Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Giáo Án, Tài liệu GV
GIÁO ÁN THCS
Giáo án Bài 17 Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp Xâm lược từ năm 1858-1884- Lịch sử 8
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 202048" data-attributes="member: 288054"><p><strong>D. Hoạt động vận dụng</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>a. Mục tiêu:</strong> Giúp học sinh nắm lại các kiến thức vừa tìm hiểu để vận dụng.</p><p></p><p><strong>b. Nội dung:</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>1.</strong> Có ý kiến cho rằng: Triều đình nhà Nguyễn phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong việc để mất nước. Em đồng ý với ý kiến trên không? Vì sao?</p><p></p><p><strong>Trả lời:</strong></p><p></p><p><em>♦ </em><strong>Không đồng ý </strong>với ý kiến: triều đình nhà Nguyễn phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong việc để mất nước. Vì: có nhiều nguyên nhân (khách quan và chủ quan) khiến cuộc kháng chiến chống Pháp thất bại của nhân dân Việt Nam thất bại.</p><p></p><p><strong>- Nguyên nhân khách quan:</strong> tương quan lực lượng về mọi mặt giữa Việt Nam và Pháp quá chênh lệch và ngày càng chuyển biến theo chiều hướng có lợi cho Pháp</p><p></p><p><strong>- Nguyên nhân chủ quan:</strong></p><p></p><p>+ Chế độ phong kiến chuyên chế ở Việt Nam lâm vào khủng hoảng, suy yếu nghiêm trọng trên tất cả các lĩnh vực. Điều này khiến cho nội lực đất nước suy yếu, sức dân suy kiệt, do đó, Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong việc đương đầu với một kẻ thù mạnh như Pháp.</p><p></p><p><strong>+ </strong>Triều đình nhà Nguyễn thiếu quyết tâm kháng chiến, phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao.</p><p></p><p><strong>+ </strong>Các phong trào đấu tranh chống Pháp của quần chúng nhân dân diễn ra lẻ tẻ; có nhiều hạn chế về đường lối và lực lượng lãnh đạo,...</p><p></p><p><em>♦ </em><strong>Tuy nhiên, </strong>nhà Nguyễn cần<strong> chịu trách nhiệm chính, trách nhiệm lớn nhất</strong> trong việc để nước ta rơi vào tay Pháp. Vì:</p><p></p><p>+ Trước vận nước nguy nan, nhiều sĩ phu tiến bộ, đã mạnh dạn đề nghị triều đình cải cách, canh tân đất nước. Tuy nhiên, nhà Nguyễn đã khước từ hoặc thực hiện một cách nửa vời, đồng thời tiếp tục thực hiện những chính sách nội trị, ngoại giao lạc hậu khiến cho sức nước, sức dân suy kiệt.</p><p></p><p>+ Trong quá trình chiến đấu chống thực dân Pháp xâm lược, nhà Nguyễn đã thiếu quyết tâm kháng chiến, phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao, dẫn đến việc bỏ lỡ nhiều thời cơ phản công quân Pháp.</p><p></p><p><strong><em>2.</em></strong><em> Tìm hiểu thông tin từ sách, báo, internet, hãy viết bài giới thiệu hoặc làm thẻ nhớ về một nhân vật lịch sử tiêu biểu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của nhân dân Việt Nam (1858 - 1884) mà em yêu thích nhất theo dàn ý sau:</em></p><p><em></em></p><p><em>- Đóng góp/vai trò của nhân vật trong cuộc kháng chiến.