Trang Dimple
Moderator
- Xu
- 18,256
Bài đọc “người làm đồ chơi” kể về bác Nhân – một người làm nghề làm đồ chơi lâu năm nhưng lại sắp bỏ nghề về quê làm ruộng vì mấy năm gần đây đồ chơi của bác không bán được do xuất hiện nhiều hàng đồ chơi bằng nhựa khác. Vào buổi bán hàng cuối cùng, bác đã bán được hết hàng nhờ sự giúp đỡ âm thầm của nhân vật tôi – hàng xóm của bác. Nhờ vậy bác đã rất vui và quyết định về quê cũng sẽ làm đồ chơi để bán.
Mấy năm gần đây, những đồ chơi của bác không được đắt hàng như trước. Ở cổng công viên, có thêm mấy hàng đồ chơi bằng nhựa.
Một hôm, bác Nhân bảo:
- Bác sắp về quê đây, về quê làm ruộng.
Tôi suýt khóc:
- Đừng, bác đừng về. Bác ở đây làm đồ chơi bán cho chúng cháu.
- Nhưng độ này chả mấy ai mua đồ chơi của bác nữa. Còn một ít bột và màu, bác sẽ nặn và bán nốt trong ngày mai.
Đêm ấy, tôi đập con lợn đất, được một ít tiền. Sáng hôm sau, tôi chia nhỏ món tiền, nhờ mấy bạn trong lớp mua giúp đồ chơi của bác.
Chiều ấy, tôi thấy bác rất vui. Bác kể: “Hôm nay, bác bán hết hàng. Thì ra, vẫn còn nhiều bạn nhỏ thích đồ chơi của bác. Về quê, bác cũng sẽ nặn đồ chơi để bán. Nghe nói trẻ ở nông thôn còn thích thứ này hơn trẻ thành phố”
(Rút gọn từ truyện ngắn cùng tên của Xuân Quỳnh)
Người làm đồ chơi - Bài 31 - Tiếng Việt lớp 3
Bác Nhân, hàng xóm nhà tôi, là một người làm đồ chơi bằng bột màu. Ở ngoài phố, cái sào nứa cắm đồ chơi của bác dựng chỗ nào là chỗ ấy, các bạn nhỏ xúm lại. Từ những ngón tay đen sạm và thô nháp của bác Nhân hiện ra những con rồng đang múa, những con vịt ngây thơ, chậm chạp, những con gà tinh nhanh, chăm chỉ,… Bác Nhân rất vui với công việc của mình.Mấy năm gần đây, những đồ chơi của bác không được đắt hàng như trước. Ở cổng công viên, có thêm mấy hàng đồ chơi bằng nhựa.
Một hôm, bác Nhân bảo:
- Bác sắp về quê đây, về quê làm ruộng.
Tôi suýt khóc:
- Đừng, bác đừng về. Bác ở đây làm đồ chơi bán cho chúng cháu.
- Nhưng độ này chả mấy ai mua đồ chơi của bác nữa. Còn một ít bột và màu, bác sẽ nặn và bán nốt trong ngày mai.
Đêm ấy, tôi đập con lợn đất, được một ít tiền. Sáng hôm sau, tôi chia nhỏ món tiền, nhờ mấy bạn trong lớp mua giúp đồ chơi của bác.
Chiều ấy, tôi thấy bác rất vui. Bác kể: “Hôm nay, bác bán hết hàng. Thì ra, vẫn còn nhiều bạn nhỏ thích đồ chơi của bác. Về quê, bác cũng sẽ nặn đồ chơi để bán. Nghe nói trẻ ở nông thôn còn thích thứ này hơn trẻ thành phố”
(Rút gọn từ truyện ngắn cùng tên của Xuân Quỳnh)