Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VNK X
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
BhnongFood X
-
Bhnong groups
-
Đặt mua Bánh Bhnong
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
CẢM XÚC
Giá như............
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="nhóc_lamb" data-source="post: 44832" data-attributes="member: 17856"><p><strong>Hôm nay tự nhiên thấy khó chịu quá. Muốn hét thật to, muốn phá, ném và đập vỡ một cái gi đấy. Nhưng như thế thì người ta lại không cho mình là dở đâu. Sao lại cứ phải để ý cảm nhận của người khác nhỉ. Học hành thì chẳng ra sao, kết quả nó tệ cũng là điều dễ hiểu. Lười nhưng lại vẫn hi vọng có được điểm cao...rõ vớ vẩn. </strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>...Tự nhiên thấy...ghét bản thân. Tự nhiên lại muốn nói bậy. Hình như đôi lúc "hư hỏng" 1 chút sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Muốn khóc nhưng sao lại phải ngăn cho nước mắt không chảy? sóng mũi thấy cay cay...Mình muốn nổ tung ra mất thôi. Trống rỗng...cái cảm giác này đáng sợ thật đấy. Đầu mình đau quá, như một quả bóng bay thổi căng chỉ cần chạm nhẹ thôi nó sẽ nổ...muốn khóc thật to, khóc lên thành tiếng. Hình như mình chưa bao giờ dám làm như vậy. uk đúng rồi. Là vậy đấy...Mình thật tồi. Chưa bao giờ dám thử 'liều" sống thật với suy nghĩ. Mệt mỏi quá. Mình muốn dừng lại. Ngay bây giờ...</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>...phải dừng lại thôi. Không được khóc nữa, mai đi học mắt sẽ sưng lên. Giá như mình có thể khóc mà không ai nhận ra đc nhỉ? giá như có thể khóc mà không phải để ý đến ai, được khóc xả láng...như vậy có lẽ sẽ thấy thoải mái hơn nhiều.</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>...Giá như có thể một mình đi lang thang khắp nơi, chỉ một mình thôi, làm những thứ mình thích. Bước chậm thôi, không phải đi theo nhịp chân của ai hết. Được ngửi hương hoa sữa mà không phải để ý đến việc ai đó nhận xét nó thật hắc...nhưng mình thích. chỉ thế thôi. Giá như được như vậy nhỉ. Mình sẽ lang thang đi thật nhiều, sẽ một mình đi xem phim vui thì cười, buồn thì khóc. Đơn giản vậy nhưng sao khó làm quá!...Một mình vào uống vị trà sữa bạc hà quen thuộc, một mình. uk thì người ta sẽ cười cho rằng con nhỏ này bị "thất tình" hoặc cũng có người sẽ cho rằng thần kinh không được bình thường- đâu có sao. Mình thích thế.</strong></p><p><strong></strong></p><p><strong>...Một mình lang thang nghe nhạc với gói ô mai trên tay. Sẽ đi nhiều, thật nhiều...lang thang bờ hồ, đi chậm chậm thôi, giá như được nhắm mắt lại hít một hơi thật dài cảm nhận gió mát luồn qua mái tóc, khẽ mơn man da thịt. Không phải suy nghĩ gì hết, bỏ mặc tất cả. Giá như có thể đi xe thật nhanh, lao dốc-một cảm giác được giải thoát. Giá như được lang thang các hiệu sách tìm một cuốn truyện hay với cái tựa đề "bình yên"...lang thang những cửa hàng lưu niệm nhỏ, chọn cho mình một món quà thật xinh...mua một chậu xương rồng thật đẹp...Khi chân mỏi sẽ nghỉ ở bất cứ đâu mình thích, 1 chiếc ghế đá công viên, 1 bậc thềm nhỏ và...cũng có thể ngồi bệt luôn xuống đất...