Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 6
Ngữ văn 6
Kết nối tri thức - Ngữ văn 6
Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích - văn 6
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 202732" data-attributes="member: 288054"><p><h2><span style="font-size: 18px">Đóng vai nhân vật công chúa kể lại Vua chích chòe </span></h2><p><span style="font-size: 18px">Vua cha chỉ có một cô con gái là tôi. Vốn xinh đẹp nhưng lại tính tình của tôi lại rất kiêu ngạo.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Lần nọ, vua cha đã cho mời các chàng trai ở khắp các nước xa gần tới dự tiệc để chọn phò mã. Các vị khách sẽ đứng theo thứ bậc, trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quý tộc.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi đi xem một lượt, gặp ai cũng chê bai. Đặc biệt, tôi ấn tượng với một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe và nói rằng anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích chòe có mỏ. Tôi nghe đồn, từ đó, anh ta có tên là Vua chích chòe.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Trước thái độ của tôi, vua cha tức giận lắm, ban truyền nếu có người ăn mày nào đi qua hoàng cung, sẽ gả tôi cho người đấy. Hôm sau, một người hát rong đi qua hoàng cung, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy, vua cha liền cho gọi người hát rong vào:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Hãy cho tên hát rong vào đây!</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát rong hát cho vua và tôi nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Vua cha bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Ta rất thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi nghe xong thì sợ hãi lắm, liền cầu xin:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói với tôi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi đành phải đi theo người chồng của mình. Trên đường đi qua một cánh rừng, tôi hỏi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Rừng đẹp này là của ai?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát rong trả lời:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi thốt lên:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Khi tới một thảo nguyên, tôi lại hỏi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thảo nguyên xanh tốt này của ai?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát lại trả lời:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thảo nguyên của Vua chích choè.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi lại than thở:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tới một thành phố lớn, tôi tiếp tục hỏi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thành phố mỹ lệ này của ai?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát rong đáp:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Lần này, tôi bật khóc mà than rằng:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Tôi thật đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Lúc này, người hát rong mới nói:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Tôi cảm thấy không hài lòng chút nào. Sao nàng cứ mong có người chồng khác, chẳng lẽ tôi không xứng đáng với nàng sao?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi không nói được gì nữa, mà chỉ lặng lẽ đi theo sau. Tới một túp lều, tôi hỏi chồng:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Trời ơi, nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát rong nói:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Nhà của chúng ta đó!</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi phải cúi người xuống mới bước vào trong được. Tôi hỏi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Người hầu của anh đâu?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Người hát rong trả lời:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi không biết nhóm bếp, nấu ăn. Chồng tôi phải tự làm. Sau bữa ăn tôi ngủ thiếp đi, thức ăn dự trữ hết. Chồng tôi bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Mình ạ, thức ăn sắp hết, chúng ta không thể ngồi không được. Hay nàng đan sọt để bán?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, tôi phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay của tôi bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Thấy vậy, chồng tôi liền bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi lại ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Lần này, chồng tôi lại than thở:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Em chẳng thể làm được việc gì, sống với em thật khổ.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Lúc đầu, khách đến mua khá đông. Họ trả tiền mà không mặc cả. Có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Cuộc sống của hai vợ chồng khá sung túc. Một hôm, tôi đang ngồi bán hàng như mọi ngày. Một chàng hiệp sĩ phi ngựa qua đã lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi vội vã về nhà kể cho chồng nghe. Chồng tôi than thở:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Có ai bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi lại trở thành một chị phụ bếp. Hai bên tạp dề tôi buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn. Một hôm, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho nhà vua, tôi lén vào xem. Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết. Tôi thấy vậy mà buồn tủi thay cho số phận của mình. Bỗng nhiên, nhà vua bước vào, nhìn thấy công chúa bước tới tỏ ý muốn tôi nhảy cùng. Tôi nhận ra đó chính là Vua chích choè.