Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 8
Ngữ văn 8
Đề Khảo sát chất lượng giữa Học Kì 2- Ngữ văn 8
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 202179" data-attributes="member: 288054"><p> <table style='width: 503.25pt'><tr><td style='width: 205.3pt'><strong> PHÒNG VH-XH …<br /> TRƯỜNG THCS…</strong><br /> <em> (Đề kiểm tra có 02 trang)</em><span style="color: black">)</span></td><td style='width: 297.95pt'><p style="text-align: center"><strong><span style="color: black">ĐỀ KHẢO SÁT CHẤT LƯỢNG GIỮA HỌC KÌ II<br /> Môn: Ngữ văn 8 <br /> Năm học 2025-2026</span></strong><br /> <em><span style="color: black">Thời gian: 90 phút (không kể thời gian giao đề)</span></em></p> </td></tr></table><p><strong><span style="color: black">I. ĐỌC HIỂU (4,0 ĐIỂM)</span></strong></p><p><strong><span style="color: black">Đọc văn bản sau:</span></strong></p><p style="text-align: center"><strong><span style="color: black">ĐÁ TRỔ BÔNG</span></strong></p> <p style="text-align: center"><strong><span style="color: black">Nguyễn Ngọc Tư (1)</span></strong></p><p><em><span style="color: black">Khờ, thằng nhỏ gánh nước đi đằng trước tôi, đang bốc khói. Bằng mắt thường cũng thấy một làn hơi mỏng bả lả gợn quanh nó, nhất là từ đôi ống quần ướt mèm. Nước trong thùng ở hai đầu quang gánh dù không sánh ra chút nào, nhưng cứ nghĩ lên đến đỉnh núi chắc chỉ còn lưng lửng, vì nước bốc hơi. Mình thì có hơn gì, tôi nghĩ, cũng sắp bốc cháy tới nơi rồi.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Nắng hệt một chảo mật nấu sôi, và những con người bé nhỏ ngụp lặn trong ấy chín nhừ, mặt mày đỏ lựng. Thỉnh thoảng Khờ dừng lại để chờ tôi lúc này hồng hộc thở, bước từng bậc đá bằng đôi chân không biết của ai. Dù nó đã lên xuống núi mười bảy lần trong ngày, gánh nước uống cho chục ngoài hộ dân sống trên ấy. Hỏi Khờ sắp tới nơi chưa, nó kêu xíu nữa. Chữ “xíu” không làm tôi mừng, vì biết mình còn trèo nhiều dốc đá mới chạm chân đỉnh núi trọc bon không cây cối.“Đám đá này mơi mốt trổ bông”, Khờ nói.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Năm Khờ chín tuổi, mẹ dắt nó lên ngọn núi Trời này, bảo ngồi đó đợi đá trổ bông mẹ lên đón. Rồi bà mẹ trẻ xuống núi, biệt dạng. Chị chủ quán nước ngay bên sườn núi vẫn còn nhớ gương mặt cô gái đó, “trẻ măng, đem con đi bỏ mà mặt tỉnh bơ, trửng giỡn (2) với mấy thằng kiếm củi”. Chắc là sớm làm mẹ đơn thân, không mang vác nổi thằng nhỏ khờ căm đặt đâu ngồi đó. Chắc là ngủ quên trên cỏ rồi đẻ Khờ, như những bà mẹ Việt cổ xưa vẫn cấn bầu nhờ uống nước trong gáo dừa, ướm chân vào dấu chân lạ.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Thằng nhỏ từng có cái tên tử tế, nhưng người xóm núi quên mất rồi. Nói cho cùng, làm gì có tên nào hợp với nó, bằng tên Khờ. Trong thân xác thằng con trai sắp ba mươi, là một trí khôn của trẻ con năm bảy tuổi. Thời gian không làm mai một cái niềm tin rồi đá trổ bông, mẹ đón về.