Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 9
Ngữ văn 9
Phân tích "Chuyện người con gái Nam Xương": Bi kịch của cái đẹp và khát vọng công lý- Ngữ văn 9
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 203756" data-attributes="member: 288054"><p><h3>Phân tích bi kịch của Vũ Nương qua lời kể của bé Đản</h3><p>Bi kịch của nhân vật Vũ Nương (trong tác phẩm <em>Chuyện người con gái Nam Xương</em> của Nguyễn Dữ) khi soi chiếu qua lời kể của bé Đản có thể được phân tích qua những khía cạnh trọng tâm sau:</p><p><strong>1. Sự ngây thơ của trẻ thơ là ngòi nổ cho bi kịch</strong> Nguồn tài liệu nhấn mạnh rằng bé Đản là một đứa trẻ hoàn toàn <strong>ngây thơ</strong>, mới chỉ <strong>ba tuổi đầu</strong>. Chính vì sự ngây thơ này, đứa bé không có khả năng phân biệt được giữa <strong>"đùa với thật"</strong>. Khi Trương Sinh trở về và bế con ra viếng mộ mẹ, lời nói của bé Đản về một "người cha" khác đến vào ban đêm đã vô tình gieo vào lòng Trương Sinh sự nghi kị. Đối với đứa trẻ, đó chỉ là việc kể lại những gì nó thấy và tin theo lời mẹ dạy, nhưng với một người chồng có tính hay ghen như Trương Sinh, đó lại là bằng chứng không thể chối cãi cho sự bất chính của vợ.</p><p><strong>2. Nghịch lý của tình mẫu tử và khát vọng gia đình</strong> Bi kịch nằm ở chỗ, cái bóng mà bé Đản gọi là "cha" chính là sản phẩm của <strong>tình mẫu tử và lòng thủy chung</strong> của Vũ Nương. Trong những ngày chồng đi chinh chiến, vì thương con thiếu vắng tình cha và cũng để khỏa lấp nỗi cô đơn, nàng đã chỉ vào cái bóng của mình trên vách và bảo đó là cha Đản.</p><ul> <li data-xf-list-type="ul"><strong>Lời dạy của mẹ:</strong> Đêm đêm Vũ Nương thường dạy con về hình ảnh người cha ấy.</li> <li data-xf-list-type="ul"><strong>Sự phản tác dụng:</strong> Hành động yêu thương, nhân văn nhất của người mẹ lại trở thành nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết oan khuất của nàng. Lời nói của bé Đản thực chất là sự khẳng định gián tiếp về sự hiện diện của Vũ Nương trong vai trò vừa là mẹ, vừa là cha, nhưng nó đã bị bóp méo qua lăng kính ghen tuông của người chồng.</li> </ul><p><strong>3. Bi kịch của sự bế tắc trong giao tiếp và đối thoại</strong> Lời kể của bé Đản đóng vai trò là "chứng cứ" duy nhất nhưng lại không thể đối chất. Trương Sinh tin vào lời đứa trẻ vì quan niệm "trẻ con không biết nói dối", dẫn đến việc anh ta từ chối mọi lời giải thích của vợ và sự bênh vực của làng xóm. Lời nói của bé Đản đã đẩy Vũ Nương vào một <strong>bi kịch của con người</strong> – nơi mà sự thật bị che lấp bởi những hiểu lầm ngẫu nhiên nhưng tai hại.</p><p><strong>4. Ý nghĩa của sự tháo gỡ nút thắt muộn màng</strong> Dù nguồn tài liệu trích dẫn không mô tả chi tiết đoạn kết, nhưng nó khẳng định lời kể của đứa trẻ là yếu tố then chốt dẫn đến bi kịch gia đình. Trong văn bản gốc, cũng chính lời bé Đản khi chỉ vào cái bóng trên vách và gọi là "cha" vào một đêm sau khi Vũ Nương đã mất đã giúp Trương Sinh hiểu ra sự thật. Điều này càng làm sâu sắc thêm tính chất bi thảm: <strong>sự ngây thơ của đứa trẻ vừa là tác nhân gây ra cái chết của người mẹ, vừa là chìa khóa duy nhất để giải oan cho nàng</strong>, nhưng tất cả đều đã quá muộn màng.