Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KHOA HỌC XÃ HỘI
TRIẾT HỌC
Triết học phương Tây
Góp phần phê phán triết học Heghen
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="PHÚC KEYNES" data-source="post: 95836" data-attributes="member: 147652"><p><strong>GÓP PHẦN PHÊ PHÁN TRIẾT HỌC PHÁP QUYỀN CỦA HEGEL [Phần 3]</strong></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">K. Marx và F. Engels</span></span></strong></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">TOÀN TẬP, Tập 1 (1842-1844)</span></span></strong></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nxb. Chính trị quốc gia, 1995</span></span></strong></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">--- o0o ---</span></span></strong></span></p><p> </p><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">GÓP PHẦN PHÊ PHÁN <em>TRIẾT HỌC PHÁP QUYỀN</em> CỦA HEGEL</span></span></strong></span></p> <p style="text-align: right"><span style="font-family: 'times new roman'"><strong><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Karl Marx </span></span></strong></span></p><p></p><p> </p><p style="text-align: center"><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"> b) QUYỀN HÀNH PHÁP</span></span></span></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"> §287. "<em>Việc thực hiện và việc áp dụng </em>những quyết định của nhà vua, và nói chung, việc tiếp tục và duy trì cái đã được quyết định, tức những luật pháp, những thiết chế, những cơ quan công ích, v.v. hiện tồn, thì khác với bản thân <em>quyết định</em>. Công việc quy vào này [...] được thực hiện hởi <em>quyền hành chính</em>, bao gồm cả quyền <em>xét xử lẫn </em>quyền <em>cảnh sát,</em> những quyền này quan hệ một cách trực tiếp hơn với cái đặc thù trong xã hội công dân và thực hiện lợi ích phổ biến ở bên trong những mục đích đặc thù đó".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Đây là lời giải thích thông thường về quyền <em>hành chính. Điểm độc đáo</em> của Hê-ghen chỉ là ở chỗ ông đã <em>kết hợp quyền hành chính </em>với quyền cảnh sát và <em>quyền xét xử</em>, nhưng thông thường thì quyền hành chính và quyền xét xử được xem nh&shy;ư những mặt đối lập.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§288. "Những lợi ích công cộng <em>đặc thù</em>, nằm trong phạm vi xã hội công dân<em>và nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước</em> (§256), thì được quản lý bởi <em>những nghiệp đoàn</em> (§251) của các công xã, của các nghề nghiệp và các đẳng cấp khác, bởi người đứng đầu của họ, bởi người đại diện, người quản lý v.v.. Vì những công việc mà họ quản lý, một mặt, đụng đến <em>sở hữu tư&shy; nhân</em> và <em>những lợi ích</em> của các lĩnh vực <em>đặc thù</em> đó, và về mặt này quyền uy của họ một phần dựa vào sự tín nhiệm của những thành viên của đẳng cấp họ và của toàn thể đồng bào; vì mặt khác, những giới đó phải phục tùng lợi ích tối cao của nhà nước, - vì vậy cho nên trong việc thay thế những chức vụ này, nói chung sẽ có sự hỗn hợp việc bầu cử thông thường trong đó những nhân vật hữu quan đ&shy;ược tham gia, với việc phê chuẩn và bổ nhiệm của cấp tối cao".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Đây là sự mô tả giản đơn tình hình có tính chất kinh nghiệm trong một vài nước.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§289. "<em>Việc duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước</em> và <em>pháp chế</em> trong những quyền đặc thù này và việc quy những quyền đặc thù này vào lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế, đòi hỏi sự quan tâm từ phía những<em>đại biểu toàn quyền</em> của quyền hành chính, <em>những quan chức nhà nước của quyền</em><em>hành pháp</em>và những cơ quan tư vấn tối cao, - vì vậy mà được tổ chức thành những hội đồng, - những đại biểu ấy và những cơ quan ấy hợp lại thành cấp cao nhất tiếp xúc với nhà vua".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Hê-ghen không <em>vạch rõ</em> bản tính của <em>quyền</em> <em>hành chính.</em> Nhưng nếu chúng ta cứ cho rằng ông đã làm việc đó thì như&shy; vậy ông cũng vẫn không chứng minh rằng quyền hành chính là một cái gì lớn hơn <em>chức năng, tính quy định</em> của công dân nhà nước nói chung. Từ quyền hành chính đó Hê-ghen đã suy ra một quyền lực <em>đặc thù</em>, <em>riêng biệt</em>, chỉ vì ông coi "những lợi ích đặc thù của xã hội công dân" là những lợi ích "nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>"Giống nh&shy;ư xã hội công dân là chiến trường của lợi ích riêng tư&shy; cá nhân, của cuộc đấu tranh của tất cả chống lại tất cả, xã hội công dân này cũng là vũ đài trên đó diễn ra cuộc xung đột của lợi ích riêng tư&shy; với những việc công cộng đặc thù, cũng nh&shy;ư sự xung đột của cả hai cái đó gộp lại, </em>với những quan điểm tối cao và những chế định của nhà nước. Tinh thần nghiệp đoàn được đẻ ra trong tính hợp pháp của những lĩnh vực đặc thù, chuyển hóa trong bản thân mình thành tinh thần nhà nước, vì đối với nó, nhà nước là phư&shy;ơng tiện để duy trì những mục đích đặc thù. Đó là <em>bí mật</em> của lòng yêu nước của công dân từ phía này: họ biết nhà nước là thực thể của mình, vì nhà nước ủng hộ những lĩnh vực đặc thù của họ, tức là tính hợp pháp và uy tín của họ, cũng như&shy; phúc lợi của họ. Nguồn gốc của sự sâu sắc và sức mạnh mà nhà nước biểu hiện trong <em>tín niệm chính trị</em>, là ở tinh thần nghiệp đoàn - vì <em>cái đặc thù ở đây bắt nguồn trực tiếp trong cái phổ biến".</em></span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Điều đáng chú ý ở đây là:</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">1) định nghĩa xã hội công dân như là bellum omnium contra omnes </span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn1" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[1]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">;</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">2) trong <em>chủ nghĩa vị kỷ tư&shy; nhân</em>, vừa thấy có "<em>bí mật của lòng yêu nước của công dân</em>”, lại vừa thấy có "nguồn gốc của sự sâu sắc và sức mạnh mà nhà nước biểu hiện trong tín niệm chính trị";</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">3) "công dân", con người của lợi ích tư&shy; nhân, được coi là mặt đối lập với cái phổ biến; thành viên của xã hội công dân được coi là "cá nhân hoàn hảo"; mặt khác, nhà nước cũng đối lập với những "công dân" được coi là "cá nhân hoàn hảo".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Lẽ ra, Hê-ghen phải tuyên bố "xã hội công dân", cũng như&shy; "gia đình", là tính quy định của mỗi cá nhân coi là một phần tử của nhà nước, do đó phải tuyên bố "những phẩm chất chính trị" vềsau này là những tính quy định của cá nhân coi là một phần tử của nhà nước nói chung. Nhưng ở Hê-ghen, đó không phải là cũng một cá nhân ấy đang phát triển tính quy định mới của bản chất xã hội của mình. Ở Hê-ghen, đó là bản chất của ý chí dường nh&shy;ư đang phát triển những tính quy định của mình từ bản thân mình. Những tổ chức khác nhau và riêng biệt, tồn tại một cách kinh nghiệm trong nhà nước, được coi là hiện thân trực tiếp của một tính quy định nào đó trong số những tính quy định ấy.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Sau khi đã biến cái phổ biến, với tính cách là cái phổ biến, thành một cái độc lập, Hê-ghen trực tiếp lẫn lộn cái phổ biến với sự tồn tại kinh nghiệm và lập tức bắt đầu thừa nhận một cách không phê phán cái hữu hạn là biểu hiện của ý niệm.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Ở đây, Hê-ghen sở dĩ mâu thuẫn với bản thân mình, chỉ vì ông không coi "con người của gia đình" là một loại con người cũng hoàn hảo, cũng bị gạt khỏi tất cả những phẩm chất khác, như&shy; ông đã coi thành viên của xã hội công dân.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§296. "<em>Sự phân công</em> [...] cũng diễn ra trong những<em>công việc của chính phủ</em>.Việc tổ chức các cơ quan có nhiệm vụ hình thức nhưng khó khăn là: từ d&shy;ưới, ở đó đời sống công dân là <em>cụ thể,</em> quản lý đời sống công dân một cách cụ thể, và đồng thời phân chia công việc đó thành những bộ môn <em>trừu tượng</em> đặt dưới sự&shy; điều khiển của những cơ quan đặc thù, với tính cách là những trung tâm khác nhau, mà hoạt động h&shy;ướng về các lĩnh vực ở bên dưới, cũng giống như&shy; trong lĩnh vực của quyền hành chính tối cao, nó lại được quy tụ lại và mang một dạng rõ ràng cụ thể".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>Điểm bổ sung </em>vào đoạn này, chúng ta sẽ nghiên cứu sau.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§291. "Công việc của chính phủ mang tính chất <em>khách quan</em>; những công việc này tự&shy; bản thân chúng, theo bản chất của chúng, đã được quyết định (§287) và phải được chấp hành và thực hiện bởi những <em>cá nhân</em>. Giữa công việc của chính phủ và những cá nhân không có mối liên hệ<em>tự nhiên </em>trực tiếp nào; vì thế không phải con người tự nhiên của họ và sự&shy; sinh đẻ quyết định việc các cá nhân đảm nhiệm những chức năng ấy. Quyết định họ làm việc đó là yếu tố khách quan: tri thức và bằng chứ&shy;ng về năng lực của mình, - bằng ch&shy;ứng bảo đảm cho nhà nước thỏa mãn nhu cầu đẳngcấpphổ biến của mình và đồng thời đề ra một điều kiện duy nhất khiến cho mỗi công dân đều <em>có khả năng</em>hiến thân mình cho đẳng cấp đó".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§292. “Vì yếu tố khách quan ở đây không phải là thiên tài (như&shy; trong nghệ thuật chẳng hạn), cho nên nhất định phải có một số <em>nhiều</em> vô kể <em>những ngư&shy;ời</em> có thể đảm nhiệm chức vụ đó, những người mà ta không thể xác định được một cách tuyệt đối xem ai là người hơn hẳn những người khác. Mặt chủ quan, - tức là việc cá nhân <em>này</em> được lựa chọn ra từ số đông ấy, được giao chức vụ và được ủy quyền quản lý công việc chung, - việc xác lập nh&shy;ư vậy mối liên hệ giữa những cá nhân và chức vụ, tức là mối liên hệ giữa hai mặt bao giờ cũng có tính chất ngẫu nhiên đối với nhau, vẫn là đặc quyền của nhà vua, coi là quyền lực nhà nước có tính chất quyết định và tối cao”.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§293. "Những chức năng nhà nước đặc thù, mà <em>chế độ quân chủ</em> trao cho các cơ quan, hợp thành một bộ phận của mặt <em>khách quan</em> của chủ quyền vốn có của nhà vua: những <em>s&shy;ự khác biệt</em> nhất định của những chức năng ấy cũng do bản chất của sự vật đem lại: và giống như&shy; hoạt động của các cơ quan là sự thừa hành nghĩa vụ, chức năng mà chúng thực hiện cũng là cái quyền đã thoát khỏi quyền lực của tính ngẫu nhiên".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Điều duy nhất cần lư&shy;u ý tới là "mặt <em>khách quan</em> của chủ quyền <em>vốn có</em> của nhà vua".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§294. "Cá nhân, do một chiếu chỉ tối cao (§292) mà kết hợp với một chức vụ nhất định trong chính phủ, thì lấy việc hoàn thành nghĩa vụ của mình - coi là điều kiện của sự kết hợp ấy - làm nguồn thu nhập, điều đó tạo thành cái có tính thực thể trong địa vị của cá nhân ấy. <em>Với tính cách là hậu quả</em> của cái địa vị có tính thực thể ấy, cá nhân nhận được tư&shy; liệu sinh hoạt, có được sự bảo đảm thỏa mãn nhu cầu riêng của mình (§264), và làm cho hoàn cảnh bên ngoài và hoạt động chức vụ của mình thoát khỏi tất cả những sự lệ thuộc và ảnh hư&shy;ởng chủ quan khác".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Phục vụ nhà nước [...] đòi hỏi", - Hê-ghen viết trong lời chú thích, - "phải hy sinh việc thỏa mãn một cách độc lập và tùy tiện những mục đích chủ quan, và chính bằng cách đó mà nó đem lại cái quyền tìm được sự thỏa mãn trong việc thực hiện những công vụ theo đúng với nghĩa vụ, và chỉ trong việc thực hiện ấy mà thôi. Về mặt này, ở đây, cũng xác lập mối liên hệ giữa lợi ích phổ biến và lợi ích đặc thù: mối liên hệ này hợp thành khái niệm nhà nước và tính vững chắc bên trong của nhà nước" (§260). “Sự bảo đảm thỏa mãn những nhu cầu đặc thù xóa bỏ sự thiếu thốn bên ngoài là sự thiếu thốn có thể buộc người ta đi tìm sự thỏa mãn những nhu cầu đó bằng cách lơ là việc thực hiện trách nhiệm và bổn phận. Những người được ủy quyền thi hành công việc nhà nước thấy quyền lực nhà nước phổ biến là cái bảo vệ khỏi mặt chủ quan khác, khỏi những dục vọng riêng tư&shy; của những kẻ bị lãnh đạo mà những lợi ích riêng tư&shy; v.v. bị tổn thất vì cái phổ biến được đưa ra chống lại chúng".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§295. "Việc bảo vệ nhà nước và những kẻ bị lãnh đạo khỏi hành vi lạm quyền của các cơ quan và quan chức, một mặt nằm ở ngay trong thang bậc và trách nhiệm của những cơ quan và quan chức đó, và mặt khác nằm trong những quyền của những đoàn thể tự quản, những nghiệp đoàn, vì những quyền ấy tự chúng trở thành những trở ngại không cho đem sự tuỳ tiện chủ quan xen vào chức quyền đã giao cho các quan chức và đem sự kiểm tr&shy;a từ dư&shy;ới lên bổ sung cho sự kiểm tra từ trên xuống là sự kiểm tra không thể nào nắm hết được mọi chi tiết trong hành vi của quan chức”.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§29ó. "Tuy vậy, muốn cho tính vô tư, tinh thần tuân thủ pháp luật và thái độ mềm mỏng trở thành <em>tập quán</em> [ở các quan chức] thì một phần cần phải có một <em>sự giáo dục </em>trực tiếp về mặt <em>đạo đức</em> và <em>tinh thần</em>: sự giáo dục ấy là một đối lực về mặt tinh thần chống lại yếu tố máy móc nảy sinh trong việc nghiên cứu những cái gọi là khoa học về những đối tượng của các lĩnh vực đó, trong kỹ năng nghiệp vụ cần thiết, trong công việc thực tế được hoàn thành v.v.: phần khác, <em>quy mô</em> của nhà nước cũng là yếu tố chủ yếu nhờ nó mà tỷ trọng của những mối liên hệ gia đình và những mối liên hệ riêng tư&shy; khác được giảm bớt: sự trả thù, sự thù địch và những dục vọng khác thuộc loại tư&shy;ơng tự cũng bị yếu đi và giảm bớt. Trong khi phục vụ những lợi ích to lớn tồn tại trong các quốc gia lớn, những mặt chủ quan ấy tự chúng mất đi và cái thói quen tuân theo những lợi ích, quan điểm và công việc chung được hình thành".