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Sống nhờ chén cơm của cư dân triền núi, nhưng Khờ chưa bao giờ làm họ tiếc vì đã nuôi dưỡng mình. Nhờ chi thằng nhỏ cũng làm, và nặng nhọc cỡ nào cũng không than vãn. Mưa nó đi cọ rửa những bậc đá đóng rêu, che giúp mái nhà ai đó, cõng bà Chín Sầu Đâu đi hốt thuốc nam chữa đau khớp, đón thằng Đen kẹt ở trường trong giông gió. Hạn qua nó kiếm củi phơi khô chất đầy miễu (3) hoang, cả xóm xài mút mùa không hết. Mùa khô nào họ cũng uống nước mưa một tay Khờ gánh, từ ngôi chùa gần chân núi Xanh.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Suốt ba chục năm, duy nhất một lần Khờ rời núi chừng tuần lễ. Nó bị sét đánh. Cái đầu trọc của núi mà nó đang chăn giữ, không hiểu sao hay bị sét xuống thăm, đến cây cối không </span></em></p><p><em><span style="color: black">mọc nổi. Bữa đó giông khô, Khờ lom khom gom mớ thuốc nam chùa gửi phơi, thì bị sét quật lăn ra, tóc cháy xém. Câu đầu tiên nó nói khi tỉnh dậy, “đá trổ bông chưa?”</span></em></p><p><em><span style="color: black">Tới ông trời còn không bứng thằng Khờ ra khỏi mớ đá đó, người núi Xanh nói. Đúng lúc Khờ lại thêm một lượt gánh nữa ngang qua chỗ quán nước tôi ngồi cùng mấy bà trong xóm, nhe răng cười. Ở Khờ không có vẻ gì bơ vơ, dù đang một mình bơi giữa đá và nắng. Ngay khi nó bị che khuất bởi một cua gắt trên đường mòn, cũng để lại cảm giác ấm áp, chắc nịch. Khó giải thích, nhất là nhân vật ấy mang trong mình một câu chuyện mủi lòng.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Hỏi mẹ Khờ có từng quay lại không, người núi Xanh nói biết đâu, giờ nhiều du khách lên đây, mặt mũi ai cũng dáo dác như ai, nhớ sao nổi người phụ nữ mấy chục năm về trước. Thằng nhỏ hay bị du khách ghẹo, họ xưng mẹ nè con, mau về với mẹ. “Mẹ tui nói chừng đá trổ bông mới lên đón, giờ có trổ xíu nào đâu”, Khờ nói. Chỉ một lời dối ầu ơ (4), nhưng với bộ não ngờ nghệch của Khờ, đã thành một thứ dây trói bền dai, buộc nó mãi trên đỉnh núi. Mẹ Khờ có ở đây, chắc gì lay chuyển được nó, đá chưa nở bông nào.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Dân núi Xanh có lần hối tiếc, khi xúm nhau thuyết phục Khờ, rằng đám đá đó đâu thể trổ bông được, sét đánh quá chừng mà, nhìn thì biết, tới cỏ còn không mọc nổi. Khờ nói luôn, vậy mấy cục đá hong bị trời đánh thể nào cũng có bông. Từ bữa đó nó leo trèo khắp núi. Lo bông đá đang trổ ở hang hốc nào đó, nơi nó chưa mò tới. Còn cả xóm thì phấp phỏng sợ nó trượt chân.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Mình mà nói núi này đá đực khó ra bông, Khờ sẽ hỏi, vậy núi nào mới có? Tôi hình dung vậy, khi ngó thằng nhỏ vừa gánh xong đôi nước cuối cùng trong ngày, đổ vào cái khạp da bò đặt ngay đỉnh trọc. Nước ấy dành cho du khách uống đỡ khát. Dù họ chỉ dùng rửa mặt, rửa chân, hắt vào người nhau cho vui.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Nắng vẫn xéo xắt, chưa chịu nguội. Tôi quay lại đúng cái chân núi mà vài tiếng đồng hồ trước mình đứng ngán ngẩm vì nắng và hồ Xanh cạn đáy. Nghĩ chắc cũng không cần trèo lên chi, quá biết trên đó có những thứ gì, lại miễu cậu miễu cô, lại những quán xá đu theo vách đá, lại bày bán mấy thứ thần dược từ cỏ cây meo mốc chớ đâu.