
NHỚ BẰNG LĂNG
Góc phố quen hoa Bằng lăng đã nở
Tím ngắt một trời nắng hạ vấn vương
Ôi loài hoa bé nhỏ cánh mỏng manh
Mà nỗi nhớ cứ một thời da diết
Anh yêu thơ và hoa tím Bằng lăng
Màu tim tím vương lên từ lòng đất
Tím thời gian và mùi hương dĩ vãng
Tím một màu bình lặng phút anh qua
Ai mang thơ đến với một loài hoa
mang sắc hương của một thời con gái
Mang dấu yêu của một tời vụng dại
Tím biếc một màu rồi chóng tàn phai
Em vẫn em ,cô học trò bé bỏng
Một cánh hoa nhỏ bé trước cuộc đời
Giá ngày xưa Bằng lăng đừng tàn vội
Để anh biết hoa có màu nỗi nhớ
Bằng lăng tím bây giờ còn ngơ ngác
Em về đâu sau tiết học cuối cùng
Đường chiều nay vẫn lung linh hoa tím
Anh chợt giật mình trướ bài thơ cũ
"...nhỏ có về thăm phố cũ chiều nay
Hái dùm ta đôi nhành Bằng lăng tím
TÍm hoàng hôm tím cả màu hoài niệm
Ta ép vào năm tháng giữa yêu thương
Bằng lăng, Bằng lăng gần mà xa mãi...
Gió cuốn hoa rơi ai còn nhìn lại
Trong miên man của dòng đời khắc khoải
Hoa có còn nồng màu tím ngày mai......!
(Sưu tầm)