Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
TIỂU HỌC
Tiếng Việt tiểu học
Người thầy đầu tiên của bố tôi - Tiếng Việt 4
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 202923" data-attributes="member: 288054"><p style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 18px"> Người thầy đầu tiên của bố tôi: </span></strong><span style="font-size: 18px">đề cập đến câu chuyện hai bố con nhân vật tôi đến thăm người thầy đầu tiên của bố. Dù đã xa cách nhiều năm nhưng bố vẫn rất biết ơn và tôn trọng thầy. Qua câu chuyện có thể thấy được tình cảm thầy trò là tình cảm rất thiêng liêng, cao quý và cần được giữ gìn. Từ đó, nhắc nhở bạn đọc về lòng biết ơn đối với thầy cô của mình.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">[ATTACH=full]11461[/ATTACH]</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Người thầy đầu tiên của bố tôi</strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rô-xét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Chào anh. Xin lỗi, anh là...</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ?</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên:</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– An-béc-tô Bốt-ti-ni?</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Cụ bước tới ôm hôn bố và nói:</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Xin mời vào nhà.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn bố tôi một lần nữa rồi nói to:</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá...</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng cụ đứng dậy:</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Tôi dành cho anh một bất ngờ đây.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình, nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mìm cười. Rồi bố cúi xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rung.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">– Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">(<em>Theo</em> A-mi-xi)</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">[ATTACH=full]11462[/ATTACH]</span></p><p><span style="font-size: 18px">Em hiểu về câu “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy" là một trong những thành ngữ nhằm nhắc nhở đạo hiếu của mỗi chúng ta với ba người có công sinh thành, dưỡng dục trong suốt cuộc đời, đó là: Cha, mẹ và thầy cô. Ai cũng nhớ đến “công cha”, người đã lao động cực khổ kiếm sống, nuôi ta khôn lớn. Đồng thời, còn ghi nhớ “nghĩa mẹ”, người sinh thành, chăm sóc, dạy dỗ ta nên người. “Ơn thầy” không thể nào quên, vì thầy là người dạy dỗ, cho ta tri thức toàn diện để ta phát triển thành người.</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 202923, member: 288054"] [JUSTIFY][B][SIZE=5] Người thầy đầu tiên của bố tôi: [/SIZE][/B][SIZE=5]đề cập đến câu chuyện hai bố con nhân vật tôi đến thăm người thầy đầu tiên của bố. Dù đã xa cách nhiều năm nhưng bố vẫn rất biết ơn và tôn trọng thầy. Qua câu chuyện có thể thấy được tình cảm thầy trò là tình cảm rất thiêng liêng, cao quý và cần được giữ gìn. Từ đó, nhắc nhở bạn đọc về lòng biết ơn đối với thầy cô của mình. [ATTACH type="full"]11461[/ATTACH] [B]Người thầy đầu tiên của bố tôi[/B] Hôm qua, bố rủ tôi đi tàu đến thăm người thầy đầu tiên của bố, thầy Cơ-rô-xét-ti, năm nay đã tám mươi tuổi. Xuống tàu, chúng tôi hỏi thăm đường đến nhà thầy, một ngôi nhà nhỏ cuối làng. Bố nhẹ nhàng gõ cửa. Ra mở cửa là một cụ già râu tóc đã bạc. – Con chào thầy ạ! – Bố vừa nói vừa bỏ mũ ra. – Chào anh. Xin lỗi, anh là... – Con là An-béc-tô, học trò cũ của thầy. Con đến thăm thầy ạ. – Thật hân hạnh quá! Nhưng... anh học với tôi hồi nào nhỉ? Bố nói tên lớp và ngày bố vào trường. Cụ cúi đầu suy nghĩ rồi bỗng ngẩng lên: – An-béc-tô Bốt-ti-ni? – Đúng ạ! – Bố đưa cả hai tay về phía cụ. Cụ bước tới ôm hôn bố và nói: – Xin mời vào nhà. Chúng tôi vào nhà và ngồi xuống ghế yên lặng. Cụ nhìn bố tôi một lần nữa rồi nói to: – An-béc-tô, tôi nhớ chứ! Lớp Một anh ngồi bên trái cạnh cửa sổ. Hồi đó, anh rất hiếu động. Đến lớp Hai, anh bị ốm phải nghỉ một tuần, phải không nào? Anh còn nhớ đến người thầy giáo già của mình, thật quý hoá... Cụ trò chuyện cùng bố tôi như chưa hề xa cách. Bỗng cụ đứng dậy: – Tôi dành cho anh một bất ngờ đây. Nói rồi cụ lục tìm trên giá sách, rút ra một tờ giấy đã ngả vàng đưa cho bố. Bố nhận ra bài chính tả của mình, nét chữ to cồ cộ. Bố vừa đọc vừa mìm cười. Rồi bố cúi xuống hôn vào trang giấy, mắt rung rung. – Thưa thầy kính yêu, con xin cảm ơn thầy! – Bố đưa tay lên gạt nước mắt rồi ôm lấy người thầy của mình. ([I]Theo[/I] A-mi-xi) [ATTACH type="full"]11462[/ATTACH][/SIZE][/JUSTIFY] [SIZE=5]Em hiểu về câu “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy" là một trong những thành ngữ nhằm nhắc nhở đạo hiếu của mỗi chúng ta với ba người có công sinh thành, dưỡng dục trong suốt cuộc đời, đó là: Cha, mẹ và thầy cô. Ai cũng nhớ đến “công cha”, người đã lao động cực khổ kiếm sống, nuôi ta khôn lớn. Đồng thời, còn ghi nhớ “nghĩa mẹ”, người sinh thành, chăm sóc, dạy dỗ ta nên người. “Ơn thầy” không thể nào quên, vì thầy là người dạy dỗ, cho ta tri thức toàn diện để ta phát triển thành người.[/SIZE] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
TIỂU HỌC
Tiếng Việt tiểu học
Người thầy đầu tiên của bố tôi - Tiếng Việt 4
Top