</em></p><p><em></em></p><p><em>- Địa danh, công trình hiện nay liên quan đến nhân vật mà em biết.</em></p><p><em></em></p><p><em>- Bài học mà em học được từ nhân vật.</em></p><p></p><p><strong>Trả lời:</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>(*) Tham khảo: </strong>thẻ nhớ về nhân vật Nguyễn Trung Trực</p><p><strong>c. Sản phẩm:</strong> Câu trả lời của HS</p><p></p><p><strong>d. Tổ chức thực hiện: </strong>GV giao về nhà cho HS làm vào vở BT</p><p></p><p><strong> * Hướng dẫn học bài:</strong></p><p></p><p>- Học bài cũ, làm BT vận dụng</p><p></p><p>- Soạn bài 18.</p><p></p><p><strong>TƯ LIỆU THAM KHẢO:</strong></p><p></p><p>1. <strong>Nội dung Hiệp ước Giáp Tuất</strong> 1874 bao gồm 22 điều với nội dung chính là Triều đình Huế công nhận công nhận quyền đi lại, buôn bán, kiểm soát và điều tra tình hình ở Việt Nam của Pháp. Cụ thể hơn nội dung bản hiệp ước này bao gồm:</p><p></p><p>+ Điều 1: Pháp và An Nam hợp tác hòa bình, hữu nghị, bền vững.</p><p></p><p>+ Điều 2: Pháp thừa nhận quyền độc lập An Nam.</p><p></p><p>+ Điều 3: Chính sách ngoại giao của An Nam cần phù hợp với chính sách ngoại giao của nước Pháp.</p><p></p><p>+ Điều 4: Pháp tặng một số thiết bị quân sự, cố vấn quân sự cho An Nam.</p><p></p><p>+ Điều 5: Triều đình An Nam công nhận chủ quyền của Pháp đối với các tỉnh Nam Kỳ.</p><p></p><p>+ Điều 6: Pháp miễn An Nam không phải trả tiền chiến phí cũ còn thiếu.</p><p></p><p>+ Điều 7: An Nam cam kết trả nợ số tiền chiến phí còn thiếu nước Tây Ban Nha bằng thu nhập thuế quan.</p><p></p><p>+ Điều 8: Ban bố đại xá đối với tài sản của công dân Pháp và An Nam làm tay sai.</p><p></p><p>+ Điều 9: Cho phép truyền đạo Gia tô tại An Nam.</p><p></p><p>+ Điều 10: Triều đình An Nam có thể mở một trường cao đẳng ở Sài Gòn đặt dưới quyền giám sát của Pháp.</p><p></p><p>+ Điều 11: Triều đình An Nam mở các cảng biển theo yêu cầu của Pháp.</p><p></p><p>+ Điều 12: Người Pháp hay người An Nam sống tại Nam Kỳ được quyền tự do kinh doanh.</p><p></p><p>+ Điều 13: Pháp có quyền mở lãnh sự tại các thương khẩu mới mở của An Nam.</p><p></p><p>+ Điều 14: Nhân dân An Nam có thể tự do buôn bán đi lại tại khu vực Nam Kỳ đã thuộc sở hữu của Pháp.</p><p></p><p>Điều 15: Người dân An Nam dân Pháp hay công dân nước ngoài cần đăng ký cơ quan Trú Sứ Pháp nếu muốn sinh sống, du lịch tại An Nam.</p><p></p><p>Điều 16: Các tranh chấp giữa công dân Pháp và ngoại quốc đều do Pháp xử lý.</p><p></p><p>Điều 17: Các vi phạm pháp luật của người Pháp và người ngoại quốc sẽ được người Pháp giải quyết.</p><p></p><p>Điều 18: Khi có người vi phạm pháp luật ở Pháp trốn sang An Nam thì người An Nam cần truy lùng và giao cho Pháp và ngược lại.