</span></em></p><p><em><span style="color: black">Nhưng Khờ xuất hiện, với đôi thùng nước treo đầu gánh, rủ khơi khơi, lên núi chơi, bông đá nay mai sẽ trổ.</span></em></p><p style="text-align: right"><span style="color: black">(Tạp chí <em>Nhà văn và Tác phẩm</em>, số Xuân Đinh Dậu, 2017)</span></p><p><strong><span style="color: black">* Chú thích:</span></strong></p><p><span style="color: black">1.<strong> <strong>Nguyễn Ngọc Tư:</strong></strong> sinh năm 1976 tại Đầm Dơi, Cà Mau. Bà là nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Tác phẩm của bà thường viết về những điều gần gũi nhất xung quanh cuộc sống với giọng văn chị đậm chất Nam bộ, và tình cảm nhân đạo sâu sắc. Những trang viết cuộc đời éo le, những số phận chìm nổi thấm đẫm cái tình của làng, của đất, của những con người chân chất hồn hậu Nam Bộ gây ấn tượng sâu sắc với người đọc.</span></p><p><span style="color: black">2. Trửng giỡn: đùa cho vui</span></p><p>3. Miễu: miếu nhỏ</p><p>4. Lời dối ầu ơ: nói cho qua</p><p><strong>Thực hiện các yêu cầu:</strong></p><p><strong>Câu 1 </strong><em>(0,5 điểm)</em><strong>.</strong> Xác định ngôi kể của văn bản.</p><p><strong>Câu 2 </strong><em>(0,5 điểm)</em><strong>. </strong>Tìm 01 trợ từ trong câu văn:“<span style="color: black">Ngay khi nó bị che khuất bởi một cua gắt trên đường mòn, cũng để lại cảm giác ấm áp, chắc nịch.”</span></p><p><strong>Câu 3 </strong><em>(1,0 điểm)</em><strong>. </strong>Nêu nội dung chính của văn bản.</p><p><strong>Câu 4 </strong><em>(1,0 điểm)</em><strong>. </strong>Qua việc tác giả kể về một nhân vật có số phận bất hạnh như Khờ luôn làm việc thiện (gánh nước cho khách, giúp dân làng...), em hãy nhận xét về vẻ đẹp của nhân vật này.</p><p><strong>Câu 5 </strong><em>(1,0 điểm)</em><strong>. </strong>Em có đồng tình với việc nhân vật Khờ tin rằng "đá sẽ trổ bông" không? Vì sao?</p><p><strong>II. PHẦN VIẾT (6.0 điểm)</strong></p><p><strong>Câu 1 </strong><em>(2 điểm)</em>: Từ văn bản <em>Đá trổ bông</em>, viết đoạn văn khoảng 150 chữ trình bày suy nghĩ của em về sức mạnh của niềm tin trong cuộc sống.</p><p><strong>Câu 2 </strong><em>(4 điểm):</em> Viết bài vănkhoảng 600 chữ phân tích truyện ngắn “Đá trổ bông” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư.</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 202179, member: 288054"] [TABLE width="503.25pt"] [TR] [td width="205.3pt"][B] PHÒNG VH-XH … TRƯỜNG THCS…[/B] [I] (Đề kiểm tra có 02 trang)[/I][COLOR=black])[/COLOR][/td] [td width="297.95pt"][CENTER][B][COLOR=black]ĐỀ KHẢO SÁT CHẤT LƯỢNG GIỮA HỌC KÌ II Môn: Ngữ văn 8 Năm học 2025-2026[/COLOR][/B] [I][COLOR=black]Thời gian: 90 phút (không kể thời gian giao đề)[/COLOR][/I][/CENTER][/td] [/TR] [/TABLE] [B][COLOR=black]I. ĐỌC HIỂU (4,0 ĐIỂM) Đọc văn bản sau:[/COLOR][/B] [CENTER][B][COLOR=black]ĐÁ TRỔ BÔNG Nguyễn Ngọc Tư (1)[/COLOR][/B][/CENTER] [I][COLOR=black]Khờ, thằng nhỏ gánh nước đi đằng trước tôi, đang bốc khói. Bằng mắt thường cũng thấy một làn hơi mỏng bả lả gợn quanh nó, nhất là từ đôi ống quần ướt mèm. Nước trong thùng ở hai đầu quang gánh