Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KHOA HỌC XÃ HỘI
TRIẾT HỌC
Triết học phương Tây
Nhân học triết học hiện đại với vấn đề tồn tại người
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="vô danh" data-source="post: 38956" data-attributes="member: 5825"><p>Socrate triết gia Hy Lạp cổ đại lấy tư tưởng chủ đạo "Con người là trung tâm",triết lí của ông được Marx đánh giá là biểu tượng của triết học.Ngoài Socrate thì Đạo Phật cũng coi trọng con người,lấy con người làm đối tượng nghiên cứu trực tiếp và giải phóng con người là mục đích cao nhất có khác chăng là quan niệm về con người của Đạo Phật được trình bày sâu sắc hơn.</p><p>Triết học chia làm hai phái duy vật và duy tâm,tranh cãi về vật chất và tinh thần cái nào có trước cái nào có sau.</p><p>Nhưng có thể dễ nhận ra là bất kì một sự vật hiện tượng khách quan nào cũng mang hai giá trị vật chất và tinh thần,hai mặt đó không tách rời nhau.Nhưng để hình thành ra hai mặt vật chất và tinh thần thì phải có sự tác động của con người,không có sự tác động của con người thì không thể phân biệt ra làm hai mặt vật chất với tinh thần được.Vì thế mới nói con người là trung tâm.Sẽ có người cho rằng tư tưởng này là chủ quan duy tâm và sự thật là đã có quan điểm đó,nếu tìm hiểu kĩ hơn sẽ thấy nhận định cho rằng Phật giáo và Socrate thuộc chủ nghĩa duy tâm chủ quan là hoàn toàm sai lầm.</p><p>Coi trọng con người thực ra là trường phái trung lập trong triết học,không có sự phân biệt duy vật hay duy tâm bởi cụ thể là Đạo Phật luôn tìm cách giải phóng con người ra khỏi sự nô dịch về đời sống vật chất lẫn tinh thần.</p><p>Kinh tế,đời sống vật chất và tinh thần dẫu có phát triển đến mấy mà con người vẫn hoàn toàn không có tự chủ thì hoàn toàn vô nghĩa.</p><p>Từ đường lối trung lập này mà lấy riêu chuẩn"con người tự chủ" làm thước đo tiến bộ.Lực lượng sản xuất muốn phát triển thì phải có sự tự chủ trước tự nhiên của con người,xã hội gọi là phát triển khi con người được được làm chủ quyết định chính số phận mình,thoát khỏi cảnh làm nô lệ cho người này người khác.</p><p>Khi con người bị mất tự chủ thì sẽ bị người khác nô dịch .Không có quyền làm chủ tư liệu sản xuất mà phải làm thuê,không làm chủ đời sống tinh thần mà bị giới tu sĩ,tăng lữ phản động đem thần thánh,ma quỷ ra để nô dịch.</p><p>Nói gọn lại thì phát triển kinh tế hay văn hóa tinh thần,tôn giáo cũng chỉ là để tập trung cho cong người và vật chất hay tinh thần được chấp nhận như công cụ giải phóng cho con người khi nó làm con người được tự chủ hơn.</p><p> </p><p>Vấn đề con người Đạo Phật cũng chia ra thành mặt vật chất lẫn tinh thần.Thể xác,ý thức,tình cảm,cảm giác sẽ tạo ra một con người.Nhưng vẫn chỉ là vỏ bọc,là tài sản bất li thân mà thôi.</p><p>Các Thiền sư tu tập để có thể làm chủ được thân xác và làm chủ tư tưởng,cảm xúc của mình.Thế giới khách quan bên ngoài phản ánh vào con người hình thành một thế giới bên trong,theo tính toàn đồ thì "thế giới có gì trong con người có đấy".Nhưng cái con người đích thực ở đây không phải là thân thể và ý thức,nó ẩn sâu vào tầng trong khó mà nhận ra."Biết người là khôn nhưng Biết mình còn khôn hơn "(Lão Tử)bởi cái chân ngã của mình không phải ai cũng có thể nhận ra.</p><p> </p><p>Với sự trợ giúp của khoa học và nhà ngoại cảm thì thuyết luân hồi phần nào được chấp nhận.Về mặt biện chứng:sinh-tử-sinh-tử-sinh...là quy luật phủ định chuyển hóa của các mặt đối lập.Đạo Phật giải thoát con người khỏi luân hồi bằng cách xóa bỏ các đối lập,tranh giành,xóa bỏ sự phân hóa để trở về với nguyên bản.</p><p>Về cách thức giải phóng con người thì Đạo Phật coi trọng việc giải phóng trực tiếp cho con người bằng biện pháp dùng nội lực tu tập ngay trên thân xác và ý thức,còn tư tưởng khác thì lấy đời sống kinh tế,văn hóa tư tưởng ở bên ngoài để làm công cụ tác động ngoại lực giải phóng con người gián tiếp .Chung quy lại thì vẫn chỉ vì con người mà thôi.