</p><p></p><p>Điều 19: Người Pháp và ngoại quốc qua đời trên lãnh thổ An Nam và ngược lại sẽ được trao trả tài sản cho người thừa kế.</p><p></p><p>Điều 20: Một năm sau hiệp ước Pháp sẽ bổ nhiệm một viên Trú Sứ tại An Nam.</p><p></p><p>Điều 21: Hiệp ước năm 1874 thay thế cho hiệp ước năm 1872.</p><p></p><p>Điều 22: Hiệp ước năm 1874 được thực hiện một cách vĩnh viễn.</p><p></p><p><strong>2. Hoàng Diệu:</strong></p><p></p><p>Năm <u>1873</u>, sau khi chiếm được <u>Nam Bộ</u>, Pháp chuẩn bị tiến ra <u>Bắc Bộ</u>. Vua Tự Đức giao phó cho Hoàng Diệu làm Tổng đốc Hà Ninh. Ngay khi tới Hà Nội Hoàng Diệu đã chú tâm tới việc xây dựng thành lũy chuẩn bị lực lượng để chống Pháp. Từ năm <u>1880</u> đến <u>1882</u>, ông đã hai ba lần dâng sớ xin triều đình chi viện để củng cố phòng tuyến chống giặc tại <u>Hà Nội</u>, nhưng không nhận được hồi âm từ <u>Huế</u>.</p><p></p><p>Đầu năm <u>1882</u>, lấy cớ Việt Nam không tôn trọng hiệp ước năm 1874 mà lại đi giao thiệp với <u>Trung Hoa</u>, dung túng <u>quân Cờ Đen</u> (một nhánh quân của <u>Thái Bình Thiên Quốc</u>) ngăn trở việc giao thông trên <u>sông Hồng</u> của người Pháp, Đại tá <u>Henri Rivière</u> của <u>Hải quân Pháp</u> cho tàu chiến cùng hơn 400 quân đóng trại tại Đồn Thủy (trên bờ bắc sông Hồng, cách thành Hà Nội 5 km) nhằm uy hiếp Hà Nội. Hoàng Diệu đã hạ lệnh giới nghiêm tại Hà Nội và bố cáo các tỉnh xung quanh sẵn sàng tác chiến, đồng thời yêu cầu viện binh từ triều đình Huế.</p><p></p><p>Tuy nhiên phái chủ bại của triều đình Huế đã thuyết phục vua Tự Đức chấp nhận mất miền Bắc để giữ an toàn cho ngai vàng. Vua Tự Đức đã hạ chiếu quở trách Hoàng Diệu đã đem binh dọa giặc và chế ngự sai đường. Nhưng Hoàng Diệu đã quyết tâm sống chết với thành Hà Nội. Các quan xung quanh ông Hoàng Diệu lúc bấy giờ có Tuần phủ Hoàng Hữu Xứng, Đề đốc Lê Văn Trinh, Bố chính Phan Văn Tuyển, Án sát Tôn Thất Bá và Lãnh binh <u>Lê Trực</u> đã cùng nhau uống rượu hòa máu tỏ quyết tâm sống chết với Hà thành.</p><p></p><p>Quân Pháp tấn công thành Hà Nội</p><p></p><p>Rạng ngày 25 tháng 4 năm 1882, tức ngày mồng 8 <u>tháng 3</u> năm <u>Nhâm Ngọ</u>, Henri Rivière cho tàu chiến áp sát thành Hà Nội, đưa tối hậu thư, yêu sách ba điều:</p><p></p><p>Phá các thao tác phòng thủ trong thành.</p><p></p><p>Giải giới binh lính.</p><p></p><p>Đúng 8 giờ các vị quan văn võ trong thành Hà Nội phải thân đến trình diện với Henri Rivière. Sau đó, quân Pháp sẽ vào thành kiểm kê. Xong sẽ giao trả thành lại.</p><p></p><p>Hoàng Diệu tiếp tối hậu thư, liền sai Tôn Thất Bá đi điều đình. Nhưng không đợi trả lời, lúc 8 giờ 15, Rivière với 4 tàu chiến là <em>La Fanfare</em>, <em>La Massue</em>, <em>La Hache</em>, <em>La Surprise</em> (tàu này không kịp tới, vì mắc cạn dọc đường Hải Phòng đi Hà Nội) bắn vào thành yểm trợ cho số quân 450 người và một ít thân binh đổ bộ hòng chiếm thành Hà Nội<u>[3]</u>.