Khi tôi...
- 4 tuổi: Bố tôi có thể làm được mọi việc.
- 5 tuổi: Bố tôi biết hầu như mọi thư trên đời.
- 6 tuổi: Bố tôi giỏi hơn bố bạn...
- 8 tuổi: bố tôi không biết chính xác hết mọi thứ đâu.
- 10 tuổi: Vào cái thời xa xưa khi bố tôi còn ở tuổi lớn, mọi thứ ắt hẳn là rất khác bây giờ.
- 12 tuổi: Ồ! tất nhiên là bố tôi không biết gì về chuyện đó đâu. Ông quá già để có thể nhớ lại thời niên thiếu của mình.
- 14 tuổi: Đừng chú ý đến bố tôi, ông ấy lạc hậu lắm rồi.
- 21 tuổi: Ôi lạy chúa! Không còn hi vọng gì nữa ông ấy lạc hậu quá rồi.
- 25 tuổi: Hình như bố tôi biết một tí về vấn đề này đấy. Nhưng cũng đừng trông mong gì, ông đã là người ngoài cuộc quá rồi.
- 30 tuổi: Có lẽ chúng ta cần phải tham khảo ý kiến bố tôi. Sau ngần ấy thời gian ông có nhiều kinh nghiệm lắm.
- 35 tuổi: Tôi không làm bất cứ một chuyện đơn giản nào mà không hỏi qua ý kiến của bố.
- 40 tuổi: Tôi cứ băn khoăn mãi tại sao bố tôi có thể giải quyết vấn đề một cách tuyệt vời thế nhỉ? người quá thông thái và có cả một kho tàn kinh nghiệm
- 50 tuổi: Tôi sẽ dâng cho bố tôi tất cả mọi thứ nếu người có thể ở đây, vào lúc này để tôi có thể bàn bạc với người một số chuyện. Nhưng... Ôi, tôi đã không nhận ra rằng bố mình thông minh biết bao. Lẽ ra tôi đã học được rất nhiều từ bố.
Sửa lần cuối bởi điều hành viên: