Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="huetran" data-source="post: 18996" data-attributes="member: 2047"><p style="text-align: center"><span style="color: SeaGreen"><strong>HẠT GIỐNG DÀNH CHO TÂM HỒN</strong></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><strong><em></em></strong></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><strong><em>Hôm nay thật may mắn khi tôi tình cờ bắt gặp chị bán bánh còng, bánh cam trên đường...những chiếc bánh nhỏ đã đi vào lòng tôi.</em></strong></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><strong><em></em></strong></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><strong><em></em></strong></span><span style="color: SeaGreen"><em>Vừa thấy chiếc tủ kính nhỏ chất đầy những chiếc bánh lấp lánh lớp đường nâu , tôi dừng xe lại và mua một hơi ... cả bịch rồi hí hửng đem về nhà.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Đã lâu, lâu lắm rồi...kể từ khi tôi bước lên thành phố này sống cho đến bây giờ, tôi mới chợt tìm lại được những kỉ niệm của tuổi thơ, những hình ảnh, hương vị, cảm xúc...tất cả đều gợi lại trong kí ức.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>"Trời! giờ này còn ăn mấy cái này, có ngon lành bổ béo gì đâu không biết!!?" mẹ tôi tắc lưỡi...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Đúng là món bánh này chẳng có gì gọi là dinh dưỡng bổ béo, nhưng đối với tôi, chúng là cả 1 tuổi thơ đầy những kỉ niệm đáng nhớ...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Còn nhớ lúc nhỏ, mỗi khi bà nội đi chợ về, từ trong nhà tôi chạy ra nhảy chồm lên lục lọi cái giỏ xem bà có mua bánh về cho mình không. Đôi mắt tôi sáng rỡ tròn xoe khi nhìn thấy những chiếc bánh lấp lánh lớp đường nâu hấp dẫn ấy! Tôi vội vã đem vào nhà vừa ăn vừa xem phim hoạt hình... Nhớ lại lúc ấy, thấy thật đáng yêu biết bao.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Tôi không thể nào quên được những khoảnh khắc ấy, chỉ tiếc rằng từ khi lên thành phố, tôi không có cơ hội được ăn bánh còng, bánh cam như lúc nhỏ nữa.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Mọi thứ thay đổi quá nhiều, xã hội ngày càng hiện đại văn minh, điều kiện sống của mọi người ngày càng nâng cao...có lẽ vì vậy mà ta khó có thể bắt gặp được hình ảnh những người đội mâm bánh trên đầu đi rảo quanh những con hẻm nhỏ trưa hè rao "Ai bánh còng, bánh cam!!!"...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Hôm nay, được thưởng thức lại 2 thứ bánh này, tôi thấy tâm hồn như trở ngược lại với thời gian. Được trở về làm đứa nhóc nhỏ ngày nào, vui tươi, hồn nhiên, liếng khỉ và ưa phá phách...Hay chạy nhảy long nhong trên những con đường quê dưới nắng chiều óng ả, lắng nghe tiếng gió nhẹ rì rào , ngồi dưới gốc cây dừa rợp bóng mát dịu, và thưởng thức món bánh cam bánh còng ưa thích...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Cầm bánh cam đưa lên cắn 1 miếng...bột bánh dẻo mềm, nhân đậu xanh ngọt bùi béo ngậy, kèm vị ngọt của lớp đường áo trên mặt bánh...tất cả những hương vị ấy hòa quyện lại với nhau khiến tôi dậy lên 1 cảm xúc thật khó tả.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Rồi đến bánh còng, bột bánh xốp hơn, bánh còng cũng được áo 1 lớp đường trên mặt như bánh cam với những hạt mè thơm phức. Bánh còng chỉ khác bánh cam mỗi chỗ là không có nhân đậu xanh bên trong. Điều đặc biệt nữa là khi ăn bánh, lớp đường dẻo ấy dính vào kẽ răng khiến người ta phải dùng ngón tay để "khựi" trông thật tức cười.</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Và tôi cũng ngồi...khựi răng như thế...mẹ thấy lại mắng cho "lớn già đầu mà ăn bánh của con nít..." </em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span><span style="color: SeaGreen"><em>Bây giờ, tôi đã lớn, đã bước vào đời và có những trải nghiệm cũng như học được nhiều bài học quý giá từ cuộc sống. Nhưng tôi vẫn thích mình là đứa nhóc ngày nào, luôn tươi cười, hồn nhiên, giỡn hớt, thích ăn những món ăn trẻ con như thế...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Ai rồi cũng sẽ phải lớn lên. Và những hình ảnh thời trẻ thơ như thế cũng có thể chìm vào lãng quên . Nhưng chẳng hiểu sao cho đến bây giờ tôi vẫn thấy mình còn rất trẻ con? Nhưng tôi hài lòng với bản thân mình, "cứ trẻ con vậy đi!", cứ như thế mà mình được vui, được hạnh phúc trước cuộc sống bộn bề rộng lớn này. Cuộc sống vẫn cứ xoay chuyển, nhưng tôi muốn mình luôn là chính mình, được sống đúng là mình, luôn tràn đầy những ước mơ và hi vọng...