Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Phổ Thông
Ngữ văn THPT
Văn 11
Tự tình II (Hồ Xuân Hương)
Hình tượng người phụ nữ trong "Tự tình II" và "Thương vợ"
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="minhminh0996" data-source="post: 67041" data-attributes="member: 261891"><p><strong>Hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua hai bài thơ "Thương vợ" của Trần Tế Xương và bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương</strong></p><p></p><p><span style="font-family: 'arial'">Chắc hẳn trong chúng ta , ai ai cũng từng biết đến tư tưởng trọng nam khinh nữ của người Việt Nam trong cái xã hôi Phong kiến tồi tàn, cũ nát. Không hẳn thế, mà tư tưởng lạc hậu đó còn tồn tại cho đến bây giờ. mặc dù xã hội ngày nay đã công băng, văn minh hơn, nhưng lối suy nghĩ ấy chỉ mờ dần chứ chưa bao giờ thay đổi. Người phụ nữ luôn phải chịu bao cực khổ, đắng cay.....nhưng rồi tất cả lại được coi là bổn phận của họ, là nghĩa vụ của họ. Họ không hề được hưởng hạnh phúc, cái quyền cơ bản của con người mà họ sinh ra là chỉ để phục vụ cho người khác, không được than oán nửa lời. Thật vậy, nhất là trong thời phong kiến xưa, người phụ nữ lại càng cực khổ, hình ảnh này được rất nhiều thi sĩ thấu hiểu và ghi lại trong thi ca, nhưng cụ thể và đặc biệt rõ nét hơn cả là qua hai bài thơ "Thương vợ" của Trần Tế Xương và bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Qua hai bài thơ là hai hình ảnh người phụ nữ được vẽ lên với những nét riêng nổi bật. Bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương, người phụ nữ với thân phận nhỏ bé, không được coi trọng, tình duyên nngang trái, ngay cả hạnh phúc,cuộc đời của mình cũng không được trọn vẹn, hứng chịu nhiều nỗi đau, bế tắc.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Hai câu thơ đầu mang tâm trạng não nề của tác giả</span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Trơ cái hống nhan với nước non</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Gợi ra tâm trạng buồn, cô đơn. lạnh lẽo một mình của người phụ nữ trong đêm khuya vắng. Sự vắng vẻ ấy càng được tô thêm bởi tiếng trống canh, lấy động tả tĩnh, lấy tiếng trống tả sự yên ắng, tĩnh lặng của đêm khuya, Tiếng trống ám ảnh như một bi kịch đến với tác giả. Từ "Trơ" càng cho thấy sự tủi hổ, chai lỳ của người phụ nữ giữa cảnh phòng đơn gối chiếc, có chống mà không được ở bên chồng. Thêm vào đó là sắc "hồng nhan" đi với từ "cái" thể hiện sự rúm của tác giả với thân phận mình. cái hống nhan ấy không được quân tử yêu thương mà lại trơ lì ra với nước non, gợi ra sự u uất, xót xa của thân phận bất hạnh, chua xót.Thật đáng thương cho thân phận nhà thơ, có tài mà không được trọng dụng, cũng cho thấy sự đáng thương của người phụ nữ phong kiến, bị đè nén, áp bức với những quan điểm , hủ tục lỗi thời, héo mòn cả một kiếp hồng nhan.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Sự cô đơn ấy thực sự rất đáng sợ, nó làm cho tác giả bị quẩn quanh trong cái bóng tối, không gian tù túng, ngột ngạt kia. Nhưng cho dù chua xót đến mức nào thì chúng ta cũng phải nể phục, thừa nhận bản lĩnh của Hồ Xuân Hương hai câu thư trên, dám đương đầu với những gì khó khăn nhất, từ đó cũng thấy được sự mạnh mẽ của người phụ nữ Việt Nam.