Hãy hạ thấp chiếc cốc của bạn

Một người đang tuyệt vọng vượt ngàn dặm đến cửa Phật, nói với sư trụ trì:” Tôi thực lòng muốn học hội họa, nhưng không sao tìm được một người thầy mà tôi thấy hài lòng.”

Vị sư trụ trì nói:” Anh đã bôn ba lặn lội khắp nơi như vậy mà sao vẫn không tìm thấy được một người thầy nào sao?”

Người tanh niên kia nói:” Hầu như toàn là hữu danh vô thực, tôi gặp và còn xem tranh của họ nữa cơ, thấy tranh của họ vẽ chẳng bằng tranh của tôi.” Sư trụ trì nghe vậy cười nói:” Lão tăng tuy không hiểu gi về hội họa nhưng cũng có thú sưu tập những kiệt tác của các bậc danh tiếng. Tài nghệ của thí chủ đã không thua kém gì họ, kính mong thí chủ hạ cố vẽ cho lão tăng một bức .” Nói ròi bèn sai một tiểu hòa thượng mang bút giấy ra.
Sư trụ trì nói tiếp:” Lào tăng vô cùng yêu thích thú uống trà, vì thế cũng thích ngắm nhìn những họa tiết uốn lượn trên nhưng bộ ấm trà cổ, thí chủ có thể vẽ cho lão tặng một ấm trà và một tách trà không? Người thanh niên không chút ngại ngần:” Điều này có gì khó.” Anh ta chấm mực, điêu luyện đưa bút lướt trên giấy. Chẳng mấy chốc, dần dần hiện ra một ấm trà nghiêng nghiêng, từ vòi ấm tuôn ra một mạch nước, rót vào miệng một chiếc tách có hoa văn tinh xảo. Đặt bút xuống, anh ta hỏi:” Tôi vẽ như vậy lão hòa thượng đã hài lòng chưa?”

Sư trụ trì vừa cười vừa lắc đầu:

“ Thí chủ vẽ quả thực rất đẹp, có điều đã vẽ sai vị trí của chúng, lẽ ra cái tách trà phải ở bên trên còn ấm trà ở bên dưới.” Người thanh niên cười lớn:” Sao lão hòa thượng lại có thể nhầm lẫn như vậy nhỉ?

Trước gờ chỉ có trà rót ra từ ấm vào tách chứ có thấy từ tách ,đổ lại ấm bao giờ đâu?”

Lào trụ trì cười đáp:” Ra là thí chủ cũng hiểu điều này sao? Thí chủ luôn khao khát được học hỏi kinh nghiệm từ những bật cao nhân mà thí chủ lại luôn đặt cái tách của mình cao hơn so với những ấm trà, thử hỏi làm sao thí chủ có thể thu nhận được những kinh nghiệm cũng ,như trí tuệ từ người khác đây?”


Lời bình:
Trăm sông đổ về biển lớn, sông biển nhờ hạ mình chảy nơi thấp mới trở thành vua của trăm hang động. Muốn có được ánh sáng huy hoàng của trăm sông, chính mình phải có được một tấm lòng rộng mở để du nạp chúng. Hãy hạ thấp chiếc cốc của bạn.

Xem thêm:
 

Bài Trước

Thư cảm ơn của những đứa trẻ da đen

Bài Tiếp

Hãy thay đổi suy nghĩ
Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, những người bạn thực sự sẽ luôn ở bên nhau.
Haley
(Dịch từ Inspirationpeak)

Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé lớn lên trong trại trẻ mồ côi. Cậu luôn mơ ước rằng mình có thể bay giống như những chú chim. Thật khó để giải thích cho cậu hiểu tại sao loài người lại không có khả năng bay. Cậu nhìn thấy trong sở thú có rất nhiều chú chim trông to lớn hơn cậu và chúng có thể bay. Cậu nghĩ: "Tại sao mình không thể bay nhỉ? Mình còn thiếu một cái gì đó sao?". Còn một cậu bé khác bị liệt và luôn muốn rằng mình có thể đi lại và chạy nhảy giống như bao đứa trẻ khác. "Tại sao tôi không được như họ?", cậu nghĩ.

Một ngày nọ, cậu bé mồ côi - người muốn bay như một chú chim, lén chạy trốn khỏi trại trẻ mồ côi. Cậu đi đến một công viên và gặp người bạn nhỏ bị liệt đang chơi trong một chiếc hộp cát. Cậu chạy tới chỗ bạn nhỏ và hỏi xem liệu bạn có thích bay không? - "Không", cậu bé bị liệt trả lời, "Tớ chỉ thích được đi bộ và chạy nhảy giống như cậu thôi".

"Đó là việc thật buồn" cậu bé mồ côi đáp, "Chúng ta có thể làm bạn được không?" - "Chắc chắn", cậu kia đáp. Hai cậu bé đã chơi nhiều giờ với nhau. Họ làm lâu đài cát và tạo ra những âm thanh hài hước với chiếc môi. Hai đứa trẻ cười không ngớt.
Một lát sau, cha của cậu bé bị liệt đi đến và bên cạnh là một chiếc xe lăn. Chú bé nhỏ - người muốn được bay, chạy đến và thì thầm với người bố vừa tới. "Được, cháu có thể làm điều đó", người đàn ông đáp. Cậu chạy nhanh tới bên người bạn nhỏ và nói: "Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước tớ có thể làm một cái gì đó để khiến cậu đi lại và chạy nhảy được. Nhưng rất tiếc, tớ không thể. Bây giờ tớ muốn làm điều này cho cậu".

Ngay lập tức cậu bé mồ côi quay lưng lại và đề nghị được cõng người bạn của mình. Sau đó, cậu bắt đầu chạy băng qua bãi cỏ. Ngày một nhanh và khó khăn hơn, cậu bé cõng bạn chạy qua các con đường. Người bạn nhỏ thích thú giơ hai cánh tay lướt nhẹ trong gió.

Người cha chứng kiến cảnh này và bắt đầu khóc. Đã lâu rồi ông không thấy con của mình vui đến như vậy. Từ đằng xa, cậu bé đang thốt lên: "Cha ơi, con đang bay. Con đang bay thật này".

Xem thêm
 
  • Like
Reactions: VnKienThuc

VnKienThuc

Be Like Me
9/12/10
110
42
28
VietNam
Trăm sông đổ về biển lớn, sông biển nhờ hạ mình chảy nơi thấp mới trở thành vua của trăm hang động. Muốn có được ánh sáng huy hoàng của trăm sông, chính mình phải có được một tấm lòng rộng mở để du nạp chúng. Hãy hạ thấp chiếc cốc của bạn.
Điều này tựa như hạ thấp kỳ vọng của bản thân sẽ thấy mọi thứ nhẹ nhàng hơn.