Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="small star" data-source="post: 19013" data-attributes="member: 1321"><p><strong>Thư gửi Hà Nội!</strong></p><p></p><p>Yêu thương gửi về Hà Nội từ nơi cách xa 1719 km - thành phố Hồ Chí Minh.</p><p></p><p>Đã lâu rồi mình không còn được cảm giác sáng sáng chạy bộ bên Hồ Gươm, tận hưởng bầu không khí trong mát hiếm hoi trong ngày tại “lẵng hoa giữa lòng thủ đô Hà Nội” nữa.</p><p></p><p>Hình như ở phía đó gần ngọn tháp Hoà Phong, vẫn có những rặng liễu xanh nhẹ buông tán xuống mặt hồ, đưa khẽ khi cơn gió nhẹ chợt thổi tới. Phía xa, làn sương mặt hồ bảng lảng. Ai dám nói Hồ Gươm của tôi không đẹp, không nên thơ nào.</p><p></p><p></p><p>Bình yên lắm!</p><p></p><p>Khi ngắm nhìn các cụ già tập Thái Cực Quyền, những bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển mà khoan thai,chậm rãi. Ở đằng kia mấy cô chú đang say sưa đánh cầu lông, đá cầu, chạy bộ, tản bộ…</p><p></p><p>Hình như mọi người đang tạm gác lại tất cả những lo toan bộn bề thường nhật. Lúc này đây là nghĩ cho mình nhiều nhất.</p><p></p><p>Có lẽ Bờ Hồ - cái tên quen thuộc mà lâu nay mọi người trong gia đình tôi đều gọi như vậy - thưa người nhất là lúc ban chiều. Bấy giờ, chúng ta chắc đều đang bận rộn với công viêc, với gia đình, với gánh nặng và trách nhiệm, đúng không nhỉ?</p><p></p><p>Không hẳn thế, bên hồ vẫn có mấy bàn cờ tướng, những thế cờ còn đang tiến lui, “cân não”, của các cụ già đã về hưu, chơi tiêu khiển chờ đến giờ đón những đứa cháu thân yêu ở lớp mẫu giáo gần đó.</p><p></p><p>Bên Hồ, đều đặn đã nhiều năm, một đôi vợ chồng già lúc nào cũng dìu nhau đi quanh hồ vào giờ này, người vợ bị bệnh, đi lại ăn uống, nói chuyện rất khó khăn. Nhưng hễ nhìn vào đôi mắt bà là ta thấy tràn ngập hạnh phúc, yêu thương vì luôn đi bên bà, nắm tay dìu bà bước đi từng bước một, là ông ấy của bà. Tình cảm của đôi vợ chồng già thật cảm động. Không biết giờ này họ còn ở đó hay không nữa?</p><p></p><p>Lại nhớ, một Bờ Hồ khi mặt trời khuất bóng. Trời tối rồi. Điện đường cũng đã tỏ. Hình như mọi con đường lại đổ về phía Hồ. Có người ra đây hóng mát, đi dạo, có người ra đây để… tập areobic. Các bài tập thường bắt đầu lúc 8h tối hàng ngày. Các bà, các cô luyện tập nhiệt tình vui vẻ lắm, ai nhìn vào cũng phải mỉm cười. Thích thú nhất có lẽ là những vị khách nước ngoài lần đầu đến thăm Hà Nội. Thế nào họ cũng phải cùng tham gia vào hoạt động này. Còn nhớ có 1 lần lần, mình cũng ti toe vào nhảy thử. Mà sao mệt quá không theo nổi hết được một bài.</p><p></p><p>Ôi thanh niên gì tôi chứ!</p><p></p><p>Đã ra đến Bờ Hồ thì không thể thiếu làm một việc là xếp hàng mua kem Tràng Tiền. Ngày còn bé, mỗi lần đi qua đây là mình lại phải đi thật chậm lại để thưởng thức thứ hương thơm rất đặc trưng, rất lạ mà không nơi bán kem nào có được. Lâu rồi không qua đây, mùi vị này biết có còn không nhỉ?</p><p></p><p>Nếu được ngồi đung đưa bên chiếc ghế sát mép hồ, mút một chiếc kem lạnh, lật từng trang của cuốn sách mới mua trên phố Sách Đinh Lễ gần đó, trò chuyện cùng bạn bè , hay chỉ yên lặng ngắm Hà Nội về đêm. Ngắm cả người Hà Nội nữa…thì tuyệt biết bao.</p><p></p><p>Lạ nhỉ!</p><p></p><p>Sao hôm nay thấy Nhớ thế một Hà Nội thu nhỏ của tôi, một Bờ Hồ gắn liền với tuổi thơ tôi. Phải rồi! Nhất định sẽ có một ngày tôi trở về để lại nghe tiếng chuông đồng hồ già điểm thời gian cần mẫn trên nóc toà nhà Bưu Điện ngày nào.