đâu có quan trọng, sao phải cố đi thêm với đôi chân thấm mệt chỉ để tìm thấy một cái ghế sạch, một chỗ ngồi theo đúng nghĩa?!...Giá như có thể........................................</strong></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="nhóc_lamb, post: 44832, member: 17856"] [B]Hôm nay tự nhiên thấy khó chịu quá. Muốn hét thật to, muốn phá, ném và đập vỡ một cái gi đấy. Nhưng như thế thì người ta lại không cho mình là dở đâu. Sao lại cứ phải để ý cảm nhận của người khác nhỉ. Học hành thì chẳng ra sao, kết quả nó tệ cũng là điều dễ hiểu. Lười nhưng lại vẫn hi vọng có được điểm cao...rõ vớ vẩn. ...Tự nhiên thấy...ghét bản thân. Tự nhiên lại muốn nói bậy. Hình như đôi lúc "hư hỏng" 1 chút sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Muốn khóc nhưng sao lại phải ngăn cho nước mắt không chảy? sóng mũi thấy cay cay...Mình muốn nổ tung ra mất thôi. Trống rỗng...cái cảm giác này đáng sợ thật đấy. Đầu mình đau quá, như một quả bóng bay thổi căng chỉ cần chạm nhẹ thôi nó sẽ nổ...muốn khóc thật to, khóc lên thành tiếng. Hình như mình chưa bao giờ dám làm như vậy. uk đúng rồi. Là vậy đấy...Mình thật tồi. Chưa bao giờ dám thử 'liều" sống thật với suy nghĩ. Mệt mỏi quá. Mình muốn dừng lại. Ngay bây giờ... ...phải dừng lại thôi. Không được khóc nữa, mai đi học mắt sẽ sưng lên. Giá như mình có thể khóc mà không ai nhận ra đc nhỉ? giá như có thể khóc mà không phải để ý đến ai, được khóc xả láng...như vậy có lẽ sẽ thấy thoải mái hơn nhiều. ...Giá như có thể một mình đi lang thang khắp nơi, chỉ một mình thôi, làm những thứ mình thích. Bước chậm thôi, không phải đi theo nhịp chân của ai hết. Được ngửi hương hoa sữa mà không phải để ý đến việc ai đó nhận xét nó thật hắc...nhưng mình thích. chỉ thế thôi. Giá như được như vậy nhỉ. Mình sẽ lang thang đi thật nhiều, sẽ một mình đi xem phim vui thì cười, buồn thì khóc. Đơn giản vậy nhưng sao khó làm quá!...Một mình vào uống vị trà sữa bạc hà quen thuộc, một mình. uk thì người ta sẽ cười cho rằng con nhỏ này bị "thất tình" hoặc cũng có người sẽ cho rằng thần kinh không được bình thường- đâu có sao. Mình thích thế. ...Một mình lang thang nghe nhạc với gói ô mai trên tay. Sẽ đi nhiều, thật nhiều...lang thang bờ hồ, đi chậm chậm thôi, giá như được nhắm mắt lại hít một hơi thật dài cảm nhận gió mát luồn qua mái tóc, khẽ mơn man da thịt. Không phải suy nghĩ gì hết, bỏ mặc tất cả. Giá như có thể đi xe thật nhanh, lao dốc-một cảm giác được giải thoát. Giá như được lang thang các hiệu sách tìm một cuốn truyện hay với cái tựa đề "bình yên"...lang thang những cửa hàng lưu niệm nhỏ, chọn cho mình một món quà thật xinh...mua một chậu xương rồng thật đẹp...Khi chân mỏi sẽ nghỉ ở bất cứ đâu mình thích, 1 chiếc ghế đá công viên, 1 bậc thềm nhỏ và...cũng có thể ngồi bệt luôn xuống đất...đâu có quan trọng, sao phải cố đi thêm với đôi chân thấm mệt chỉ để tìm thấy một cái ghế sạch, một chỗ ngồi theo đúng nghĩa?!...Giá như có thể........................................[/B] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
CẢM XÚC
Giá như............
Top