Chảy ra ngoài và lặn vào trong
Nước mắt - như ai kia đã từng nói là "hạt châu của loài người". Nước mắt đó còn là "lăng kính biến hình của vũ trụ".
Nước mắt sinh ra là khi mẹ nhìn thấy con đỏ hỏn và thôi nôi trong vòng tay mẹ.
Nước mắt sinh ra là khi cha nhìn thấy con trưởng thành và chững chạc hơn bởi những tháng ngày rèn luyện và lớn lên trong quân ngũ.
Nước mắt sinh ra là khi tôi ôm bạn vào lòng chỉ để đơn giản nói với bạn rằng:"Tôi yêu bạn."
Nước mắt sinh ra là để khóc cùng với những số phận hay khóc cho những mảnh đời, những kiếp người.
Là để ta cảm nhận nỗi đau đến cùng cực của người mẹ câm. Người mẹ ấy phải già vờ câm bởi bà không thể ngờ rằng đứa con trai do bà đứt ruột đẻ ra lại có thể đối xử với bà tàn nhẫn và tồi tệ đến thế.
Là để khóc cho 1 tình yêu đầy tội lỗi của 1 người con gái. Một người phụ nữ nhưng có đến 2 người đàn ông trong cuộc đời. 1 chồng chị, 1 chú của chị. Đúng thế, chính là chú của chị.
Khóc cùng với những số phận hay cũng là khóc cho riêng mình. Nhưng. Lạ.
Khóc cho người - nước mắt chảy ra ngoài.
Khóc cho mình - nước mắt lặn vào trong.
Hay nước mắt chảy ra ngoài mà mình không hề hay biết? Không.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được vị mặn của nó.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được cái đắng chát của nó.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được "nhịp nóng hổi" lăn trên đôi gò má.
Nhưng. Không. Nước mắt mình lặn vào trong.
"Chảy ra ngoài và lặn vào trong" đều là những giọt nước mắt. Thế nhưng khác nhau nhiều lắm"
Đúng thế! Khác nhiều lắm!
Nước mắt chảy ra ngoài - là để nhẹ vơi đi cõi lòng.
Nước mắt lặn vào trong - là để lòng thêm nặng trĩu.
Nước mắt chảy ra ngoài - là sẽ có ai đó diết mình đang khóc. biết mình yếu đuối.
Nước mắt lặn vào trong - là sẽ không ai biết mình đang khóc, không ai biết mình yếu đuối.
Nước mắt chảy ra ngoài là để tôi cô đơn lên dốc với bạn.
Nước mắt lặn vào trong là để tôi cô đơn lên dốc với chính tôi.
Khocs cho riêng mình để nhận ra mình đã từng sống thật vô tâm, đã từng sống thật khô cằn. Bởi vô tâm, bởi khô cằn nên mình đã làm trái tim 1 người phải đau khổ.
Khóc cho riêng mình là để nhận thấy mình bất lực. Khóc cho riêng mình là để nhận ra mình đax từng sống quá ích kỷ, đã từng sống quá bon chen. Để dặn lòng mình phải sống khác đi. Sống cần phải cho đi nhiều hơn nưa, chia sẻ nhiều hơn nữa, thật lòng hơn nữa và bao dung nhiều hơn nữa.
(sưu tầm)
Nước mắt - như ai kia đã từng nói là "hạt châu của loài người". Nước mắt đó còn là "lăng kính biến hình của vũ trụ".
Nước mắt sinh ra là khi mẹ nhìn thấy con đỏ hỏn và thôi nôi trong vòng tay mẹ.
Nước mắt sinh ra là khi cha nhìn thấy con trưởng thành và chững chạc hơn bởi những tháng ngày rèn luyện và lớn lên trong quân ngũ.
Nước mắt sinh ra là khi tôi ôm bạn vào lòng chỉ để đơn giản nói với bạn rằng:"Tôi yêu bạn."
Nước mắt sinh ra là để khóc cùng với những số phận hay khóc cho những mảnh đời, những kiếp người.
Là để ta cảm nhận nỗi đau đến cùng cực của người mẹ câm. Người mẹ ấy phải già vờ câm bởi bà không thể ngờ rằng đứa con trai do bà đứt ruột đẻ ra lại có thể đối xử với bà tàn nhẫn và tồi tệ đến thế.
Là để khóc cho 1 tình yêu đầy tội lỗi của 1 người con gái. Một người phụ nữ nhưng có đến 2 người đàn ông trong cuộc đời. 1 chồng chị, 1 chú của chị. Đúng thế, chính là chú của chị.
Khóc cùng với những số phận hay cũng là khóc cho riêng mình. Nhưng. Lạ.
Khóc cho người - nước mắt chảy ra ngoài.
Khóc cho mình - nước mắt lặn vào trong.
Hay nước mắt chảy ra ngoài mà mình không hề hay biết? Không.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được vị mặn của nó.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được cái đắng chát của nó.
Nếu nước mắt chảy ra ngoài mình sẽ cảm nhận được "nhịp nóng hổi" lăn trên đôi gò má.
Nhưng. Không. Nước mắt mình lặn vào trong.
"Chảy ra ngoài và lặn vào trong" đều là những giọt nước mắt. Thế nhưng khác nhau nhiều lắm"
Đúng thế! Khác nhiều lắm!
Nước mắt chảy ra ngoài - là để nhẹ vơi đi cõi lòng.
Nước mắt lặn vào trong - là để lòng thêm nặng trĩu.
Nước mắt chảy ra ngoài - là sẽ có ai đó diết mình đang khóc. biết mình yếu đuối.
Nước mắt lặn vào trong - là sẽ không ai biết mình đang khóc, không ai biết mình yếu đuối.
Nước mắt chảy ra ngoài là để tôi cô đơn lên dốc với bạn.
Nước mắt lặn vào trong là để tôi cô đơn lên dốc với chính tôi.
Khocs cho riêng mình để nhận ra mình đã từng sống thật vô tâm, đã từng sống thật khô cằn. Bởi vô tâm, bởi khô cằn nên mình đã làm trái tim 1 người phải đau khổ.
Khóc cho riêng mình là để nhận thấy mình bất lực. Khóc cho riêng mình là để nhận ra mình đax từng sống quá ích kỷ, đã từng sống quá bon chen. Để dặn lòng mình phải sống khác đi. Sống cần phải cho đi nhiều hơn nưa, chia sẻ nhiều hơn nữa, thật lòng hơn nữa và bao dung nhiều hơn nữa.
(sưu tầm)