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">§297. "Những thành viên của chính phủ và những quan chức nhà nước là bộ phận hợp thành chủ yếu của <em>đẳng cấp trung gian</em> trong đó tập trung trí tuệ đã phát triển và ý thức pháp luật của toàn thể nhân dân. Sở dĩ đẳng cấp này không giữ một vị trí quý tộc biệt lập, sở dĩ học vấn và khả năng của đẳng cấp đó không biến thành ph&shy;ương tiện của sự tùy tiện và sự&shy; thống trị, thì đó là do sự tác động của<em>những thể chế của chủ quyền</em> từ trên xuống và của<em>những quyền của các nghiệp đoàn </em>từ dưới lên".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>Bổ sung </em>“ý thức nhà nước và học vấn cao nhất biểu hiện ra ở đẳng cấp trung gian là đẳng cấp của các quan chức nhà n&shy;ước. Vì thế, đẳng cấp trung gian là chỗ dựa chủ yếu của nhà nước về mặt pháp chế và tri thức". "Sự hình thành đẳng cấp trung gian này là một trong những lợi ích quan trọng nhất của nhà nước, nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện trong một tổ chức như tổ chức mà chúng tôi trình bày trên đây, cụ thể là ở nơi nào mà những giới đặc thù nhất định, tương đối độc lập, có được những quyền nhất định, và ở nơi nào có <em>giới quan chức</em> mà sự&shy; tùy tiện bị những quyền của các giới đặc thù này làm cho tê liệt. Hành động phù hợp với pháp quyền chung và thói quen hành động như&shy; vậy, là kết quả của một sự đối lập do những giới tự mình vốn độc lập ấy tạo nên".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Điều mà Hê-ghen nói về "quyền hành chính" không đáng gọi là sự phân tích triết học. Phần lớn những đoạn này có thể được bê nguyên xi vào bộ luật Phổ, thế nhưng việc quản lý hành chính theo đúng nghĩa của nó, lại là điểm hết sức khó phân tích.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Vì Hê-ghen đã quy quyền "cảnh sát" và quyền "xét xử" vào lĩnh vực <em>xã hội công dân</em>, cho nên <em>quyền hành chính</em> chẳng qua chỉ là cơ quan hành chính được ông xem xét với tính cách là <em>cơ cấu quan chức</em>.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Ở Hê-ghen, tiền đề của chế độ quan chức trước hết là "<em>sự tự quản</em>" của xã hội công dân thông qua các "<em>nghiệp đoàn</em>". Quy định duy nhất mà ông mang lại cho các nghiệp đoàn là: việc lựa chọn những người quản lý, những người đứng đầu các nghiệp đoàn ấy v.v. cần phải được thực hiện theo một cách thức<em>hỗn hợp</em> - những nhân vật này cần phải do công dân bầu ra và phải được quyền hành chính theo đúng nghĩa của từ đó phê chuẩn ("sự phê chuẩn <em>tối cao</em>", như&shy; Hê-ghen nói).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Để "duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế", bên trên lĩnh vực đó có "<em>những đại biểu toàn quyền</em> của quyền hành chính", "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp" và "những cơ quan tư&shy; vấn" quy tụ xung quanh "nhà vua".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Trong "những công việc của chính phủ”, có "sự phân công". Các cá nhân phải chứng minh khả năng của mình có thể làm được công việc của chính phủ, tức là phải trải qua sát hạch. Quyền lựa chọn những cá nhân <em>nhất định</em> vào những chức vụ nhà nước làthuộc về quyền lực nhà nước của nhà vua. Sự phân định các chức năng đó là do "bản chất của công việc". Làm chức vụ là nghĩa vụ, là thiên chức của quan chức nhà nước. Vì thế, họ cần phải được lĩnh <em>l&shy;ương bổng</em> của nhà nước. Bảo đảm để chống lại những hành vi lạm dụng của giới quan chức, một mặt là thang bậc và tinh thần trách nhiệm của họ, mặt khác, là những quyền của các đoàn thể tự quản, các nghiệp đoàn. Tinh thần nhân đạo của giới quan chức một phần gắn liền với "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần", một phần gắn liền với "quy mô của nhà nước". Quan chức là "bộ phận hợp thành chủ vếu của đẳng cấp trung gian". Để ngăn chặn không cho họ trở thành "quý tộc và thống trị", một mặt có "những thể chế của chủ quyền từ trên xuống", mặt khác có "những quyền của các nghiệp đoàn từ dư&shy;ới lên". Đẳng cấp trung gian là đẳng cấp có "học vấn". Voilà tout </span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn2" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[2]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"> Hê-ghen cung cấp cho chúng ta một sự mô tả mang tính chất kinh nghiệm về bộ máy quan chức, một phần phù hợp với hiện thực, một phần phù hợp với quan niệm của bản thân bộ máy quan chức về sự tồn tại của nó, - và đó là tất cả những điều ông đã trình bày trong chư&shy;ơng rất khó, bàn về "quyền hành chính".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Hê-ghen xuất phát từ <em>sự phân chia</em> giữa "nhà nước" và "xã hội công dân", giữa "những lợi ích đặc thù” và "cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó", và thật vậy, bộ máy quan chức dựa trên <em>sự phân chia này.</em> Hê-ghen xuất phát từ tiền đề "những nghiệp đoàn", và thật vậy, bộ máy quan chức giả định phải có "<em>những nghiệp đoàn</em>", hay ít ra cũng phải có "tinh thần nghiệp đoàn". Hê-ghen hoàn toàn không xem xét "nội dung" của bộ máy quan chức mà chỉ đ&shy;ưa ra vài quy định chung về tổ chức "<em>hình thức</em>"của nó; và thật vậy, cơ cấu quan chức chỉ là <em>"chủ nghĩa hình thức"</em> của nội dung nằm bên ngoài bản thân nó.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>Nghiệp đoàn </em>là chủ nghĩa duy vật của cơ cấu quan chức, còn cơ cấu quan chức là <em>chủ nghĩa duy linh</em> của nghiệp đoàn. Nghiệp đoàn là cơ cấu quan chức của xã hội công dân, còn cơ cấu quan chức là nghiệp đoàn của nhà nước. Vì vậy, trên thực tế, cơ cấu quan chức đem bản thân mình, - coi là "xã hội công dân của nhà nước", - đối lập với những nghiệp đoàn, coi là "nhà nước của xã hội công dân". Nơi nào "cơ cấu quan chức" là nguyên tắc mới, nơi nào lợi ích phổ biến của nhà nước bắt đầu trở thành "biệt lập" cho mình, và do đó, trở thành lợi ích "hiện thực", thì cơ cấu quan chức chống lại nghiệp đoàn, coi như&shy; là mọi hậu quả chống lại sự tồn tại của những tiền đề của mình. Nhưng một khi nhà nước được thức tỉnh để sống cuộc sống hiện thực và khi xã hội công dân, hoạt động theo sự thúc đẩy của lý trí của mình, được giải thoát khỏi sự thống trị của các nghiệp đoàn, thì cơ cấu quan chức cố sức khôi phục lại nghiệp đoàn, bởi vì "nhà nước của xã hội công dân" mà sụp đổ, thì "xã hội công dân của nhà nước" cũng sụp đổ theo. Chủ nghĩa duy linh biến đi cùng với chủ nghĩa duy vật đối lập với nó. Hậu quả bắt đầu đấu tranh cho sự tồn tại của những tiền đề của mình, một khi có một nguyên tắc mới chống lại không phải sự <em>tồn tại</em> của những tiền đề đó, mà chống lại <em>nguyên tắc</em> của sự tồn tại đó. Cũng cái tinh thần tạo ra nghiệp đoàn trong xã hội, lại tạo ra cơ cấu quan chức trong nhà nước. Như&shy; vậy, sự đả kích vào tinh thần nghiệp đoàn là sự đả kích vào tinh thần quan chức, và nếu nh&shy;ư trước kia cơ cấu quan chức đã chống lại sự tồn tại của nghiệp đoàn để bảo đảm cho sự tồn tại của chính mình, thì giờ đây nó cố gắng duy trì bằng bạo lực sự tồn tại của các nghiệp đoàn, để cứu vãn tinh thần nghiệp đoàn, cứu vãn tinh thần của chính mình.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Cơ cấu quan chức" là "<em>chủ nghĩa hình thức nhà nước</em>" của xã hội công dân. Nó là "ý thức của nhà nước", "ý chí của nhà nước", "sự hùng mạnh của nhà nước", với t&shy;ư cách là một <em>nghiệp đoàn đặc thù</em> ("lợi ích phổ biến" chỉ có thể đứng vững với tư&shy; cách là "lợi ích đặc thù” chống lại lợi ích đặc thù, chừng nào cái đặc thù tự đối lập với cái phổ biến, với tính cách là "cái phổ biến". Như&shy; vậy, bộ máy quan liêu cần phải bảo vệ tính phổ biến <em>giả </em>của lợiích đặc thù, bảo vệ tinh thần nghiệp đoàn, để cứu vãn tính đặc thù <em>giả</em> của lợi ích phổ biến, cứu vãn tinh thần của chính nó. Nhà nước nhất định vẫn là nghiệp đoàn, chừng nào nghiệp đoàn còn cố sức trở thành nhà nước). Do vậy, giới quan chức tạo thành một xã hội <em>đặc thù, đóng kín</em> trong nhà nước. Nhưng cơ cấu quan chức muốn duy trì nghiệp đoàn coi như&shy; một lực lư&shy;ợng <em>giả</em> nào đó. Thật ra, mỗi nghiệp đoàn riêng lẻ - trong chừng mực đây là vấn đề lợi ích <em>đặc thù </em>của nó - cũng có sự mong muốn nh&shy;ư vậy đối với cơ cấu quan chức, nhưng nó <em>mong muốn duy trì</em> cơ cấu quan chức với t&shy;ư cách là một lực lư&shy;ợng chống lại những nghiệp đoàn khác, chống lại lợi ích đặc thù của kẻ khác. Vì vậy, cơ cấu quan chức với tính cách là <em>nghiệp đoàn hoàn hảo</em>, đang chiến thắng <em>nghiệp đoàn</em> coi là bộ máy quan liêu không hoàn hảo. Nó hạ thấp nghiệp đoàn xuống mức cái vẻ bề ngoài đơn giản, hoặc muốn hạ thấp nghiệp đoàn tới mức đó, nhưng nó mong muốn cho cái vẻ bề ngoài này tồn tại và mong muốn cho cái vẻ bề ngoài đó tin chắc vào sự tồn tại của chính mình. Nghiệp đoàn là m&shy;ưu toan của xã hội công dân muốn trở thành nhà nước, còn cơ cấu quan chức là nhà nước đã thực sự làm cho mình trở thành xã hội công dân.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Chủ nghĩa hình thức nhà nước", thể hiện trong cơ cấu quan chức, là "nhà nước coi như&shy; chủ nghĩa hình thức", và Hê-ghen đã mô tả cơ cấu quan chức nh&shy;ư là cái chủ nghĩa hình thức ấy. Vì "chủ nghĩa hình thức nhà nước" tự tổ chức mình thành lực lư&shy;ợng hiện thực và tự làm cho mình trở thành nội dung <em>vật chất</em> của chính mình, cho nên rõ ràng rằng "cơ cấu quan chức" là sự kết hợp của những ảo giác <em>thực tiễn</em>, hoặc nó là "ảo giác của nhà nước"; tinh thần quan chức hoàn toàn là tinh thần của dòng Tên, tinh thần của thần học. Quan chức là tín đồ dòng Tên của nhà nước và những nhà thần học của nhà nước. Cơ cấu quan chức là la république prêtre </span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn3" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[3]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Vì theo <em>bản chất</em> của nó, cơ cấu quan chức là "nhà nước coi là chủ nghĩa hình thức", cho nên, theo <em>mục đích</em> của nó, nó cũng là như&shy; thế. Như&shy; vậy, mục đích thực sự của nhà nước, đối với cơ cấu quan chức, là mục đích <em>chống</em> nhà nước. Tinh thần quan chức là "tinh thần hình thức của nhà nước". Vì vậy, cơ cấu quan chức biến "tinh thần hình thức của nhà nước", hay sự vô tinh thần <em>thực sự</em> của nhà nước, thành mệnh lệnh tuyệt đối. Cơ cấu quan chức tự coi mình là mục đích cuối cùng của nhà nước. Vì cơ cấu quan chức biến những mục đích "hình thức" của mình thành nội dung của mình, cho nên bất kỳ ở đâu nó cũng xung đột với những mục đích "hiện thực". Vì thế, nó buộc phải coi hình thức là nội dung và coi nội dung là hình thức. Những nhiệm vụ của nhà nước biến thành những nhiệm vụ của bàn giấy, hay những nhiệm vụ của bàn giấy biến thành những nhiệm vụ của nhà nước. Cơ cấu quan chức là một cái vòng mà không ai có thể nhảy ra ngoài được. Thang bực của nó là <em>thang bực của sự hiểu biết</em>. Bực trên trao cho các bực bên d&shy;ưới tất cả những gì dính dáng đến những tri thức về những vấn đề chi tiết; còn những bực dưới thì tin bực trên trong tất cả những gì liên quan đến những tri thức về cái phổ biến, và vì thế, họ đư&shy;a nhau vào con đường lầm lạc.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Cơ cấu quan chức là nhà nước giả bên cạnh nhà nước hiện thực; nó là chủ nghĩa duy linh của nhà nước. Vì thế, mọi sự vật đều có hai ý nghĩa: ý nghĩa hiện thực và ý nghĩa kiểu quan chức, cũng giống như&shy; tri thức (và cả ý chí nữa) trở thành hai mặt - tri thức hiện thực và tri thức kiểu quan chức. Nhưng bản chất hiện thực thì bị cơ cấu quan chức xem xét qua cái lăng kính bản chất kiểu quan chức, qua cái lăng kính bản chất ở thế giới bên kia, bản chất duy linh luận. Cơ cấu quan chức nắm nhà nước, nắm bản chất duy linh luận của xã hội: đó là <em>sở hữu tư&shy; nhân</em> của nó. Tinh thần phổ biến của cơ cấu quan chức là một điều <em>bí mật</em>, là một điều bí ẩn. Việc giữ gìn bí mật ấy trong bản thân giới quan chức được bảo đảm bằng tổ chức thang bực của nó, còn đối với thế giới bên ngoài thì được bảo đảm bằng tính chất nghiệp đoàn đóng kín của nó. Vì vậy, đối với cơ cấu quan chức, tinh thần công khai của nhà nước, cũng như&shy; tín niệm của nhà nước, được coi là <em>sự phản lại</em> điều bí mật của nó. Vì thế <em>quyền uy</em> là nguyên tắc tri thức của nó, và việc thần thánh hóa quyền uy là <em>phư&shy;ơng thức tư&shy; tưởng</em> của nó. Nhưng trong bản thân giới quan chức <em>chủ nghĩa duy linh</em> biến thành <em>chủ nghĩa duy vật thô sơ</em>, chủ nghĩa duy vật của sự phục tùng mù quáng, của lòng tin vào quyền uy, vào cái <em>cơ chế</em> những hành động công thức đã quy định chặt chẽ, của những nguyên tắc, những quan điểm, những truyền thống đã định sẵn. Đối với một quan chức riêng lẻ thì mục đích nhà nước biến thành mục đích cá nhân của y, thành <em>việc chạy theo chức tư&shy;ớc,</em> thành <em>việc mưu danh, cầu lợi</em> . Thứ nhất, quan chức riêng lẻ này coi cuộc sống hiện thực là cuộc sống <em>vật chất</em>, vì <em>tinh thần của cuộc sống này có sự tồn tại biệt lập của mình</em> trong cơ cấu quan chức. Vì vậy, cơ cấu quan chức phải ra sức làm cho cuộc sống càng trở nên vật chất hơn thì càng tốt. Thứ hai, cuộc sống hiện thực ấy là cuộc sống vật chất đối với bản thân quan chức, - tức là trong chừng mực nó trở thành đối tượng của hoạt động quan chức của y, - vì tinh thần của cuộc sống này đã được định sẵn cho nó, mục đích của nó nằm bên ngoài nó, sự tồn tại của nó là một sự tồn tại có tính chất bàn giấy. Nhà nước chỉ còn tồn tại d&shy;ưới hình dạng những lực lượng quan chức cụ thể khác nhau, được gắn với nhau bằng sự lệ thuộc và sự phục tùng mù quáng. Đối với người quan chức, khoa học <em>hiện thực</em> là không có nội dung, cũng nh&shy;ư cuộc sống hiện thực là cuộc sống chết, vì tri thức giả này và đời sống giả này được y coi là bản chất thật sự. Vì thế quan chức phải đối xử với nhà nước hiện thực theo tinh thần dòng Tên, không kể là tinh thần dòng Tên ấy có ý thức hay vô ý thức. Nhưng khi đã đối lập với tri thức rồi thì tinh thần dòng Tên ấy tất nhiên cũng phải đạt tới tự ý thức và trở thành tinh thần dòng Tên có ý thức.