</p><p></p><p>Đợi tôi với nhé. Hà Nội ạ!</p><p></p><p>Vũ Quỳnh Anh</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="small star, post: 19013, member: 1321"] [b]Thư gửi Hà Nội![/b] Yêu thương gửi về Hà Nội từ nơi cách xa 1719 km - thành phố Hồ Chí Minh. Đã lâu rồi mình không còn được cảm giác sáng sáng chạy bộ bên Hồ Gươm, tận hưởng bầu không khí trong mát hiếm hoi trong ngày tại “lẵng hoa giữa lòng thủ đô Hà Nội” nữa. Hình như ở phía đó gần ngọn tháp Hoà Phong, vẫn có những rặng liễu xanh nhẹ buông tán xuống mặt hồ, đưa khẽ khi cơn gió nhẹ chợt thổi tới. Phía xa, làn sương mặt hồ bảng lảng. Ai dám nói Hồ Gươm của tôi không đẹp, không nên thơ nào. Bình yên lắm! Khi ngắm nhìn các cụ già tập Thái Cực Quyền, những bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển mà khoan thai,chậm rãi. Ở đằng kia mấy cô chú đang say sưa đánh cầu lông, đá cầu, chạy bộ, tản bộ… Hình như mọi người đang tạm gác lại tất cả những lo toan bộn bề thường nhật. Lúc này đây là nghĩ cho mình nhiều nhất. Có lẽ Bờ Hồ - cái tên quen thuộc mà lâu nay mọi người trong gia đình tôi đều gọi như vậy - thưa người nhất là lúc ban chiều. Bấy giờ, chúng ta chắc đều đang bận rộn với công viêc, với gia đình, với gánh nặng và trách nhiệm, đúng không nhỉ? Không hẳn thế, bên hồ vẫn có mấy bàn cờ tướng, những thế cờ còn đang tiến lui, “cân não”, của các cụ già đã về hưu, chơi tiêu khiển chờ đến giờ đón những đứa cháu thân yêu ở lớp mẫu giáo gần đó. Bên Hồ, đều đặn đã nhiều năm, một đôi vợ chồng già lúc nào cũng dìu nhau đi quanh hồ vào giờ này, người vợ bị bệnh, đi lại ăn uống, nói chuyện rất khó khăn. Nhưng hễ nhìn vào đôi mắt bà là ta thấy tràn ngập hạnh phúc, yêu thương vì luôn đi bên bà, nắm tay dìu bà bước đi từng bước một, là ông ấy của bà. Tình cảm của đôi vợ chồng già thật cảm động. Không biết giờ này họ còn ở đó hay không nữa? Lại nhớ, một Bờ Hồ khi mặt trời khuất bóng. Trời tối rồi. Điện đường cũng đã tỏ. Hình như mọi con đường lại đổ về phía Hồ. Có người ra đây hóng mát, đi dạo, có người ra đây để… tập areobic. Các bài tập thường bắt đầu lúc 8h tối hàng ngày. Các bà, các cô luyện tập nhiệt tình vui vẻ lắm, ai nhìn vào cũng phải mỉm cười. Thích thú nhất có lẽ là những vị khách nước ngoài lần đầu đến thăm Hà Nội. Thế nào họ cũng phải cùng tham gia vào hoạt động này. Còn nhớ có 1 lần lần, mình cũng ti toe vào nhảy thử. Mà sao mệt quá không theo nổi hết được một bài. Ôi thanh niên gì tôi chứ! Đã ra đến Bờ Hồ thì không thể thiếu làm một việc là xếp hàng mua kem Tràng Tiền. Ngày còn bé, mỗi lần đi qua đây là mình lại phải đi thật chậm lại để thưởng thức thứ hương thơm rất đặc trưng, rất lạ mà không nơi bán kem nào có được. Lâu rồi không qua đây, mùi vị này biết có còn không nhỉ? Nếu được ngồi đung đưa bên chiếc ghế sát mép hồ, mút một chiếc kem lạnh, lật từng trang của cuốn sách mới mua trên phố Sách Đinh Lễ gần đó, trò chuyện cùng bạn bè , hay chỉ yên lặng ngắm Hà Nội về đêm. Ngắm cả người Hà Nội nữa…thì tuyệt biết bao. Lạ nhỉ! Sao hôm nay thấy Nhớ thế một Hà Nội thu nhỏ của tôi, một Bờ Hồ gắn liền với tuổi thơ tôi. Phải rồi! Nhất định sẽ có một ngày tôi trở về để lại nghe tiếng chuông đồng hồ già điểm thời gian cần mẫn trên nóc toà nhà Bưu Điện ngày nào. Đợi tôi với nhé. Hà Nội ạ! Vũ Quỳnh Anh [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
Top