dù không sánh ra chút nào, nhưng cứ nghĩ lên đến đỉnh núi chắc chỉ còn lưng lửng, vì nước bốc hơi. Mình thì có hơn gì, tôi nghĩ, cũng sắp bốc cháy tới nơi rồi. Nắng hệt một chảo mật nấu sôi, và những con người bé nhỏ ngụp lặn trong ấy chín nhừ, mặt mày đỏ lựng. Thỉnh thoảng Khờ dừng lại để chờ tôi lúc này hồng hộc thở, bước từng bậc đá bằng đôi chân không biết của ai. Dù nó đã lên xuống núi mười bảy lần trong ngày, gánh nước uống cho chục ngoài hộ dân sống trên ấy. Hỏi Khờ sắp tới nơi chưa, nó kêu xíu nữa. Chữ “xíu” không làm tôi mừng, vì biết mình còn trèo nhiều dốc đá mới chạm chân đỉnh núi trọc bon không cây cối.“Đám đá này mơi mốt trổ bông”, Khờ nói. Năm Khờ chín tuổi, mẹ dắt nó lên ngọn núi Trời này, bảo ngồi đó đợi đá trổ bông mẹ lên đón. Rồi bà mẹ trẻ xuống núi, biệt dạng. Chị chủ quán nước ngay bên sườn núi vẫn còn nhớ gương mặt cô gái đó, “trẻ măng, đem con đi bỏ mà mặt tỉnh bơ, trửng giỡn (2) với mấy thằng kiếm củi”. Chắc là sớm làm mẹ đơn thân, không mang vác nổi thằng nhỏ khờ căm đặt đâu ngồi đó. Chắc là ngủ quên trên cỏ rồi đẻ Khờ, như những bà mẹ Việt cổ xưa vẫn cấn bầu nhờ uống nước trong gáo dừa, ướm chân vào dấu chân lạ. Thằng nhỏ từng có cái tên tử tế, nhưng người xóm núi quên mất rồi. Nói cho cùng, làm gì có tên nào hợp với nó, bằng tên Khờ. Trong thân xác thằng con trai sắp ba mươi, là một trí khôn của trẻ con năm bảy tuổi. Thời gian không làm mai một cái niềm tin rồi đá trổ bông, mẹ đón về. Sống nhờ chén cơm của cư dân triền núi, nhưng Khờ chưa bao giờ làm họ tiếc vì đã nuôi dưỡng mình. Nhờ chi thằng nhỏ cũng làm, và nặng nhọc cỡ nào cũng không than vãn. Mưa nó đi cọ rửa những bậc đá đóng rêu, che giúp mái nhà ai đó, cõng bà Chín Sầu Đâu đi hốt thuốc nam chữa đau khớp, đón thằng Đen kẹt ở trường trong giông gió. Hạn qua nó kiếm củi phơi khô chất đầy miễu (3) hoang, cả xóm xài mút mùa không hết. Mùa khô nào họ cũng uống nước mưa một tay Khờ gánh, từ ngôi chùa gần chân núi Xanh. Suốt ba chục năm, duy nhất một lần Khờ rời núi chừng tuần lễ. Nó bị sét đánh. Cái đầu trọc của núi mà nó đang chăn giữ, không hiểu sao hay bị sét xuống thăm, đến cây cối không mọc nổi. Bữa đó giông khô, Khờ lom khom gom mớ thuốc nam chùa gửi phơi, thì bị sét quật lăn ra, tóc cháy xém. Câu đầu tiên nó nói khi tỉnh dậy, “đá trổ bông chưa?” Tới ông trời còn không bứng thằng Khờ ra khỏi mớ đá đó, người núi Xanh nói. Đúng lúc Khờ lại thêm một lượt gánh nữa ngang qua chỗ quán nước tôi ngồi cùng mấy bà trong xóm, nhe răng cười. Ở Khờ không có vẻ gì bơ vơ, dù đang một mình bơi giữa đá và nắng. Ngay khi nó bị che khuất bởi một cua gắt trên đường mòn, cũng để lại cảm giác ấm áp, chắc nịch. Khó giải thích, nhất là nhân vật ấy mang trong mình một câu chuyện mủi lòng. Hỏi mẹ Khờ có từng quay lại không, người núi Xanh nói biết đâu, giờ nhiều du khách lên đây, mặt mũi ai cũng dáo dác như ai, nhớ sao nổi người phụ nữ mấy chục năm về trước. Thằng nhỏ hay bị du khách ghẹo, họ xưng mẹ nè con, mau về với mẹ. “Mẹ tui nói chừng đá trổ bông mới lên đón, giờ có trổ xíu nào đâu”, Khờ nói. Chỉ một lời dối ầu ơ (4), nhưng