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nếu như&shy;, một mặt, cơ cấu quan chức là hiện thân của chủ nghĩa duy vật thô sơ thì mặt khác, nó bộc lộ cái chủ nghĩa duy linh cũng thô sơ nh&shy;ư vậy của nó ở chỗ nó muốn <em>sáng tạo tất cả</em>, tức là ở chỗ nó muốn suy tôn <em>ý chí</em> lên thành causa prima </span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn4" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[4]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">, vì sự tồn tại của nó chỉ biểu hiện trong <em>hoạt động</em>, mà nội dung hoạt động thì nó lại nhận được từ bên ngoài; bởi vậy, chỉ thông qua sự hình thành nội dung này và sự giới hạn nội dung này, nó mới có thể chứng minh sự tồn tại của nó. Đối với quan chức, thế giới chẳng qua chỉ là đối tượng hoạt động của y. </span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nếu như&shy; Hê-ghen gọi quyền hành chính là mặt <em>khách quan</em> của chủ quyền vốn có của nhà vua, thì điều này là đúng theo ý nghĩa giống như&shy; nhà thờ Thiên chúa giáo là <em>sự tồn tại hiện có hiện thực</em> của chủ quyền của cái nhất vị tam thể thần thánh, của nội dung và tinh thần của nó. Trong cơ cấu quan chức, sự đồng nhất giữa lợi ích nhà nước với mục đích riêng t&shy;ư đặc thù được biểu hiện d&shy;ưới hình thức là: <em>lợi ích nhà nước</em> trở thành mục đích riêng tư&shy; <em>đặc thù</em>, đối lập với những mục đích riêng tư&shy; khác.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Sự hủy bỏ chế độ quan chức chỉ có thể thực hiện được với điều kiện là lợi ích phổ biến trở thành lợi ích đặc thù <em>trong hiện thực</em>, chứ không chỉ trong tư&shy; tưởng, trong <em>sự trừu tượng</em> nh&shy;ư ở Hê-ghen, - điều này, đến lượt nó, cũng chỉ có thể thực hiện được trong điều kiện là lợi ích <em>đặc thù </em>trở thành lợi ích <em>phổ biến</em> trong hiện thực. Hê-ghen xuất phát từ sự đối lập không hiện thực và vì thế, chỉ đi tới sự đồng nhất giả, một sự đồng nhất mà trên thực tế lại chứa đựng sự đối lập trong mình nó. Chế độ quan chức là sự đồng nhất như&shy; thế.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Bây giờ, chúng ta hãy xem xét cụ thể hơn tiến trình tư&shy; tưởng của Hê-ghen.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Định nghĩa triết học duy nhất mà Hê-ghen gán cho <em>quyền hành chính</em> là việc "<em>quy</em>" cái đơn nhất và cái đặc thù vào cái phổ biến v.v..</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Hê-ghen tự bằng lòng với điều đó. Một mặt, chúng ta có phạm trù "quy" cái đặc thù v.v.. Phạm trù này cần được thực hiện. Thế là ông ta lấy bất kỳ một sự kiện kinh nghiệm nào đó trong những sự kiện kinh nghiệm của nhà nước Phổ hoặc của một nhà nước hiện đại, sự kiện như&shy; thế nào, ông lấy y nguyên nh&shy;ư thế), - lấy sự kiện ấy, cùng với mọi sự kiện khác, cũng thực hiện phạm trù đó, mặc dù phạm trù đó không biểu hiện bản chất đặc biệt của sự kiện ấy. Toán học ứng dụng cũng là việc "quy" v.v.. Hê-ghen không tự đặt cho mình câu hỏi: hình thức quy vào này có hợp lý và thích hợp hay không? Ông chỉ bám lấy phạm trù <em>ấy</em> và tự thỏa mãn về chỗ ông đã tìm cho nó một sự kiện tư&shy;ơng ứng. Hê-ghen đem lại một <em>thể xác chính trị cho lô-gích của mình</em>, nhưng ông không tạo ra <em>lô-gích của thể xác chính trị </em>(§287).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Về quan hệ của các nghiệp đoàn, các đoàn thể tự quản với chính phủ, trước hết chúng ta biết rằng việc <em>quản lý</em> chúng (việc thay thế các chức vị trong đó) đòi hỏi "nói chung có sự hỗn hợp việc bầu cử thông thường trong đó những nhân vật hữu quan được tham gia, với <em>việc phê chuẩn </em>và bổ nhiệm của cấp <em>tối cao</em>". Như&shy; vậy, <em>chế độ tuyển lựa hỗn hợp</em> những đại biểu của các đoàn thể tự quản và nghiệp đoàn là <em>mối quan hệ thứ nhất</em> giữa xã hội công dân và nhà nước hoặc quyền hành chính, là sự <em>đồng nhất thứ nhất </em>của chúng (§288). Bản thân Hê-ghen cũng xem sự đồng nhất này là rất bề ngoài, vì sự đồng nhất đó là mixtum compositum </span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn5" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[5]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">, là "<em>sự hỗn hợp</em>". Sự đồng nhất này càng có vẻ bề ngoài bao nhiêu thì sự đối lập nằm bên trong nó càng sâu sắc bấy nhiêu. "Vì những công việc mà họ" (tức các nghiệp đoàn, đoàn thể tự quản, v.v.) "quản lý, một mặt, đụng đến <em>sở hữu tư&shy; nhân</em> và <em>những lợi ích</em> của các lĩnh vực <em>đặc thù</em> ấy, và về mặt này quyền uy của họ một phần dựa vào sự tín nhiệm của những thành viên của đẳng cấp họ và của toàn thể đồng bào; vì mặt khác, những giới đó phải phục tùng <em>lợi ích tối cao của nhà nước</em>", - nên mới có cái kết luận nh&shy;ư trên về sự cần thiết phải có "<em>việc tuyển lựa hỗn hợp</em>".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Do vậy, việc quản lý các nghiệp đoàn bao hàm sự đối lập sau đây:</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>sở hữu tư&shy; nhân và lợi ích của các lĩnh vực đặc thù chống lại lợi ích tối cao của nhà nước - tức là sự đối lập giữa sở</em><em>hữu t&shy;ư nhân và nhà nước.</em></span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Không cần phải chỉ ra rằng giải quyết sự đối lập đó bằng <em>việc tuyển lựa hỗn hợp</em> chỉ là một <em>sự thỏa hiệp</em>, một sự điều hòa, chỉ là <em>một</em> <em>sự thú nhận</em> rằng nhị nguyên luận chư&shy;a được giải quyết, vì bản thân việc giải quyết này là <em>nhị nguyên luận</em>, là "<em>sự hỗn hợp</em>". Những lợi ích <em>đặc thù</em> của các nghiệp đoàn và đoàn thể tự quản chứa đựng một nhị nguyên luận ở bên trong <em>lĩnh vực riêng của mình</em>; nhị nguyên luận này cũng quyết định như&shy; vậy tính chất <em>của công việc quản lý</em> của chúng.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nhưng sự đối lập này, biểu hiện ra một cách quyết liệt nhất trước hết là trong mối quan hệ của “những lợi ích <em>công cộng đặc thù</em>” ấy v.v., những lợi ích "nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó, đang tạo thành lĩnh vực <em>nhà nước</em>", đối với "<em>cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước</em>" ấy. Trước hết, sự đối lập ấy cũng vẫn biểu hiện bên trong lĩnh vực này.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">“Việc duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế trong những quyền đặc thù ấy và việc quy những quyền đặc thù này vào lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế, đòi hỏi <em>sự</em> <em>quan tâm </em>từ phía những<em>đại biểu toàn quyền của quyền hành chính</em>, <em>những quan chức nhà nước của</em><em>quyền hành pháp</em>và những cơ quan tư vấn tối cao - vì vậy mà được tổ chức<em>thành những hội đồng</em>- những đại biểu ấy và những cơ quan ấy hợp lại thành cấp cao nhất tiếp xúc với nhà vua" (§289).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nhân đây chúng ta hãy l&shy;ưu ý tới sự cấu tạo của những <em>hội đồng</em> hành chính, mà ở Pháp không có chẳng hạn. "<em>Vì</em>", ngay từ đầu, Hê-ghen gọi những cơ quan này là "<em>tư&shy; vấn</em>", "<em>vì vậy</em>" đương nhiên là những cơ quan đó "được tổ chức thành những hội đồng".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Theo Hê-ghen, "bản thân nhà nước", tức "quyền hành chính", thông qua "những đại biểu toàn quyền", bư&shy;ớc vào phạm vi của xã hội công dân để duy trì "lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế" v.v., và theo ý kiến của Hê-ghen, "những đại biểu toàn quyền của chính phủ”, "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp", là "<em>người đại biểu nhà nước chân chính</em>" - không phải của "xã hội công dân", mà "chống lại" "xã hội công dân". Vì thế, sự đối lập giữa nhà nước và xã hội công dân được xác lập. Nhà nước không phải ở trong xã hội công dân, mà ở ngoài xã hội công dân; nhà nước chỉ tiếp xúc với xã hội công dân thông qua "<em>những đại biểu toàn quyền</em>" của mình, những người này được ủy quyền "<em>quan tâm đến nhà nước</em>" trong những lĩnh vực đó. Nhờ có "những đại biểu toàn quyền" này, sự đối lập giữa nhà nước và xã hội công dân không bị thủ tiêu, mà trở thành một sự đối lập "pháp định", "được xác lập một cách vững chắc". "Nhà nước" với tính cách là một cái gì ở thế giới bên kia và xa lạ với <em>bản chất</em> của xã hội công dân, khẳng định bản thân bằng những đại biểu của mình, đối lập với xã hội công dân. "Cảnh sát", "tòa án" và "cơ quan hành chính" không phải là đại biểu của bản thân xã hội công dân, - là xã hội đang thông qua chúng và nằm trong chúng mà bảo vệ lợi ích phổ biến của <em>chính mình</em>, - mà là những đại biểu toàn quyền của nhà nước để quản lý nhà nước chống lại xã hội công dân. Hê-ghen giải thích tường tận <em>sự đối lập</em> này trong lời nhận xét thẳng thắn [đối với §289] đã được xét đến trên đây:</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">“Công việc của chính phủ mang tính chất <em>khách quan</em>: những công việc này tự bản thân chúng [...] đã được quyết định" (§291).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Phải chăng từ đó Hê-ghen rút ra kết luận cho rằng vì thế mà những công việc của chính phủ lại càng ít đòi hỏi “thang bực của tri thức" hơn, rằng những công việc này hoàn toàn có thể được thực hiện bởi "bản thân xã hội công dân"? Không phải, ngược lại thế.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Ông đư&shy;a ra nhận xét thâm thúy rằng những công việc hành chính ấy chỉ có thể được thực hiện thông qua “những cá nhân”, rằng "giữa những công việc của chính phủ và những cá nhân này, không có mối liên hệ <em>tự nhiên</em> trực tiếp nào", - đó là ám chỉ quyền lực của nhà vua, quyền lực này chẳng qua chỉ là "<em>quyền lực tự nhiên của sự tùy tiện</em>", do đó là một cái gì do "<em>sự sinh đẻ</em>" tạo ra. "Quyền lực nhà vua" chẳng qua chỉ là đại diện của yếu tố tự nhiên trong ý chí, là đại diện của "sự thống trị của <em>bản tính nhục thể trong nhà nước</em>”.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Vì vậy “các quan chức nhà nước của quyền hành pháp" khác về bản chất với "nhà vua" về mặt tiếp nhận những chức vụ của mình.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">“Quyết định họ làm việc đó" (điều khiển những công việc nhà nước) "là<em>yếu tố khách quan</em>: tri thức" (sự tùy tiện chủ quan không có yếu tố này). "và bằng chứng về năng lực của mình, - bằng chứng bảo đảm cho nhà nước thỏa mãn nhu cầu đẳng cấp phổ biến của mình và đồng thời đề ra một điều kiện duy nhất khiến cho<em>mỗi công dân </em>đều có<em>khả năng</em>hiến thân mình cho đẳng cấp <em>đó</em>".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Cái <em>khả năng </em>trở thành quan chức nhà nước mà mỗi công dân đều có, là mối quan hệ tích cực thứ hai giữa xã hội công dân và nhà nước, là <em>sự đồng nhất thứ hai</em>. Mối quan hệ này mang tính chất rất bề ngoài và tính chất nhị nguyên luận. Mỗi người theo đạo Thiên chúa đều có khả năng trở thành thầy tu (tức là thoát khỏi người trần và cõi tục). Nhưng lẽ nào điều đó lại cản trở các thầy tu đối diện với tín đồ Thiên chúa giáo với tư&shy; cách là thế lực của thế giới bên kia? Nói rằng mỗi người đều có khả năng nhận được quyền của một lĩnh vực <em>khác</em>, điều đó chỉ chứng minh rằng lĩnh vực <em>của bản thân người đó</em> không phải là hiện thực của quyền đó mà thôi.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Trong nhà nước chân chính, vấn đề không phải là ở chỗ mỗi công dân có khả năng hiến thân mình cho đẳng cấp phổ biến với tính cách là đẳng cấp đặc thù, mà là ở chỗ đẳng cấp phổ biến ấycó năng lực trở thành đẳng cấp phổ biến thật sự hay không, tức là có năng lực trở thành thân phận</span></span><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftn6" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">1*</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">của mọi công dân hay không. Nhưng tiền đề mà Hê-ghen dùng làm điểm xuất phát lại là đẳng cấp phổ biến - giả, đẳng cấp phổ biến - ảo tưởng, là tính phổ biến đẳng cấp đặc thù.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Sự đồng nhất mà Hê-ghen cấu tạo nên giữa xã hội công dân và nhà nước, là sự đồng nhất của <em>hai đạo quân đối địch nhau</em>, trong đó mỗi người lính đều có “khả năng", bằng con đường "đào ngũ", trở thành thành viên của đạo quân “thù nghịch", và dĩ nhiên là với điều đó Hê-ghen đã mô tả đúng đắn trạng thái kinh nghiệm ngày nay.