</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em>Và tôi vẫn thích ăn bánh còng, bánh cam…những chiếc bánh nhỏ nhỏ xinh xinh đã đi vào lòng tôi như thế…cho tôi tìm lại được ngày hôm qua ấy thật hồn nhiên và tuyệt vời…</em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em></span></p><p><span style="color: SeaGreen"><em></em> <span style="color: DarkRed">Nguyễn Tấn Hiếu</span></span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="huetran, post: 18996, member: 2047"] [CENTER][COLOR=SeaGreen][B]HẠT GIỐNG DÀNH CHO TÂM HỒN[/B][/COLOR][/CENTER] [COLOR=SeaGreen][B][I] Hôm nay thật may mắn khi tôi tình cờ bắt gặp chị bán bánh còng, bánh cam trên đường...những chiếc bánh nhỏ đã đi vào lòng tôi. [/I][/B][/COLOR][COLOR=SeaGreen][I]Vừa thấy chiếc tủ kính nhỏ chất đầy những chiếc bánh lấp lánh lớp đường nâu , tôi dừng xe lại và mua một hơi ... cả bịch rồi hí hửng đem về nhà. Đã lâu, lâu lắm rồi...kể từ khi tôi bước lên thành phố này sống cho đến bây giờ, tôi mới chợt tìm lại được những kỉ niệm của tuổi thơ, những hình ảnh, hương vị, cảm xúc...tất cả đều gợi lại trong kí ức. "Trời! giờ này còn ăn mấy cái này, có ngon lành bổ béo gì đâu không biết!!?" mẹ tôi tắc lưỡi... Đúng là món bánh này chẳng có gì gọi là dinh dưỡng bổ béo, nhưng đối với tôi, chúng là cả 1 tuổi thơ đầy những kỉ niệm đáng nhớ... Còn nhớ lúc nhỏ, mỗi khi bà nội đi chợ về, từ trong nhà tôi chạy ra nhảy chồm lên lục lọi cái giỏ xem bà có mua bánh về cho mình không. Đôi mắt tôi sáng rỡ tròn xoe khi nhìn thấy những chiếc bánh lấp lánh lớp đường nâu hấp dẫn ấy! Tôi vội vã đem vào nhà vừa ăn vừa xem phim hoạt hình... Nhớ lại lúc ấy, thấy thật đáng yêu biết bao. Tôi không thể nào quên được những khoảnh khắc ấy, chỉ tiếc rằng từ khi lên thành phố, tôi không có cơ hội được ăn bánh còng, bánh cam như lúc nhỏ nữa. Mọi thứ thay đổi quá nhiều, xã hội ngày càng hiện đại văn minh, điều kiện sống của mọi người ngày càng nâng cao...có lẽ vì vậy mà ta khó có thể bắt gặp được hình ảnh những người đội mâm bánh trên đầu đi rảo quanh những con hẻm nhỏ trưa hè rao "Ai bánh còng, bánh cam!!!"... Hôm nay, được thưởng thức lại 2 thứ bánh này, tôi thấy tâm hồn như trở ngược lại với thời gian. Được trở về làm đứa nhóc nhỏ ngày nào, vui tươi, hồn nhiên, liếng khỉ và ưa phá phách...Hay chạy nhảy long nhong trên những con đường quê dưới nắng chiều óng ả, lắng nghe tiếng gió nhẹ rì rào , ngồi dưới gốc cây dừa rợp bóng mát dịu, và thưởng thức món bánh cam bánh còng ưa thích... Cầm bánh cam đưa lên cắn 1 miếng...bột bánh dẻo mềm, nhân đậu xanh ngọt bùi béo ngậy, kèm vị ngọt của lớp đường áo trên mặt bánh...tất cả những hương vị ấy hòa quyện lại với nhau khiến tôi dậy lên 1 cảm xúc thật khó tả. Rồi đến bánh còng, bột bánh xốp hơn, bánh còng cũng được áo 1 lớp đường trên mặt như bánh cam với những hạt mè thơm phức. Bánh còng chỉ khác bánh cam mỗi chỗ là không có nhân đậu xanh bên trong. Điều đặc biệt nữa là khi ăn bánh, lớp đường dẻo ấy dính vào kẽ răng khiến người ta phải dùng ngón tay để "khựi" trông thật tức cười. Và tôi cũng ngồi...khựi răng như thế...mẹ thấy lại mắng cho "lớn già đầu mà ăn bánh của con nít..." [/I][/COLOR][COLOR=SeaGreen][I]Bây giờ, tôi đã lớn, đã bước vào đời và có những trải nghiệm cũng như học được nhiều bài học quý giá từ cuộc sống. Nhưng tôi vẫn thích mình là đứa nhóc ngày nào, luôn tươi cười, hồn nhiên, giỡn hớt, thích ăn những món ăn trẻ con như thế... Ai rồi cũng sẽ phải lớn lên. Và những hình ảnh thời trẻ thơ như thế cũng có thể chìm vào lãng quên . Nhưng chẳng hiểu sao cho đến bây giờ tôi vẫn thấy mình còn rất trẻ con? Nhưng tôi hài lòng với bản thân mình, "cứ trẻ con vậy đi!", cứ như thế mà mình được vui, được hạnh phúc trước cuộc sống bộn bề rộng lớn này. Cuộc sống vẫn cứ xoay chuyển, nhưng tôi muốn mình luôn là chính mình, được sống đúng là mình, luôn tràn đầy những ước mơ và hi vọng... Và tôi vẫn thích ăn bánh còng, bánh cam…những chiếc bánh nhỏ nhỏ xinh xinh đã đi vào lòng tôi như thế…cho tôi tìm lại được ngày hôm qua ấy thật hồn nhiên và tuyệt vời… [/I] [COLOR=DarkRed]Nguyễn Tấn Hiếu[/COLOR][/COLOR] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
Top