Trang chủ
Bài viết mới
Diễn đàn
Bài mới trên hồ sơ
Hoạt động mới nhất
VIDEO
Mùa Tết
Văn Học Trẻ
Văn Học News
Media
New media
New comments
Search media
Đại Học
Đại cương
Chuyên ngành
Triết học
Kinh tế
KHXH & NV
Công nghệ thông tin
Khoa học kĩ thuật
Luận văn, tiểu luận
Phổ Thông
Lớp 12
Ngữ văn 12
Lớp 11
Ngữ văn 11
Lớp 10
Ngữ văn 10
LỚP 9
Ngữ văn 9
Lớp 8
Ngữ văn 8
Lớp 7
Ngữ văn 7
Lớp 6
Ngữ văn 6
Tiểu học
Thành viên
Thành viên trực tuyến
Bài mới trên hồ sơ
Tìm trong hồ sơ cá nhân
Credits
Transactions
Xu: 0
Đăng nhập
Đăng ký
Có gì mới?
Tìm kiếm
Tìm kiếm
Chỉ tìm trong tiêu đề
Bởi:
Hoạt động mới nhất
Đăng ký
Menu
Đăng nhập
Đăng ký
Install the app
Cài đặt
Chào mừng Bạn tham gia Diễn Đàn VNKienThuc.com -
Định hướng Forum
Kiến Thức
- HÃY TẠO CHỦ ĐỀ KIẾN THỨC HỮU ÍCH VÀ CÙNG NHAU THẢO LUẬN Kết nối:
VnKienthuc FB
-
VNK groups
| Nhà Tài Trợ:
Trúc Coffee
-
Mì Cay Hàn Quốc
-
Cafe & Trà chanh Bắc Ninh
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser
.
Trả lời chủ đề
Nội dung
<blockquote data-quote="liti" data-source="post: 19005" data-attributes="member: 2098"><p><strong>Những câu chuyện cảm động ...</strong></p><p></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"> Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">các họa sỹ nổi tiếng.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">chuyện xảy ra...</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">mình.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">tay cầm một bọc lớn.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">tiên sẽ là bức chân dung này..."</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">không?"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến.</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">sẽ dừng tại đây!"</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Red"><strong>VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC...</strong></span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'">Meg Hill</span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đứa con hai tuổi của chúng tôi - đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">chậm phát triển trí não.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">"Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh được các khủng</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">hoảng về tâm lý."</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cháu được bẩy tuổi.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">gắng khen thêm: "Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác." Không</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">các bạn khác.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">nghĩ đến ngày đó.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">sao phải để cho Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh,</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương trình như vậy cũng không có</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy Kristi - lúc đó đã tái nhợt và rất miễn</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Nhưng một khi tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">tới tham gia chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">tới nhóm của Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">động tác ì ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đã</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đã giúp</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là một con</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">người thật sự.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue">Và tôi đã bật khóc.</span></span></span></p><p><span style="color: Olive"><span style="font-family: 'Comic Sans MS'"><span style="color: Blue"></span></span></span></p><p>(sưu tầm)</p></blockquote><p></p>