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Đối với sự cấu tạo của ông về "các cuộc sát hạch” thì cũng vậy. Trong nhà nước hợp lý, việc sát hạch những ai muốn trở thành thợ đóng giày có thể cần hơn việc sát hạch những ai muốn trở thành quan chức nhà nước của quyền hành pháp, vì nghề đóng giày là một kỹ năng mà không có nó thì người ta vẫn có thể trở thành một công dân tốt, một con người xã hội; còn “tri thức nhà nước” cần thiết lại là một điều kiện mà nếu thiếu thì con người tuy sống trong nhà nước, nhưng vẫn ở bên ngoài nhà nước, vẫn tách rời với bản thân, tách rời với không khí. "Sát hạch" chẳng qua chỉ là cái công thức của hội kín, là sự thừa nhận, do pháp luật quy định, tri thức chính trị là một đặc quyền.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">“Mối liên hệ” giữa "chức vụ nhà nước" và "cá nhân", vốn là mối liên hệ khách quan giữa tri thức của xã hội công dân và tri thức của nhà nước, - mối liên hệ này, do <em>sát hạch</em> xác lập, chẳng qua chỉ là <em>sự rửa tội của chế độ quan chức đối với tri thức</em>, là sự chứng nhận chính thức về việc tri thức trần tục <em>đã hóa thân</em> thành tri thức thần thánh (trong mỗi kỳ sát hạch, lẽ dĩ nhiên là người giám khảo hiểu biết tất cả). Không hiểu tại sao chúng ta lại không nghe nói rằng những nhà chính trị Hy Lạp và La Mã đã trải qua các kỳsát hạch. Vả lại, so với quan chức Chính phủ Phổ thì nhà hoạt động nhà nước La Mã có nghĩa lý gì!</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Bên cạnh mối liên hệ <em>khách quan</em> giữa cá nhân và chức vụ nhà nước, bên cạnh <em>việc sát hạch</em>, còn có một mối liên hệ khác - <em>sự tùy tiện</em> <em>của nhà vua</em>.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Vì yếu tố khách quan ở đây không phải là thiên tài (nh&shy;ư trong nghệ thuật, chẳng hạn) cho nên nhất định phải có một <em>số nhiều</em> vô kể <em>những người</em> có thể đảm nhiệm chức vụ đó, những người mà ta không thể xác định được một cách tuyệt đối xem ai là người hơn hẳn những người khác. Mặt chủ quan - tức là việc cá nhân này được lựa chọn ra từ số đông ấy, được giao chức vụ và đ&shy;ược ủy quyền quản lý công việc chung, - việc xác lập nh&shy;ư vậy mối liên hệ giữa cá nhân và chức vụ, tức là mối liên hệ giữa hai mặt bao giờ cũng mang tính chất ngẫu nhiên đối với nhau, vẫn là đặc quyền của nhà vua, coi là quyền lực nhà nước có tính quyết định và tối cao".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nhà vua ở đâu cũng là đại biểu của tính ngẫu nhiên. Ngoài yếu tố khách quan là sự tuyên bố lòng tin mang tính chất quan liêu (việc sát hạch), còn phải có yếu tố chủ quan là <em>ân huệ</em> của nhà vua, thì lòng tin mới mang lại kết quả.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">“Những chức năng nhà nước đặc thù mà <em>chế độ quân chủ </em>giao phó cho các cơ quan" (chế độ quân chủ phân chia, chuyển giao những hình thức hoạt động nhà nước đặc thù cho các cơ quan, coi đó là những <em>chức năng</em> của chúng, nó <em>phân bố nhà nước cho các quan chức</em>; nó phân phối những chức năng này như&shy; nhà thờ La Mã thần thánh phân phối ơn chúa; chế độ quân chủ là một hệ thống tự lưu; chế độ quân chủ cho thuê những chức năng nhà nước), "hợp thành một bộ phận của mặt <em>khách quan</em> của chủ quyền vốn có của nhà vua". Ở đây, lần đầu tiên Hê-ghen phân biệt mặt khách quan của chủ quyền vốn có của nhà vua và mặt <em>chủ quan</em> của nó. Trước đây, ông nhập cục cả hai mặt này làm một. Chủ quyền vốn có của nhà vua ở đây mang một ý nghĩa hoàn toàn thần bí, - giống như&shy; các nhà thần học thấy giới tự nhiên là thư&shy;ợng đế nhân cách hóa. [Còn trên kia] thì Hê-ghen nói: nhà vua là mặt chủ quan của chủ quyền vốn có của <em>nhà nước</em> (§293).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Trong §294, Hê-ghen rút từ ý niệm ra cái quyền đ&shy;ược hư&shy;ởng <em>lương bổng </em>của quan chức. Ở đây, đối với Hê-ghen, <em>sự đồng nhất thật sự c</em>ủa xã hội công dân và nhà nước chính là ở món <em>lương bổng </em>mà các quan chức lĩnh được, hoặc là ở chỗ công việc phục vụ nhà nước đồng thời bảo đảm tính vững chắc của tồn tại kinh nghiệm. <em>Lương bổng </em>của quan chức - đó là hình thức đồng nhất tối cao mà Hê-ghen rút ra được nhờ sự cấu tạo của mình. Tiền đề của việc biến <em>những công việc nhà nước</em> thành những <em>chức vụ </em>là việc tách rời nhà nước với xã hội. Nếu như&shy; Hê-ghen viết:</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Phục vụ nhà nước [...] đòi hỏi phải hy sinh việc thỏa mãn một cách độc lập và tùy tiện những mục đích chủ quan" (nhưng mọi việc phục vụ đều đòi hỏi nh&shy;ư vậy), "và chính bằng cách đó mà nó đem lại cái quyền tìm được sự thỏa mãn trong việc thực hiện nh&shy;ững công vụ theo đúng với nghĩa vụ, và chỉ trong việc thực hiện ấy mà thôi. Về mặt này, ở đây, cũng xác lập mối liên hệ giữa lợi ích phổ biến và lợi ích đặc thù; mối liên hệ này hợp thành khái niệm nhà nước về tính vững chắc bên trong của nhà nước".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">thì 1) về bất cứ người đầy tớ nào, cũng đều có thể nói nh&shy;ư vậy và 2) đúng là việc bảo đảm <em>lương bổng </em>cho quan chức chính là cái đang nâng đỡ từ bên trong những nước quân chủ hiện nay đang suy tàn. Trong những nước quân chủ ấy, chỉ có đời sống của quan chức là được <em>đảm bảo, </em>ngược lại với đời sống của những thành viên trong xã hội công dân.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Hê-ghen không thể không nhận thấy rằng ông đã cấu tạo quyền hành pháp thành <em>mặt đối lập </em>với xã hội công dân và hơn nữa, thành một cực thống trị. Vậy thì ông khôi phục mối quan hệ đồng nhất như&shy; thế nào?</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Căn cứ theo §295, "việc bảo vệ nhà nước và những kẻ bị lãnh đạo khỏi hành vi <em>lạm </em>quyền của các cơ quan và quan chức", một mặt, nằm ở "thang bực" của họ (làm như&shy; thể là thang bực không phải là <em>sự lạm dụng chủ yếu </em>và làm nh&shy;ư thể là những tội cá nhân nào đó của quan chức có thể đem so sánh được với những tội <em>tất yếu </em>nảy sinh ra từ thang bực đó; chế độ thang bực trừng phạt quan chức khi quan chức mắc tội vi phạm thang bực hoặc phạm phải cái tội lỗi mà thang bực không cần đến, nhưng thang bực lại bảo vệ quan chức mỗi khi bản thân thang bực phạm tội thông qua quan chức; thêm nữa, thang bực khó mà thấy rõ thành viên này hoặc thành viên khác của nó đã phạm tội). Mặt khác, việc bảo vệ này nằm trong "những quyền của những đoàn thể tự quản, những nghiệp đoàn, vì những quyền ấy tự chúng trở thành những trở ngại không cho đem sự tùy tiện chủ quan xen vào chức quyền đã giao cho các quan chức, và đem sự kiểm tra từ dưới lên bổ sung cho sự kiểm tra từ trên xuống là sự kiểm tra không thể nào nắm hết mọi chi tiết trong hành vi của quan chức" (làm nh&shy;ư thể sự kiểm tra này không được tiến hành theo quan điểm của thang bực quan liêu).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nh&shy;ư vậy, bảo đảm thứ hai chống lại sự tùy tiện của cơ cấu quan chức nằm trong những đặc quyền của các nghiệp đoàn.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Như&shy; vậy, khi chúng ta hỏi Hê-ghen rằng cái gì bảo vệ xã hội công dân khỏi bị cơ cấu quan chức xâm phạm thì ông trả lời:</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">1) <em>"Thang bực" </em>của cơ cấu quan chức. <em>Kiểm tra. </em>Tức là bản thân đối phương bị bó chân bó tay, và nếu nh&shy;ư nó đóng vai trò cái búa đối với cái ở dưới nó thì nó là cái đe đối với cái ở trên nó. Nhưng, bảo đảm chống lại "thang bực" là ở chỗ nào? Hại nhỏ bị hại lớn loại trừ, tất nhiên là theo ý nghĩa hại nhỏ so với hại lớn thì chẳng thấm vào đâu.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">2) <em>Sự xung đột, </em>tức là sự xung đột chưa được giải quyết, giữa cơ cấu quan chức và các nghiệp đoàn. <em>Đấu tranh, khả năng </em>đấu tranh, làm đảm bảo để tránh khỏi thất bại. Tiếp đó (§297) Hê-ghen thêm một đảm bảo nữa do "những thể chế của chủ quyền từ trên xuống" mang lại, điều đó cũng vẫn được hiểu là thang bực.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nhưng Hê-ghen còn chỉ ra hai yếu tố nữa (§296).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"><em>Trong bản thân </em><em>quan</em><em>chức </em>- và điều này phải bồi dưỡng tinh thần nhân đạo cho quan chức khiến cho "tính vô t&shy;ư, tinh thần tuân thủ luật pháp và thái độ mềm mỏng" trở thành "tập quán" của quan chức - "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần" cần phải đóng vai trò "đối lực về mặt tinh thần" chống lại <em>yếu tố máy móc </em>của sự hiểu biết và của "công việc thực tế" của quan chức. Làm nh&shy;ư thể là trong thực tế, không diễn ra điều ngược lại, và "yếu tố mấy móc" của những hiểu biết "quan trường" và của "công việc thực tế" của quan chức không phải là "đối lực" chống lại "sự giáo dục về mặt đạo đức và tinh thần" của quan chức! Và phải chăng tinh thần thực tế và công việc thực tế của quan chức, với tính cách là thực thể, lại không chiến thắng tính ngẫu nhiên của những tài năng khác của hắn? Vì "chức vụ" của quan chức chính là mối quan hệ "thực thể" của quan chức và "bánh mì" của quan chức. Quả là tuyệt vời khi Hê-ghen đem "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần" ra đối lập với "yếu tố máy móc của sự hiểu biết và của công việc của quan chức”! Con người trong ông quan phải bảo vệ ông quan ấy khỏi bản thân ông ta. Một sự thống nhất gì vậy! <em>Một sự cân bằng về tinh thần. </em>Quả là một phạm trù nhị nguyên luận tuyệt vời!</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Sau đó, Hê-ghen nêu lên "quy mô của nhà nước", nhưng ở Nga quy mô này không tạo ra một bảo đảm nào nhằm ngăn chặn sự vũ đoán của "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp"; dù sao, yếu tố cuối cùng này cũng nằm <em>"ngoài" "bản chất" </em>của cơ cấu quan chức.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Đối với Hê-ghen, "quyền hành pháp" được quy thành "toàn thể những công bộc nhà nước".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Ở đây, tức là trong lĩnh vực của "cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước", chúng ta chỉ nhìn thấy những sự xung đột chưa được giải quyết. <em>Sát hạch </em>và <em>bánh mì </em>của quan chức là những hợp đề cuối cùng.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Hê-ghen nêu sự bất lực của cơ cấu quan chức,sự xung đột của nó với nghiệp đoàn, thành lý do cao nhất biện hộ cho cơ cấu quan chức.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Trong §297, sự đồng nhất được xác lập trong chừng mực mà "những thành viên của chính phủ và những quan chức nhà nước" là "bộ phận hợp thành chủ yếu của <em>đẳng cấp trung gian". </em>Hê-ghen tán dương "đẳng cấp trung gian" này là "chỗ dựa chủ yếu" của nhà nước "về mặt pháp chế và tri thức" (phần bổ sung vào đoạn được trích).</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">"Sự hình thành đẳng cấp trung gian này là một trong những lợi ích quan trọng nhất của nhà nước, nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện trong một tổ chức nh&shy;ư tổ chức mà chúng tôi trình bày trên đây, cụ thể là ở nơi nào mà những giới đặc thù nhất định, tương đối độc lập, có được những quyền nhất định, và ở nơi nào có <em>giới quan chức </em>mà sự tùy tiện bị những quyền của các giới đặc thù này làm cho tê liệt".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Tất nhiên, chỉ trong tổ chức đó, nhân dân mới có thể là <em>một </em>đẳng cấp, cụ thể là <em>đẳng cấp trung gian, </em>nhưng phải chăng tổ chức này được dựng trên sự cân bằng của những đặc quyền? Quyền hành pháp là khó diễn dịch nhất. Quyền này thuộc về toàn thể nhân dân với mức độ còn lớn hơn là quyền lập pháp.</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Sau đó (trong chú thích của §308) Hê-ghen mới trình bày tinh thần thật sự của chế độ quan chức, khi mệnh danh cho nó là "tính cổ hủ trong công việc" và là "chân trời của một lĩnh vực hạn chế".</span></span></span></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">(còn nữa)</span></span></span></p><p> </p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"> <em>Do C.Mác viết vào mùa hè năm 1843</em></span></span></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><em><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Được Viện Mác - Ăng-ghen - Lê-nin - Xta-lin công bố lần đầu tiên bằng tiếng nguyên bản năm 1927</span></span></em></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><em><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">In theo bản thảo </span></span></em></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><em><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nguyên văn là tiếng Đức</span></span></em></span></p><p></p><p> </p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Nguồn: C.Mác và Ph.Ăng-ghen. <em>Toàn tập</em>. Tập 1 (1842-1844). Hà Nội: Nxb. Chính trị quốc gia, 1995. Bản điện tử: </span></span><a href="https://www.cpv.org.vn/" target="_blank"><strong><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">https://www.cpv.org.vn</span></span></u></strong></a></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"> <a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref1" target="_blank"></a></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref1" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[1]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">- chiến tranh của tất cả chống lại tất cả.</span></span></span></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref2" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[2]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">- Chỉ có thế thôi</span></span></span></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref3" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[3]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">*- nhà nước thầy tu.