Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VNK X
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
BhnongFood X
-
Bhnong groups
-
Đặt mua Bánh Bhnong
THỂ THAO & GIẢI TRÍ
MUSIC
Thân tặng tất cả mọi người.
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Heo_con95" data-source="post: 114245" data-attributes="member: 218425"><p><span style="color: #00ffff"><span style="font-size: 26px"><span style="font-family: 'comic sans ms'">Đứng dậy nhé, bạn của tôi</span></span></span></p><p><span style="color: #00ffff"><span style="font-size: 26px"><span style="font-family: 'comic sans ms'"></span></span></span></p><p><span style="color: #00ffff"><span style="font-size: 26px"><span style="font-family: 'comic sans ms'"></span></span></span><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'">Ngày hôm qua, bạn hỏi tôi: “Con trai có thể khóc không?”. “Tất nhiên, có ai cấm đâu” - Tôi đã trả lời bạn như vậy vì tôi nghĩ rằng ai cũng có lúc buồn và những lúc như vậy, nếu cảm thấy điều gì có thể khiến mình tốt hơn, thì cứ làm và cũng đừng quá quan tâm những người xung quanh sẽ đánh giá mình như thế nào. Họ có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn, nhưng bạn mới là người quyết định cuộc sống của chính mình.</span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'">Ngày hôm qua, bạn nói với tôi: “Giá mà có thể quên được hết mọi chuyện.”- “Đừng có ngốc nghếch như vậy. Rồi cậu sẽ thấy hối hận” - Tôi gào lên phản đối, cho dù tôi biết đó chỉ là ý nghĩ. Bởi vì tôi đã trải qua cảm giác đó nên tôi hiểu...Tôi cũng đã từng ước mình có thể quên quá khứ. Và rồi, tôi được/bị quên. Lúc đầu, tôi đã vui - vì tất cả những chuyện buồn trong quá khứ, tôi không còn nhớ nổi. Cái đầu tôi là mới. Tôi dự định sẽ ghi vào đó những điều hoàn toàn mới và chắc chắn, sẽ nhiều niềm vui hơn những nỗi buồn…Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận ra, cảm giác cô đơn đang dần choán lấy tâm trí mình. Tôi vẫn liên lạc với những người bạn cũ, nhưng khoảng cách ngày một lớn lên bởi tôi đâu nhớ nổi họ là người thế nào, tôi quen họ ra sao? </span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'">Tôi chới với trong những mối quan hệ không xác định, những câu chuyện không đầu không cuối…và đôi lúc khóc nấc lên vì tôi không hiểu chính bản thân mình.Cứ cho là bạn có thể quên hết và mọi chuyện sẽ khá hơn. Nhưng chẳng ai chắc là sau này, bạn sẽ không vấp phải những chuyện tương tự. Và cuộc đời của mỗi người cũng không phải là trang giấy, gạch xóa linh tinh rồi thì có thể xé đi! Ước mình có thể quên những chuyện tồi tệ, chi bằng bạn hãy dũng cảm đối diện với chúng. Có thể khó khăn nhiều đấy, buồn phiền nhiều đấy…nhưng sau này, bạn chẳng còn sợ chúng nữa.Ngày hôm qua, bạn than với tôi: “Cuộc sống này không còn ý nghĩa!” “Ý nghĩa cũ mất đi rồi, thì tìm một cái mới” - Tôi trả lời kèm theo một cái mặt cười nhăn nhở. Bạn trách tôi suy nghĩ nông cạn quá, trẻ con quá. Nhưng ước gì bạn có thể nghĩ như tôi. </span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'">Bạn coi điều gì là ý nghĩa sống? Bạn tìm ý nghĩa đó ở đâu - trong học tập? trong công việc? hay là từ gia đình? Bạn bè? Và tại sao bạn lại cảm thấy cuộc sống của mình không còn ý nghĩa - học tập sa sút? công việc trì trệ? gia đình mâu thuẫn hay bạn bị bạn bè xa lánh? Hãy thử nghĩ nghiêm túc đi rồi trả lời cho chính bản thân bạn biết. Còn tôi, tôi chỉ muốn đính chính lại rằng: câu nói bên trên kia - không phải nông cạn, cũng chẳng phải trẻ con, mà đó là lạc quan, là hy vọng.Bạn có biết một đứa trẻ phải ngã bao nhiêu lần để có thể đứng vững trên đôi chân của mình không? Tôi dám chắc là không ít lần nó khóc nức nở vì đau. Và giả sử đứa trẻ đó vì sợ ngã đau mà không dám tập đi nữa, thì mãi mãi nó chỉ biết bò mà thôi!Và chúng ta cũng vậy bạn ạ! Đừng chỉ vì một - hai lần thất bại mà vội vã cho rằng mình không thể thành công!Ngày hôm qua, tôi cũng đã tặng bạn một niềm tin rồi đó - Đứng dậy nhé, bạn của tôi!