</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="vô danh, post: 38956, member: 5825"] Socrate triết gia Hy Lạp cổ đại lấy tư tưởng chủ đạo "Con người là trung tâm",triết lí của ông được Marx đánh giá là biểu tượng của triết học.Ngoài Socrate thì Đạo Phật cũng coi trọng con người,lấy con người làm đối tượng nghiên cứu trực tiếp và giải phóng con người là mục đích cao nhất có khác chăng là quan niệm về con người của Đạo Phật được trình bày sâu sắc hơn. Triết học chia làm hai phái duy vật và duy tâm,tranh cãi về vật chất và tinh thần cái nào có trước cái nào có sau. Nhưng có thể dễ nhận ra là bất kì một sự vật hiện tượng khách quan nào cũng mang hai giá trị vật chất và tinh thần,hai mặt đó không tách rời nhau.Nhưng để hình thành ra hai mặt vật chất và tinh thần thì phải có sự tác động của con người,không có sự tác động của con người thì không thể phân biệt ra làm hai mặt vật chất với tinh thần được.Vì thế mới nói con người là trung tâm.Sẽ có người cho rằng tư tưởng này là chủ quan duy tâm và sự thật là đã có quan điểm đó,nếu tìm hiểu kĩ hơn sẽ thấy nhận định cho rằng Phật giáo và Socrate thuộc chủ nghĩa duy tâm chủ quan là hoàn toàm sai lầm. Coi trọng con người thực ra là trường phái trung lập trong triết học,không có sự phân biệt duy vật hay duy tâm bởi cụ thể là Đạo Phật luôn tìm cách giải phóng con người ra khỏi sự nô dịch về đời sống vật chất lẫn tinh thần. Kinh tế,đời sống vật chất và tinh thần dẫu có phát triển đến mấy mà con người vẫn hoàn toàn không có tự chủ thì hoàn toàn vô nghĩa. Từ đường lối trung lập này mà lấy riêu chuẩn"con người tự chủ" làm thước đo tiến bộ.Lực lượng sản xuất muốn phát triển thì phải có sự tự chủ trước tự nhiên của con người,xã hội gọi là phát triển khi con người được được làm chủ quyết định chính số phận mình,thoát khỏi cảnh làm nô lệ cho người này người khác. Khi con người bị mất tự chủ thì sẽ bị người khác nô dịch .Không có quyền làm chủ tư liệu sản xuất mà phải làm thuê,không làm chủ đời sống tinh thần mà bị giới tu sĩ,tăng lữ phản động đem thần thánh,ma quỷ ra để nô dịch. Nói gọn lại thì phát triển kinh tế hay văn hóa tinh thần,tôn giáo cũng chỉ là để tập trung cho cong người và vật chất hay tinh thần được chấp nhận như công cụ giải phóng cho con người khi nó làm con người được tự chủ hơn. Vấn đề con người Đạo Phật cũng chia ra thành mặt vật chất lẫn tinh thần.Thể xác,ý thức,tình cảm,cảm giác sẽ tạo ra một con người.Nhưng vẫn chỉ là vỏ bọc,là tài sản bất li thân mà thôi. Các Thiền sư tu tập để có thể làm chủ được thân xác và làm chủ tư tưởng,cảm xúc của mình.Thế giới khách quan bên ngoài phản ánh vào con người hình thành một thế giới bên trong,theo tính toàn đồ thì "thế giới có gì trong con người có đấy".Nhưng cái con người đích thực ở đây không phải là thân thể và ý thức,nó ẩn sâu vào tầng trong khó mà nhận ra."Biết người là khôn nhưng Biết mình còn khôn hơn "(Lão Tử)bởi cái chân ngã của mình không phải ai cũng có thể nhận ra. Với sự trợ giúp của khoa học và nhà ngoại cảm thì thuyết luân hồi phần nào được chấp nhận.Về mặt biện chứng:sinh-tử-sinh-tử-sinh...là quy luật phủ định chuyển hóa của các mặt đối lập.Đạo Phật giải thoát con người khỏi luân hồi bằng cách xóa bỏ các đối lập,tranh giành,xóa bỏ sự phân hóa để trở về với nguyên bản. Về cách thức giải phóng con người thì Đạo Phật coi trọng việc giải phóng trực tiếp cho con người bằng biện pháp dùng nội lực tu tập ngay trên thân xác và ý thức,còn tư tưởng khác thì lấy đời sống kinh tế,văn hóa tư tưởng ở bên ngoài để làm công cụ tác động ngoại lực giải phóng con người gián tiếp .Chung quy lại thì vẫn chỉ vì con người mà thôi. [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KHOA HỌC XÃ HỘI
TRIẾT HỌC
Triết học phương Tây
Nhân học triết học hiện đại với vấn đề tồn tại người
Top