lễ không lời mới và mãi mãi,mãi mãi không thể rời xa.

Trong đám đông đứng vây xung quanh,có người bắt đầu đưa tay lên lau nước mắt,một vài người đàn ông đứng đó đã từng có dịp đụng chạm da thịt với Phấn Đại cũng không cầm được nước mắt.
Rất lâu,rất lâu sau đó,viên Tri Châu vẫn đứng quay lưng về phía mọi người,chỉ tay về phía hai thi thể,miễn cưỡng ra lệnh:”Hãy đem họ đi mai táng”.

Ngày thứ hai sau khi Phấn Đại chết,chính là ngày sinh nhật của nàng.
Nàng được sinh ra đúng vào mùa hoa mai nở.

Ngày thứ ba,trận mưa tuyết liên miên đó cuối cùng cũng tạnh hẳn.

Trên một nấm mộ mới bên bìa thành Tô Châu,một cây mai bắt đầu đâm chồi nảy lộc,những chiếc lá non đang vươn mình đón nhận ánh sáng từ những tia nắng mặt trời.

Những người đi qua đây thường truyền tai nhau rằng,thi thoảng,người ta vẫn thấy một người con gái ngồi gảy đàn,ca hát:

Niệm tư,tương tri lưu luyến diệc tương tư.Tương y tương bạn trường tương ức.Tương huề triều mộ,tương phù bạch thủ,tương thủ nhất sinh quy.

Linh tê, song hoa song diệp tính song chi, song thê song túc phi song dực, song liên y lộ, song uyên cộng thủy, song túy noãn la duy.

Hiên song bán yểm ký u tư, tiêu ảnh tàn đăng vị dạ trì. Cơ trữ cô thanh tố cảo, uyển nhiên chức tựu lưỡng tâm si.
 

Phong Cầm

S.Moderator
Hậu kí

Tôi quên chàng. Vạt áo trắng phất phơ bay, cương nghị mà dịu dàng. Chàng dạy cho tôi biết rung động, đến giờ vẫn khiến cho trái tim tôi thổn thức. Chàng vẫn luôn có chỗ đứng trong những kỉ niệm của tuổi thanh xuân, chưa bao giờ phai nhạt.

Tôi quen chàng. Hàng lông mi cong vút, đôi mắt trong veo vô tội. Khi tất cả mọi người đều coi tôi là kĩ nữ, chỉ có chàng ca ngợi tôi thuần khiết như một nàng tiên, chàng yêu tôi, bao bọc tôi, tôn trọng tôi. Cho đến ánh nhìn đắm đuối của lời từ biệt cuối cùng tôi vẫn có thể nhận ra tình yêu dành cho tôi trong đôi mắt ấy.

Tôi quen chàng. Chàng gọi tôi là nương tử, tôi gọi chàng là tướng công. Tôi luôn ngoan ngoãn phục tùng chàng, không dám làm trái ý chàng. Chàng dạy cho tôi biết làm một người phụ nữ,hiểu thế nào là đạo nghĩa của một người vợ. Ngày đầu tiên khi được gả cho chàng, tôi đã thề với thần linh rằng chàng là trời của tôi, là chúa tể của tôi, là chỗ dựa duy nhất của tôi. Tôi không tính toán xem đã vì chàng mà phải dâng hiến bao nhiêu, tôi chỉ biết rằng toàn bộ con người tôi là của chàng, chàng chết đi rồi,tôi cũng không sống được nữa.

Lúc còn nhỏ tôi yêu thích món canh trứng mẹ nấu mỗi lần sinh nhật, tình cảm của người thân đó, không khí ấm áp của gia đình đó khiến tôi nhớ khôn nguôi.

Những ngày sau đó khi tôi trở thành một người vợ, tôi vẫn mải miết chờ đợi, tôi chỉ đòi hỏi rất ít nhưng cuối cùng vẫn bị thế tục ruồng bỏ.
Tôi đã yêu một người đàn ông, cuối cùng,người đó đã đem tôi đi bán. Tôi cũng không buồn tra tìm nguyên do của nó.Bởi vì tôi hoàn toàn bất lực, tôi chỉ là một người phụ nữ.

Có một người đàn ông đã yêu tôi, cuối cùng chàng cũng từ bỏ tôi.Tôi mỉm cười nhìn chàng ra đi bởi vì tôi đã rơi vào địa vị thấp hèn, tôi đã là một kĩ nữ.

Có một người đàn ông đã giật bỏ chiếc khăn trùm đầu thêu hình chim uyên ương trên đầu tôi, từ đó vận mệnh của chúng tôi đã được nhuốm màu đỏ của nó. Khi chàng dùng kiệu hoa đón tôi về nhà rồi, lại dung kiệu đuổi tôi ra đi,tôi tưởng rằng tôi có thể thoát khỏi xiềng xích của sự bất công, nhưng đến khi tôi dung dao tự đâm vào bụng để kết thúc cuộc đời mình bên cạnh thi thể chàng, tôi mới hiểu ra rằng duyên phận vợ chồng đó mãi mãi không thể nào trốn tránh được.

Sau khi thế giới này ruồng bỏ tôi, tôi đã bắt đầu học được cách tự tồn tại với một tâm thế khác. Tôi chỉ làm theo đúng trình tự của cuộc sống. Sau khi tôi đã nhuốm mình trong bụi hồng trần, thế giới lại vô tình nhớ đến tôi, những con người đó lại quen biết tôi, là lại tranh chấp,lại ân oán.

Có người chết rồi, có người điên rồi, cũng có những phong cảnh mãi mãi vì tôi mà đã phủ kín bụi rồi...

Tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì…

Tất cả những việc tôi làm đều sai.

Tôi nhìn lại tâm trạng của tôi năm mười chín tuổi, khi tôi quyết định gieo mình xuống mặt nước hồ: “nhưng,tôi chẳng làm gì cả!!”

Nỗi ấm ức đó,tôi biết bày tỏ cùng ai.

Tự do, đó chỉ là một lý tưởng rất đẹp và cũng rất xa vời. Xa đến nỗi cho dù tôi có kiễng chân cao đến mấy,ánh mắt yếu ớt của tôi cũng không thể chạm tới đường biên của nó.

Câu chuyện của tôi đã hết rồi.

Nếu bạn chỉ là người ngoài cuộc, đúng vậy đây chỉ là một câu chuyện.
Nhưng khi bạn nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút… có thể nó chính là kiếp trước của bạn.

Cũng có thể nó chỉ vừa xảy ra ngày hôm qua.

HẾT
 

Đăng nhập

CHAT
  1. Khoai @ Khoai: Shoutbox has been pruned!

VnKienthuc lúc này

Không có thành viên trực tuyến.