</p><p></p><p>Ngay trong những phút đầu tiên, hoàng thân Tôn Thất Bá chạy trốn vào làng Mọc (Nhân Mục) ở phía Đông Nam Hà Nội theo Pháp và thông báo tình hình trong thành Hà Nội cho họ. Đồng thời, Bá cũng dâng sớ lên vua Tự Đức đổ tội cho Hoàng Diệu và xin với Pháp cho Bá thay làm Tổng đốc Hà Ninh.</p><p></p><p>Tuy vậy, quân Pháp vẫn vấp phải sự kháng cự quyết liệt của quân dân Hà thành dưới sự chỉ huy của Hoàng Diệu<u>[4]</u>. Quân Pháp bị thiệt hại nặng và phải rút ra ngoài tầm súng để củng cố lực lượng.</p><p></p><p>Trong tình thế tuyệt vọng, Hoàng Diệu vẫn tiếp tục bình tĩnh dẫn đầu quân sĩ chiến đấu chống lại quân Pháp dù lực lượng ngày càng yếu đi, không thể giữ được thành nữa. Cuối cùng, Hoàng Diệu đã ra lệnh cho tướng sỹ giải tán để tránh thương vong. Một mình Hoàng Diệu vào hành cung, thảo tờ di biểu, rồi ra trước Võ miếu dùng khăn bịt đầu thắt cổ tự tử, hưởng dương 54 tuổi.</p><p></p><p>Tờ di biểu, ông cắn ngón tay lấy máu viết di biểu tạ tội cho vua <u>Tự Đức</u>:</p><p></p><p><em>Thành mất không sao cứu được, thật hổ với nhân sĩ Bắc thành lúc sinh tiền. Thân chết có quản gì, nguyện xin theo <u>Nguyễn Tri Phương</u> xuống đất. Quân vương muôn dặm, huyết lệ đôi hàng...</em><u>[6]</u>.</p><p></p><p>Ông mất ngày <u>25 tháng 4</u> năm <u>1882</u>, thọ 53 tuổi.</p><p></p><p><strong>3. Hiệp ước pa tơ nốt:</strong></p><p></p><p>Hòa ước Giáp Thân 1884, còn gọi là Hòa ước Patenôtre, là hòa ước cuối cùng được triều Nguyễn ký với Pháp vào ngày 6 tháng 6 năm 1884 tại Huế, gồm 19 điều. Đại diện triều Nguyễn là Phạm Thận Duật – Toàn quyền, Tôn Thất Phan – Phó Toàn quyền, Nguyễn Văn Tường – Phó Thủ tướng và đại diện Pháp là Jules Patenotre – Công sứ Cộng hòa Pháp.</p><p></p><p>Hiệp ước pa tơ nốt được ký kết vào ngày 6/6/1884 tại kinh đô Huế bởi:</p><p></p><p>– Đại diện Cộng hòa Pháp: Bộ trưởng Jules Patenôtre – đặc phái viên và đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Pháp tại Bắc Kinh.</p><p></p><p>– Đại diện Hoàng đế An Nam: Nguyễn Văn Tường – đệ nhất phụ chính đại thần, toàn quyền đại thần Phạm Thận Duật và Phó toàn quyền đại thần Tôn Thất Phán</p><p></p><p>Nội dung hiệp ước pa tơ nốt gồm 19 điều khoản, gồm những nội dung cơ bản sau đây:</p><p></p><p>– An Nam chấp nhận sự bảo hộ của Pháp (kể cả những người dân An Nam ở nước ngoài), Pháp sẽ đại diện cho An Nam trên quan hệ ngoại giao (kể cả với Trung Quốc)</p><p></p><p>– Các tỉnh nằm ở giữa ranh giới Nam Kỳ cho đến Ninh Bình (Trung Kỳ) vẫn thuộc quyền cai trị của quan chức An Nam; nhưng các vấn đề về hải quan, công chánh cần phải có sự chỉ đạo thống nhất, các dịch vụ cần phải sử dụng nhân viên người Âu Châu. Trong giới hạn này, cho phép việc mở cửa buôn bán với mọi quốc gia tại các cảng Tourane, Quy Nhơn, Xuân Đài, Đà Nẵng; những cảng mở thêm cửa trong tương lai phải có sự thống nhất của cả hai bên</p><p></p><p>– Viên công sứ toàn quyền sẽ ở trong nội thành Huế với một đội quân để chủ trì quan hệ ngoại giao, điều hành công việc của bộ máy bảo hộ.