Tháng tám vết thương đời diễm ảo...
Em đeo ba lô đen, thất thểu bước vào rồi ngồi phệt trước cửa, nhìn bâng quơ với cặp mắt vô hồn. Trông em gầy, xanh xao và tiều tụy quá. Con chó đến đánh hơi. Em tháo dép liệng thật mạnh. Con chó kêu ẳng một tiếng rồi cúp đuôi bỏ chạy. Tôi lượm chiếc dép...