</span></span></span></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref4" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[4]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px"> - nguyên nhân đầu tiên</span></span></span></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref5" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">[5]</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">- sự hỗn hợp phức tạp</span></span></span></p><p></p><p><span style="font-family: 'times new roman'"><a href="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref6" target="_blank"><u><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">1*</span></span></u></a><span style="font-family: 'Arial'"><span style="font-size: 15px">Cách chơi chữ "Stand" có nghĩa là "đẳng cấp" và cũng có nghĩa là "thân phận".</span></span></span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="PHÚC KEYNES, post: 95836, member: 147652"] [b]GÓP PHẦN PHÊ PHÁN TRIẾT HỌC PHÁP QUYỀN CỦA HEGEL [Phần 3][/b] [FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]K. Marx và F. Engels[/SIZE][/FONT][/B][/FONT] [FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]TOÀN TẬP, Tập 1 (1842-1844)[/SIZE][/FONT][/B][/FONT] [FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]Nxb. Chính trị quốc gia, 1995[/SIZE][/FONT][/B][/FONT] [FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]--- o0o ---[/SIZE][/FONT][/B][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [CENTER][FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]GÓP PHẦN PHÊ PHÁN [I]TRIẾT HỌC PHÁP QUYỀN[/I] CỦA HEGEL[/SIZE][/FONT][/B][/FONT][/CENTER] [RIGHT][FONT=times new roman][B][FONT=Arial][SIZE=4]Karl Marx [/SIZE][/FONT][/B][/FONT][/RIGHT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [CENTER][FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4] b) QUYỀN HÀNH PHÁP[/SIZE][/FONT][/FONT][/CENTER] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4] §287. "[I]Việc thực hiện và việc áp dụng [/I]những quyết định của nhà vua, và nói chung, việc tiếp tục và duy trì cái đã được quyết định, tức những luật pháp, những thiết chế, những cơ quan công ích, v.v. hiện tồn, thì khác với bản thân [I]quyết định[/I]. Công việc quy vào này [...] được thực hiện hởi [I]quyền hành chính[/I], bao gồm cả quyền [I]xét xử lẫn [/I]quyền [I]cảnh sát,[/I] những quyền này quan hệ một cách trực tiếp hơn với cái đặc thù trong xã hội công dân và thực hiện lợi ích phổ biến ở bên trong những mục đích đặc thù đó".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Đây là lời giải thích thông thường về quyền [I]hành chính. Điểm độc đáo[/I] của Hê-ghen chỉ là ở chỗ ông đã [I]kết hợp quyền hành chính [/I]với quyền cảnh sát và [I]quyền xét xử[/I], nhưng thông thường thì quyền hành chính và quyền xét xử được xem nh­ư những mặt đối lập.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§288. "Những lợi ích công cộng [I]đặc thù[/I], nằm trong phạm vi xã hội công dân[I]và nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước[/I] (§256), thì được quản lý bởi [I]những nghiệp đoàn[/I] (§251) của các công xã, của các nghề nghiệp và các đẳng cấp khác, bởi người đứng đầu của họ, bởi người đại diện, người quản lý v.v.. Vì những công việc mà họ quản lý, một mặt, đụng đến [I]sở hữu tư­ nhân[/I] và [I]những lợi ích[/I] của các lĩnh vực [I]đặc thù[/I] đó, và về mặt này quyền uy của họ một phần dựa vào sự tín nhiệm của những thành viên của đẳng cấp họ và của toàn thể đồng bào; vì mặt khác, những giới đó phải phục tùng lợi ích tối cao của nhà nước, - vì vậy cho nên trong việc thay thế những chức vụ này, nói chung sẽ có sự hỗn hợp việc bầu cử thông thường trong đó những nhân vật hữu quan đ­ược tham gia, với việc phê chuẩn và bổ nhiệm của cấp tối cao".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Đây là sự mô tả giản đơn tình hình có tính chất kinh nghiệm trong một vài nước.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§289. "[I]Việc duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước[/I] và [I]pháp chế[/I] trong những quyền đặc thù này và việc quy những quyền đặc thù này vào lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế, đòi hỏi sự quan tâm từ phía những[I]đại biểu toàn quyền[/I] của quyền hành chính, [I]những quan chức nhà nước của quyền[/I][I]hành pháp[/I]và những cơ quan tư vấn tối cao, - vì vậy mà được tổ chức thành những hội đồng, - những đại biểu ấy và những cơ quan ấy hợp lại thành cấp cao nhất tiếp xúc với nhà vua".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Hê-ghen không [I]vạch rõ[/I] bản tính của [I]quyền[/I] [I]hành chính.[/I] Nhưng nếu chúng ta cứ cho rằng ông đã làm việc đó thì như­ vậy ông cũng vẫn không chứng minh rằng quyền hành chính là một cái gì lớn hơn [I]chức năng, tính quy định[/I] của công dân nhà nước nói chung. Từ quyền hành chính đó Hê-ghen đã suy ra một quyền lực [I]đặc thù[/I], [I]riêng biệt[/I], chỉ vì ông coi "những lợi ích đặc thù của xã hội công dân" là những lợi ích "nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]"Giống nh­ư xã hội công dân là chiến trường của lợi ích riêng tư­ cá nhân, của cuộc đấu tranh của tất cả chống lại tất cả, xã hội công dân này cũng là vũ đài trên đó diễn ra cuộc xung đột của lợi ích riêng tư­ với những việc công cộng đặc thù, cũng nh­ư sự xung đột của cả hai cái đó gộp lại, [/I]với những quan điểm tối cao và những chế định của nhà nước. Tinh thần nghiệp đoàn được đẻ ra trong tính hợp pháp của những lĩnh vực đặc thù, chuyển hóa trong bản thân mình thành tinh thần nhà nước, vì đối với nó, nhà nước là phư­ơng tiện để duy trì những mục đích đặc thù. Đó là [I]bí mật[/I] của lòng yêu nước của công dân từ phía này: họ biết nhà nước là thực thể của mình, vì nhà nước ủng hộ những lĩnh vực đặc thù của họ, tức là tính hợp pháp và uy tín của họ, cũng như­ phúc lợi của họ. Nguồn gốc của sự sâu sắc và sức mạnh mà nhà nước biểu hiện trong [I]tín niệm chính trị[/I], là ở tinh thần nghiệp đoàn - vì [I]cái đặc thù ở đây bắt nguồn trực tiếp trong cái phổ biến".[/I][/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Điều đáng chú ý ở đây là:[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]1) định nghĩa xã hội công dân như là bellum omnium contra omnes [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn1"][U][FONT=Arial][SIZE=4][1][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4];[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]2) trong [I]chủ nghĩa vị kỷ tư­ nhân[/I], vừa thấy có "[I]bí mật của lòng yêu nước của công dân[/I]”, lại vừa thấy có "nguồn gốc của sự sâu sắc và sức mạnh mà nhà nước biểu hiện trong tín niệm chính trị";[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]3) "công dân", con người của lợi ích tư­ nhân, được coi là mặt đối lập với cái phổ biến; thành viên của xã hội công dân được coi là "cá nhân hoàn hảo"; mặt khác, nhà nước cũng đối lập với những "công dân" được coi là "cá nhân hoàn hảo".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Lẽ ra, Hê-ghen phải tuyên bố "xã hội công dân", cũng như­ "gia đình", là tính quy định của mỗi cá nhân coi là một phần tử của nhà nước, do đó phải tuyên bố "những phẩm chất chính trị" vềsau này là những tính quy định của cá nhân coi là một phần tử của nhà nước nói chung. Nhưng ở Hê-ghen, đó không phải là cũng một cá nhân ấy đang phát triển tính quy định mới của bản chất xã hội của mình. Ở Hê-ghen, đó là bản chất của ý chí dường nh­ư đang phát triển những tính quy định của mình từ bản thân mình. Những tổ chức khác nhau và riêng biệt, tồn tại một cách kinh nghiệm trong nhà nước, được coi là hiện thân trực tiếp của một tính quy định nào đó trong số những tính quy định ấy.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Sau khi đã biến cái phổ biến, với tính cách là cái phổ biến, thành một cái độc lập, Hê-ghen trực tiếp lẫn lộn cái phổ biến với sự tồn tại kinh nghiệm và lập tức bắt đầu thừa nhận một cách không phê phán cái hữu hạn là biểu hiện của ý niệm.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Ở đây, Hê-ghen sở dĩ mâu thuẫn với bản thân mình, chỉ vì ông không coi "con người của gia đình" là một loại con người cũng hoàn hảo, cũng bị gạt khỏi tất cả những phẩm chất khác, như­ ông đã coi thành viên của xã hội công dân.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§296. "[I]Sự phân công[/I] [...] cũng diễn ra trong những[I]công việc của chính phủ[/I].Việc tổ chức các cơ quan có nhiệm vụ hình thức nhưng khó khăn là: từ d­ưới, ở đó đời sống công dân là [I]cụ thể,[/I] quản lý đời sống công dân một cách cụ thể, và đồng thời phân chia công việc đó thành những bộ môn [I]trừu tượng[/I] đặt dưới sự­ điều khiển của những cơ quan đặc thù, với tính cách là những trung tâm khác nhau, mà hoạt động h­ướng về các lĩnh vực ở bên dưới, cũng giống như­ trong lĩnh vực của quyền hành chính tối cao, nó lại được quy tụ lại và mang một dạng rõ ràng cụ thể".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]Điểm bổ sung [/I]vào đoạn này, chúng ta sẽ nghiên cứu sau.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§291. "Công việc của chính phủ mang tính chất [I]khách quan[/I]; những công việc này tự­ bản thân chúng, theo bản chất của chúng, đã được quyết định (§287) và phải được chấp hành và thực hiện bởi những [I]cá nhân[/I]. Giữa công việc của chính phủ và những cá nhân không có mối liên hệ[I]tự nhiên [/I]trực tiếp nào; vì thế không phải con người tự nhiên của họ và sự­ sinh đẻ quyết định việc các cá nhân đảm nhiệm những chức năng ấy. Quyết định họ làm việc đó là yếu tố khách quan: tri thức và bằng chứ­ng về năng lực của mình, - bằng ch­ứng bảo đảm cho nhà nước thỏa mãn nhu cầu đẳngcấpphổ biến của mình và đồng thời đề ra một điều kiện duy nhất khiến cho mỗi công dân đều [I]có khả năng[/I]hiến thân mình cho đẳng cấp đó".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§292. “Vì yếu tố khách quan ở đây không phải là thiên tài (như­ trong nghệ thuật chẳng hạn), cho nên nhất định phải có một số [I]nhiều[/I] vô kể [I]những ngư­ời[/I] có thể đảm nhiệm chức vụ đó, những người mà ta không thể xác định được một cách tuyệt đối xem ai là người hơn hẳn những người khác. Mặt chủ quan, - tức là việc cá nhân [I]này[/I] được lựa chọn ra từ số đông ấy, được giao chức vụ và được ủy quyền quản lý công việc chung, - việc xác lập nh­ư vậy mối liên hệ giữa những cá nhân và chức vụ, tức là mối liên hệ giữa hai mặt bao giờ cũng có tính chất ngẫu nhiên đối với nhau, vẫn là đặc quyền của nhà vua, coi là quyền lực nhà nước có tính chất quyết định và tối cao”.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§293. "Những chức năng nhà nước đặc thù, mà [I]chế độ quân chủ[/I] trao cho các cơ quan, hợp thành một bộ phận của mặt [I]khách quan[/I] của chủ quyền vốn có của nhà vua: những [I]s­ự khác biệt[/I] nhất định của những chức năng ấy cũng do bản chất của sự vật đem lại: và giống như­ hoạt động của các cơ quan là sự thừa hành nghĩa vụ, chức năng mà chúng thực hiện cũng là cái quyền đã thoát khỏi quyền lực của tính ngẫu nhiên".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Điều duy nhất cần lư­u ý tới là "mặt [I]khách quan[/I] của chủ quyền [I]vốn có[/I] của nhà vua".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§294. "Cá nhân, do một chiếu chỉ tối cao (§292) mà kết hợp với một chức vụ nhất định trong chính phủ, thì lấy việc hoàn thành nghĩa vụ của mình - coi là điều kiện của sự kết hợp ấy - làm nguồn thu nhập, điều đó tạo thành cái có tính thực thể trong địa vị của cá nhân ấy. [I]Với tính cách là hậu quả[/I] của cái địa vị có tính thực thể ấy, cá nhân nhận được tư­ liệu sinh hoạt, có được sự bảo đảm thỏa mãn nhu cầu riêng của mình (§264), và làm cho hoàn cảnh bên ngoài và hoạt động chức vụ của mình thoát khỏi tất cả những sự lệ thuộc và ảnh hư­ởng chủ quan khác".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Phục vụ nhà nước [...] đòi hỏi", - Hê-ghen viết trong lời chú thích, - "phải hy sinh việc thỏa mãn một cách độc lập và tùy tiện những mục đích chủ quan, và chính bằng cách đó mà nó đem lại cái quyền tìm được sự thỏa mãn trong việc thực hiện những công vụ theo đúng với nghĩa vụ, và chỉ trong việc thực hiện ấy mà thôi. Về mặt này, ở đây, cũng xác lập mối liên hệ giữa lợi ích phổ biến và lợi ích đặc thù: mối liên hệ này hợp thành khái niệm nhà nước và tính vững chắc bên trong của nhà nước" (§260). “Sự bảo đảm thỏa mãn những nhu cầu đặc thù xóa bỏ sự thiếu thốn bên ngoài là sự thiếu thốn có thể buộc người ta đi tìm sự thỏa mãn những nhu cầu đó bằng cách lơ là việc thực hiện trách nhiệm và bổn phận. Những người được ủy quyền thi hành công việc nhà nước thấy quyền lực nhà nước phổ biến là cái bảo vệ khỏi mặt chủ quan khác, khỏi những dục vọng riêng tư­ của những kẻ bị lãnh đạo mà những lợi ích riêng tư­ v.v. bị tổn thất vì cái phổ biến được đưa ra chống lại chúng".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§295. "Việc bảo vệ nhà nước và những kẻ bị lãnh đạo khỏi hành vi lạm quyền của các cơ quan và quan chức, một mặt nằm ở ngay trong thang bậc và trách nhiệm của những cơ quan và quan chức đó, và mặt khác nằm trong những quyền của những đoàn thể tự quản, những nghiệp đoàn, vì những quyền ấy tự chúng trở thành những trở ngại không cho đem sự tuỳ tiện chủ quan xen vào chức quyền đã giao cho các quan chức và đem sự kiểm tr­a từ dư­ới lên bổ sung cho sự kiểm tra từ trên xuống là sự kiểm tra không thể nào nắm hết được mọi chi tiết trong hành vi của quan chức”.