Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KHOA HỌC XÃ HỘI
VĂN HỌC
Truyện ngắn chọn lọc
Eragon - Cậu Bé Cưỡi Rồng
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Hide Nguyễn" data-source="post: 111249" data-attributes="member: 6"><p>[h=3]Christopher Paolini[/h][h=1]Eragon[/h]</p><p>[h=2]Cậu Bé Cưỡi Rồng[/h]</p><p></p><p> [h=3]Một cái tên của uy quyền[/h] Trên đường về, Roran bảo:</p><p></p><p>- Hôm nay nhà chú Horst có khách đến từ Therinsford.</p><p></p><p>- Tên ông ta là gì?</p><p></p><p>Eragon hỏi. Nó bước lẹ, tránh những luống tuyết. Hai má nó lạnh rát. Roran thúc bước đi xuống tuyết, như những đường cày, nói:</p><p></p><p>- Dempton. Ông ta đặt chú Horst làm mấy chân để cối xay.</p><p></p><p>- Ở Therinsford không có lò rèn sao?</p><p></p><p>- Có, nhưng không khéo. Ông ta bảo tao đến Therinsford làm cho ông. Nếu đồng ý, thì khi nào ông ấy trở về, sẽ cùng đi luôn.</p><p></p><p>Thợ xay làm việc quanh năm. Mùa đông xay ngũ cốc của khách hàng mang tới, mùa gặt mua ngũ cốc xay thành bột, bán ra. Đó là công việc vừa cực nhọc vừa nguy hiểm. Nhân công thường bị những tảng đá khổng lồ của máy xay nghiến nát cả bàn tay. Eragon hỏi:</p><p></p><p>- Anh định cho cậu biết không?</p><p></p><p>- Có chứ.</p><p></p><p>- Để làm gì? Anh quá biết cậu sẽ nghĩ sao, nếu chúng mình bỏ đi xa mà. Nói gì thì cũng không tránh khỏi um xùm. Quên đi, đừng nói gì hết, để tối nay còn được yên ổn ăn cơm.</p><p></p><p>- Không nói sao được. Vì tao sẽ đi làm mà.</p><p></p><p>- Sao?</p><p></p><p>Eragon ngừng bước. Hai anh em đối diện nhau, hơi thở tỏa khói trong không khí. Eragon nói:</p><p></p><p>- Em biết tiền bạc khó khăn, nhưng nhà ta vẫn sống được, tại sao anh phải đi.</p><p></p><p>- Vì tao cần tiền cho riêng tao.</p><p></p><p>- Để làm gì?</p><p></p><p>- Anh muốn lấy vợ.</p><p></p><p>- Katrina? Anh hỏi ý chị ấy chưa?</p><p></p><p>- Chưa. Nhưng mùa xuân tới, khi anh dựng được căn nhà, anh sẽ nói.</p><p></p><p>- Việc nhà ê hề mà anh lại bỏ đi. Sao không đợi cấy trồng xong đã?</p><p></p><p>- Không được. Mùa xuân người ta mới cần tao nhất. Chờ đến khi cày bừa, xuống giống xong thì biết bao giờ đi được. Tao đi lúc chuyển mùa này là hay nhất. Mày và cậu có thể làm mà không cần tới tao. Nếu công việc tốt đẹp, tao sẽ trở về....cùng với vợ.</p><p></p><p>- Em chỉ còn biết chúc anh may mắn. Nhưng cậu sẽ không để yên đâu.</p><p></p><p>Hai đứa lặng lẽ đi bên nhau. Eragon lo lắng nghĩ, khó lòng cậu chấp nhận chuyện này. Nhưng khi về tới nhà, Roran không nói gì với cha về kế họach làm ăn xa. Eragon biết chắc, trước sau gì anh nó cũng sẽ nói.</p><p></p><p>Kể từ khi con rồng "nói" với nó, đây là lần đầu tiên Eragon trở lại. Vừa lo ngại vừa đề phòng, nó rón rén tiến lại...Một âm thanh vang trong đầu nó: "Eragon!"</p><p></p><p>- Mi chỉ biết nói vậy thôi sao?