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"> <em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Chén rượu hương đưa xay lại tỉnh</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Vầng trăng khuyết tượng trưng cho chuyện tình duyên dang dở của Hồ Xuân Hương, nỗi mong đợi không biết khi nào trăng mới tròn, mới có được hạnh phúc. Tìm đến rượu để quên đi nhưng có ai ngờ càng say lại càng tỉnh, bà lại càng nhớ đến số phận bi thương của mình càng buồn hơn, tuyệt vọng hơn. Người phụ nữ phải mang trong mình biết bao nỗi đau buồn mà mấy ai có từng hiểu, có từng thông cảm được.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Sâu thẳm trong suy nghĩ của bà luôn có sự le lói của một hi vọng, khát khao có được hạnh phúc, thay đổi hoàn cảnh bí bích này</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"> <em>Xen ngang mặt đất mấy từng đám</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Đâm toạc chân mây đá mấy hòn</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Đến đây cá tính của Hồ Xuân Hương đã bộc lộ rất rõ ràng, bà không đầu hàng trước số phận mà đã giãy dụa phá tung cái bức tường chật hẹp, bó buộc bà. Cho thấy khao khát có được hạnh phúc và sự chiến đấu mạnh mẽ để có được hạnh phúc của người phụ nữ.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Đau xót hơn nữa là Hồ Xuân Hương dù tủi nhục như thế nhưng bà lại phải chịu thêm tấm bi kịch về tình cảm. Hỏi thế gian có mấy ai chịu chia sẻ tình cảm, tình yêu của mình cho người thứ ba. Ấy thế mà Hồ Xuân Hương còn tí tình cảm cũng không được trọn vẹn</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Ngán nỗi Xuân đi, xuân lại lại</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Mảnh tình san sẻ tí con con</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Bà ngán nỗi cuộc đời éo le của mình, Tuổi xuân ngày càng qua đi nhưng còn tí tình cảm cũng phải đem đi chia sẻ cho gần như ko còn tí gì. Tất cả điều đó cho thấy cho dù có bị lãng quên , ở mọi hoàn cảnh người phụ nữ vẫn thật đáng trận trọng.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Trái ngược với hình ảnh đau đớn , tủi hổ của Hồ Xuân Hương thì "bà Tú" lại là hình ảnh của một người phụ nữ mẫu mực, hết lòng vì chồng con, có thể nói "bà Tú" là một hình ảnh đặc trung của người phụ nữ không chỉ trong xã hội xưa mà cả trong xã hội nay. Khác với Hồ Xuân Hương, "bà Tú" được Trần Tế Xương vẽ lên một khung cảnh bận rộn, quên đi bản thân mình, chỉ vì lo cho chông, cho con. được thể hiện trong hai câu thơ:</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Quanh năm buôn bán ở mom sông</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Nuôi đủ năm con với một chồng</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Chỉ câu thơ đầu chúng ta đã thấy được bà Tú làm lụng vất vả từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác mà không nhận được sự chia sẻ của chồng con. "Mom sông" một địa hình cheo leo, nguy hiểm, đã nuôi đủ năm con lại phải gánh thêm một ông chồng. Đáng lẽ ra người trụ cột trong gia đình phải là người đàn ông, phải là ông Tú, nhưng ở đây ông Tú lại không những không giúp gì cho bà Tú lại còn làm gánh nặng trên vai bà Tú thêm trĩu nặng hơn. Qua đó cho thấy sự cao cả, giàu đức hi sinh cao đẹp của người phụ nữ trong xã hội</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Bà Tú được so sánh với hình ảnh "con cò" trong ca dao xưa</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Lặn lỗi thân cò khi quãng vắng</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Eo sèo mặt nước buổi đò đông</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Tú Xương đã tả cảnh tần tảo của vợ, đơn chiếc khi làm ăn từ lúc vắng, sớm cho đến khi các con đò cập bến đông vui. Cảnh chen lấn giành giật từng miếng cơm manh áo cho con , cho