Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KHOA HỌC XÃ HỘI
LỊCH SỬ
Lịch Sử Thế Giới
Thế giới Trung Đại ( Thế kỷ V - XVI )
Sự khác biệt giữa nông nô phương Tây và nông dân phương Đông
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 204051" data-attributes="member: 288054"><p style="text-align: justify"><strong>Tại sao nông dân phương Đông có quyền tự do thân thể hơn nông nô?</strong></p> <p style="text-align: justify"></p> <p style="text-align: justify">Sự khác biệt về quyền tự do thân thể giữa nông dân phương Đông và nông nô phương Tây xuất phát từ những lý do cốt lõi sau:</p> <p style="text-align: justify"><strong>1. Bản chất của quyền sở hữu ruộng đất</strong></p> <ul> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Ở phương Đông:</strong> Nhà vua (nhà nước) nắm quyền sở hữu tối cao đối với toàn bộ ruộng đất ("Đất trong thiên hạ đều là đất của vua"). Nông dân nhận ruộng đất công của <strong>làng xã</strong> để canh tác. Vì họ là đối tượng nộp thuế và đi phu trực tiếp cho nhà nước, nên nhà nước công nhận họ là những <strong>thần dân tự do</strong> để dễ dàng quản lý và huy động sức người cho chiến tranh hoặc các công trình thủy lợi lớn.</p> </li> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Ở phương Tây:</strong> Ruộng đất tập trung trong tay các lãnh chúa tại các <strong>lãnh địa phong kiến</strong>. Nông nô không có ruộng đất riêng, họ phải nhận "đất khẩu phần" từ lãnh chúa. Điều này tạo ra sự lệ thuộc chặt chẽ về kinh tế, dẫn đến sự lệ thuộc về thân thể: nông nô bị coi là một phần không thể tách rời của đất đai lãnh địa.</p> </li> </ul> <p style="text-align: justify"><strong>2. Mô hình quản lý hành chính</strong></p> <ul> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Phương Đông (Tập quyền):</strong> Nhà nước phong kiến phương Đông duy trì bộ máy tập quyền mạnh mẽ. Nông dân sống trong các <strong>công xã nông thôn (làng xã)</strong> có tính tự quản cao. Mối quan hệ giữa nông dân và nhà vua là mối quan hệ giữa thần dân và quân chủ. Làng xã đóng vai trò là "vỏ bọc" bảo vệ nông dân, giúp họ có một không gian tự do nhất định trong đời sống sinh hoạt và tinh thần.</p> </li> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Phương Tây (Phân quyền):</strong> Trong giai đoạn phong kiến phân quyền, mỗi lãnh chúa là một "ông vua con" trong lãnh địa của mình. Lãnh chúa nắm cả quyền hành pháp, tư pháp và có quân đội riêng. Nông nô nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp và tuyệt đối của lãnh chúa, không có quyền kiện tụng hay thoát ly khỏi lãnh địa nếu không có sự đồng ý của chủ sở hữu.</p> </li> </ul> <p style="text-align: justify"><strong>3. Địa vị pháp lý</strong></p> <ul> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Nông dân phương Đông:</strong> Được coi là <strong>dân tự do</strong>. Họ có quyền sở hữu tài sản cá nhân, có thể tham gia các kỳ thi khoa cử để thay đổi địa vị xã hội (đặc biệt là ở các nước chịu ảnh hưởng của Nho giáo) và có quyền di dịch chuyển nhất định trong phạm vi luật pháp của triều đình.</p> </li> <li data-xf-list-type="ul"><p style="text-align: justify"><strong>Nông nô phương Tây:</strong> Địa vị pháp lý của họ nằm giữa người tự do và nô lệ. Họ bị gắn chặt vào ruộng đất, khi lãnh địa bị mua bán hoặc chuyển nhượng, nông nô cũng bị chuyển giao theo. Họ không có quyền tự do hôn nhân hay tự do di chuyển nếu chưa được lãnh chúa cho phép.