Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
Ứng Nhân Xử Thế
Ngu Công dời núi
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="ButNghien" data-source="post: 136603" data-attributes="member: 18"><p style="text-align: center"><span style="font-size: 15px"><span style="font-family: 'arial'"><strong>Ngu Công dời núi</strong></span></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-size: 15px"><span style="font-family: 'arial'"><strong></strong></span></span></p> <p style="text-align: center"></p> <p style="text-align: center"></p><p><span style="font-family: 'arial'"> </span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Hai ngọn núi Thái Hành, Vương Ốc cao tới vạn thước, chu vi bảy trăm dặm. Hai ngọn núi này vốn ở phía nam Ký Châu, phía bắc Hà Dương.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Ở chân núi có một ngôi nhà của ông lão tên là Ngu Công, năm nay đã ngót 90 tuổi. Ngôi nhà ông ta nằm đối diện với hai ngọn núi cao này. Ông ta khổ về hai ngọn núi: đi lại khó khăn, mỗi lần ra vào lại phải đi lượn vòng xa. Do đó, ông họp cả nhà lại bàn bạc. Ông ta nói:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Ta cùng chúng mày dốc sức san bằng hai ngọn núi hiểm ác ấy, có được không?</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Mọi người đồng thanh trả lời:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Tán thành.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Vợ ông ta ngần ngại, hỏi vặn:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Với sức của ông không bạt nổi một cái gò, thì làm sao bạt được những hai quả núi? Mà dù có sức bạt được, nhưng đất, đá đổ vào đâu được?</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Ngu Công nói:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Khuân đổ ra biển đông:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Sau khi quyết định như vậy, Ngu Công bèn dẫn con cháu ra phá núi, kẻ địu đá, người đào đất, kẻ đầu đội, người vai vác chuyển đất, đá ra biển đông. Hàng xóm có một đứa bé vừa tròn bảy tuổi, con người đàn bà góa cũng chạy đến giúp. Họ làm hết mùa đông sang mùa hè mới trở về nhà một lần.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Gần miền có một ông lão, tên là Trí Tẩu, thấy vậy, cười Ngu Công và can rằng.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Ông sao ngốc đến thế! Với sức già yếu như vậy, ngay cả một cây cỏ ở trên núi cũng không nhổ nổi, còn như đất, đá thì làm sao được?</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Ngu Công thở dài nói:</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Anh ngoan cố lắm, ngoan cố đến nỗi không thay đổi, thật không bằng đứa trẻ, con của người đàn bà góa. Ta già, ta chết, có con ta còn sống. Hết đời con ta, đã có cháu ta, hết đời cháu ta đã có chắt ta. Con con cháu cháu vô cùng tận mà ngọn núi thì bao giờ cũng vậy, lo gì mà không bạt nổi.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Trí Tẩu nghe nói, hết lời đối đáp.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Sau này vùng nam Ký Châu không còn núi non cách trở đi lại thuận tiện.</span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p> <span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Nguồn : NXBVHTT.</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="ButNghien, post: 136603, member: 18"] [CENTER][SIZE=4][FONT=arial][B]Ngu Công dời núi [/B][/FONT][/SIZE] [/CENTER] [FONT=arial] Hai ngọn núi Thái Hành, Vương Ốc cao tới vạn thước, chu vi bảy trăm dặm. Hai ngọn núi này vốn ở phía nam Ký Châu, phía bắc Hà Dương. Ở chân núi có một ngôi nhà của ông lão tên là Ngu Công, năm nay đã ngót 90 tuổi. Ngôi nhà ông ta nằm đối diện với hai ngọn núi cao này. Ông ta khổ về hai ngọn núi: đi lại khó khăn, mỗi lần ra vào lại phải đi lượn vòng xa. Do đó, ông họp cả nhà lại bàn bạc. Ông ta nói: Ta cùng chúng mày dốc sức san bằng hai ngọn núi hiểm ác ấy, có được không? Mọi người đồng thanh trả lời: Tán thành. Vợ ông ta ngần ngại, hỏi vặn: Với sức của ông không bạt nổi một cái gò, thì làm sao bạt được những hai quả núi? Mà dù có sức bạt được, nhưng đất, đá đổ vào đâu được? Ngu Công nói: Khuân đổ ra biển đông: Sau khi quyết định như vậy, Ngu Công bèn dẫn con cháu ra phá núi, kẻ địu đá, người đào đất, kẻ đầu đội, người vai vác chuyển đất, đá ra biển đông. Hàng xóm có một đứa bé vừa tròn bảy tuổi, con người đàn bà góa cũng chạy đến giúp. Họ làm hết mùa đông sang mùa hè mới trở về nhà một lần. Gần miền có một ông lão, tên là Trí Tẩu, thấy vậy, cười Ngu Công và can rằng. Ông sao ngốc đến thế! Với sức già yếu như vậy, ngay cả một cây cỏ ở trên núi cũng không nhổ nổi, còn như đất, đá thì làm sao được? Ngu Công thở dài nói: Anh ngoan cố lắm, ngoan cố đến nỗi không thay đổi, thật không bằng đứa trẻ, con của người đàn bà góa. Ta già, ta chết, có con ta còn sống. Hết đời con ta, đã có cháu ta, hết đời cháu ta đã có chắt ta. Con con cháu cháu vô cùng tận mà ngọn núi thì bao giờ cũng vậy, lo gì mà không bạt nổi. Trí Tẩu nghe nói, hết lời đối đáp. Sau này vùng nam Ký Châu không còn núi non cách trở đi lại thuận tiện. Nguồn : NXBVHTT.[/FONT] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
Ứng Nhân Xử Thế
Ngu Công dời núi
Top