Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
TIỂU HỌC
Tiếng Việt tiểu học
Bài 11 - Chuyện bên của sổ - Tiếng Việt lớp 3 tập 2
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="Trang Dimple" data-source="post: 203161" data-attributes="member: 288054"><p><h3 style="text-align: justify"><strong><span style="font-size: 18px">Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 49, 50</span></strong></h3><p><strong><span style="font-size: 18px">[ATTACH=full]11712[/ATTACH]</span></strong></p><p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Câu 1 trang 49 sgk Tiếng Việt lớp 3: </strong>Nghe kể chuyện</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Cậu bé đánh giày</strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong></strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong><img src="https://vietjack.com/tieng-viet-3-kn/images/noi-va-nghe-ke-chuyen-cau-be-danh-giay-132872.PNG" alt="Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 50 51 Tiếng Việt lớp 3 Tập 2 | Kết nối tri thức" class="fr-fic fr-dii fr-draggable " data-size="" style="" /></strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong></strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong><img src="https://vietjack.com/tieng-viet-3-kn/images/noi-va-nghe-ke-chuyen-cau-be-danh-giay-132873.PNG" alt="Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 50 51 Tiếng Việt lớp 3 Tập 2 | Kết nối tri thức" class="fr-fic fr-dii fr-draggable " data-size="" style="" /></strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong></strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Trả lời:</strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Vị đạo diễn Oan-tơ có dịp công tác ở ngoại thành. Khi ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy cậu bé đánh giày. Cậu bé khoảng 10 tuổi bước đến gần và hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?” Nhìn xuống đôi giày mới đánh xong, vị đạo diễn lắc đầu từ chối đề nghị của cậu bé.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Đạo diễn tiếp tục đi được mấy bước thì cậu bé bất ngờ chạy đến, ánh mắt cầu khẩn “Thưa ông, cả ngày hôm nay cháu không có gì vào bụng, ông có thể cho cháu vay ít tiền được không? Từ mai cháu sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”. Nghe cậu bé nói vậy, trông bộ dạng quần áo tả tơi, có vẻ đói khát của cậu, ông Oan-tơ cảm thấy thương cảm, liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé vô cùng cảm kích, nói lời cảm ơn ông, sau đó liền rời đi.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Đạo diễn nhìn theo bóng dáng cậu bé khuất xa dần, ông lắc đầu, thầm nghĩ những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này ông gặp quá nhiều rồi. Sau đó ông quên béng chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Vậy mà trong một lần đạo diễn đi qua nhà ga, cậu bé gầy gò nhìn thấy ông liền vẫy tay gọi: “Ông ơi, hãy đợi một chút”. Cậu bé mặt mũi ướt đẫm mồ hôi chạy đến đưa tiền trả lại. Lúc này, ông mới nhận ra đây chính là cậu bé đánh giày lần trước. Cậu vừa thở hổn hển vừa nói: “Cháu đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền” Những đồng xu của cậu bé vẫn còn ướt do mồ hôi trên tay. Hành động trả lại tiền của cậu bé khiến ông đạo diễn cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Nhìn kĩ cậu bé, ông chợt phát hiện cậu chính là người mà ông muốn tìm cho vai diễn mới. Đạo diễn đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé và nói ông cho cậu, không cần phải trả lại. Ông nói với cậu bé ngày hôm sau hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp ông. Ông sẽ có một bất ngờ lớn cho cậu.