</p><p></p><p>Tóm lại, qua lời kể của bé Đản, tác phẩm đã khắc họa một bi kịch đầy xót xa: cái chết của Vũ Nương không chỉ là hệ quả của chế độ phụ quyền độc đoán mà còn là một <strong>"bi kịch của sự nhầm lẫn"</strong>, nơi cái đẹp và lòng nhân hậu bị hủy diệt bởi chính những điều vô tư, trong sáng nhất</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 203756, member: 288054"] [HEADING=2]Phân tích bi kịch của Vũ Nương qua lời kể của bé Đản[/HEADING] Bi kịch của nhân vật Vũ Nương (trong tác phẩm [I]Chuyện người con gái Nam Xương[/I] của Nguyễn Dữ) khi soi chiếu qua lời kể của bé Đản có thể được phân tích qua những khía cạnh trọng tâm sau: [B]1. Sự ngây thơ của trẻ thơ là ngòi nổ cho bi kịch[/B] Nguồn tài liệu nhấn mạnh rằng bé Đản là một đứa trẻ hoàn toàn [B]ngây thơ[/B], mới chỉ [B]ba tuổi đầu[/B]. Chính vì sự ngây thơ này, đứa bé không có khả năng phân biệt được giữa [B]"đùa với thật"[/B]. Khi Trương Sinh trở về và bế con ra viếng mộ mẹ, lời nói của bé Đản về một "người cha" khác đến vào ban đêm đã vô tình gieo vào lòng Trương Sinh sự nghi kị. Đối với đứa trẻ, đó chỉ là việc kể lại những gì nó thấy và tin theo lời mẹ dạy, nhưng với một người chồng có tính hay ghen như Trương Sinh, đó lại là bằng chứng không thể chối cãi cho sự bất chính của vợ. [B]2. Nghịch lý của tình mẫu tử và khát vọng gia đình[/B] Bi kịch nằm ở chỗ, cái bóng mà bé Đản gọi là "cha" chính là sản phẩm của [B]tình mẫu tử và lòng thủy chung[/B] của Vũ Nương. Trong những ngày chồng đi chinh chiến, vì thương con thiếu vắng tình cha và cũng để khỏa lấp nỗi cô đơn, nàng đã chỉ vào cái bóng của mình trên vách và bảo đó là cha Đản. [LIST] [*][B]Lời dạy của mẹ:[/B] Đêm đêm Vũ Nương thường dạy con về hình ảnh người cha ấy. [*][B]Sự phản tác dụng:[/B] Hành động yêu thương, nhân văn nhất của người mẹ lại trở thành nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết oan khuất của nàng. Lời nói của bé Đản thực chất là sự khẳng định gián tiếp về sự hiện diện của Vũ Nương trong vai trò vừa là mẹ, vừa là cha, nhưng nó đã bị bóp méo qua lăng kính ghen tuông của người chồng. [/LIST] [B]3. Bi kịch của sự bế tắc trong giao tiếp và đối thoại[/B] Lời kể của bé Đản đóng vai trò là "chứng cứ" duy nhất nhưng lại không thể đối chất. Trương Sinh tin vào lời đứa trẻ vì quan niệm "trẻ con không biết nói dối", dẫn đến việc anh ta từ chối mọi lời giải thích của vợ và sự bênh vực của làng xóm. Lời nói của bé Đản đã đẩy Vũ Nương vào một [B]bi kịch của con người[/B] – nơi mà sự thật bị che lấp bởi những hiểu lầm ngẫu nhiên nhưng tai hại. [B]4. Ý nghĩa của sự tháo gỡ nút thắt muộn màng[/B] Dù nguồn tài liệu trích dẫn không mô tả chi tiết đoạn kết, nhưng nó khẳng định lời kể của đứa trẻ là yếu tố then chốt dẫn đến bi kịch gia đình. Trong văn bản gốc, cũng chính lời bé Đản khi chỉ vào cái bóng trên vách và gọi là "cha" vào một đêm sau khi Vũ Nương đã mất đã giúp Trương Sinh hiểu ra sự thật. Điều này càng làm sâu sắc thêm tính chất bi thảm: [B]sự ngây thơ của đứa trẻ vừa là tác nhân gây ra cái chết của người mẹ, vừa là chìa khóa duy nhất để giải oan cho nàng[/B], nhưng tất cả đều đã quá muộn màng. Tóm lại, qua lời kể của bé Đản, tác phẩm đã khắc họa một bi kịch đầy xót xa: cái chết của Vũ Nương không chỉ là hệ quả của chế độ phụ quyền độc đoán mà còn là một [B]"bi kịch của sự nhầm lẫn"[/B], nơi cái đẹp và lòng nhân hậu bị hủy diệt bởi chính những điều vô tư, trong sáng nhất [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 9
Ngữ văn 9
Phân tích "Chuyện người con gái Nam Xương": Bi kịch của cái đẹp và khát vọng công lý- Ngữ văn 9
Top