chồng. Quả thực bà Tú là một người vợ tuyệt vời. Gợi ra suy nghĩ của ta về một hình ảnh người phụ nữ đảm đang, tháo vát gắn liền với đức hi sinh chạy vạy người xuôi lo cho gia đình. Không những thế Tú Xương còn làm cho chúng ta phải nể phục bà Tú qua hai câu thơ:</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em></em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Một duyên hai nợ, âu đành phận</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"><em>Năm nắng mười mưa, dám quản công</em></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p> <p style="text-align: center"><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Mặc dù khổ cực như thế nhưng bà Tú không hề than phiền, than khổ một lời. Qua đó thể hiện được tính chịu thương chịu khó của bà Tú nói riêng và của người phụ nữ Việt Nam nói chung. Mặc dù người chồng có hờ hững thế nào thì người phụ nữ luôn toàn tâm toàn ý lo cho chồng con, mong muốn những gì tốt đẹp nhất đến với gia đình.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'">Cả hai tác giả Hồ Xuân Hương và Trần Tế Xương đều đã rất thành công trong việc khắc họa hình ảnh người phụ nữ với những nghệ thuật độc đáo riêng, sử dụng phép đối , ca dao, thành ngữ-tục ngữ, hình ảnh con cò, sử dụng động từ mạnh, phép đảo ngược, số từ, lượng từ đã làm nổi bật những đức tính cao quý của người phụ nữ.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Trong khi Bà Tú hiện lên là một hình ảnh nhẫn nhịn, tần tảo vì gia đình còn Hồ Xuân Hương lại quẩn quanh trong chuyện tình duyên trắc trở không trọn vẹn, dang dở. Bà Tú mang gánh nặng vất vả, tất bật còn Hồ Xuân Hương mang nhiều hơn là sự đau đớn. Đó là bởi vì mặc dù phải lao đao lận đận nhưng bên bà Tú còn có các con, còn có ông Tú, được lo cho chồng, cho con là một niềm hạnh phúc của người phụ nữ, ở đây bà Tú không phải chịu nỗi đau khi phải chia sẻ tình cảm của chồng. Còn Hồ Xuân Hương lại chỉ lẻ bóng có một mình mà thôi, có chồng mà không được bên chồng, sự bất hạnh tột cùng của người phụ nữ.</span></p><p><span style="font-family: 'arial'"></span></p><p><span style="font-family: 'arial'"> Qua những phân tích trên , hai bài thơ đã cho thấy những phẩm chất rất trân quý của người phụ nữ, từ đó cho ta thấy người phụ nữ trong mọi thời đại, mọi hoàn cảnh, ngay cả trong ngày nay, đều như những viên ngọc quý.</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="minhminh0996, post: 67041, member: 261891"] [b]Hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua hai bài thơ "Thương vợ" của Trần Tế Xương và bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương[/b] [FONT=arial]Chắc hẳn trong chúng ta , ai ai cũng từng biết đến tư tưởng trọng nam khinh nữ của người Việt Nam trong cái xã hôi Phong kiến tồi tàn, cũ nát. Không hẳn thế, mà tư tưởng lạc hậu đó còn tồn tại cho đến bây giờ. mặc dù xã hội ngày nay đã công băng, văn minh hơn, nhưng lối suy nghĩ ấy chỉ mờ dần chứ chưa bao giờ thay đổi. Người phụ nữ luôn phải chịu bao cực khổ, đắng cay.....nhưng rồi tất cả lại được coi là bổn phận của họ, là nghĩa vụ của họ. Họ không hề được hưởng hạnh phúc, cái quyền cơ bản của con người mà họ sinh ra là chỉ để phục vụ cho người khác, không được than oán nửa lời. Thật vậy, nhất là trong thời phong kiến xưa, người phụ nữ lại càng cực khổ, hình ảnh này được rất nhiều thi sĩ thấu hiểu và ghi lại trong thi ca, nhưng cụ thể và đặc biệt rõ nét hơn cả là qua hai bài thơ "Thương vợ" của Trần Tế Xương và bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương. Qua hai