</p><p></p><p>– Những người nước ngoài thuộc bất cứ quốc tịch nào tại Bắc Kỳ và Trung Kỳ đều đặt dưới quyền tài phán của người Pháp</p><p></p><p>– Các hoạt động kinh tế và công tác thuế quan sẽ do người Pháp nắm giữ và điều hành.</p><p></p><p>Ngoài ra, một số nội dung khác đều tương tự như Hiệp ước Hác măng được ký kết trước đó.</p><p></p><p>– Triều đình Huế công nhận sự bảo hộ của người Pháp; mọi hoạt động ngoài giao kể cả với Trung Quốc đều do Pháp nắm giữ</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 202048, member: 288054"] [B]D. Hoạt động vận dụng a. Mục tiêu:[/B] Giúp học sinh nắm lại các kiến thức vừa tìm hiểu để vận dụng. [B]b. Nội dung: 1.[/B] Có ý kiến cho rằng: Triều đình nhà Nguyễn phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong việc để mất nước. Em đồng ý với ý kiến trên không? Vì sao? [B]Trả lời:[/B] [I]♦ [/I][B]Không đồng ý [/B]với ý kiến: triều đình nhà Nguyễn phải chịu toàn bộ trách nhiệm trong việc để mất nước. Vì: có nhiều nguyên nhân (khách quan và chủ quan) khiến cuộc kháng chiến chống Pháp thất bại của nhân dân Việt Nam thất bại. [B]- Nguyên nhân khách quan:[/B] tương quan lực lượng về mọi mặt giữa Việt Nam và Pháp quá chênh lệch và ngày càng chuyển biến theo chiều hướng có lợi cho Pháp [B]- Nguyên nhân chủ quan:[/B] + Chế độ phong kiến chuyên chế ở Việt Nam lâm vào khủng hoảng, suy yếu nghiêm trọng trên tất cả các lĩnh vực. Điều này khiến cho nội lực đất nước suy yếu, sức dân suy kiệt, do đó, Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong việc đương đầu với một kẻ thù mạnh như Pháp. [B]+ [/B]Triều đình nhà Nguyễn thiếu quyết tâm kháng chiến, phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao. [B]+ [/B]Các phong trào đấu tranh chống Pháp của quần chúng nhân dân diễn ra lẻ tẻ; có nhiều hạn chế về đường lối và lực lượng lãnh đạo,... [I]♦ [/I][B]Tuy nhiên, [/B]nhà Nguyễn cần[B] chịu trách nhiệm chính, trách nhiệm lớn nhất[/B] trong việc để nước ta rơi vào tay Pháp. Vì: + Trước vận nước nguy nan, nhiều sĩ phu tiến bộ, đã mạnh dạn đề nghị triều đình cải cách, canh tân đất nước. Tuy nhiên, nhà Nguyễn đã khước từ hoặc thực hiện một cách nửa vời, đồng thời tiếp tục thực hiện những chính sách nội trị, ngoại giao lạc hậu khiến cho sức nước, sức dân suy kiệt. + Trong quá trình chiến đấu chống thực dân Pháp xâm lược, nhà Nguyễn đã thiếu quyết tâm kháng chiến, phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao, dẫn đến việc bỏ lỡ nhiều thời cơ phản công quân Pháp. [B][I]2.