Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 6
Ngữ văn 6
Kết nối tri thức - Ngữ văn 6
Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích - văn 6
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 202731" data-attributes="member: 288054"><p><h2><span style="font-size: 18px">Đóng vai người cha kể lại truyện Em bé thông minh </span></h2><p><span style="font-size: 18px">Tôi là một người nông dân nghèo. Vợ tôi mất sớm, tôi vất vả nuôi con khôn lớn.. Hai cha con cùng nhau làm việc, nương tựa nhau mà sống. Cậu con trai tuy con nhỏ, nhưng rất thông minh và nhanh nhẹn, thường giúp đỡ tôi nhiều việc.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Hôm ấy, tôi cùng con trai dậy từ sớm ra đồng làm cày kẻo trời trở trưa nắng nóng. Hai cha con đang cày ruộng thì bỗng có một người mang áo vải đỏ, đội mũ quan, cưỡi trên mình con ngựa đầy oai phong tới gần chỗ chúng tôi. Ông ta hý ngựa dừng lại rồi nói:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Này ông kia, ông có thể cho ta biết trâu của ông một ngày cày được mấy đường không?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Tôi chưa kịp nói gì, thì thằng bé đã nhanh nhảu nói:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Nếu ông trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Vị quan nghe xong, khuôn mặt tỏ vẻ sửng sốt lắm. Rồi ông ấy từ biệt chúng tôi, thẳng đường mà phi ngựa.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Mấy hôm sau, làng tôi nhận được chiếu lệnh trên triều đình ban xuống. Nhà vua ban cho làng ba thúng gạo nếp cùng ba con trâu đực với yêu cầu phải nuôi để cho ba con trâu đực ấy đẻ thành chín con. Nếu đến năm sau mà làng không giao nộp theo đúng yêu cầu thì phải chịu tội. Mọi người trong làng lấy làm hoang mang, lo lắng. Tôi về nhà kể cho cậu con trai. Nghe xong, thằng bé liền bảo tôi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Đấy là lộc vua ban cho làng ta. Cha nói với làng, mình xin một trâu và một thúng gạo làm phí đi đường lên kinh lo việc.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Nhận thấy ý nghĩ của con có phần nhẹ dạ, tôi mắng:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Việc vua giao chưa xong còn ăn với uống. Thịt trâu rồi lấy gì mà lo liệu. Mày dại vừa thôi kẻo có ngày bay đầu đó con ạ.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Thằng bé quả quyết:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Con đã tính toán cả rồi, cha cứ yên tâm tin con để con lo liệu, rồi mọi chuyện đâu cũng vào đấy thôi.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Dù hơi phân vân lời cậu con trai nhưng tôi vẫn đem chuyện ra trình bày trước làng. Khi nghe xong câu chuyện, cả làng lấy làm ngờ vực, còn bắt hai cha con tôi viết giấy cam đoan với làng.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Sau mấy hôm, tôi cùng con trai lên đường đến kinh. Phí đi đường vừa hết cũng là lúc tới kinh đô. Thằng bé bảo tôi chờ ở ngoài. Còn nó thì khóc um sùm, nhà vua bực tức sai lính ra điệu hai cha con tôi vào và hỏi. Tôi đứng ngoài, lo lắng lắm. Nhưng đến khi nó trở ra lại không làm sao, lại còn được vua ban thưởng. Trên đường về, nghe thằng bé kể lại mới rõ sự tình. Khi thằng bé vào cung, nhà vua liền hỏi:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thằng bé kia, ngươi có việc gì oan ức, sao phải tới đây mà khóc làm ầm ĩ cả hoàng cũng vậy?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Khi nghe vua hỏi, con tôi bèn trả lời:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Tâu đức vua, con vốn mất mẹ từ nhỏ, muốn có em bé để chơi với con nhưng cha không chịu đẻ cho con. Thỉnh cầu đức vua minh xét giúp con.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Vua nhìn con tôi, rồi bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Nhà ngươi muốn có em thì bảo cha lấy vợ mới. Chứ cha ngươi là đàn ông, làm sao để con được?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Nghe vua nói thế, thằng bé mới nhanh trí trả lời:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thế tại sao vua lại ra lệnh cho làng con phải nuôi trâu đực để đẻ thành chín con? Giống đực thì làm sao đẻ được ạ?