[QUOTE="liti, post: 19005, member: 2098"] [b]Những câu chuyện cảm động ...[/b] [COLOR="Olive"][FONT="Comic Sans MS"] Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông. Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra... Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh. Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn. Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu." Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này." Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..." Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?" Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!" Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?" Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?" Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?" Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?" Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!" Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!" Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!” [COLOR="Red"][B]VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC...[/B][/COLOR] Meg Hill [COLOR="Blue"]Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi - đúng như chúng tôi đã nghi ngờ – thật sự bị chậm phát triển trí não. "Cứ khóc đi," bác sỹ khuyên tôi thân ái. "Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lý." Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi. Thật dễ bật khóc khi tôi để con mình ở lại trong căn phòng toàn những đứa trẻ năm tuổi đầy tự tin, háo hức, nhanh nhẹn. Kristi đã chơi một mình ở nhà rất nhiều giờ, nhưng vào bữa đó, khi cháu là đứa khác biệt hẳn giữa hai mươi đứa trẻ khác, có lẽ lúc đó là lúc cháu nó cảm thấy cô đơn nhất. Mặc dù vậy, những điều tốt đẹp hơn cũng dần dần tới với Kristi và những bạn cùng lớp của cháu. Khi khoe về mình, những đứa bạn của Kristi cũng cố gắng khen thêm: "Hôm nay Kristi đã đọc tất cả các chữ chính xác." Không đứa trẻ nào nói thêm rằng những chữ mà Kristi phải đọc dễ hơn nhiều so với các bạn khác. Trong năm thứ hai ở trường, cháu nó gặp một trường hợp rất khó khăn. Một cuộc thi lớn cho học sinh về năng khiếu âm nhạc và thể thao. Kristi lại rất kém về âm nhạc và khả năng vận động. Vợ chồng chúng tôi cũng rất sợ khi nghĩ đến ngày đó. Hôm đó, Kristi tính giả bộ bệnh. Tôi cũng muốn liều để cho cháu ở nhà. Tại sao phải để cho Kristi thua trong một phòng thể thao ngập những phụ huynh, học sinh và thầy cô giáo? Cách giải quyết đơn giản nhất là để cháu ở nhà. Chắc chắn rằng vắng mặt trong một chương trình như vậy cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi đầu hàng dễ dàng như vậy. Và cuối cùng thì tôi phải đẩy Kristi - lúc đó đã tái nhợt và rất miễn cưỡng - lên xe học sinh và chính tôi lại giả bộ bệnh. Nhưng một khi tôi đã ép con gái mình tới trường, thì tôi cũng phải ép mình tới tham gia chương trình. Dường như thời gian kéo dài tới vô tận khi chưa tới nhóm của Kristi trình diễn. Cuối cùng thì chúng cũng tới lượt, khi đó tôi biết Kristi rất lo sợ. Lớp của cháu được chia thành từng nhóm. Với những động tác ì ạch, chậm và lóng ngóng, chắc chắn cháu sẽ làm đội kém điểm. Cuộc thi đấu lại diễn ra rất suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên, cho đến khi cuộc thi chạy trong bao tải. Mỗi đứa trẻ phải nhảy vào trong bao từ tư thế đứng, ôm bao nhảy đến đích, quay vòng lại nơi xuất phát và nhảy ra khỏi bao. Tôi thấy Kristi đứng gần cuối hàng và trông có vẻ hoảng loạn. Nhưng khi gần tới lượt Kristi, có một thay đổi trong đội của cháu. Cậu con trai cao nhất trong đội đứng ra sau Kristi và đặt hai tay lên eo của cháu. Hai đứa con trai khác đứng lệch ra phía trước của cháu. Khi đứa trẻ trước Kristi nhảy ra khỏi bao, hai đứa con trai đằng trước giữ bao trong khi đứa con trai đằng sau nhấc Kristi lên và đặt cháu chính xác vào trong bao. Đứa con gái đứng đằng trước Kristi giữ tay cháu và giúp cháu giữ thằng bằng. Cuối cùng cháu cũng bắt đầu nhảy, mỉm cười và tự hào. Giữa tiếng hoan hô cổ vũ của các giáo viên, học sinh và phụ huynh, tôi đã cảm ơn trời vì những con người tốt bụng kia có mặt trong cuộc đời đã giúp cho đứa con gái khuyết tật của tôi có thể cảm thấy mình như là một con người thật sự. Và tôi đã bật khóc. [/COLOR][/FONT][COLOR="Blue"][/COLOR][/COLOR] (sưu tầm) [/QUOTE]
Tên
Mã xác nhận
Gửi trả lời
VĂN HÓA - ĐỜI SỐNG
GIỚI TRẺ
Hạt giống dành cho tâm hồn !
Top