[/I][/B][I] Tìm hiểu thông tin từ sách, báo, internet, hãy viết bài giới thiệu hoặc làm thẻ nhớ về một nhân vật lịch sử tiêu biểu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của nhân dân Việt Nam (1858 - 1884) mà em yêu thích nhất theo dàn ý sau: - Đóng góp/vai trò của nhân vật trong cuộc kháng chiến. - Địa danh, công trình hiện nay liên quan đến nhân vật mà em biết. - Bài học mà em học được từ nhân vật.[/I] [B]Trả lời: (*) Tham khảo: [/B]thẻ nhớ về nhân vật Nguyễn Trung Trực [B]c. Sản phẩm:[/B] Câu trả lời của HS [B]d. Tổ chức thực hiện: [/B]GV giao về nhà cho HS làm vào vở BT [B] * Hướng dẫn học bài:[/B] - Học bài cũ, làm BT vận dụng - Soạn bài 18. [B]TƯ LIỆU THAM KHẢO:[/B] 1. [B]Nội dung Hiệp ước Giáp Tuất[/B] 1874 bao gồm 22 điều với nội dung chính là Triều đình Huế công nhận công nhận quyền đi lại, buôn bán, kiểm soát và điều tra tình hình ở Việt Nam của Pháp. Cụ thể hơn nội dung bản hiệp ước này bao gồm: + Điều 1: Pháp và An Nam hợp tác hòa bình, hữu nghị, bền vững. + Điều 2: Pháp thừa nhận quyền độc lập An Nam. + Điều 3: Chính sách ngoại giao của An Nam cần phù hợp với chính sách ngoại giao của nước Pháp. + Điều 4: Pháp tặng một số thiết bị quân sự, cố vấn quân sự cho An Nam. + Điều 5: Triều đình An Nam công nhận chủ quyền của Pháp đối với các tỉnh Nam Kỳ. + Điều 6: Pháp miễn An Nam không phải trả tiền chiến phí cũ còn thiếu. + Điều 7: An Nam cam kết trả nợ số tiền chiến phí còn thiếu nước Tây Ban Nha bằng thu nhập thuế quan. + Điều 8: Ban bố đại xá đối với tài sản của công dân Pháp và An Nam làm tay sai. + Điều 9: Cho phép truyền đạo Gia tô tại An Nam. + Điều 10: Triều đình An Nam có thể mở một trường cao đẳng ở Sài Gòn đặt dưới quyền giám sát của Pháp. + Điều 11: Triều đình An Nam mở các cảng biển theo yêu cầu của Pháp. + Điều 12: Người Pháp hay người An Nam sống tại Nam Kỳ được quyền tự do kinh doanh. + Điều 13: Pháp có quyền mở lãnh sự tại các thương khẩu mới mở của An Nam. + Điều 14: Nhân dân An Nam có thể tự do buôn bán đi lại tại khu vực Nam Kỳ đã thuộc sở hữu của Pháp. Điều 15: Người dân An Nam dân Pháp hay công dân nước ngoài cần đăng ký cơ quan Trú Sứ Pháp nếu muốn sinh sống, du lịch tại An Nam. Điều 16: Các tranh chấp giữa công dân Pháp và ngoại quốc đều do Pháp xử lý. Điều 17: Các vi phạm pháp luật của người Pháp và người ngoại quốc sẽ được người Pháp giải quyết. Điều 18: Khi có người vi phạm pháp luật ở Pháp trốn sang An Nam thì người An Nam cần truy lùng và giao cho Pháp và ngược lại. Điều 19: Người Pháp và ngoại quốc qua đời trên lãnh thổ An Nam và ngược lại sẽ được trao trả tài sản cho người thừa kế. Điều 20: Một năm sau hiệp ước Pháp sẽ bổ nhiệm một viên Trú Sứ tại An Nam. Điều 21: Hiệp ước năm 1874 thay thế cho hiệp ước năm 1872. Điều 22: Hiệp ước năm 1874 được thực hiện một cách vĩnh viễn. [B]2. Hoàng Diệu:[/B] Năm [U]1873[/U], sau khi chiếm được [U]Nam Bộ[/U], Pháp chuẩn bị tiến ra [U]Bắc