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Đức vua bật cười bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Là ta thử thế thôi, dân làng không biết làm cỗ mà ăn hả?</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Thằng bé hớn hở đáp:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Thưa ngài, làng con biết đó là lộc của ngài cho nên đã mổ trâu, đúc xôi làm tiệc với nhau rồi ạ!</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Khi đó ai ai cũng gật đầu, hớn hở ra mặt.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Cha con tôi sau đó được nhà vua mời ở lại nghỉ ngơi mấy hôm, đặng khi nào khoẻ lại rồi về. Trưa hôm sau, khi hai cha con tôi đang ăn cơm thì có một người đến, tự xưng là sứ giả của nhà vua. Ngài ấy mang tới một con chim sẻ và yêu cầu chúng tại phải dọn thành ba cỗ thức ăn, đó là lệnh vua ban. Nghe xong tôi hoảng hốt, con chim nhỏ thế kia làm một cỗ cũng không đủ, huống gì làm ba, thỉnh cầu ngài báo lại vừa về sự vụ. Chưa kịp lấy lại tinh thần, con tôi nhanh nhảu:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Cha đưa cho con cái kim may ra đây. Rồi nó bảo:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">- Ông về tâu với đức vua rằng hãy rèn chiếc kim này thành một con dao để xẻ thịt chim. Sứ nghe vậy liền về tâu lại với vua. Hôm sau, vua ban thưởng rất hậu hĩnh cho hai cha con tôi.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Chúng tôi trở về quê nhà, cuộc sống có phần sung túc hơn. Cũng năm ấy, nước láng giềng lăm le xâm chiếm bờ cõi. Nước ta vốn nổi tiếng có nhân tài, anh kiệt, chúng muốn xem nhân tài nước ta thế nào bèn bảo sứ giả đưa sang một một con ốc vặn dài, hai đầu bị rỗng, đố làm sao dùng một sợi chỉ xuyên qua ruột ốc. Khi đưa ra câu đố, các thần và nhà vua tìm mọi cách cũng không trả lời được câu hỏi đầy oái oăm. Cuối cùng, đành mời sứ thần ở lại để tìm hỏi ý kiến con trai tôi, xem có minh kiến gì giúp đất nước.</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Lúc đó, tôi đang lúi húi với nồi cơm trong bếp, thằng bé chơi bi sau nhà cùng lũ trẻ con hàng xóm. Khi nghe quan trình bày câu đố của người sứ giả kia, con cất lên lời hát mà rằng:</span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px"><em>“Tang tính tang, tính tình tang</em></span></p><p><span style="font-size: 18px"><em>Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng</em></span></p><p><span style="font-size: 18px"><em>Bên thời lấy giấy mà bưng</em></span></p><p><span style="font-size: 18px"><em>Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang</em></span></p><p><span style="font-size: 18px"><em>Tang tình tang…”</em></span></p><p><span style="font-size: 18px"></span></p><p><span style="font-size: 18px">Nghe xong, viên quan tức tốc trở về hoàng cung. Mấy hôm sau, nhà vua cho người đến phong con trai tôi làm trạng nguyên, rồi đón hai cha cha con vào cung. Tôi rất lấy làm tự hào về con trai của mình</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 202731, member: 288054"] [HEADING=1][SIZE=5]Đóng vai người cha kể lại truyện Em bé thông minh [/SIZE][/HEADING] [SIZE=5]Tôi là một người nông dân nghèo. Vợ tôi mất sớm, tôi vất vả nuôi con khôn lớn.. Hai cha con cùng nhau làm việc, nương tựa nhau mà sống. Cậu con trai tuy con nhỏ, nhưng rất thông minh và nhanh nhẹn, thường giúp đỡ tôi nhiều việc. Hôm ấy, tôi cùng con trai dậy từ sớm ra đồng làm cày kẻo trời trở trưa nắng nóng. Hai cha con đang cày ruộng thì bỗng có một người mang áo vải đỏ, đội mũ quan, cưỡi trên mình con ngựa đầy oai phong tới gần chỗ chúng tôi. Ông ta hý ngựa dừng lại rồi nói: - Này ông kia, ông có thể cho ta biết trâu của ông một ngày cày được mấy đường không? Tôi chưa kịp nói gì, thì thằng bé đã nhanh nhảu nói: - Nếu ông trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi cày một ngày được mấy đường. Vị quan nghe xong, khuôn mặt tỏ vẻ sửng sốt lắm. Rồi ông ấy từ biệt chúng tôi, thẳng đường mà phi ngựa. Mấy hôm sau, làng tôi nhận được chiếu lệnh trên triều đình ban xuống. Nhà vua ban cho làng ba thúng