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§29ó. "Tuy vậy, muốn cho tính vô tư, tinh thần tuân thủ pháp luật và thái độ mềm mỏng trở thành [I]tập quán[/I] [ở các quan chức] thì một phần cần phải có một [I]sự giáo dục [/I]trực tiếp về mặt [I]đạo đức[/I] và [I]tinh thần[/I]: sự giáo dục ấy là một đối lực về mặt tinh thần chống lại yếu tố máy móc nảy sinh trong việc nghiên cứu những cái gọi là khoa học về những đối tượng của các lĩnh vực đó, trong kỹ năng nghiệp vụ cần thiết, trong công việc thực tế được hoàn thành v.v.: phần khác, [I]quy mô[/I] của nhà nước cũng là yếu tố chủ yếu nhờ nó mà tỷ trọng của những mối liên hệ gia đình và những mối liên hệ riêng tư­ khác được giảm bớt: sự trả thù, sự thù địch và những dục vọng khác thuộc loại tư­ơng tự cũng bị yếu đi và giảm bớt. Trong khi phục vụ những lợi ích to lớn tồn tại trong các quốc gia lớn, những mặt chủ quan ấy tự chúng mất đi và cái thói quen tuân theo những lợi ích, quan điểm và công việc chung được hình thành".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]§297. "Những thành viên của chính phủ và những quan chức nhà nước là bộ phận hợp thành chủ yếu của [I]đẳng cấp trung gian[/I] trong đó tập trung trí tuệ đã phát triển và ý thức pháp luật của toàn thể nhân dân. Sở dĩ đẳng cấp này không giữ một vị trí quý tộc biệt lập, sở dĩ học vấn và khả năng của đẳng cấp đó không biến thành ph­ương tiện của sự tùy tiện và sự­ thống trị, thì đó là do sự tác động của[I]những thể chế của chủ quyền[/I] từ trên xuống và của[I]những quyền của các nghiệp đoàn [/I]từ dưới lên".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]Bổ sung [/I]“ý thức nhà nước và học vấn cao nhất biểu hiện ra ở đẳng cấp trung gian là đẳng cấp của các quan chức nhà n­ước. Vì thế, đẳng cấp trung gian là chỗ dựa chủ yếu của nhà nước về mặt pháp chế và tri thức". "Sự hình thành đẳng cấp trung gian này là một trong những lợi ích quan trọng nhất của nhà nước, nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện trong một tổ chức như tổ chức mà chúng tôi trình bày trên đây, cụ thể là ở nơi nào mà những giới đặc thù nhất định, tương đối độc lập, có được những quyền nhất định, và ở nơi nào có [I]giới quan chức[/I] mà sự­ tùy tiện bị những quyền của các giới đặc thù này làm cho tê liệt. Hành động phù hợp với pháp quyền chung và thói quen hành động như­ vậy, là kết quả của một sự đối lập do những giới tự mình vốn độc lập ấy tạo nên".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Điều mà Hê-ghen nói về "quyền hành chính" không đáng gọi là sự phân tích triết học. Phần lớn những đoạn này có thể được bê nguyên xi vào bộ luật Phổ, thế nhưng việc quản lý hành chính theo đúng nghĩa của nó, lại là điểm hết sức khó phân tích.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Vì Hê-ghen đã quy quyền "cảnh sát" và quyền "xét xử" vào lĩnh vực [I]xã hội công dân[/I], cho nên [I]quyền hành chính[/I] chẳng qua chỉ là cơ quan hành chính được ông xem xét với tính cách là [I]cơ cấu quan chức[/I].[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Ở Hê-ghen, tiền đề của chế độ quan chức trước hết là "[I]sự tự quản[/I]" của xã hội công dân thông qua các "[I]nghiệp đoàn[/I]". Quy định duy nhất mà ông mang lại cho các nghiệp đoàn là: việc lựa chọn những người quản lý, những người đứng đầu các nghiệp đoàn ấy v.v. cần phải được thực hiện theo một cách thức[I]hỗn hợp[/I] - những nhân vật này cần phải do công dân bầu ra và phải được quyền hành chính theo đúng nghĩa của từ đó phê chuẩn ("sự phê chuẩn [I]tối cao[/I]", như­ Hê-ghen nói).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Để "duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế", bên trên lĩnh vực đó có "[I]những đại biểu toàn quyền[/I] của quyền hành chính", "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp" và "những cơ quan tư­ vấn" quy tụ xung quanh "nhà vua".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Trong "những công việc của chính phủ”, có "sự phân công". Các cá nhân phải chứng minh khả năng của mình có thể làm được công việc của chính phủ, tức là phải trải qua sát hạch. Quyền lựa chọn những cá nhân [I]nhất định[/I] vào những chức vụ nhà nước làthuộc về quyền lực nhà nước của nhà vua. Sự phân định các chức năng đó là do "bản chất của công việc". Làm chức vụ là nghĩa vụ, là thiên chức của quan chức nhà nước. Vì thế, họ cần phải được lĩnh [I]l­ương bổng[/I] của nhà nước. Bảo đảm để chống lại những hành vi lạm dụng của giới quan chức, một mặt là thang bậc và tinh thần trách nhiệm của họ, mặt khác, là những quyền của các đoàn thể tự quản, các nghiệp đoàn. Tinh thần nhân đạo của giới quan chức một phần gắn liền với "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần", một phần gắn liền với "quy mô của nhà nước". Quan chức là "bộ phận hợp thành chủ vếu của đẳng cấp trung gian". Để ngăn chặn không cho họ trở thành "quý tộc và thống trị", một mặt có "những thể chế của chủ quyền từ trên xuống", mặt khác có "những quyền của các nghiệp đoàn từ dư­ới lên". Đẳng cấp trung gian là đẳng cấp có "học vấn". Voilà tout [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn2"][U][FONT=Arial][SIZE=4][2][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4] Hê-ghen cung cấp cho chúng ta một sự mô tả mang tính chất kinh nghiệm về bộ máy quan chức, một phần phù hợp với hiện thực, một phần phù hợp với quan niệm của bản thân bộ máy quan chức về sự tồn tại của nó, - và đó là tất cả những điều ông đã trình bày trong chư­ơng rất khó, bàn về "quyền hành chính".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Hê-ghen xuất phát từ [I]sự phân chia[/I] giữa "nhà nước" và "xã hội công dân", giữa "những lợi ích đặc thù” và "cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó", và thật vậy, bộ máy quan chức dựa trên [I]sự phân chia này.[/I] Hê-ghen xuất phát từ tiền đề "những nghiệp đoàn", và thật vậy, bộ máy quan chức giả định phải có "[I]những nghiệp đoàn[/I]", hay ít ra cũng phải có "tinh thần nghiệp đoàn". Hê-ghen hoàn toàn không xem xét "nội dung" của bộ máy quan chức mà chỉ đ­ưa ra vài quy định chung về tổ chức "[I]hình thức[/I]"của nó; và thật vậy, cơ cấu quan chức chỉ là [I]"chủ nghĩa hình thức"[/I] của nội dung nằm bên ngoài bản thân nó.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]Nghiệp đoàn [/I]là chủ nghĩa duy vật của cơ cấu quan chức, còn cơ cấu quan chức là [I]chủ nghĩa duy linh[/I] của nghiệp đoàn. Nghiệp đoàn là cơ cấu quan chức của xã hội công dân, còn cơ cấu quan chức là nghiệp đoàn của nhà nước. Vì vậy, trên thực tế, cơ cấu quan chức đem bản thân mình, - coi là "xã hội công dân của nhà nước", - đối lập với những nghiệp đoàn, coi là "nhà nước của xã hội công dân". Nơi nào "cơ cấu quan chức" là nguyên tắc mới, nơi nào lợi ích phổ biến của nhà nước bắt đầu trở thành "biệt lập" cho mình, và do đó, trở thành lợi ích "hiện thực", thì cơ cấu quan chức chống lại nghiệp đoàn, coi như­ là mọi hậu quả chống lại sự tồn tại của những tiền đề của mình. Nhưng một khi nhà nước được thức tỉnh để sống cuộc sống hiện thực và khi xã hội công dân, hoạt động theo sự thúc đẩy của lý trí của mình, được giải thoát khỏi sự thống trị của các nghiệp đoàn, thì cơ cấu quan chức cố sức khôi phục lại nghiệp đoàn, bởi vì "nhà nước của xã hội công dân" mà sụp đổ, thì "xã hội công dân của nhà nước" cũng sụp đổ theo. Chủ nghĩa duy linh biến đi cùng với chủ nghĩa duy vật đối lập với nó. Hậu quả bắt đầu đấu tranh cho sự tồn tại của những tiền đề của mình, một khi có một nguyên tắc mới chống lại không phải sự [I]tồn tại[/I] của những tiền đề đó, mà chống lại [I]nguyên tắc[/I] của sự tồn tại đó. Cũng cái tinh thần tạo ra nghiệp đoàn trong xã hội, lại tạo ra cơ cấu quan chức trong nhà nước. Như­ vậy, sự đả kích vào tinh thần nghiệp đoàn là sự đả kích vào tinh thần quan chức, và nếu nh­ư trước kia cơ cấu quan chức đã chống lại sự tồn tại của nghiệp đoàn để bảo đảm cho sự tồn tại của chính mình, thì giờ đây nó cố gắng duy trì bằng bạo lực sự tồn tại của các nghiệp đoàn, để cứu vãn tinh thần nghiệp đoàn, cứu vãn tinh thần của chính mình.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Cơ cấu quan chức" là "[I]chủ nghĩa hình thức nhà nước[/I]" của xã hội công dân. Nó là "ý thức của nhà nước", "ý chí của nhà nước", "sự hùng mạnh của nhà nước", với t­ư cách là một [I]nghiệp đoàn đặc thù[/I] ("lợi ích phổ biến" chỉ có thể đứng vững với tư­ cách là "lợi ích đặc thù” chống lại lợi ích đặc thù, chừng nào cái đặc thù tự đối lập với cái phổ biến, với tính cách là "cái phổ biến". Như­ vậy, bộ máy quan liêu cần phải bảo vệ tính phổ biến [I]giả [/I]của lợiích đặc thù, bảo vệ tinh thần nghiệp đoàn, để cứu vãn tính đặc thù [I]giả[/I] của lợi ích phổ biến, cứu vãn tinh thần của chính nó. Nhà nước nhất định vẫn là nghiệp đoàn, chừng nào nghiệp đoàn còn cố sức trở thành nhà nước). Do vậy, giới quan chức tạo thành một xã hội [I]đặc thù, đóng kín[/I] trong nhà nước. Nhưng cơ cấu quan chức muốn duy trì nghiệp đoàn coi như­ một lực lư­ợng [I]giả[/I] nào đó. Thật ra, mỗi nghiệp đoàn riêng lẻ - trong chừng mực đây là vấn đề lợi ích [I]đặc thù [/I]của nó - cũng có sự mong muốn nh­ư vậy đối với cơ cấu quan chức, nhưng nó [I]mong muốn duy trì[/I] cơ cấu quan chức với t­ư cách là một lực lư­ợng chống lại những nghiệp đoàn khác, chống lại lợi ích đặc thù của kẻ khác. Vì vậy, cơ cấu quan chức với tính cách là [I]nghiệp đoàn hoàn hảo[/I], đang chiến thắng [I]nghiệp đoàn[/I] coi là bộ máy quan liêu không hoàn hảo. Nó hạ thấp nghiệp đoàn xuống mức cái vẻ bề ngoài đơn giản, hoặc muốn hạ thấp nghiệp đoàn tới mức đó, nhưng nó mong muốn cho cái vẻ bề ngoài này tồn tại và mong muốn cho cái vẻ bề ngoài đó tin chắc vào sự tồn tại của chính mình. Nghiệp đoàn là m­ưu toan của xã hội công dân muốn trở thành nhà nước, còn cơ cấu quan chức là nhà nước đã thực sự làm cho mình trở thành xã hội công dân.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Chủ nghĩa hình thức nhà nước", thể hiện trong cơ cấu quan chức, là "nhà nước coi như­ chủ nghĩa hình thức", và Hê-ghen đã mô tả cơ cấu quan chức nh­ư là cái chủ nghĩa hình thức ấy. Vì "chủ nghĩa hình thức nhà nước" tự tổ chức mình thành lực lư­ợng hiện thực và tự làm cho mình trở thành nội dung [I]vật chất[/I] của chính mình, cho nên rõ ràng rằng "cơ cấu quan chức" là sự kết hợp của những ảo giác [I]thực tiễn[/I], hoặc nó là "ảo giác của nhà nước"; tinh thần quan chức hoàn toàn là tinh thần của dòng Tên, tinh thần của thần học. Quan chức là tín đồ dòng Tên của nhà nước và những nhà thần học của nhà nước. Cơ cấu quan chức là la république prêtre [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn3"][U][FONT=Arial][SIZE=4][3][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4].[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Vì theo [I]bản chất[/I] của nó, cơ cấu quan chức là "nhà nước coi là chủ nghĩa hình thức", cho nên, theo [I]mục đích[/I] của nó, nó cũng là như­ thế. Như­ vậy, mục đích thực sự của nhà nước, đối với cơ cấu quan chức, là mục đích [I]chống[/I] nhà nước. Tinh thần quan chức là "tinh thần hình thức của nhà nước". Vì vậy, cơ cấu quan chức biến "tinh thần hình thức của nhà nước", hay sự vô tinh thần [I]thực sự[/I] của nhà nước, thành mệnh lệnh tuyệt đối. Cơ cấu quan chức tự coi mình là mục đích cuối cùng của nhà nước. Vì cơ cấu quan chức biến những mục đích "hình thức" của mình thành nội dung của mình, cho nên bất kỳ ở đâu nó cũng xung đột với những mục đích "hiện thực". Vì thế, nó buộc phải coi hình thức là nội dung và coi nội dung là hình thức. Những nhiệm vụ của nhà nước biến thành những nhiệm vụ của bàn giấy, hay những nhiệm vụ của bàn giấy biến thành những nhiệm vụ của nhà nước. Cơ cấu quan chức là một cái vòng mà không ai có thể nhảy ra ngoài được. Thang bực của nó là [I]thang bực của sự hiểu biết[/I]. Bực trên trao cho các bực bên d­ưới tất cả những gì dính dáng đến những tri thức về những vấn đề chi tiết; còn những bực dưới thì tin bực trên trong tất cả những gì liên quan đến những tri thức về cái phổ biến, và vì thế, họ đư­a nhau vào con đường lầm lạc.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Cơ cấu quan chức là nhà nước giả bên cạnh nhà nước hiện thực; nó là chủ nghĩa duy linh của nhà nước. Vì thế, mọi sự vật đều có hai ý nghĩa: ý nghĩa hiện thực và ý nghĩa kiểu quan chức, cũng giống như­ tri thức (và cả ý chí nữa) trở thành hai mặt - tri thức hiện thực và tri thức kiểu quan chức. Nhưng bản chất hiện thực thì bị cơ cấu quan chức xem xét qua cái lăng kính bản chất kiểu quan chức, qua cái lăng kính bản chất ở thế giới bên kia, bản chất duy linh luận. Cơ cấu quan chức nắm nhà nước, nắm bản chất duy linh luận của xã hội: đó là [I]sở hữu tư­ nhân[/I] của nó. Tinh thần phổ biến của cơ cấu quan chức là một điều [I]bí mật[/I], là một điều bí ẩn. Việc giữ gìn bí mật ấy trong bản thân giới quan chức được bảo đảm bằng tổ chức thang bực của nó, còn đối với thế giới bên ngoài thì được bảo đảm bằng tính chất nghiệp đoàn đóng kín của nó. Vì vậy, đối với cơ cấu quan chức, tinh thần công khai của nhà nước, cũng như­ tín niệm của nhà nước, được coi là [I]sự phản lại[/I] điều bí mật của nó. Vì thế [I]quyền uy[/I] là nguyên tắc tri thức của nó, và việc thần thánh hóa quyền uy là [I]phư­ơng thức tư­ tưởng[/I] của nó. Nhưng trong bản thân giới quan chức [I]chủ nghĩa duy linh[/I] biến thành [I]chủ nghĩa duy vật thô sơ[/I], chủ nghĩa duy vật của sự phục tùng mù quáng, của lòng tin vào quyền uy, vào cái [I]cơ chế[/I] những hành động công thức đã quy định chặt chẽ, của những nguyên tắc, những quan điểm, những truyền thống đã định sẵn. Đối với một quan chức riêng lẻ thì mục đích nhà nước biến thành mục đích cá nhân của y, thành [I]việc chạy theo chức tư­ớc,[/I] thành [I]việc mưu danh, cầu lợi[/I] . Thứ nhất, quan chức riêng lẻ này coi cuộc sống hiện thực là cuộc sống [I]vật chất[/I], vì [I]tinh thần của cuộc sống này có sự tồn tại biệt lập của mình[/I] trong cơ cấu quan chức. Vì vậy, cơ cấu quan chức phải ra sức làm cho cuộc sống càng trở nên vật chất hơn thì càng tốt. Thứ hai, cuộc sống hiện thực ấy là cuộc sống vật chất đối với bản thân quan chức, - tức là trong chừng mực nó trở thành đối tượng của hoạt động quan chức của y, - vì tinh thần của cuộc sống này đã được định sẵn cho nó, mục đích của nó nằm bên ngoài nó, sự tồn tại của nó là một sự tồn tại có tính chất bàn giấy. Nhà nước chỉ còn tồn tại d­ưới hình dạng những lực lượng quan chức cụ thể khác nhau, được gắn với nhau bằng sự lệ thuộc và sự phục tùng mù quáng. Đối với người quan chức, khoa học [I]hiện thực[/I] là không có nội dung, cũng nh­ư cuộc sống hiện thực là cuộc sống chết, vì tri thức giả này và đời sống giả này được y coi là bản chất thật sự. Vì thế quan chức phải đối xử với nhà nước hiện thực theo tinh thần dòng Tên, không kể là tinh thần dòng Tên ấy có ý thức hay vô ý thức. Nhưng khi đã đối lập với tri thức rồi thì tinh thần dòng Tên ấy tất nhiên cũng phải đạt tới tự ý thức và trở thành tinh thần dòng Tên có ý thức.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nếu như­, một mặt, cơ cấu quan chức là hiện thân của chủ nghĩa duy vật thô sơ thì mặt khác, nó bộc lộ cái chủ nghĩa duy linh cũng thô sơ nh­ư vậy của nó ở chỗ nó muốn [I]sáng tạo tất cả[/I], tức là ở chỗ nó muốn suy tôn [I]ý chí[/I] lên thành causa prima [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn4"][U][FONT=Arial][SIZE=4][4][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4], vì sự tồn tại của nó chỉ biểu hiện trong [I]hoạt động[/I], mà nội dung hoạt động thì nó lại nhận được từ bên ngoài; bởi vậy, chỉ thông qua sự hình thành nội dung này và sự giới hạn nội dung này, nó mới có thể chứng minh sự tồn tại của nó. Đối với quan chức, thế giới chẳng qua chỉ là đối tượng hoạt động của y. [/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nếu như­ Hê-ghen gọi quyền hành chính là mặt [I]khách quan[/I] của chủ quyền vốn có của nhà vua, thì điều này là đúng theo ý nghĩa giống như­ nhà thờ Thiên chúa giáo là [I]sự tồn tại hiện có hiện thực[/I] của chủ quyền của cái nhất vị tam thể thần thánh, của nội dung và tinh thần của nó. Trong cơ cấu quan chức, sự đồng nhất giữa lợi ích nhà nước với mục đích riêng t­ư đặc thù được biểu hiện d­ưới hình thức là: [I]lợi ích nhà nước[/I] trở thành mục đích riêng tư­ [I]đặc thù[/I], đối lập với những mục đích riêng tư­ khác.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Sự hủy bỏ chế độ quan chức chỉ có thể thực hiện được với điều kiện là lợi ích phổ biến trở thành lợi ích đặc thù [I]trong hiện thực[/I], chứ không chỉ trong tư­ tưởng, trong [I]sự trừu tượng[/I] nh­ư ở Hê-ghen, - điều này, đến lượt nó, cũng chỉ có thể thực hiện được trong điều kiện là lợi ích [I]đặc thù [/I]trở thành lợi ích [I]phổ biến[/I] trong hiện thực. Hê-ghen xuất phát từ sự đối lập không hiện thực và vì thế, chỉ đi tới sự đồng nhất giả, một sự đồng nhất mà trên thực tế lại chứa đựng sự đối lập trong mình nó. Chế độ quan chức là sự đồng nhất như­ thế.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Bây giờ, chúng ta hãy xem xét cụ thể hơn tiến trình tư­ tưởng của Hê-ghen.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Định nghĩa triết học duy nhất mà Hê-ghen gán cho [I]quyền hành chính[/I] là việc "[I]quy[/I]" cái đơn nhất và cái đặc thù vào cái phổ biến v.v..[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Hê-ghen tự bằng lòng với điều đó. Một mặt, chúng ta có phạm trù "quy" cái đặc thù v.v.. Phạm trù này cần được thực hiện. Thế là ông ta lấy bất kỳ một sự kiện kinh nghiệm nào đó trong những sự kiện kinh nghiệm của nhà nước Phổ hoặc của một nhà nước hiện đại, sự kiện như­ thế nào, ông lấy y nguyên nh­ư thế), - lấy sự kiện ấy, cùng với mọi sự kiện khác, cũng thực hiện phạm trù đó, mặc dù phạm trù đó không biểu hiện bản chất đặc biệt của sự kiện ấy. Toán học ứng dụng cũng là việc "quy" v.v.. Hê-ghen không tự đặt cho mình câu hỏi: hình thức quy vào này có hợp lý và thích hợp hay không? Ông chỉ bám lấy phạm trù [I]ấy[/I] và tự thỏa mãn về chỗ ông đã tìm cho nó một sự kiện tư­ơng ứng. Hê-ghen đem lại một [I]thể xác chính trị cho lô-gích của mình[/I], nhưng ông không tạo ra [I]lô-gích của thể xác chính trị [/I](§287).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Về quan hệ của các nghiệp đoàn, các đoàn thể tự quản với chính phủ, trước hết chúng ta biết rằng việc [I]quản lý[/I] chúng (việc thay thế các chức vị trong đó) đòi hỏi "nói chung có sự hỗn hợp việc bầu cử thông thường trong đó những nhân vật hữu quan được tham gia, với [I]việc phê chuẩn [/I]và bổ nhiệm của cấp [I]tối cao[/I]". Như­ vậy, [I]chế độ tuyển lựa hỗn hợp[/I] những đại biểu của các đoàn thể tự quản và nghiệp đoàn là [I]mối quan hệ thứ nhất[/I] giữa xã hội công dân và nhà nước hoặc quyền hành chính, là sự [I]đồng nhất thứ nhất [/I]của chúng (§288). Bản thân Hê-ghen cũng xem sự đồng nhất này là rất bề ngoài, vì sự đồng nhất đó là mixtum compositum [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn5"][U][FONT=Arial][SIZE=4][5][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4], là "[I]sự hỗn hợp[/I]". Sự đồng nhất này càng có vẻ bề ngoài bao nhiêu thì sự đối lập nằm bên trong nó càng sâu sắc bấy nhiêu. "Vì những công việc mà họ" (tức các nghiệp đoàn, đoàn thể tự quản, v.v.) "quản lý, một mặt, đụng đến [I]sở hữu tư­ nhân[/I] và [I]những lợi ích[/I] của các lĩnh vực [I]đặc thù[/I] ấy, và về mặt này quyền uy của họ một phần dựa vào sự tín nhiệm của những thành viên của đẳng cấp họ và của toàn thể đồng bào; vì mặt khác, những giới đó phải phục tùng [I]lợi ích tối cao của nhà nước[/I]", - nên mới có cái kết luận nh­ư trên về sự cần thiết phải có "[I]việc tuyển lựa hỗn hợp[/I]".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Do vậy, việc quản lý các nghiệp đoàn bao hàm sự đối lập sau đây:[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]sở hữu tư­ nhân và lợi ích của các lĩnh vực đặc thù chống lại lợi ích tối cao của nhà nước - tức là sự đối lập giữa sở[/I][I]hữu t­ư nhân và nhà nước.[/I][/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Không cần phải chỉ ra rằng giải quyết sự đối lập đó bằng [I]việc tuyển lựa hỗn hợp[/I] chỉ là một [I]sự thỏa hiệp[/I], một sự điều hòa, chỉ là [I]một[/I] [I]sự thú nhận[/I] rằng nhị nguyên luận chư­a được giải quyết, vì bản thân việc giải quyết này là [I]nhị nguyên luận[/I], là "[I]sự hỗn hợp[/I]". Những lợi ích [I]đặc thù[/I] của các nghiệp đoàn và đoàn thể tự quản chứa đựng một nhị nguyên luận ở bên trong [I]lĩnh vực riêng của mình[/I]; nhị nguyên luận này cũng quyết định như­ vậy tính chất [I]của công việc quản lý[/I] của chúng.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nhưng sự đối lập này, biểu hiện ra một cách quyết liệt nhất trước hết là trong mối quan hệ của “những lợi ích [I]công cộng đặc thù[/I]” ấy v.v., những lợi ích "nằm bên ngoài cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó, đang tạo thành lĩnh vực [I]nhà nước[/I]", đối với "[I]cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước[/I]" ấy. Trước hết, sự đối lập ấy cũng vẫn biểu hiện bên trong lĩnh vực này.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]“Việc duy trì lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế trong những quyền đặc thù ấy và việc quy những quyền đặc thù này vào lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế, đòi hỏi [I]sự[/I] [I]quan tâm [/I]từ phía những[I]đại biểu toàn quyền của quyền hành chính[/I], [I]những quan chức nhà nước của[/I][I]quyền hành pháp[/I]và những cơ quan tư vấn tối cao - vì vậy mà được tổ chức[I]thành những hội đồng[/I]- những đại biểu ấy và những cơ quan ấy hợp lại thành cấp cao nhất tiếp xúc với nhà vua" (§289).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nhân đây chúng ta hãy l­ưu ý tới sự cấu tạo của những [I]hội đồng[/I] hành chính, mà ở Pháp không có chẳng hạn. "[I]Vì[/I]", ngay từ đầu, Hê-ghen gọi những cơ quan này là "[I]tư­ vấn[/I]", "[I]vì vậy[/I]" đương nhiên là những cơ quan đó "được tổ chức thành những hội đồng".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Theo Hê-ghen, "bản thân nhà nước", tức "quyền hành chính", thông qua "những đại biểu toàn quyền", bư­ớc vào phạm vi của xã hội công dân để duy trì "lợi ích phổ biến của nhà nước và pháp chế" v.v., và theo ý kiến của Hê-ghen, "những đại biểu toàn quyền của chính phủ”, "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp", là "[I]người đại biểu nhà nước chân chính[/I]" - không phải của "xã hội công dân", mà "chống lại" "xã hội công dân". Vì thế, sự đối lập giữa nhà nước và xã hội công dân được xác lập. Nhà nước không phải ở trong xã hội công dân, mà ở ngoài xã hội công dân; nhà nước chỉ tiếp xúc với xã hội công dân thông qua "[I]những đại biểu toàn quyền[/I]" của mình, những người này được ủy quyền "[I]quan tâm đến nhà nước[/I]" trong những lĩnh vực đó. Nhờ có "những đại biểu toàn quyền" này, sự đối lập giữa nhà nước và xã hội công dân không bị thủ tiêu, mà trở thành một sự đối lập "pháp định", "được xác lập một cách vững chắc". "Nhà nước" với tính cách là một cái gì ở thế giới bên kia và xa lạ với [I]bản chất[/I] của xã hội công dân, khẳng định bản thân bằng những đại biểu của mình, đối lập với xã hội công dân. "Cảnh sát", "tòa án" và "cơ quan hành chính" không phải là đại biểu của bản thân xã hội công dân, - là xã hội đang thông qua chúng và nằm trong chúng mà bảo vệ lợi ích phổ biến của [I]chính mình[/I], - mà là những đại biểu toàn quyền của nhà nước để quản lý nhà nước chống lại xã hội công dân. Hê-ghen giải thích tường tận [I]sự đối lập[/I] này trong lời nhận xét thẳng thắn [đối với §289] đã được xét đến trên đây:[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]“Công việc của chính phủ mang tính chất [I]khách quan[/I]: những công việc này tự bản thân chúng [...] đã được quyết định" (§291).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Phải chăng từ đó Hê-ghen rút ra kết luận cho rằng vì thế mà những công việc của chính phủ lại càng ít đòi hỏi “thang bực của tri thức" hơn, rằng những công việc này hoàn toàn có thể được thực hiện bởi "bản thân xã hội công dân"? Không phải, ngược lại thế.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Ông đư­a ra nhận xét thâm thúy rằng những công việc hành chính ấy chỉ có thể được thực hiện thông qua “những cá nhân”, rằng "giữa những công việc của chính phủ và những cá nhân này, không có mối liên hệ [I]tự nhiên[/I] trực tiếp nào", - đó là ám chỉ quyền lực của nhà vua, quyền lực này chẳng qua chỉ là "[I]quyền lực tự nhiên của sự tùy tiện[/I]", do đó là một cái gì do "[I]sự sinh đẻ[/I]" tạo ra. "Quyền lực nhà vua" chẳng qua chỉ là đại diện của yếu tố tự nhiên trong ý chí, là đại diện của "sự thống trị của [I]bản tính nhục thể trong nhà nước[/I]”.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Vì vậy “các quan chức nhà nước của quyền hành pháp" khác về bản chất với "nhà vua" về mặt tiếp nhận những chức vụ của mình.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]“Quyết định họ làm việc đó" (điều khiển những công việc nhà nước) "là[I]yếu tố khách quan[/I]: tri thức" (sự tùy tiện chủ quan không có yếu tố này). "và bằng chứng về năng lực của mình, - bằng chứng bảo đảm cho nhà nước thỏa mãn nhu cầu đẳng cấp phổ biến của mình và đồng thời đề ra một điều kiện duy nhất khiến cho[I]mỗi công dân [/I]đều có[I]khả năng[/I]hiến thân mình cho đẳng cấp [I]đó[/I]".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Cái [I]khả năng [/I]trở thành quan chức nhà nước mà mỗi công dân đều có, là mối quan hệ tích cực thứ hai giữa xã hội công dân và nhà nước, là [I]sự đồng nhất thứ hai[/I]. Mối quan hệ này mang tính chất rất bề ngoài và tính chất nhị nguyên luận. Mỗi người theo đạo Thiên chúa đều có khả năng trở thành thầy tu (tức là thoát khỏi người trần và cõi tục). Nhưng lẽ nào điều đó lại cản trở các thầy tu đối diện với tín đồ Thiên chúa giáo với tư­ cách là thế lực của thế giới bên kia? Nói rằng mỗi người đều có khả năng nhận được quyền của một lĩnh vực [I]khác[/I], điều đó chỉ chứng minh rằng lĩnh vực [I]của bản thân người đó[/I] không phải là hiện thực của quyền đó mà thôi.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Trong nhà nước chân chính, vấn đề không phải là ở chỗ mỗi công dân có khả năng hiến thân mình cho đẳng cấp phổ biến với tính cách là đẳng cấp đặc thù, mà là ở chỗ đẳng cấp phổ biến ấycó năng lực trở thành đẳng cấp phổ biến thật sự hay không, tức là có năng lực trở thành thân phận[/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftn6"][U][FONT=Arial][SIZE=4]1*[/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]của mọi công dân hay không. Nhưng tiền đề mà Hê-ghen dùng làm điểm xuất phát lại là đẳng cấp phổ biến - giả, đẳng cấp phổ biến - ảo tưởng, là tính phổ biến đẳng cấp đặc thù.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Sự đồng nhất mà Hê-ghen cấu tạo nên giữa xã hội công dân và nhà nước, là sự đồng nhất của [I]hai đạo quân đối địch nhau[/I], trong đó mỗi người lính đều có “khả năng", bằng con đường "đào ngũ", trở thành thành viên của đạo quân “thù nghịch", và dĩ nhiên là với điều đó Hê-ghen đã mô tả đúng đắn trạng thái kinh nghiệm ngày nay.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Đối với sự cấu tạo của ông về "các cuộc sát hạch” thì cũng vậy. Trong nhà nước hợp lý, việc sát hạch những ai muốn trở thành thợ đóng giày có thể cần hơn việc sát hạch những ai muốn trở thành quan chức nhà nước của quyền hành pháp, vì nghề đóng giày là một kỹ năng mà không có nó thì người ta vẫn có thể trở thành một công dân tốt, một con người xã hội; còn “tri thức nhà nước” cần thiết lại là một điều kiện mà nếu thiếu thì con người tuy sống trong nhà nước, nhưng vẫn ở bên ngoài nhà nước, vẫn tách rời với bản thân, tách rời với không khí. "Sát hạch" chẳng qua chỉ là cái công thức của hội kín, là sự thừa nhận, do pháp luật quy định, tri thức chính trị là một đặc quyền.