với bộ não ngờ nghệch của Khờ, đã thành một thứ dây trói bền dai, buộc nó mãi trên đỉnh núi. Mẹ Khờ có ở đây, chắc gì lay chuyển được nó, đá chưa nở bông nào. Dân núi Xanh có lần hối tiếc, khi xúm nhau thuyết phục Khờ, rằng đám đá đó đâu thể trổ bông được, sét đánh quá chừng mà, nhìn thì biết, tới cỏ còn không mọc nổi. Khờ nói luôn, vậy mấy cục đá hong bị trời đánh thể nào cũng có bông. Từ bữa đó nó leo trèo khắp núi. Lo bông đá đang trổ ở hang hốc nào đó, nơi nó chưa mò tới. Còn cả xóm thì phấp phỏng sợ nó trượt chân. Mình mà nói núi này đá đực khó ra bông, Khờ sẽ hỏi, vậy núi nào mới có? Tôi hình dung vậy, khi ngó thằng nhỏ vừa gánh xong đôi nước cuối cùng trong ngày, đổ vào cái khạp da bò đặt ngay đỉnh trọc. Nước ấy dành cho du khách uống đỡ khát. Dù họ chỉ dùng rửa mặt, rửa chân, hắt vào người nhau cho vui. Nắng vẫn xéo xắt, chưa chịu nguội. Tôi quay lại đúng cái chân núi mà vài tiếng đồng hồ trước mình đứng ngán ngẩm vì nắng và hồ Xanh cạn đáy. Nghĩ chắc cũng không cần trèo lên chi, quá biết trên đó có những thứ gì, lại miễu cậu miễu cô, lại những quán xá đu theo vách đá, lại bày bán mấy thứ thần dược từ cỏ cây meo mốc chớ đâu. Nhưng Khờ xuất hiện, với đôi thùng nước treo đầu gánh, rủ khơi khơi, lên núi chơi, bông đá nay mai sẽ trổ.[/COLOR][/I] [RIGHT][COLOR=black](Tạp chí [I]Nhà văn và Tác phẩm[/I], số Xuân Đinh Dậu, 2017)[/COLOR][/RIGHT] [B][COLOR=black]* Chú thích:[/COLOR][/B] [COLOR=black]1.[B] [B]Nguyễn Ngọc Tư:[/B][/B] sinh năm 1976 tại Đầm Dơi, Cà Mau. Bà là nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Tác phẩm của bà thường viết về những điều gần gũi nhất xung quanh cuộc sống với giọng văn chị đậm chất Nam bộ, và tình cảm nhân đạo sâu sắc. Những trang viết cuộc đời éo le, những số phận chìm nổi thấm đẫm cái tình của làng, của đất, của những con người chân chất hồn hậu Nam Bộ gây ấn tượng sâu sắc với người đọc. 2. Trửng giỡn: đùa cho vui[/COLOR] 3. Miễu: miếu nhỏ 4. Lời dối ầu ơ: nói cho qua [B]Thực hiện các yêu cầu: Câu 1 [/B][I](0,5 điểm)[/I][B].[/B] Xác định ngôi kể của văn bản. [B]Câu 2 [/B][I](0,5 điểm)[/I][B]. [/B]Tìm 01 trợ từ trong câu văn:“[COLOR=black]Ngay khi nó bị che khuất bởi một cua gắt trên đường mòn, cũng để lại cảm giác ấm áp, chắc nịch.”[/COLOR] [B]Câu 3 [/B][I](1,0 điểm)[/I][B]. [/B]Nêu nội dung chính của văn bản. [B]Câu 4 [/B][I](1,0 điểm)[/I][B]. [/B]Qua việc tác giả kể về một nhân vật có số phận bất hạnh như Khờ luôn làm việc thiện (gánh nước cho khách, giúp dân làng...), em hãy nhận xét về vẻ đẹp của nhân vật này. [B]Câu 5 [/B][I](1,0 điểm)[/I][B]. [/B]Em có đồng tình với việc nhân vật Khờ tin rằng "đá sẽ trổ bông" không? Vì sao? [B]II. PHẦN VIẾT (6.0 điểm) Câu 1 [/B][I](2 điểm)[/I]: Từ văn bản [I]Đá trổ bông[/I], viết đoạn văn khoảng 150 chữ trình bày suy nghĩ của em về sức mạnh của niềm tin trong cuộc sống. [B]Câu 2 [/B][I](4 điểm):[/I] Viết bài vănkhoảng 600 chữ phân tích truyện ngắn “Đá trổ bông” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
Trung Học Cơ Sở
LỚP 8
Ngữ văn 8
Đề Khảo sát chất lượng giữa Học Kì 2- Ngữ văn 8
Top