gạo nếp cùng ba con trâu đực với yêu cầu phải nuôi để cho ba con trâu đực ấy đẻ thành chín con. Nếu đến năm sau mà làng không giao nộp theo đúng yêu cầu thì phải chịu tội. Mọi người trong làng lấy làm hoang mang, lo lắng. Tôi về nhà kể cho cậu con trai. Nghe xong, thằng bé liền bảo tôi: - Đấy là lộc vua ban cho làng ta. Cha nói với làng, mình xin một trâu và một thúng gạo làm phí đi đường lên kinh lo việc. Nhận thấy ý nghĩ của con có phần nhẹ dạ, tôi mắng: - Việc vua giao chưa xong còn ăn với uống. Thịt trâu rồi lấy gì mà lo liệu. Mày dại vừa thôi kẻo có ngày bay đầu đó con ạ. Thằng bé quả quyết: - Con đã tính toán cả rồi, cha cứ yên tâm tin con để con lo liệu, rồi mọi chuyện đâu cũng vào đấy thôi. Dù hơi phân vân lời cậu con trai nhưng tôi vẫn đem chuyện ra trình bày trước làng. Khi nghe xong câu chuyện, cả làng lấy làm ngờ vực, còn bắt hai cha con tôi viết giấy cam đoan với làng. Sau mấy hôm, tôi cùng con trai lên đường đến kinh. Phí đi đường vừa hết cũng là lúc tới kinh đô. Thằng bé bảo tôi chờ ở ngoài. Còn nó thì khóc um sùm, nhà vua bực tức sai lính ra điệu hai cha con tôi vào và hỏi. Tôi đứng ngoài, lo lắng lắm. Nhưng đến khi nó trở ra lại không làm sao, lại còn được vua ban thưởng. Trên đường về, nghe thằng bé kể lại mới rõ sự tình. Khi thằng bé vào cung, nhà vua liền hỏi: - Thằng bé kia, ngươi có việc gì oan ức, sao phải tới đây mà khóc làm ầm ĩ cả hoàng cũng vậy? Khi nghe vua hỏi, con tôi bèn trả lời: - Tâu đức vua, con vốn mất mẹ từ nhỏ, muốn có em bé để chơi với con nhưng cha không chịu đẻ cho con. Thỉnh cầu đức vua minh xét giúp con. Vua nhìn con tôi, rồi bảo: - Nhà ngươi muốn có em thì bảo cha lấy vợ mới. Chứ cha ngươi là đàn ông, làm sao để con được? Nghe vua nói thế, thằng bé mới nhanh trí trả lời: - Thế tại sao vua lại ra lệnh cho làng con phải nuôi trâu đực để đẻ thành chín con? Giống đực thì làm sao đẻ được ạ? Đức vua bật cười bảo: - Là ta thử thế thôi, dân làng không biết làm cỗ mà ăn hả? Thằng bé hớn hở đáp: - Thưa ngài, làng con biết đó là lộc của ngài cho nên đã mổ trâu, đúc xôi làm tiệc với nhau rồi ạ! Khi đó ai ai cũng gật đầu, hớn hở ra mặt. Cha con tôi sau đó được nhà vua mời ở lại nghỉ ngơi mấy hôm, đặng khi nào khoẻ lại rồi về. Trưa hôm sau, khi hai cha con tôi đang ăn cơm thì có một người đến, tự xưng là sứ giả của nhà vua. Ngài ấy mang tới một con chim sẻ và yêu cầu chúng tại phải dọn thành ba cỗ thức ăn, đó là lệnh vua ban. Nghe xong tôi hoảng hốt, con chim nhỏ thế kia làm một cỗ cũng không đủ, huống gì làm ba, thỉnh cầu ngài báo lại vừa về sự vụ. Chưa kịp lấy lại tinh thần, con tôi nhanh nhảu: - Cha đưa cho con cái kim may ra đây. Rồi nó bảo: - Ông về tâu với đức vua rằng hãy rèn chiếc kim này thành một con dao để xẻ thịt chim. Sứ nghe vậy liền về tâu lại với vua. Hôm sau, vua ban thưởng rất hậu hĩnh cho hai cha con tôi. Chúng tôi trở về quê nhà, cuộc sống có phần sung túc hơn. Cũng năm ấy, nước láng giềng lăm le xâm chiếm bờ cõi. Nước ta vốn nổi tiếng có nhân tài, anh kiệt, chúng muốn xem nhân tài nước ta thế nào bèn bảo sứ giả đưa sang một một con ốc vặn dài, hai đầu bị rỗng, đố làm sao dùng một sợi chỉ xuyên qua ruột ốc. Khi đưa ra câu đố, các thần và nhà vua tìm mọi cách cũng không trả lời được câu hỏi đầy oái oăm. Cuối cùng, đành mời sứ thần ở lại để tìm hỏi ý kiến con trai tôi, xem có minh kiến gì giúp đất nước. Lúc đó, tôi đang lúi húi với nồi cơm trong bếp, thằng bé chơi bi sau nhà cùng lũ trẻ con hàng xóm. Khi nghe quan trình bày câu đố của người sứ giả kia, con cất lên lời hát mà rằng: [I]“Tang tính tang, tính tình tang Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng Bên thời lấy giấy mà bưng Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang Tang tình tang…”[/I] Nghe xong, viên quan tức tốc trở về hoàng cung. Mấy hôm sau, nhà vua cho người đến phong con trai tôi làm trạng nguyên, rồi đón hai cha cha con vào cung. Tôi rất lấy làm tự hào về con trai của mình[/SIZE] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 6
Ngữ văn 6
Kết nối tri thức - Ngữ văn 6
Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích - văn 6
Top