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px">Sáng sớm hôm sau, một nhóm trẻ con đường phố đi đến trước công ty. Được bảo vệ thông báo, ông đạo diễn ra cửa xem tình hình. Cậu bé đánh giày chạy đến, nói với ông vẻ ngây thơ “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống cháu, đều không có bố mẹ, chúng cũng muốn có những điều bất ngờ!” Đây quả thực là điều mà đạo diễn không hề nghĩ đến. Hóa ra, một cậu bé lang thanh nghèo khó lại có trái tim lương thiện đến vậy. Sau khi ông quan sát kĩ thì đúng là có một vài cậu bé lanh lợi, hợp với vai diễn hơn cả cậu bé đánh giày. Thế nhưng, cuối cùng, ông quyết định chọn cậu. Trong hợp đồng tuyển dụng, ở mục miễn thử việc, ông đã viết “Lương thiện không cần thông qua sát hạch.”</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Câu 2 trang 50 sgk Tiếng Việt lớp 3: </strong>Kể lại từng đoạn của câu chuyện theo tranh.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><strong>Trả lời:</strong></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><em>Đoạn 1:</em> Vị đạo diễn Oan-tơ đang đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy cậu bé đánh giày bước đến gần và hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?” Nhìn xuống đôi giày mới đánh xong, vị đạo diễn lắc đầu từ chối đề nghị của cậu bé. Cậu bé đã hỏi mượn ông chút tiền vì cậu đang rất đói. Nghe cậu bé nói vậy, ông Oan-tơ cảm thấy thương cảm, liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé vô cùng cảm kích, nói lời cảm ơn ông, sau đó liền rời đi.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><em>Đoạn 2:</em> Đạo diễn nhìn theo bóng dáng cậu bé khuất xa dần, ông lắc đầu, thầm nghĩ những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này ông gặp quá nhiều rồi. Sau đó ông quên béng chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><em>Đoạn 3:</em> Trong một lần đạo diễn lại có việc đi qua ga xe lửa, cậu bé đánh giày nhìn thấy ông liền chạy đến đưa tiền trả lại. Cậu vừa thở hổn hển vừa nói: “Cháu đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền”. Hành động trả lại tiền của cậu bé khiến ông đạo diễn cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường.</span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"></span></p> <p style="text-align: justify"><span style="font-size: 18px"><em>Đoạn 4: </em>Ông Oan-tơ đã phát hiện cậu phù hợp làm vai diễn mới trong tác phẩm của ông. Ông hẹn cậu bé sáng hôm sau tại phòng đạo diễn của ông tại công ty, ông có điều bất ngờ dành tặng cậu bé. Sáng sớm hôm sau, một nhóm trẻ con đường phố đi đến trước công ty. Cậu bé đánh giày nói với ông rằng những đứa trẻ ở đây đều giống cháu, chúng cũng muốn có điều bất . Đây quả thực là điều mà đạo diễn không hề nghĩ đến. Hóa ra, một cậu bé lang thanh nghèo khó lại có trái tim lương thiện đến vậy. Thế nhưng, cuối cùng, ông quyết định chọn cậu.</span></p></blockquote><p></p>
[QUOTE="Trang Dimple, post: 203161, member: 288054"] [HEADING=2][JUSTIFY][B][SIZE=5]Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 49, 50[/SIZE][/B][/JUSTIFY][/HEADING] [B][SIZE=5][ATTACH type="full"]11712[/ATTACH][/SIZE][/B] [JUSTIFY][SIZE=5][B]Câu 1 trang 49 sgk Tiếng Việt lớp 3: [/B]Nghe kể chuyện [B]Cậu bé đánh giày [IMG alt="Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 50 51 Tiếng Việt lớp 3 Tập 2 | Kết nối tri thức"]https://vietjack.com/tieng-viet-3-kn/images/noi-va-nghe-ke-chuyen-cau-be-danh-giay-132872.PNG[/IMG] [IMG alt="Nói và nghe: Kể chuyện Cậu bé đánh giày trang 50 51 Tiếng Việt lớp 3 Tập 2 | Kết nối tri thức"]https://vietjack.com/tieng-viet-3-kn/images/noi-va-nghe-ke-chuyen-cau-be-danh-giay-132873.PNG[/IMG] Trả lời:[/B] Vị đạo diễn Oan-tơ có dịp công tác ở ngoại thành. Khi ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy cậu bé đánh giày. Cậu bé khoảng 10 tuổi bước đến gần và hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?” Nhìn xuống đôi giày mới đánh xong, vị đạo diễn lắc đầu từ chối đề nghị của cậu bé. Đạo diễn tiếp tục đi được mấy bước thì cậu bé bất ngờ chạy đến, ánh mắt cầu khẩn “Thưa ông, cả ngày hôm nay cháu không có gì vào bụng, ông có thể cho cháu vay ít tiền được không? Từ mai cháu sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”. Nghe