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi cố giật tay lại nhưng vẫn bị người kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, vội vàng bỏ chạy. Nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông kéo lội lại. Khi định thần được, tôi thấy người đó chính là Vua chích chòe. Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai tôi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi bất ngờ lắm, nói:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Em đã làm những điều sai trái, không xứng đáng là vợ của anh.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Vua chích chòe liền nói với tôi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Hôn lễ được cử hành. Mọi người có mặt đều chúc phúc cho tôi và Vua chích chòe.</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 202732, member: 288054"] [HEADING=1][SIZE=5]Đóng vai nhân vật công chúa kể lại Vua chích chòe [/SIZE][/HEADING] [SIZE=5]Vua cha chỉ có một cô con gái là tôi. Vốn xinh đẹp nhưng lại tính tình của tôi lại rất kiêu ngạo. Lần nọ, vua cha đã cho mời các chàng trai ở khắp các nước xa gần tới dự tiệc để chọn phò mã. Các vị khách sẽ đứng theo thứ bậc, trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quý tộc. Tôi đi xem một lượt, gặp ai cũng chê bai. Đặc biệt, tôi ấn tượng với một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe và nói rằng anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích chòe có mỏ. Tôi nghe đồn, từ đó, anh ta có tên là Vua chích chòe. Trước thái độ của tôi, vua cha tức giận lắm, ban truyền nếu có người ăn mày nào đi qua hoàng cung, sẽ gả tôi cho người đấy. Hôm sau, một người hát rong đi qua hoàng cung, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy, vua cha liền cho gọi người hát rong vào: - Hãy cho tên hát rong vào đây! Người hát rong hát cho vua và tôi nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Vua cha bảo: - Ta rất thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi. Tôi nghe xong thì sợ hãi lắm, liền cầu xin: - Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó. Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói với tôi: - Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung. Tôi đành phải đi theo người chồng của mình. Trên đường đi qua một cánh rừng, tôi hỏi: - Rừng đẹp này là của ai? Người hát rong trả lời: - Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng. Tôi thốt lên: - Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe. Khi tới một thảo nguyên, tôi lại hỏi: - Thảo nguyên xanh tốt này của ai? Người hát lại trả lời: - Thảo nguyên của Vua chích choè. Tôi lại than thở: - Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe. Tới một thành phố lớn, tôi tiếp tục hỏi: - Thành phố mỹ lệ này của ai? Người hát rong đáp: - Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè. Lần này, tôi bật khóc mà than rằng: - Tôi thật đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe. Lúc này, người hát rong mới nói: - Tôi cảm thấy không hài lòng chút nào. Sao nàng cứ mong có người chồng khác, chẳng lẽ tôi không xứng đáng với nàng sao? Tôi không nói được gì nữa, mà chỉ lặng lẽ đi theo sau. Tới một túp lều, tôi hỏi chồng: - Trời ơi, nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này? Người hát rong nói: - Nhà của chúng ta đó! Tôi phải cúi người xuống mới bước vào trong được. Tôi hỏi: - Người hầu của anh đâu? Người hát rong trả lời: - Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi. Tôi không biết nhóm bếp, nấu ăn. Chồng tôi phải tự làm. Sau bữa ăn tôi ngủ thiếp đi, thức ăn dự trữ hết. Chồng tôi bảo: - Mình ạ, thức ăn sắp hết, chúng ta không thể ngồi không được. Hay nàng đan sọt để bán? Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, tôi phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay của tôi bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Thấy vậy, chồng tôi liền bảo: - Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn. Tôi lại ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Lần này, chồng tôi lại than thở: - Em chẳng thể làm được việc gì, sống với em thật khổ. Lúc đầu, khách đến mua khá đông. Họ trả tiền mà không mặc cả. Có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Cuộc sống của hai vợ chồng khá sung túc. Một hôm, tôi đang ngồi bán hàng như mọi ngày. Một chàng hiệp sĩ phi ngựa qua đã lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Tôi vội vã về nhà kể cho chồng nghe. Chồng tôi than thở: - Có ai bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm. Tôi lại trở thành một chị phụ bếp. Hai bên tạp dề tôi buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn. Một hôm, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho nhà vua, tôi lén vào xem. Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết. Tôi thấy vậy mà buồn tủi thay cho số phận của mình. Bỗng nhiên, nhà vua bước vào, nhìn thấy công chúa bước tới tỏ ý muốn tôi nhảy cùng. Tôi nhận ra đó chính là Vua chích choè. Tôi cố giật tay lại nhưng vẫn bị người kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, vội vàng bỏ chạy. Nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông kéo lội lại. Khi định thần được, tôi thấy người đó chính là Vua chích chòe. Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai tôi: - Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em. Tôi bất ngờ lắm, nói: - Em đã làm những điều sai trái, không xứng đáng là vợ của anh. Vua chích chòe liền nói với tôi: - Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới. Hôn lễ được cử hành. Mọi người có mặt đều chúc phúc cho tôi và Vua chích chòe.[/SIZE] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 6
Ngữ văn 6
Kết nối tri thức - Ngữ văn 6
Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích - văn 6
Top