</p> </li> </ul> <p style="text-align: justify"><strong>Tóm lại:</strong> Nông dân phương Đông có quyền tự do thân thể hơn vì họ là <strong>đối tượng khai thác trực tiếp của Nhà nước tập quyền</strong>, trong khi nông nô phương Tây là <strong>tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của các lãnh chúa</strong> trong hệ thống lãnh địa đóng kín.</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 204051, member: 288054"] [JUSTIFY][B]Tại sao nông dân phương Đông có quyền tự do thân thể hơn nông nô?[/B] Sự khác biệt về quyền tự do thân thể giữa nông dân phương Đông và nông nô phương Tây xuất phát từ những lý do cốt lõi sau: [B]1. Bản chất của quyền sở hữu ruộng đất[/B][/JUSTIFY] [LIST] [*][JUSTIFY][B]Ở phương Đông:[/B] Nhà vua (nhà nước) nắm quyền sở hữu tối cao đối với toàn bộ ruộng đất ("Đất trong thiên hạ đều là đất của vua"). Nông dân nhận ruộng đất công của [B]làng xã[/B] để canh tác. Vì họ là đối tượng nộp thuế và đi phu trực tiếp cho nhà nước, nên nhà nước công nhận họ là những [B]thần dân tự do[/B] để dễ dàng quản lý và huy động sức người cho chiến tranh hoặc các công trình thủy lợi lớn.[/JUSTIFY] [*][JUSTIFY][B]Ở phương Tây:[/B] Ruộng đất tập trung trong tay các lãnh chúa tại các [B]lãnh địa phong kiến[/B]. Nông nô không có ruộng đất riêng, họ phải nhận "đất khẩu phần" từ lãnh chúa. Điều này tạo ra sự lệ thuộc chặt chẽ về kinh tế, dẫn đến sự lệ thuộc về thân thể: nông nô bị coi là một phần không thể tách rời của đất đai lãnh địa.[/JUSTIFY] [/LIST] [JUSTIFY][B]2. Mô hình quản lý hành chính[/B][/JUSTIFY] [LIST] [*][JUSTIFY][B]Phương Đông (Tập quyền):[/B] Nhà nước phong kiến phương Đông duy trì bộ máy tập quyền mạnh mẽ. Nông dân sống trong các [B]công xã nông thôn (làng xã)[/B] có tính tự quản cao. Mối quan hệ giữa nông dân và nhà vua là mối quan hệ giữa thần dân và quân chủ. Làng xã đóng vai trò là "vỏ bọc" bảo vệ nông dân, giúp họ có một không gian tự do nhất định trong đời sống sinh hoạt và tinh thần.[/JUSTIFY] [*][JUSTIFY][B]Phương Tây (Phân quyền):[/B] Trong giai đoạn phong kiến phân quyền, mỗi lãnh chúa là một "ông vua con" trong lãnh địa của mình. Lãnh chúa nắm cả quyền hành pháp, tư pháp và có quân đội riêng. Nông nô nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp và tuyệt đối của lãnh chúa, không có quyền kiện tụng hay thoát ly khỏi lãnh địa nếu không có sự đồng ý của chủ sở hữu.[/JUSTIFY] [/LIST] [JUSTIFY][B]3. Địa vị pháp lý[/B][/JUSTIFY] [LIST] [*][JUSTIFY][B]Nông dân phương Đông:[/B] Được coi là [B]dân tự do[/B]. Họ có quyền sở hữu tài sản cá nhân, có thể tham gia các kỳ thi khoa cử để thay đổi địa vị xã hội (đặc biệt là ở các nước chịu ảnh hưởng của Nho giáo) và có quyền di dịch chuyển nhất định trong phạm vi luật pháp của triều đình.[/JUSTIFY] [*][JUSTIFY][B]Nông nô phương Tây:[/B] Địa vị pháp lý của họ nằm giữa người tự do và nô lệ. Họ bị gắn chặt vào ruộng đất, khi lãnh địa bị mua bán hoặc chuyển nhượng, nông nô cũng bị chuyển giao theo. Họ không có quyền tự do hôn nhân hay tự do di chuyển nếu chưa được lãnh chúa cho phép.[/JUSTIFY] [/LIST] [JUSTIFY][B]Tóm lại:[/B] Nông dân phương Đông có quyền tự do thân thể hơn vì họ là [B]đối tượng khai thác trực tiếp của Nhà nước tập quyền[/B], trong khi nông nô phương Tây là [B]tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của các lãnh chúa[/B] trong hệ thống lãnh địa đóng kín.[/JUSTIFY] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KHOA HỌC XÃ HỘI
LỊCH SỬ
Lịch Sử Thế Giới
Thế giới Trung Đại ( Thế kỷ V - XVI )
Sự khác biệt giữa nông nô phương Tây và nông dân phương Đông
Top