</p><p></p><p>"Ừa"</p><p></p><p>Nó trợn mắt bất ngờ. Con rồng biết giỡn sao? Rồi còn gì nữa đây? Nó đạp gãy mấy cành khô, vì quyết định ra đi của Roran làm nó vẫn chưa hết bối rối. Một câu hỏi từ con rồng truyền sang tư tưởng Eragon. Nó kể lại chuyện Roran. Cuối cùng nó gào lên:</p><p></p><p>- Mình không muốn anh ấy đi.</p><p></p><p>Con rồng nghiêm trang lắng nghe. Eragon dụi mắt bảo nó:</p><p></p><p>- Em cần một cái tên, rồng ạ. Hôm nay anh đã được nghe nhiều tên rồng hay lắm. Có lẽ em sẽ chọn được một tên em thích.</p><p></p><p>Nó nhớ lại hàng lọat tên ông già Brom đã nói, rồi hai cái tên nghe rất vui tai và quí phái chợt hiện ra. Nó hỏi:</p><p></p><p>- Vanilor hay Eridor được không? Cả hai đều là những chàng rồng danh tiếng đó.</p><p></p><p>"Ứ, Eragon cơ", con rồng õng ẹo trả lời. Eragon nói ngay:</p><p></p><p>- Không được. Eragon là tên anh. Được, còn nhiều tên khác nữa đây.</p><p></p><p>Nhưng nó đề nghị tên nào, con rồng đều "ứ", nó còn tỏ ra tức cười vì hình như còn điều gì đó Eragon không hiểu. Eragon làm lơ, tiếp tục:</p><p></p><p>- Hay Ingothold, con rồng đã giết....</p><p></p><p>Nhưng chợt nó nhớ ra, khựng lại:</p><p></p><p>- Ngốc thật! Anh chọn toàn tên các chàng, em là nàng phải không?</p><p></p><p>Ả rồng xếp cánh, hãnh diện "Dạ" rất ngoan. Bây giờ Eragon đã hiểu vì sao cô nàng từ chối hàng chục cái tên. Nó nghĩ đến Miremel, không được, vì đó là một chị rồng nâu. Opheila hay Lenora cũng bị loại bỏ. Nó gần như buông tay, thì chợt nhớ một cái tên ông già Brom đã thì thầm như hơi thở. Eragon rất thích tên đó, nhưng liệu cô nàng đỏng đảnh này có chịu không. Nó hỏi:</p><p></p><p>- Em là Saphira nhé?</p><p></p><p>Cô nàng nhìn Eragon với đôi mắt rất thông minh. Nó hiểu ngay là ả đã hài lòng. Tiếng "dạ" như từ xa xôi vọng lại. Eragon mỉm cười và Saphira bắt đầu ư ử hát.</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Hide Nguyễn, post: 111249, member: 6"] [h=3]Christopher Paolini[/h][h=1]Eragon[/h] [h=2]Cậu Bé Cưỡi Rồng[/h] [h=3]Một cái tên của uy quyền[/h] Trên đường về, Roran bảo: - Hôm nay nhà chú Horst có khách đến từ Therinsford. - Tên ông ta là gì? Eragon hỏi. Nó bước lẹ, tránh những luống tuyết. Hai má nó lạnh rát. Roran thúc bước đi xuống tuyết, như những đường cày, nói: - Dempton. Ông ta đặt chú Horst làm mấy chân để cối xay. - Ở Therinsford không có lò rèn sao? - Có, nhưng không khéo. Ông ta bảo tao đến Therinsford làm cho ông. Nếu đồng ý, thì khi nào ông ấy trở về, sẽ cùng đi luôn. Thợ xay làm việc quanh năm. Mùa đông xay ngũ cốc của khách hàng mang tới, mùa gặt mua ngũ cốc xay thành bột, bán ra. Đó là công việc vừa cực nhọc vừa nguy hiểm. Nhân công thường bị những tảng đá khổng lồ của máy xay nghiến nát cả bàn tay. Eragon hỏi: - Anh định cho cậu biết không? - Có chứ. - Để làm gì? Anh quá biết cậu sẽ nghĩ sao, nếu chúng mình bỏ đi xa mà. Nói gì thì cũng không tránh khỏi um xùm. Quên đi, đừng nói gì hết, để tối nay còn được yên ổn ăn cơm. - Không nói sao được. Vì tao sẽ đi làm mà. - Sao? Eragon ngừng bước. Hai anh em đối diện nhau, hơi thở tỏa khói trong không khí. Eragon nói: - Em biết tiền bạc khó khăn, nhưng nhà ta vẫn sống được, tại sao anh phải đi. - Vì tao cần tiền cho riêng tao. - Để làm gì? - Anh muốn lấy vợ. - Katrina? Anh hỏi ý chị ấy chưa? - Chưa. Nhưng mùa xuân tới, khi anh dựng được căn nhà, anh sẽ nói. - Việc nhà ê hề mà anh lại bỏ đi. Sao không đợi cấy trồng xong đã? - Không được. Mùa xuân người ta mới cần tao nhất. Chờ đến khi cày bừa, xuống giống xong thì biết bao giờ đi được. Tao đi lúc chuyển mùa này là hay nhất. Mày và cậu có thể làm mà không cần tới tao. Nếu công việc tốt đẹp, tao sẽ trở về....cùng với vợ. - Em chỉ còn biết chúc anh may mắn. Nhưng cậu sẽ không để yên đâu. Hai đứa lặng lẽ đi bên nhau. Eragon lo lắng nghĩ, khó lòng cậu chấp nhận chuyện này. Nhưng khi về tới nhà, Roran không nói gì với cha về kế họach làm ăn xa. Eragon biết chắc, trước sau gì anh nó cũng sẽ nói. Kể từ khi con rồng "nói" với nó, đây là lần đầu tiên Eragon trở lại. Vừa lo ngại vừa đề phòng, nó rón rén tiến lại...Một âm thanh vang trong đầu nó: "Eragon!" - Mi chỉ biết nói vậy thôi sao? "Ừa" Nó trợn mắt bất ngờ. Con rồng biết giỡn sao? Rồi còn gì nữa đây? Nó đạp gãy mấy cành khô, vì quyết định ra đi của Roran làm nó vẫn chưa hết bối rối. Một câu hỏi từ con rồng truyền sang tư tưởng Eragon. Nó kể lại chuyện Roran. Cuối cùng nó gào lên: - Mình không muốn anh ấy đi. Con rồng nghiêm trang lắng nghe. Eragon dụi mắt bảo nó: - Em cần một cái tên, rồng ạ. Hôm nay anh đã được nghe nhiều tên rồng hay lắm. Có lẽ em sẽ chọn được một tên em thích. Nó nhớ lại hàng lọat tên ông già Brom đã nói, rồi hai cái tên nghe rất vui tai và quí phái chợt hiện ra. Nó hỏi: - Vanilor hay Eridor được không? Cả hai đều là những chàng rồng danh tiếng đó. "Ứ, Eragon cơ", con rồng õng ẹo trả lời. Eragon nói ngay: - Không được. Eragon là tên anh. Được, còn nhiều tên khác nữa đây. Nhưng nó đề nghị tên nào, con rồng đều "ứ", nó còn tỏ ra tức cười vì hình như còn điều gì đó Eragon không hiểu. Eragon làm lơ, tiếp tục: - Hay Ingothold, con rồng đã giết.... Nhưng chợt nó nhớ ra, khựng lại: - Ngốc thật! Anh chọn toàn tên các chàng, em là nàng phải không? Ả rồng xếp cánh, hãnh diện "Dạ" rất ngoan. Bây giờ Eragon đã hiểu vì sao cô nàng từ chối hàng chục cái tên. Nó nghĩ đến Miremel, không được, vì đó là một chị rồng nâu. Opheila hay Lenora cũng bị loại bỏ. Nó gần như buông tay, thì chợt nhớ một cái tên ông già Brom đã thì thầm như hơi thở. Eragon rất thích tên đó, nhưng liệu cô nàng đỏng đảnh này có chịu không. Nó hỏi: - Em là Saphira nhé? Cô nàng nhìn Eragon với đôi mắt rất thông minh. Nó hiểu ngay là ả đã hài lòng. Tiếng "dạ" như từ xa xôi vọng lại. Eragon mỉm cười và Saphira bắt đầu ư ử hát. [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KHOA HỌC XÃ HỘI
VĂN HỌC
Truyện ngắn chọn lọc
Eragon - Cậu Bé Cưỡi Rồng
Top