Bộ[/U]. Vua Tự Đức giao phó cho Hoàng Diệu làm Tổng đốc Hà Ninh. Ngay khi tới Hà Nội Hoàng Diệu đã chú tâm tới việc xây dựng thành lũy chuẩn bị lực lượng để chống Pháp. Từ năm [U]1880[/U] đến [U]1882[/U], ông đã hai ba lần dâng sớ xin triều đình chi viện để củng cố phòng tuyến chống giặc tại [U]Hà Nội[/U], nhưng không nhận được hồi âm từ [U]Huế[/U]. Đầu năm [U]1882[/U], lấy cớ Việt Nam không tôn trọng hiệp ước năm 1874 mà lại đi giao thiệp với [U]Trung Hoa[/U], dung túng [U]quân Cờ Đen[/U] (một nhánh quân của [U]Thái Bình Thiên Quốc[/U]) ngăn trở việc giao thông trên [U]sông Hồng[/U] của người Pháp, Đại tá [U]Henri Rivière[/U] của [U]Hải quân Pháp[/U] cho tàu chiến cùng hơn 400 quân đóng trại tại Đồn Thủy (trên bờ bắc sông Hồng, cách thành Hà Nội 5 km) nhằm uy hiếp Hà Nội. Hoàng Diệu đã hạ lệnh giới nghiêm tại Hà Nội và bố cáo các tỉnh xung quanh sẵn sàng tác chiến, đồng thời yêu cầu viện binh từ triều đình Huế. Tuy nhiên phái chủ bại của triều đình Huế đã thuyết phục vua Tự Đức chấp nhận mất miền Bắc để giữ an toàn cho ngai vàng. Vua Tự Đức đã hạ chiếu quở trách Hoàng Diệu đã đem binh dọa giặc và chế ngự sai đường. Nhưng Hoàng Diệu đã quyết tâm sống chết với thành Hà Nội. Các quan xung quanh ông Hoàng Diệu lúc bấy giờ có Tuần phủ Hoàng Hữu Xứng, Đề đốc Lê Văn Trinh, Bố chính Phan Văn Tuyển, Án sát Tôn Thất Bá và Lãnh binh [U]Lê Trực[/U] đã cùng nhau uống rượu hòa máu tỏ quyết tâm sống chết với Hà thành. Quân Pháp tấn công thành Hà Nội Rạng ngày 25 tháng 4 năm 1882, tức ngày mồng 8 [U]tháng 3[/U] năm [U]Nhâm Ngọ[/U], Henri Rivière cho tàu chiến áp sát thành Hà Nội, đưa tối hậu thư, yêu sách ba điều: Phá các thao tác phòng thủ trong thành. Giải giới binh lính. Đúng 8 giờ các vị quan văn võ trong thành Hà Nội phải thân đến trình diện với Henri Rivière. Sau đó, quân Pháp sẽ vào thành kiểm kê. Xong sẽ giao trả thành lại. Hoàng Diệu tiếp tối hậu thư, liền sai Tôn Thất Bá đi điều đình. Nhưng không đợi trả lời, lúc 8 giờ 15, Rivière với 4 tàu chiến là [I]La Fanfare[/I], [I]La Massue[/I], [I]La Hache[/I], [I]La Surprise[/I] (tàu này không kịp tới, vì mắc cạn dọc đường Hải Phòng đi Hà Nội) bắn vào thành yểm trợ cho số quân 450 người và một ít thân binh đổ bộ hòng chiếm thành Hà Nội[U][3][/U]. Ngay trong những phút đầu tiên, hoàng thân Tôn Thất Bá chạy trốn vào làng Mọc (Nhân Mục) ở phía Đông Nam Hà Nội theo Pháp và thông báo tình hình trong thành Hà Nội cho họ. Đồng thời, Bá cũng dâng sớ lên vua Tự Đức đổ tội cho Hoàng Diệu và xin với Pháp cho Bá thay làm Tổng đốc Hà Ninh. Tuy vậy, quân Pháp vẫn vấp phải sự kháng cự quyết liệt của quân dân Hà thành dưới sự chỉ huy của Hoàng Diệu[U][4][/U]. Quân Pháp bị thiệt hại nặng và phải rút ra ngoài tầm súng để củng cố lực lượng. Trong tình thế tuyệt vọng, Hoàng Diệu vẫn tiếp tục bình tĩnh dẫn đầu quân sĩ chiến