</span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span></p><p><span style="color: #000000"><strong><span style="font-family: 'Arial'"></span></strong></span>(sưu tầm)</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Heo_con95, post: 114245, member: 218425"] [COLOR=#00ffff][SIZE=7][FONT=comic sans ms]Đứng dậy nhé, bạn của tôi [/FONT][/SIZE][/COLOR][COLOR=#000000][B][FONT=Arial]Ngày hôm qua, bạn hỏi tôi: “Con trai có thể khóc không?”. “Tất nhiên, có ai cấm đâu” - Tôi đã trả lời bạn như vậy vì tôi nghĩ rằng ai cũng có lúc buồn và những lúc như vậy, nếu cảm thấy điều gì có thể khiến mình tốt hơn, thì cứ làm và cũng đừng quá quan tâm những người xung quanh sẽ đánh giá mình như thế nào. Họ có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn, nhưng bạn mới là người quyết định cuộc sống của chính mình. Ngày hôm qua, bạn nói với tôi: “Giá mà có thể quên được hết mọi chuyện.”- “Đừng có ngốc nghếch như vậy. Rồi cậu sẽ thấy hối hận” - Tôi gào lên phản đối, cho dù tôi biết đó chỉ là ý nghĩ. Bởi vì tôi đã trải qua cảm giác đó nên tôi hiểu...Tôi cũng đã từng ước mình có thể quên quá khứ. Và rồi, tôi được/bị quên. Lúc đầu, tôi đã vui - vì tất cả những chuyện buồn trong quá khứ, tôi không còn nhớ nổi. Cái đầu tôi là mới. Tôi dự định sẽ ghi vào đó những điều hoàn toàn mới và chắc chắn, sẽ nhiều niềm vui hơn những nỗi buồn…Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận ra, cảm giác cô đơn đang dần choán lấy tâm trí mình. Tôi vẫn liên lạc với những người bạn cũ, nhưng khoảng cách ngày một lớn lên bởi tôi đâu nhớ nổi họ là người thế nào, tôi quen họ ra sao? Tôi chới với trong những mối quan hệ không xác định, những câu chuyện không đầu không cuối…và đôi lúc khóc nấc lên vì tôi không hiểu chính bản thân mình.Cứ cho là bạn có thể quên hết và mọi chuyện sẽ khá hơn. Nhưng chẳng ai chắc là sau này, bạn sẽ không vấp phải những chuyện tương tự. Và cuộc đời của mỗi người cũng không phải là trang giấy, gạch xóa linh tinh rồi thì có thể xé đi! Ước mình có thể quên những chuyện tồi tệ, chi bằng bạn hãy dũng cảm đối diện với chúng. Có thể khó khăn nhiều đấy, buồn phiền nhiều đấy…nhưng sau này, bạn chẳng còn sợ chúng nữa.Ngày hôm qua, bạn than với tôi: “Cuộc sống này không còn ý nghĩa!” “Ý nghĩa cũ mất đi rồi, thì tìm một cái mới” - Tôi trả lời kèm theo một cái mặt cười nhăn nhở. Bạn trách tôi suy nghĩ nông cạn quá, trẻ con quá. Nhưng ước gì bạn có thể nghĩ như tôi. Bạn coi điều gì là ý nghĩa sống? Bạn tìm ý nghĩa đó ở đâu - trong học tập? trong công việc? hay là từ gia đình? Bạn bè? Và tại sao bạn lại cảm thấy cuộc sống của mình không còn ý nghĩa - học tập sa sút? công việc trì trệ? gia đình mâu thuẫn hay bạn bị bạn bè xa lánh? Hãy thử nghĩ nghiêm túc đi rồi trả lời cho chính bản thân bạn biết. Còn tôi, tôi chỉ muốn đính chính lại rằng: câu nói bên trên kia - không phải nông cạn, cũng chẳng phải trẻ con, mà đó là lạc quan, là hy vọng.Bạn có biết một đứa trẻ phải ngã bao nhiêu lần để có thể đứng vững trên đôi chân của mình không? Tôi dám chắc là không ít lần nó khóc nức nở vì đau. Và giả sử đứa trẻ đó vì sợ ngã đau mà không dám tập đi nữa, thì mãi mãi nó chỉ biết bò mà thôi!Và chúng ta cũng vậy bạn ạ! Đừng chỉ vì một - hai lần thất bại mà vội vã cho rằng mình không thể thành công!Ngày hôm qua, tôi cũng đã tặng bạn một niềm tin rồi đó - Đứng dậy nhé, bạn của tôi! [/FONT][/B][/COLOR](sưu tầm) [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
THỂ THAO & GIẢI TRÍ
MUSIC
Thân tặng tất cả mọi người.
Top