Mình bắt đầu sự nghiệp học tập một cách rất gian nan. Năm 6 tuổi mình vào thẳng lớp 1 và trở thành tâm điểm chú ý của ban giám hiệu vì là một học sinh cực dốt.... học kì 1 hs trung bình, nhớ lúc mới bước vào tri thức, mình thà quỳ gối chứ nhất định không chịu chép bài. Chỉ tội cho ba mẹ, nhìn mình lắc đầu mà rơm rớm nước mắt vì sợ mình giẫm lên bước xe đổ của ba mẹ tớ ngày trước: trở thành nông dân chân lấm tay bùn.... mình không biết điều đó, cứ ngây thơ vui đùa không lo học.
Một buổi sáng định mệnh, lúc đang xem ti vi, mình tình cờ thấy được một chị gái mặc bộ áo và đội nón cử nhân.... Đẹp và rất đẹp bạn ạ... Chị ấy nở một nụ cười khiến mình ngây ngất. Phải, mình cũng là con gái, mình cũng có thể làm được như chị ấy.....
Và từ hôm đó, mình cố gắng học... Và kết quả: mình được giỏi ở hk 2.
Ý nghĩ là một cử nhân luôn theo đuổi mình, làm một đòn bẫy đưa mình học tập vượt trội, vươn hẳn nhất nhì lớp. Mình càng tự tin khi một ngày nọ mình nhận ra một điều: mình thật đặc biệt. Tên của mình ẩn tên một hành tinh trong hệ mặt trời và hành tinh đó là biểu tượng sống của mình: hành tinh đó tượng trưng cho sự chân thật, anh dũng và thành đạt. Một điều trùng hợp là ngày sinh của mình là ngày nhật thực dài nhất TK 21.Mình rất yêu thiên văn học và thần tượng bà Marry Curie. Thật buồn cười khi 1 đứa học sinh lớp 6 coi đó là dấu hiệu của một vĩ nhân tái xuất....Điều này khiến mình tin tuyệt đối vào bản thân....
Mình mãi là học sinh giỏi và xuất sắc từ lớp 1-> 9. Thế rồi tai nạn đến với mình, bẽ gãy sự tự tin và đem đến cho mình bao nỗi sợ hãi khi lớp 10, và đầu năm 11 này mình không còn được giỏi.!!!*_*
chắc mọi người sẽ nói với tôi rằng: chảnh quá, khá cũng không chịu, nhưng có ai hiểu cho tôi một điều. Một khi bạn rơi vào vực thẳm mà không đứng dậy nổi liệu có đáng sợ và buông xuôi không chứ??. Lại còn ước mơ tuổi thơ đeo đuổi, liệu tôi có làm được khi đã ngã ngựa tại con dốc đầu tiên. Tôi tự an ủi rằng nhất định mình sẽ làm được nhưng thay vào đó là biết bao lần thất bại. Tôi đã cố ngoi lên để không chết ngợp nhưng dòng nước đã dìm tôi xuống. Và bây giờ tôi kiệt sức.....
Mọi người hãy cho Lạc lời khuyên nhé!!
Anh chị có kinh nghiệm học tốt thì chia sẻ cho em nha!!!
Mình có đặt câu hỏi này trên yahoo, nhưng mình nghĩ các bạn cũng sẽ giúp, hiểu cho mình vì mình và các bạn có 1 điểm chung: cùng là những học sinh.
Một buổi sáng định mệnh, lúc đang xem ti vi, mình tình cờ thấy được một chị gái mặc bộ áo và đội nón cử nhân.... Đẹp và rất đẹp bạn ạ... Chị ấy nở một nụ cười khiến mình ngây ngất. Phải, mình cũng là con gái, mình cũng có thể làm được như chị ấy.....
Và từ hôm đó, mình cố gắng học... Và kết quả: mình được giỏi ở hk 2.
Ý nghĩ là một cử nhân luôn theo đuổi mình, làm một đòn bẫy đưa mình học tập vượt trội, vươn hẳn nhất nhì lớp. Mình càng tự tin khi một ngày nọ mình nhận ra một điều: mình thật đặc biệt. Tên của mình ẩn tên một hành tinh trong hệ mặt trời và hành tinh đó là biểu tượng sống của mình: hành tinh đó tượng trưng cho sự chân thật, anh dũng và thành đạt. Một điều trùng hợp là ngày sinh của mình là ngày nhật thực dài nhất TK 21.Mình rất yêu thiên văn học và thần tượng bà Marry Curie. Thật buồn cười khi 1 đứa học sinh lớp 6 coi đó là dấu hiệu của một vĩ nhân tái xuất....Điều này khiến mình tin tuyệt đối vào bản thân....
Mình mãi là học sinh giỏi và xuất sắc từ lớp 1-> 9. Thế rồi tai nạn đến với mình, bẽ gãy sự tự tin và đem đến cho mình bao nỗi sợ hãi khi lớp 10, và đầu năm 11 này mình không còn được giỏi.!!!*_*
chắc mọi người sẽ nói với tôi rằng: chảnh quá, khá cũng không chịu, nhưng có ai hiểu cho tôi một điều. Một khi bạn rơi vào vực thẳm mà không đứng dậy nổi liệu có đáng sợ và buông xuôi không chứ??. Lại còn ước mơ tuổi thơ đeo đuổi, liệu tôi có làm được khi đã ngã ngựa tại con dốc đầu tiên. Tôi tự an ủi rằng nhất định mình sẽ làm được nhưng thay vào đó là biết bao lần thất bại. Tôi đã cố ngoi lên để không chết ngợp nhưng dòng nước đã dìm tôi xuống. Và bây giờ tôi kiệt sức.....
Mọi người hãy cho Lạc lời khuyên nhé!!
Anh chị có kinh nghiệm học tốt thì chia sẻ cho em nha!!!
Mình có đặt câu hỏi này trên yahoo, nhưng mình nghĩ các bạn cũng sẽ giúp, hiểu cho mình vì mình và các bạn có 1 điểm chung: cùng là những học sinh.