đấu chống lại quân Pháp dù lực lượng ngày càng yếu đi, không thể giữ được thành nữa. Cuối cùng, Hoàng Diệu đã ra lệnh cho tướng sỹ giải tán để tránh thương vong. Một mình Hoàng Diệu vào hành cung, thảo tờ di biểu, rồi ra trước Võ miếu dùng khăn bịt đầu thắt cổ tự tử, hưởng dương 54 tuổi. Tờ di biểu, ông cắn ngón tay lấy máu viết di biểu tạ tội cho vua [U]Tự Đức[/U]: [I]Thành mất không sao cứu được, thật hổ với nhân sĩ Bắc thành lúc sinh tiền. Thân chết có quản gì, nguyện xin theo [U]Nguyễn Tri Phương[/U] xuống đất. Quân vương muôn dặm, huyết lệ đôi hàng...[/I][U][6][/U]. Ông mất ngày [U]25 tháng 4[/U] năm [U]1882[/U], thọ 53 tuổi. [B]3. Hiệp ước pa tơ nốt:[/B] Hòa ước Giáp Thân 1884, còn gọi là Hòa ước Patenôtre, là hòa ước cuối cùng được triều Nguyễn ký với Pháp vào ngày 6 tháng 6 năm 1884 tại Huế, gồm 19 điều. Đại diện triều Nguyễn là Phạm Thận Duật – Toàn quyền, Tôn Thất Phan – Phó Toàn quyền, Nguyễn Văn Tường – Phó Thủ tướng và đại diện Pháp là Jules Patenotre – Công sứ Cộng hòa Pháp. Hiệp ước pa tơ nốt được ký kết vào ngày 6/6/1884 tại kinh đô Huế bởi: – Đại diện Cộng hòa Pháp: Bộ trưởng Jules Patenôtre – đặc phái viên và đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Pháp tại Bắc Kinh. – Đại diện Hoàng đế An Nam: Nguyễn Văn Tường – đệ nhất phụ chính đại thần, toàn quyền đại thần Phạm Thận Duật và Phó toàn quyền đại thần Tôn Thất Phán Nội dung hiệp ước pa tơ nốt gồm 19 điều khoản, gồm những nội dung cơ bản sau đây: – An Nam chấp nhận sự bảo hộ của Pháp (kể cả những người dân An Nam ở nước ngoài), Pháp sẽ đại diện cho An Nam trên quan hệ ngoại giao (kể cả với Trung Quốc) – Các tỉnh nằm ở giữa ranh giới Nam Kỳ cho đến Ninh Bình (Trung Kỳ) vẫn thuộc quyền cai trị của quan chức An Nam; nhưng các vấn đề về hải quan, công chánh cần phải có sự chỉ đạo thống nhất, các dịch vụ cần phải sử dụng nhân viên người Âu Châu. Trong giới hạn này, cho phép việc mở cửa buôn bán với mọi quốc gia tại các cảng Tourane, Quy Nhơn, Xuân Đài, Đà Nẵng; những cảng mở thêm cửa trong tương lai phải có sự thống nhất của cả hai bên – Viên công sứ toàn quyền sẽ ở trong nội thành Huế với một đội quân để chủ trì quan hệ ngoại giao, điều hành công việc của bộ máy bảo hộ. – Những người nước ngoài thuộc bất cứ quốc tịch nào tại Bắc Kỳ và Trung Kỳ đều đặt dưới quyền tài phán của người Pháp – Các hoạt động kinh tế và công tác thuế quan sẽ do người Pháp nắm giữ và điều hành. Ngoài ra, một số nội dung khác đều tương tự như Hiệp ước Hác măng được ký kết trước đó. – Triều đình Huế công nhận sự bảo hộ của người Pháp; mọi hoạt động ngoài giao kể cả với Trung Quốc đều do Pháp nắm giữ [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Giáo Án, Tài liệu GV
GIÁO ÁN THCS
Giáo án Bài 17 Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp Xâm lược từ năm 1858-1884- Lịch sử 8
Top