cậu bé nói vậy, trông bộ dạng quần áo tả tơi, có vẻ đói khát của cậu, ông Oan-tơ cảm thấy thương cảm, liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé vô cùng cảm kích, nói lời cảm ơn ông, sau đó liền rời đi. Đạo diễn nhìn theo bóng dáng cậu bé khuất xa dần, ông lắc đầu, thầm nghĩ những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này ông gặp quá nhiều rồi. Sau đó ông quên béng chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình. Vậy mà trong một lần đạo diễn đi qua nhà ga, cậu bé gầy gò nhìn thấy ông liền vẫy tay gọi: “Ông ơi, hãy đợi một chút”. Cậu bé mặt mũi ướt đẫm mồ hôi chạy đến đưa tiền trả lại. Lúc này, ông mới nhận ra đây chính là cậu bé đánh giày lần trước. Cậu vừa thở hổn hển vừa nói: “Cháu đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền” Những đồng xu của cậu bé vẫn còn ướt do mồ hôi trên tay. Hành động trả lại tiền của cậu bé khiến ông đạo diễn cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường. Nhìn kĩ cậu bé, ông chợt phát hiện cậu chính là người mà ông muốn tìm cho vai diễn mới. Đạo diễn đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé và nói ông cho cậu, không cần phải trả lại. Ông nói với cậu bé ngày hôm sau hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp ông. Ông sẽ có một bất ngờ lớn cho cậu. Sáng sớm hôm sau, một nhóm trẻ con đường phố đi đến trước công ty. Được bảo vệ thông báo, ông đạo diễn ra cửa xem tình hình. Cậu bé đánh giày chạy đến, nói với ông vẻ ngây thơ “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống cháu, đều không có bố mẹ, chúng cũng muốn có những điều bất ngờ!” Đây quả thực là điều mà đạo diễn không hề nghĩ đến. Hóa ra, một cậu bé lang thanh nghèo khó lại có trái tim lương thiện đến vậy. Sau khi ông quan sát kĩ thì đúng là có một vài cậu bé lanh lợi, hợp với vai diễn hơn cả cậu bé đánh giày. Thế nhưng, cuối cùng, ông quyết định chọn cậu. Trong hợp đồng tuyển dụng, ở mục miễn thử việc, ông đã viết “Lương thiện không cần thông qua sát hạch.” [B]Câu 2 trang 50 sgk Tiếng Việt lớp 3: [/B]Kể lại từng đoạn của câu chuyện theo tranh. [B]Trả lời:[/B] [I]Đoạn 1:[/I] Vị đạo diễn Oan-tơ đang đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy cậu bé đánh giày bước đến gần và hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?” Nhìn xuống đôi giày mới đánh xong, vị đạo diễn lắc đầu từ chối đề nghị của cậu bé. Cậu bé đã hỏi mượn ông chút tiền vì cậu đang rất đói. Nghe cậu bé nói vậy, ông Oan-tơ cảm thấy thương cảm, liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé vô cùng cảm kích, nói lời cảm ơn ông, sau đó liền rời đi. [I]Đoạn 2:[/I] Đạo diễn nhìn theo bóng dáng cậu bé khuất xa dần, ông lắc đầu, thầm nghĩ những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này ông gặp quá nhiều rồi. Sau đó ông quên béng chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình. [I]Đoạn 3:[/I] Trong một lần đạo diễn lại có việc đi qua ga xe lửa, cậu bé đánh giày nhìn thấy ông liền chạy đến đưa tiền trả lại. Cậu vừa thở hổn hển vừa nói: “Cháu đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền”. Hành động trả lại tiền của cậu bé khiến ông đạo diễn cảm thấy trong lòng ấm áp lạ thường. [I]Đoạn 4: [/I]Ông Oan-tơ đã phát hiện cậu phù hợp làm vai diễn mới trong tác phẩm của ông. Ông hẹn cậu bé sáng hôm sau tại phòng đạo diễn của ông tại công ty, ông có điều bất ngờ dành tặng cậu bé. Sáng sớm hôm sau, một nhóm trẻ con đường phố đi đến trước công ty. Cậu bé đánh giày nói với ông rằng những đứa trẻ ở đây đều giống cháu, chúng cũng muốn có điều bất . Đây quả thực là điều mà đạo diễn không hề nghĩ đến. Hóa ra, một cậu bé lang thanh nghèo khó lại có trái tim lương thiện đến vậy. Thế nhưng, cuối cùng, ông quyết định chọn cậu.[/SIZE][/JUSTIFY] [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
KIẾN THỨC PHỔ THÔNG
TIỂU HỌC
Tiếng Việt tiểu học
Bài 11 - Chuyện bên của sổ - Tiếng Việt lớp 3 tập 2
Top