bài thơ là hai hình ảnh người phụ nữ được vẽ lên với những nét riêng nổi bật. Bài "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương, người phụ nữ với thân phận nhỏ bé, không được coi trọng, tình duyên nngang trái, ngay cả hạnh phúc,cuộc đời của mình cũng không được trọn vẹn, hứng chịu nhiều nỗi đau, bế tắc. Hai câu thơ đầu mang tâm trạng não nề của tác giả[/FONT][CENTER][FONT=arial] [I]Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn Trơ cái hống nhan với nước non [/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Gợi ra tâm trạng buồn, cô đơn. lạnh lẽo một mình của người phụ nữ trong đêm khuya vắng. Sự vắng vẻ ấy càng được tô thêm bởi tiếng trống canh, lấy động tả tĩnh, lấy tiếng trống tả sự yên ắng, tĩnh lặng của đêm khuya, Tiếng trống ám ảnh như một bi kịch đến với tác giả. Từ "Trơ" càng cho thấy sự tủi hổ, chai lỳ của người phụ nữ giữa cảnh phòng đơn gối chiếc, có chống mà không được ở bên chồng. Thêm vào đó là sắc "hồng nhan" đi với từ "cái" thể hiện sự rúm của tác giả với thân phận mình. cái hống nhan ấy không được quân tử yêu thương mà lại trơ lì ra với nước non, gợi ra sự u uất, xót xa của thân phận bất hạnh, chua xót.Thật đáng thương cho thân phận nhà thơ, có tài mà không được trọng dụng, cũng cho thấy sự đáng thương của người phụ nữ phong kiến, bị đè nén, áp bức với những quan điểm , hủ tục lỗi thời, héo mòn cả một kiếp hồng nhan. Sự cô đơn ấy thực sự rất đáng sợ, nó làm cho tác giả bị quẩn quanh trong cái bóng tối, không gian tù túng, ngột ngạt kia. Nhưng cho dù chua xót đến mức nào thì chúng ta cũng phải nể phục, thừa nhận bản lĩnh của Hồ Xuân Hương hai câu thư trên, dám đương đầu với những gì khó khăn nhất, từ đó cũng thấy được sự mạnh mẽ của người phụ nữ Việt Nam. [/FONT][CENTER][FONT=arial] [I] Chén rượu hương đưa xay lại tỉnh Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn[/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Vầng trăng khuyết tượng trưng cho chuyện tình duyên dang dở của Hồ Xuân Hương, nỗi mong đợi không biết khi nào trăng mới tròn, mới có được hạnh phúc. Tìm đến rượu để quên đi nhưng có ai ngờ càng say lại càng tỉnh, bà lại càng nhớ đến số phận bi thương của mình càng buồn hơn, tuyệt vọng hơn. Người phụ nữ phải mang trong mình biết bao nỗi đau buồn mà mấy ai có từng hiểu, có từng thông cảm được. Sâu thẳm trong suy nghĩ của bà luôn có sự le lói của một hi vọng, khát khao có được hạnh phúc, thay đổi hoàn cảnh bí bích này [/FONT][CENTER][FONT=arial] [I]Xen ngang mặt đất mấy từng đám Đâm toạc chân mây đá mấy hòn[/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Đến đây cá tính của Hồ Xuân Hương đã bộc lộ rất rõ ràng, bà không đầu hàng trước số phận mà đã giãy dụa phá tung cái bức tường chật hẹp, bó buộc bà. Cho thấy khao khát có được hạnh phúc và sự chiến đấu mạnh mẽ để có được hạnh phúc của người phụ nữ. Đau xót hơn nữa là Hồ Xuân Hương dù tủi nhục như thế nhưng bà lại phải chịu thêm tấm bi kịch về tình cảm. Hỏi thế gian có mấy ai chịu chia sẻ tình cảm, tình yêu của mình cho người thứ ba. Ấy thế mà Hồ Xuân Hương còn tí tình cảm cũng không được trọn vẹn [/FONT][CENTER][FONT=arial][I]Ngán nỗi Xuân đi, xuân lại lại Mảnh tình san sẻ tí con con [/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Bà ngán nỗi cuộc đời éo le của mình, Tuổi xuân ngày càng qua đi nhưng còn tí tình cảm cũng phải đem đi chia sẻ cho gần như ko còn tí gì. Tất cả điều đó cho thấy cho dù có bị lãng quên , ở mọi hoàn cảnh người phụ nữ vẫn thật đáng trận trọng. Trái ngược với hình ảnh đau đớn , tủi hổ của Hồ Xuân Hương thì "bà Tú" lại là hình ảnh của một người phụ nữ mẫu mực, hết lòng vì chồng con, có thể nói "bà Tú" là một hình ảnh đặc trung của người phụ nữ không chỉ trong xã hội xưa mà cả trong xã hội nay. Khác với Hồ Xuân Hương, "bà Tú" được Trần Tế Xương vẽ lên một khung cảnh bận rộn, quên đi bản thân mình, chỉ vì lo cho chông, cho con. được thể hiện trong hai câu thơ: [/FONT][CENTER][FONT=arial][I]Quanh năm buôn bán ở mom sông Nuôi đủ năm con với một chồng [/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Chỉ câu thơ đầu chúng ta đã thấy được bà Tú làm lụng vất vả từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác mà không nhận được sự chia sẻ của chồng con. "Mom sông" một địa hình cheo leo, nguy hiểm, đã nuôi đủ năm con lại phải gánh thêm một ông chồng. Đáng lẽ ra người trụ cột trong gia đình phải là người đàn ông, phải là ông Tú, nhưng ở đây ông Tú lại không những không giúp gì cho bà Tú lại còn làm gánh nặng trên vai bà Tú thêm trĩu nặng hơn. Qua đó cho thấy sự cao cả, giàu đức hi sinh cao đẹp của người phụ nữ trong xã hội Bà Tú được so sánh với hình ảnh "con cò" trong ca dao xưa [/FONT][CENTER][FONT=arial][I] Lặn lỗi thân cò khi quãng vắng Eo sèo mặt nước buổi đò đông[/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Tú Xương đã tả cảnh tần tảo của vợ, đơn chiếc khi làm ăn từ lúc vắng, sớm cho đến khi các con đò cập bến đông vui. Cảnh chen lấn giành giật từng miếng cơm manh áo cho con , cho chồng. Quả thực bà Tú là một người vợ tuyệt vời. Gợi ra suy nghĩ của ta về một hình ảnh người phụ nữ đảm đang, tháo vát gắn liền với đức hi sinh chạy vạy người xuôi lo cho gia đình. Không những thế Tú Xương còn làm cho chúng ta phải nể phục bà Tú qua hai câu thơ: [/FONT][CENTER][FONT=arial][I] Một duyên hai nợ, âu đành phận Năm nắng mười mưa, dám quản công[/I] [/FONT][/CENTER] [FONT=arial] Mặc dù khổ cực như thế nhưng bà Tú không hề than phiền, than khổ một lời. Qua đó thể hiện được tính chịu thương chịu khó của bà Tú nói riêng và của người phụ nữ Việt Nam nói chung. Mặc dù người chồng có hờ hững thế nào thì người phụ nữ luôn toàn tâm toàn ý lo cho chồng con, mong muốn những gì tốt đẹp nhất đến với gia đình. Cả hai tác giả Hồ Xuân Hương và Trần Tế Xương đều đã rất thành công trong việc khắc họa hình ảnh người phụ nữ với những nghệ thuật độc đáo riêng, sử dụng phép đối , ca dao, thành ngữ-tục ngữ, hình ảnh con cò, sử dụng động từ mạnh, phép đảo ngược, số từ, lượng từ đã làm nổi bật những đức tính cao quý của người phụ nữ. Trong khi Bà Tú hiện lên là một hình ảnh nhẫn nhịn, tần tảo vì gia đình còn Hồ Xuân Hương lại quẩn quanh trong chuyện tình duyên trắc trở không trọn vẹn, dang dở. Bà Tú mang gánh nặng vất vả, tất bật còn Hồ Xuân Hương mang nhiều hơn là sự đau đớn. Đó là bởi vì mặc dù phải lao đao lận đận nhưng bên bà Tú còn có các con, còn có ông Tú, được lo cho chồng, cho con là một niềm hạnh phúc của người phụ nữ, ở đây bà Tú không phải chịu nỗi đau khi phải chia sẻ tình cảm của chồng. Còn Hồ Xuân Hương lại chỉ lẻ bóng có một mình mà thôi, có chồng mà không được bên chồng, sự bất hạnh tột cùng của người phụ nữ. Qua những phân tích trên , hai bài thơ đã cho thấy những phẩm chất rất trân quý của người phụ nữ, từ đó cho ta thấy người phụ nữ trong mọi thời đại, mọi hoàn cảnh, ngay cả trong ngày nay, đều như những viên ngọc quý.[/FONT] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Phổ Thông
Ngữ văn THPT
Văn 11
Tự tình II (Hồ Xuân Hương)
Hình tượng người phụ nữ trong "Tự tình II" và "Thương vợ"
Top