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]“Mối liên hệ” giữa "chức vụ nhà nước" và "cá nhân", vốn là mối liên hệ khách quan giữa tri thức của xã hội công dân và tri thức của nhà nước, - mối liên hệ này, do [I]sát hạch[/I] xác lập, chẳng qua chỉ là [I]sự rửa tội của chế độ quan chức đối với tri thức[/I], là sự chứng nhận chính thức về việc tri thức trần tục [I]đã hóa thân[/I] thành tri thức thần thánh (trong mỗi kỳ sát hạch, lẽ dĩ nhiên là người giám khảo hiểu biết tất cả). Không hiểu tại sao chúng ta lại không nghe nói rằng những nhà chính trị Hy Lạp và La Mã đã trải qua các kỳsát hạch. Vả lại, so với quan chức Chính phủ Phổ thì nhà hoạt động nhà nước La Mã có nghĩa lý gì![/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Bên cạnh mối liên hệ [I]khách quan[/I] giữa cá nhân và chức vụ nhà nước, bên cạnh [I]việc sát hạch[/I], còn có một mối liên hệ khác - [I]sự tùy tiện[/I] [I]của nhà vua[/I].[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Vì yếu tố khách quan ở đây không phải là thiên tài (nh­ư trong nghệ thuật, chẳng hạn) cho nên nhất định phải có một [I]số nhiều[/I] vô kể [I]những người[/I] có thể đảm nhiệm chức vụ đó, những người mà ta không thể xác định được một cách tuyệt đối xem ai là người hơn hẳn những người khác. Mặt chủ quan - tức là việc cá nhân này được lựa chọn ra từ số đông ấy, được giao chức vụ và đ­ược ủy quyền quản lý công việc chung, - việc xác lập nh­ư vậy mối liên hệ giữa cá nhân và chức vụ, tức là mối liên hệ giữa hai mặt bao giờ cũng mang tính chất ngẫu nhiên đối với nhau, vẫn là đặc quyền của nhà vua, coi là quyền lực nhà nước có tính quyết định và tối cao".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nhà vua ở đâu cũng là đại biểu của tính ngẫu nhiên. Ngoài yếu tố khách quan là sự tuyên bố lòng tin mang tính chất quan liêu (việc sát hạch), còn phải có yếu tố chủ quan là [I]ân huệ[/I] của nhà vua, thì lòng tin mới mang lại kết quả.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]“Những chức năng nhà nước đặc thù mà [I]chế độ quân chủ [/I]giao phó cho các cơ quan" (chế độ quân chủ phân chia, chuyển giao những hình thức hoạt động nhà nước đặc thù cho các cơ quan, coi đó là những [I]chức năng[/I] của chúng, nó [I]phân bố nhà nước cho các quan chức[/I]; nó phân phối những chức năng này như­ nhà thờ La Mã thần thánh phân phối ơn chúa; chế độ quân chủ là một hệ thống tự lưu; chế độ quân chủ cho thuê những chức năng nhà nước), "hợp thành một bộ phận của mặt [I]khách quan[/I] của chủ quyền vốn có của nhà vua". Ở đây, lần đầu tiên Hê-ghen phân biệt mặt khách quan của chủ quyền vốn có của nhà vua và mặt [I]chủ quan[/I] của nó. Trước đây, ông nhập cục cả hai mặt này làm một. Chủ quyền vốn có của nhà vua ở đây mang một ý nghĩa hoàn toàn thần bí, - giống như­ các nhà thần học thấy giới tự nhiên là thư­ợng đế nhân cách hóa. [Còn trên kia] thì Hê-ghen nói: nhà vua là mặt chủ quan của chủ quyền vốn có của [I]nhà nước[/I] (§293).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Trong §294, Hê-ghen rút từ ý niệm ra cái quyền đ­ược hư­ởng [I]lương bổng [/I]của quan chức. Ở đây, đối với Hê-ghen, [I]sự đồng nhất thật sự c[/I]ủa xã hội công dân và nhà nước chính là ở món [I]lương bổng [/I]mà các quan chức lĩnh được, hoặc là ở chỗ công việc phục vụ nhà nước đồng thời bảo đảm tính vững chắc của tồn tại kinh nghiệm. [I]Lương bổng [/I]của quan chức - đó là hình thức đồng nhất tối cao mà Hê-ghen rút ra được nhờ sự cấu tạo của mình. Tiền đề của việc biến [I]những công việc nhà nước[/I] thành những [I]chức vụ [/I]là việc tách rời nhà nước với xã hội. Nếu như­ Hê-ghen viết:[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Phục vụ nhà nước [...] đòi hỏi phải hy sinh việc thỏa mãn một cách độc lập và tùy tiện những mục đích chủ quan" (nhưng mọi việc phục vụ đều đòi hỏi nh­ư vậy), "và chính bằng cách đó mà nó đem lại cái quyền tìm được sự thỏa mãn trong việc thực hiện nh­ững công vụ theo đúng với nghĩa vụ, và chỉ trong việc thực hiện ấy mà thôi. Về mặt này, ở đây, cũng xác lập mối liên hệ giữa lợi ích phổ biến và lợi ích đặc thù; mối liên hệ này hợp thành khái niệm nhà nước về tính vững chắc bên trong của nhà nước".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]thì 1) về bất cứ người đầy tớ nào, cũng đều có thể nói nh­ư vậy và 2) đúng là việc bảo đảm [I]lương bổng [/I]cho quan chức chính là cái đang nâng đỡ từ bên trong những nước quân chủ hiện nay đang suy tàn. Trong những nước quân chủ ấy, chỉ có đời sống của quan chức là được [I]đảm bảo, [/I]ngược lại với đời sống của những thành viên trong xã hội công dân.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Hê-ghen không thể không nhận thấy rằng ông đã cấu tạo quyền hành pháp thành [I]mặt đối lập [/I]với xã hội công dân và hơn nữa, thành một cực thống trị. Vậy thì ông khôi phục mối quan hệ đồng nhất như­ thế nào?[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Căn cứ theo §295, "việc bảo vệ nhà nước và những kẻ bị lãnh đạo khỏi hành vi [I]lạm [/I]quyền của các cơ quan và quan chức", một mặt, nằm ở "thang bực" của họ (làm như­ thể là thang bực không phải là [I]sự lạm dụng chủ yếu [/I]và làm nh­ư thể là những tội cá nhân nào đó của quan chức có thể đem so sánh được với những tội [I]tất yếu [/I]nảy sinh ra từ thang bực đó; chế độ thang bực trừng phạt quan chức khi quan chức mắc tội vi phạm thang bực hoặc phạm phải cái tội lỗi mà thang bực không cần đến, nhưng thang bực lại bảo vệ quan chức mỗi khi bản thân thang bực phạm tội thông qua quan chức; thêm nữa, thang bực khó mà thấy rõ thành viên này hoặc thành viên khác của nó đã phạm tội). Mặt khác, việc bảo vệ này nằm trong "những quyền của những đoàn thể tự quản, những nghiệp đoàn, vì những quyền ấy tự chúng trở thành những trở ngại không cho đem sự tùy tiện chủ quan xen vào chức quyền đã giao cho các quan chức, và đem sự kiểm tra từ dưới lên bổ sung cho sự kiểm tra từ trên xuống là sự kiểm tra không thể nào nắm hết mọi chi tiết trong hành vi của quan chức" (làm nh­ư thể sự kiểm tra này không được tiến hành theo quan điểm của thang bực quan liêu).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nh­ư vậy, bảo đảm thứ hai chống lại sự tùy tiện của cơ cấu quan chức nằm trong những đặc quyền của các nghiệp đoàn.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Như­ vậy, khi chúng ta hỏi Hê-ghen rằng cái gì bảo vệ xã hội công dân khỏi bị cơ cấu quan chức xâm phạm thì ông trả lời:[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]1) [I]"Thang bực" [/I]của cơ cấu quan chức. [I]Kiểm tra. [/I]Tức là bản thân đối phương bị bó chân bó tay, và nếu nh­ư nó đóng vai trò cái búa đối với cái ở dưới nó thì nó là cái đe đối với cái ở trên nó. Nhưng, bảo đảm chống lại "thang bực" là ở chỗ nào? Hại nhỏ bị hại lớn loại trừ, tất nhiên là theo ý nghĩa hại nhỏ so với hại lớn thì chẳng thấm vào đâu.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]2) [I]Sự xung đột, [/I]tức là sự xung đột chưa được giải quyết, giữa cơ cấu quan chức và các nghiệp đoàn. [I]Đấu tranh, khả năng [/I]đấu tranh, làm đảm bảo để tránh khỏi thất bại. Tiếp đó (§297) Hê-ghen thêm một đảm bảo nữa do "những thể chế của chủ quyền từ trên xuống" mang lại, điều đó cũng vẫn được hiểu là thang bực.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nhưng Hê-ghen còn chỉ ra hai yếu tố nữa (§296).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4][I]Trong bản thân [/I][I]quan[/I][I]chức [/I]- và điều này phải bồi dưỡng tinh thần nhân đạo cho quan chức khiến cho "tính vô t­ư, tinh thần tuân thủ luật pháp và thái độ mềm mỏng" trở thành "tập quán" của quan chức - "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần" cần phải đóng vai trò "đối lực về mặt tinh thần" chống lại [I]yếu tố máy móc [/I]của sự hiểu biết và của "công việc thực tế" của quan chức. Làm nh­ư thể là trong thực tế, không diễn ra điều ngược lại, và "yếu tố mấy móc" của những hiểu biết "quan trường" và của "công việc thực tế" của quan chức không phải là "đối lực" chống lại "sự giáo dục về mặt đạo đức và tinh thần" của quan chức! Và phải chăng tinh thần thực tế và công việc thực tế của quan chức, với tính cách là thực thể, lại không chiến thắng tính ngẫu nhiên của những tài năng khác của hắn? Vì "chức vụ" của quan chức chính là mối quan hệ "thực thể" của quan chức và "bánh mì" của quan chức. Quả là tuyệt vời khi Hê-ghen đem "sự giáo dục trực tiếp về mặt đạo đức và tinh thần" ra đối lập với "yếu tố máy móc của sự hiểu biết và của công việc của quan chức”! Con người trong ông quan phải bảo vệ ông quan ấy khỏi bản thân ông ta. Một sự thống nhất gì vậy! [I]Một sự cân bằng về tinh thần. [/I]Quả là một phạm trù nhị nguyên luận tuyệt vời![/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Sau đó, Hê-ghen nêu lên "quy mô của nhà nước", nhưng ở Nga quy mô này không tạo ra một bảo đảm nào nhằm ngăn chặn sự vũ đoán của "những quan chức nhà nước của quyền hành pháp"; dù sao, yếu tố cuối cùng này cũng nằm [I]"ngoài" "bản chất" [/I]của cơ cấu quan chức.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Đối với Hê-ghen, "quyền hành pháp" được quy thành "toàn thể những công bộc nhà nước".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Ở đây, tức là trong lĩnh vực của "cái phổ biến tồn tại tự nó và cho nó đang tạo thành lĩnh vực của bản thân nhà nước", chúng ta chỉ nhìn thấy những sự xung đột chưa được giải quyết. [I]Sát hạch [/I]và [I]bánh mì [/I]của quan chức là những hợp đề cuối cùng.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Hê-ghen nêu sự bất lực của cơ cấu quan chức,sự xung đột của nó với nghiệp đoàn, thành lý do cao nhất biện hộ cho cơ cấu quan chức.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Trong §297, sự đồng nhất được xác lập trong chừng mực mà "những thành viên của chính phủ và những quan chức nhà nước" là "bộ phận hợp thành chủ yếu của [I]đẳng cấp trung gian". [/I]Hê-ghen tán dương "đẳng cấp trung gian" này là "chỗ dựa chủ yếu" của nhà nước "về mặt pháp chế và tri thức" (phần bổ sung vào đoạn được trích).[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]"Sự hình thành đẳng cấp trung gian này là một trong những lợi ích quan trọng nhất của nhà nước, nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện trong một tổ chức nh­ư tổ chức mà chúng tôi trình bày trên đây, cụ thể là ở nơi nào mà những giới đặc thù nhất định, tương đối độc lập, có được những quyền nhất định, và ở nơi nào có [I]giới quan chức [/I]mà sự tùy tiện bị những quyền của các giới đặc thù này làm cho tê liệt".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Tất nhiên, chỉ trong tổ chức đó, nhân dân mới có thể là [I]một [/I]đẳng cấp, cụ thể là [I]đẳng cấp trung gian, [/I]nhưng phải chăng tổ chức này được dựng trên sự cân bằng của những đặc quyền? Quyền hành pháp là khó diễn dịch nhất. Quyền này thuộc về toàn thể nhân dân với mức độ còn lớn hơn là quyền lập pháp.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Sau đó (trong chú thích của §308) Hê-ghen mới trình bày tinh thần thật sự của chế độ quan chức, khi mệnh danh cho nó là "tính cổ hủ trong công việc" và là "chân trời của một lĩnh vực hạn chế".[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4](còn nữa)[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4] [I]Do C.Mác viết vào mùa hè năm 1843[/I][/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][I][FONT=Arial][SIZE=4]Được Viện Mác - Ăng-ghen - Lê-nin - Xta-lin công bố lần đầu tiên bằng tiếng nguyên bản năm 1927[/SIZE][/FONT][/I][/FONT] [FONT=times new roman][I][FONT=Arial][SIZE=4]In theo bản thảo [/SIZE][/FONT][/I][/FONT] [FONT=times new roman][I][FONT=Arial][SIZE=4]Nguyên văn là tiếng Đức[/SIZE][/FONT][/I][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4][/SIZE][/FONT][FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4]Nguồn: C.Mác và Ph.Ăng-ghen. [I]Toàn tập[/I]. Tập 1 (1842-1844). Hà Nội: Nxb. Chính trị quốc gia, 1995. Bản điện tử: [/SIZE][/FONT][URL="https://www.cpv.org.vn/"][B][U][FONT=Arial][SIZE=4]https://www.cpv.org.vn[/SIZE][/FONT][/U][/B][/URL][/FONT] [FONT=Arial][SIZE=4][/SIZE][/FONT][FONT=times new roman][FONT=Arial][SIZE=4] [/SIZE][/FONT][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref1"] [U][FONT=Arial][SIZE=4][1][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]- chiến tranh của tất cả chống lại tất cả.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref2"][U][FONT=Arial][SIZE=4][2][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]- Chỉ có thế thôi[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref3"][U][FONT=Arial][SIZE=4][3][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]*- nhà nước thầy tu.[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref4"][U][FONT=Arial][SIZE=4][4][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4] - nguyên nhân đầu tiên[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref5"][U][FONT=Arial][SIZE=4][5][/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]- sự hỗn hợp phức tạp[/SIZE][/FONT][/FONT] [FONT=times new roman][URL="https://triethoc.edu.vn/#_ftnref6"][U][FONT=Arial][SIZE=4]1*[/SIZE][/FONT][/U][/URL][FONT=Arial][SIZE=4]Cách chơi chữ "Stand" có nghĩa là "đẳng cấp" và cũng có nghĩa là "thân phận".[/SIZE][/FONT][/FONT] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KHOA HỌC XÃ HỘI
TRIẾT HỌC
Triết học phương Tây
Góp phần phê phán triết học Heghen
Top